Chương 258: Đệ tử.
Trong dị không gian, Nguyễn An Bình đã chứng kiến tất cả những hành động kỳ lạ của Lâm Kình Thiên.
Dù đối phương đang có kế hoạch gì thì hắn cũng án binh bất động.
Không lâu sau, thiếu niên cũng đã bày ra một sạp hàng đơn sơ, với một lò than và một quầy tiếp khách nhỏ.
Mặt bằng đã chuẩn bị, đồ làm bếp cũng đã được cọ rửa sạch sẽ, từng nguyên liệu vừa mới thó từ phía những đầu bếp khác cũng đã sẵn sàng.
Tại khu phố ẩm thực của lãnh địa Ngọc Lục Bảo mới, một mùi hương hấp dẫn tới khó cưỡng lan tỏa tới từng ngõ ngách, khiến cho công việc xây dựng thành phố của các chức nghiệp giả cũng phải bị gián đoạn tạm thời.
Vô số người bị thu hút, đi theo mùi thức ăn mà tới một gian hàng mới mở bán không lâu.
Phải biết, tất cả những chức nghiệp giả đầu bếp đều có cho mình một tới hai công thức nấu nướng đặc biệt, có thể chế tạo ra những món ăn siêu phàm, vừa kích thích vị giác cực mạnh, cũng có tác dụng thăng tiến tu vi.
Vì vậy, nếu trên đời tồn tại một người là tổng hòa của cả trăm đầu bếp, nắm trong tay trăm cách điều chế nguyên liệu siêu phàm khác nhau.
Nên dù chỉ sử dụng những nguyên liệu cơ bản nhất là thịt hộp, cộng thêm một vài loại linh dược mọc lên giữa môi trường khắc nhiệt đầy phóng xạ.
Thì thứ được tạo ra vẫn là một món ăn hấp dẫn.
Ngay trong bước tẩm ướp của Lâm Kình Thiên cũng đã tỏa ra một mùi hương dịu nhẹ, đủ để khiến nhiều người đã không nhịn nổi khi bị hương thơm quyến rũ của gia vị thu hút tới.
Với chỗ dụng cụ làm bếp chỉ có một cái nồi đất, vài cái bát sứ, và tất cả đều vừa được chế tạo ra không lâu, cộng thêm với chỗ nguyên liệu hạn chế.
Dù nắm trong tay bao nhiêu công thức, thì món duy nhất thiếu niên có thể nghĩ ra được chính là món thịt hộp hầm kèm linh dược.
Tuy đơn giản và có vẻ lười biếng, nhưng với tay nghề hiện có, dù đầu bếp hay những nhà phê bình ẩm thực khó tính nhất cũng phải chờ để được nếm thử nó.
“Hít hít, mùi hương gì mà thơm quá vậy?”
Đứng trên đầu của Meozilla, Trần Thu Thảo dù đang tập trung tu luyện cùng ngự thú của cô cũng bị thu hút trước mùi đồ ăn ngon tới khó cưỡng đó.
Rất nhanh chóng, thiếu nữ cũng như bao người khác, bị hấp dẫn bởi mùi thơm phát ra từ một nồi hầm nhỏ bé.
Và khi Lâm Kình Thiên mở nắp nồi một khắc này, tất cả mọi người đều có thể thấy được ma lực, linh khí và đủ thứ năng lượng siêu phàm đang lan tràn.
Tất cả tạo thành màn sáng bao quanh từng miếng thịt mềm mịn nạc mỡ đan xen, len lỏi qua từng cọng linh dược mang theo mùi hương dịu nhẹ, làm món hầm nhìn qua có vẻ tầm thường giờ đang lấp lánh.
“Ông chủ nhỏ, một nồi hầm đó, bao nhiêu tiền vậy?! Tôi muốn bao hết!”
“Này nhóc, ta hiện có 200 đồng vàng, chỉ cần ngươi nguyện ý bán đứt cả cái nồi ấy cho ta thì tất cả đều sẽ là của ngươi.”
Trước bầu không khí náo nhiệt có thể biến hóa thành một cuộc đấu giá bất cứ lúc nào.
Lâm Kình Thiên nhìn vào chỗ tài phú mà đám người đưa ra rồi cười nhạt.
Trong lòng thiếu niên, dù cho tiền có nhiều như thế nào chăng nữa mà không có mệnh để tiêu hao thì cũng vô dụng.
Nên không nói không rằng, thiếu niên rót nước canh ra từng bát nhỏ.
“Mọi người không cần thiết phải tranh cãi làm gì, quán nhỏ sinh ý nhỏ mà thôi, khoảng 1 đồng vàng một bát canh, vừa ngon vừa bổ, công dụng ngang với một viên đan dược.
Với lại số lượng canh có hạn, ai đến trước được trước.”
Thấy chủ quán chỉ chấp nhận bán lẻ.
Nhiều người nhìn vào mà tiếc nuối không thôi.
Nếu như chủ quán nhỏ tuổi kia chấp nhận bán đứt nồi hầm đó, như vậy họ có thể thoải mái thưởng thức món ngon rồi.
Trong chớp mắt mà qua, cả nồi canh hầm bị vét tới một giọt không thừa.
Nhìn vào bát canh trong tay, nhiều người đã không nhịn được mà bắt đầu thưởng thức.
Tuy chỉ là một bát canh nhỏ, nhưng mùi vị của nó lại tuyệt vời tới như vậy.
Cảm giác dễ chịu khi thịt mềm tan trong miệng, hóa thành từng sợi khí huyết tinh thuần bồi bổ thân thể khiến người thưởng thức qua nhớ mãi.
Năng lượng trong linh dược giải phóng làm người dư vị không thôi.
Không biết từ lúc nào, món canh trong bàn tay đã chẳng còn một giọt.
Và khi quay đầu lại nhìn.
Gian hàng trống trơn làm các thực khách tiếc nuối không thôi.
“Trời ạ, ta vừa ở trên thiên đường mà, tại sao giờ ta lại mắc kẹt tại địa ngục trần gian như thế này a?”
“Ông chủ nhỏ, không, là tiểu tổ tông của ta ơi!
Cầu xin ngài thương xót nấu thêm một nồi hầm nữa thôi, làm ơn chỉ một nồi nữa thôi, ngài muốn ta chi trả bao nhiêu tiền vàng ta cũng không tiếc!”
Ban đầu những người phía sau vốn cảm thấy vô cùng ghen tị khi những người đi trước đã vét sạch nồi hầm tới một giọt cũng không thừa.
Giờ, khi họ nghe đám người miêu tả về vị của món ngon họ đã bỏ lỡ, thì ngoài việc đứng yên đó chảy nước miếng với ánh mắt đầy vẻ ghen tị ra, họ chẳng thể làm được gì hơn.
Thấy đám người quỳ xuống trước sạp hàng nhỏ của mình, Lâm Kình Thiên chỉ lạnh lùng nhìn qua.
“Rất xin lỗi mọi người, ngày hôm nay tôi vì ngẫu hứng nên mới mở ra gian hàng này thôi.
Nên khi đã hết hứng rồi thì tôi nghĩ mình sẽ không nấu tiếp.”
Thấy thiếu niên lạnh lùng nói chắc như đinh đóng cột, đám chức nghiệp giả đang bao vây sạp hàng dù cho có tiếc nuối tới mấy cũng chỉ đành quay người rời đi.
Nhưng trong đám đông đang rời đi, vẫn có một vài người cố gắng ở lại, chỉ để được ngửi những tàn hương còn sót lại của món hầm khi nãy.
Trong số đó, thật bất ngờ khi Trần Thu Thảo, đệ tử thân truyền của lãnh chúa Trần Bình An cũng đang chờ ở nơi đây.
Nhìn cái vẻ tham ăn, cùng với dòng nước miếng sắp chạm xuống đất tới nơi.
Cũng không khó để có thể đoán được, cô nhóc đã không kịp thưởng thức món hầm của Lâm Kình Thiên khi nãy.
Bên trong dị không gian, Nguyễn An Bình cũng đang quan sát nhất cử nhất động của người thiếu niên.
“Ra là vậy, ngươi muốn hoán đổi vận mệnh với Thu Thảo để trở thành đệ tử của ta, rồi tìm cách tiếp cận ta sao?” – Có thể thấy, trên gương mặt của vị lãnh chúa giờ đã xuất hiện nhàn nhạt sát ý.
Dù biết Trần Thu Thảo sẽ không có vấn đề gì, và cùng lắm là suy giảm thực lực nếu bị Lâm Kình Thiên chạm vào.
Nhưng không hiểu sao, trong lòng Nguyễn An Bình lại chứa đầy sự phẫn nộ.
Giống như một người nông dân đang nhìn cải trắng nhà mình sắp bị một con heo ủi.
Hít sâu một hơi, hắn kìm nén lại bản thân, tự nhủ giờ không phải lúc hắn nên ra tay.
Cứ ngồi đó mà quan sát tình thế biến đổi vậy.
Trở lại thực tại.
Đang ngồi tại góc đường thì chợt, Trần Thu Thảo thấy được vị chủ quán trẻ tuổi kia đang lấy ra một chiếc bát con vẫn còn hơi ấm.
Ngửi được mùi hương quen thuộc đó, thiếu nữ cùng những người khác đều nhanh chân lao tới.
Chỉ cần sát gần thêm một chút nữa, họ đều có thể chạm gương mặt mình vào bát canh hầm còn đang nóng hổi.
Nhưng khi thấy ánh mắt đạm mạc của Lâm Kình Thiên, đám người cũng đã nhận ra hành động của mình vừa rồi là thất thố, là thô lỗ tới như thế nào.
“Khụ, rất xin lỗi chủ quán, vừa rồi chúng tôi nhịn không được.”
“Haha, đúng vậy a, món ăn mà tiểu tổ tông ngài nấu đúng là có ma lực đặc biệt mà.”
Nghe đám người liên tục thổi phồng mình, Lâm Kình Thiên trong lòng cũng nở một nụ cười lạnh.
Đặc biệt, khi thiếu niên nhìn thấy được bóng người của thiếu nữ ba mét bẻ đôi kia, nụ cười trên gương mặt hắn giờ muốn giấu cũng không được.
“Haha, nếu như mọi người đã ủng hộ tôi nhiệt tình như vậy, thì bát canh cuối cùng này, tôi sẽ chọn lựa một người may mắn để thưởng thức nó vậy.
Giờ, ai muốn ăn thì giơ tay lên nào.”
Ngay lập tức, cả khu phố ngay trước mặt thiếu niên đều đồng loạt giơ tay.
Trong một đám người lớn, chiều cao khiêm tốn của Trần Thu Thảo là không đáng nhắc tới như vậy.
Trước tình cảnh có thể bị nhấn chìm trong biển người.
Để làm mình trở nên nổi bật hơn, cô nhóc không còn cách nào khác là liên tục bật nhảy giữa đám đông.
Ban đầu, đám chức nghiệp giả khi thấy có người giống như muốn phá đám thì đều tỏ ra không vui chút nào.
Nhưng khi ánh mắt họ chứng kiến dáng vẻ của thiếu nữ ấy, trí nhớ nhìn qua không quên được của họ lập tức nhắc nhở đây là ai.
Nói đùa, nếu như đệ tử của lãnh chúa Trần Bình An đã có mặt ở đây, như vậy, họ còn tranh đoạt cái gì nữa chứ?
Nên ai nấy trong lòng đều muốn bán cho người cai trị vùng lãnh thổ này một bộ mặt.
Ngay lập tức, cả một phạm vi bán kính 5 mét xung quanh Trần Thu Thảo lập tức vắng bóng người, khiến cho cô nhóc nhìn qua là nổi bật tới như vậy.
Tự dưng chỉ còn lại mỗi một mình, khiến thiếu nữ cảm thấy nghi hoặc không thôi.
Nhưng còn chưa đợi cô nhóc hỏi mọi người xung quanh chuyện gì đã xảy ra, thì mùi hương cô nhớ mong cũng đã gần sát ngay bên mũi.
Lâm Kình Thiên vẫn ngồi yên chỗ cũ, nâng cao bát canh hầm, hướng về phía Trần Thu Thảo.
“Vị khách hàng may mắn này, xin mời thưởng thức.”
Nghe được âm thanh mời gọi mình.
Thiếu nữ cũng không để ý thái độ của mọi người tại sao lại trở nên kỳ lạ, cô nhóc vội vàng bước tới, nhận lấy bát canh cô mong chờ.
Còn trên gương mặt Lâm Kình Thiên, một nụ cười nhạt cũng nở thoáng qua.
Vì ngay khoảnh khắc ấy, hắn đã chạm được vào vận mệnh của đối phương, vận mệnh trở thành đệ tử của lãnh chúa “Trần Bình An”.
Trong tích tắc, thiếu niên đã nổi lên một ý tưởng, muốn thay thế hoàn toàn vị trí đệ tử của thiếu nữ, để hắn trở thành đồ đệ duy nhất của vị lãnh chúa ấy.
Nhưng rồi, Lâm Kình Thiên chợt cảm nhận được nhân quả liên kết giữa Trần Thu Thảo với Nguyễn An Bình là vô cùng nặng nề và khó có thể lay chuyển.
“Thôi vậy, ta và con nhóc đó cũng không oán không thù, cũng không cần thiết phải trao đổi vận mệnh quá triệt để làm gì.”
Nên trong thoáng chốc, hắn đã lựa chọn sao chép vận mệnh trở thành đệ tử của lãnh chúa “Trần Bình An” và gắn nó vào bản thân mình.
Ngay lập tức, lịch sử đổi thay, một ký ức mới được trồng vào trong đầu tất cả mọi người, kể cả Nguyễn An Bình hay Lâm Kình Thiên cũng không ngoại lệ.