Chương 257: Câu dẫn con gái nhà người ta.
Cuộc thám hiểm di tích lãnh địa Ngọc Lục Bảo cũ đã khép lại.
Với kết cục có một tên chức nghiệp giả cậy vào thiên phú Miễn Nhiễm Sát Thương Rơi, tự biến mình thành một viên thiên thạch rồi hủy diệt mọi thứ trong phạm vi hàng trăm dặm.
Tất cả mọi người thấy đã không còn chỗ tốt thì nhanh chóng khăn gói rời đi.
Đám cộng tác viên cũng đã nhận được thù lao cho công sức của bọn họ.
Còn những người quyết định gia nhập, trở thành một phần của thế lực dưới trướng Nguyễn An Bình đang tập trung phía bên ngoài pháo đài lô cốt, hay hiện tại là pháo đài Ngọc Lục Bảo mới.
Dù sao thiết kế ban đầu của công trình ấy chỉ đủ cho khoảng 10000 người sinh sống, và đã có một lần phải mở rộng để thu nạp nhiều người hơn.
Nên không có gì làm lạ, khi hàng trăm ngàn chức nghiệp giả đang tập trung nơi đây, xây dựng lên một thành phố mới từ đống đổ nát.
Dù đúng là đám chức nghiệp giả có thể sống sót trong cảnh màn trời chiếu đất.
Nhưng họ không phải là những con thú, cũng chẳng phải là những cỗ máy vô tri.
Nên đương nhiên, khi đã tìm được một cảng tránh gió an toàn, ai giờ cũng có nhu cầu muốn an cư lạc nghiệp.
Và như vậy, từng tòa nhà nhanh chóng mọc lên, từng con đường được trải nhựa kéo dài ra bốn phương tám hướng.
Với gạch đá và các vật liệu được sản xuất bằng ma pháp, họ xây dựng lên những công trình chất lượng, có thể chống chịu lại trước những đòn tấn công của Hắc Thiết cấp đỉnh phong cũng không thành vấn đề.
Đi ngang qua một thành phố đang được xây dựng với tiến độ nhanh khủng khiếp, nhưng Lâm Kình Thiên vẫn giữ lại cái sắc mặt âm trầm vốn không thuộc về tuổi trẻ.
Từ hôm qua tới hôm nay, thiếu niên luôn cảm nhận được một cảm giác khó chịu, như thể đang có ai đó ngó chừng, rình rập bản thân mình.
Dù đã trở thành một Thanh Đồng cấp chức nghiệp giả, Lâm Kình Thiên vẫn không thể tìm ra được đầu nguồn của những ánh mắt ấy tới từ đâu.
Ban đầu, thiếu niên cũng chỉ cho rằng bản thân mình lo lắng quá độ.
Nhưng với cảnh giới Thanh Đồng cấp, là một trong những chức nghiệp giả mạnh nhất thế giới, thì làm sao cậu vô duyên vô cớ cảm thấy rùng mình cho được?
Nên dù cho có khó tin tới mấy.
Lâm Kình Thiên cũng đã xác nhận bản thân mình đang bị ai đó theo dõi.
Không lâu sau, thiếu niên đi ngang qua một chức nghiệp giả hiếm hoi đã được nhìn trúng bởi vận mệnh hóa thân: Nhà Tiên Tri Của Gió.
Trong bảy vận mệnh được công bố, đây chắc chắn chính là vận mệnh thiên nhiều về khả năng trinh sát nhất.
Đó còn chưa kể, khả năng bói toán thiên cơ có được từ vận mệnh ấy, kết hợp với Thiên Cơ Khí Vận Thể, cùng thiên phú Nghịch Thiên Cải Mệnh.
Cả ba hợp lại, cùng cho ra một quẻ bói.
Và rồi, thiếu niên không thể nào tin nổi khi không tìm ra bất cứ manh mối nào cho thấy bản thân đang bị theo dõi.
Tuy tất cả bằng chứng đã được bày ra ngay trước mắt, nhưng trực giác của Lâm Kình Thiên vẫn cảnh báo, khiến người thiếu niên cảm thấy khó chịu không thôi.
Vì vậy, trên gương mặt người trẻ tuổi, một vẻ cau có và bất an mới vung đi không được.
“Rốt cuộc, đang có chuyện gì xảy ra với ta chứ?”
Nếu Nguyễn An Bình có mặt ở đây, hắn sẽ chỉ cười vào mặt cậu thiếu niên, khi có kẻ muốn vận dụng sức mạnh để chống lại đầu nguồn của chính thứ sức mạnh ấy.
Đúng như Lâm Kình Thiên nghĩ, sự kết hợp giữa ba loại sức mạnh bói toán thiên cơ đủ để vén lên bức màn của vận mệnh.
Nhưng điều đó sẽ chỉ xảy ra nếu thiếu niên không vận dụng sức mạnh từ Nhà Tiên Tri Của Gió.
Vì chỉ cần một ý nghĩ, người đang theo dõi cậu ta là Nguyễn An Bình cũng có thể đưa cho Lâm Kình Thiên những đáp án sai lệch.
Sau khi hoán đổi lại vận mệnh Tuyệt Diệt Ác Ma, thiếu niên giờ chỉ có thể đi lại giữa chốn đông người, với hi vọng kẻ đang theo dõi cậu không dám ra tay.
“Chết tiệt, cái cảm giác bị theo dõi đó, tại sao tới bây giờ vẫn chưa biến mất chứ?
Ta rõ ràng đã xóa sạch tất cả vết tích hoạt động của mình trong lần thám hiểm di tích hôm qua, và cũng đã hoán đổi thân phận của mình vài lần rồi mà?
Nhưng nếu đối phương vẫn có thể khóa chặt ta, như vậy, kẻ đó hoàn toàn miễn dịch trước những ảnh hưởng với thế giới tuyến từ Nghịch Thiên Cải Mệnh.”
Nghĩ tới đây, sắc mặt vốn đang âm trầm của Lâm Kình Thiên bỗng chợt nổi lên một tia sát ý.
Một khi đã biết được kẻ đang giám sát mình là ai, chắc chắn thiếu niên sẽ cố để tìm ra và truy sát đối phương tới chân trời góc biển.
Dù cho có trả một cái giá thật đắt, phải thiêu đốt toàn bộ vận khí tới nỗi vận mệnh phản phệ chăng nữa!
Ngay lập tức, một đối sách cũng dần hình thành ngay trong đầu người thiếu niên.
“Tất cả những gì ta có thể biết, đó là hiện tại đối phương vẫn chưa xuống tay với ta.
Như vậy, thực lực của kẻ đang theo dõi không mạnh đến quá áp đảo, hoặc là hắn đang kiêng kỵ thiên phú mà ta đang sở hữu.
Nhưng cũng có thể, đó là do ta đang ở trên lãnh thổ của lãnh chúa Trần Bình An, nên đối phương mới sợ đánh chuột vỡ bình.”
Suy đi nghĩ lại, Lâm Kình Thiên cho rằng, đáp án cuối cùng là lý do chính khiến kẻ đang ẩn núp trong bóng tối chưa ra tay.
“Lúc trước, ta có thể hành động đơn độc vì có thể linh hoạt thay đổi thân phận, danh tính và cả quá khứ.
Nhưng giờ, nếu mấy cái lớp vỏ bọc đó đã bị người nhìn thấu thì thôi vậy, bỏ đi cũng không tiếc.”
Ánh mắt thiếu niên nhìn thẳng về phía trung tâm của thành phố, cũng chính là pháo đài Ngọc Lục Bảo mới.
“Xem ra, ta cần có được một chỗ dựa thực sự vững chắc rồi đây.
Nhưng giờ ta thay thế ai đây?”
Khi còn đang suy ngẫm nên làm cách nào để trở thành một thành viên cấp cao trong lãnh địa.
Bỗng chợt, Lâm Kình Thiên và tất cả mọi người đều cảm nhận được thành phố đang nhẹ nhàng rung lắc.
Tại trục đường trung tâm, một con đường đã được xây rộng hàng trăm mét, như thể nơi đây là một cảng hàng không.
Đương nhiên, việc đám chức nghiệp giả làm ra một con đường lớn như vậy cũng không phải là để trang trí, vì ngay lúc này, đã có một vị khách đầu tiên đi lại trên con đường ấy.
Kích thước to lớn của Meozilla che khuất ánh sáng đỏ của Xích Triều, mặt đất rung chuyển trước mỗi bước chân ưu nhã của nó.
Chỉ cần nhìn vào kích cỡ của quái vật ấy, đám người cũng đã tưởng tượng được một tương lai với những phương tiện khổng lồ, hoặc những con ngự thú với kích thước chỉ có thể thấy trên phim ảnh.
Nhìn vào một sinh linh khổng lồ với chiều cao hơn 200 mét, đám người giờ không nhịn được mà chỉ trỏ.
“Thật kỳ lạ a, tại sao một quái vật to lớn như thế kia mà mọi người lại coi nó như không khí?
Nhìn kiểu gì đó cũng là một con boss mà, tại sao không ai lên đánh quái chứ?”
“Mắt ngươi bị mù à? Không thấy được trên đỉnh đầu con bạch hổ đó có người hay sao?
Rõ ràng đó là ngự thú của người ta, không phải quái vật hoang dại đâu mà lên đánh quái thăng cấp.”
“Haha, huynh đệ, từ khi tới cái lãnh địa Ngọc Lục Bảo này, ta thấy ngươi chính là người dũng cảm nhất.
Cô bé kia đừng nhìn chỉ cao có ba mét bẻ đôi, nhưng chỗ dựa phía sau của người ta là lãnh chúa Trần Bình An đấy.
Ngươi dám thử vuốt râu hùm, tấn công đệ tử của lãnh chúa hay không?”
Nghe được thanh âm ồn ào tới từ những người xung quanh, ánh mắt Lâm Kình Thiên giống như sáng rực lên, khi đã biết hắn nên trao đổi vận mệnh của mình với ai rồi.
Nhưng làm thế nào để có thể tiếp cận được cô nhóc kia mới là chuyện khó khăn nhất với hắn ở hiện tại.
Bật toàn bộ sức mạnh và lao thẳng vào đối phương?
Có lẽ, hắn còn chưa tiếp cận được con gái nhà người ta đã bị đám chức nghiệp giả cùng nhau liên thủ đánh rụng trên bầu trời.
Với lại đã là đệ tử của “Trần Bình An” thì chắc chắn cũng không phải loại người đơn giản.
Lâm Kình Thiên không nghĩ cậu có thể cứng đối cứng được với con ngự thú dưới chân cô nhóc ấy, đừng nói gì tới chủ nhân của con bạch hổ kia.
Nếu đã không thể chủ động tiếp cận con gái nhà người ta, như vậy, thiếu niên phải để cho cô bé ấy tự chủ tới gần mình.
Ánh mắt Lâm Kình Thiên nhanh chóng đảo qua bốn phương tám hướng.
Và khi nhìn vào một khu phố ẩm thực, nơi một đám chức nghiệp giả có nghề nghiệp liên quan tới bếp núc đang cùng nhau bày sạp.
Một ý tưởng cũng đã xuất hiện trong lòng người thiếu niên.
Nhìn vào chức nghiệp hiện tại của mình, Quỷ Linh Pháp Sư (A cấp).
Lâm Kình Thiên mỉm cười, khi lần đầu cậu sử dụng sức mạnh của nghề nghiệp pháp sư linh hồn này.
Vào trong con hẻm nhỏ, thiếu niên còn là người.
Nhưng khi bước chân ra, cậu đã hóa thành một bóng ma.
Giờ, chỉ cần Lâm Kình Thiên không ở yên một chỗ quá lâu, thì mọi người sẽ rất khó nhìn ra có một bóng người vừa lướt ngang qua.
Dù đã che giấu bản thân như vậy, nhưng thiếu niên vẫn cảm nhận ánh mắt dõi theo còn ẩn hiện.
Không quan tâm ai đang rình rập trong bóng tối.
Lâm Kình Thiên vẫn tiếp tục kế hoạch của mình.
Bóng ma như một cơn gió lướt ngang qua khu phố ẩm thực, chạm nhẹ vào tất cả những đầu bếp còn đang đổ mồ hôi nấu nướng.
Không có bất cứ sự kiện bất thường nào xảy ra, không ai đang nấu tự dưng quên mất bước tiếp theo nên bỏ gia vị nào.
Nếu thiếu niên đã có thể chia sẻ lời đồn về mình cho tất cả mọi người, như vậy, cậu nhóc cũng có thể sao chép kinh nghiệm làm bếp từ hàng trăm đầu bếp khác mà không làm ảnh hưởng tới vận mệnh vốn có của họ.
Cũng như khi Nguyễn An Bình phải trả giá để mượn sức mạnh từ những vận mệnh hóa thân, thì Lâm Kình Thiên cũng sẽ phải đánh đổi một phần năng lượng nhất định để có thể trao đổi vận mệnh với người khác.
Còn khác với mượn sức mạnh từ không đến có như vị lãnh chúa nào đó, người thiếu niên chỉ cần trao đổi hai vận mệnh vốn đã tồn tại trong cùng một thời điểm.
Nên vì lẽ đó, mức tiêu hao của Nghịch Thiên Cải Mệnh ít hơn rất nhiều nếu so với Vận Mệnh Dẫn Lối.
Nhưng dù nhỏ tới mấy, hao tổn trong quá trình sử dụng là chuyện không thể nào tránh khỏi.
Và những việc như tước đoạt hoàn toàn vận mệnh của người qua đường vừa tốn năng lượng, vừa không cần thiết.
Còn hiện tại, khi đã nắm trong tay kinh nghiệm nấu ăn của cả trăm đầu bếp, cùng với chỗ nguyên vật liệu tiện tay thó được.
Lâm Kình Thiên cũng giống như bao người khác, bắt đầu bày sạp, chuẩn bị đồ đạc nấu ăn.
“Hi vọng tay nghề của ta đủ để thu hút đệ tử của lãnh chúa đi.” – Thiếu niên âm thầm nói.