Chương 259: Vận mệnh như núi.
Ngay khi thay đổi danh tính, trở thành đệ tử của chức nghiệp giả mạnh nhất thế giới.
Lâm Kình Thiên chợt nhẹ người, khi cái cảm giác bị theo dõi đã hoàn toàn biến mất.
Trong âm thầm, người thiếu niên thở phào nhẹ nhõm.
“Quả nhiên a, chỉ cần ta có chỗ dựa, thì kẻ ẩn núp trong bóng tối kia sẽ kiêng kỵ mà không dám ra tay.
Có vẻ, ta đã tạm thời an toàn rồi.”
Tuy vậy, một tia sát ý mờ nhạt vẫn ẩn hiện trong đôi mắt lạnh lùng của thiếu niên.
Lâm Kình Thiên thề, một ngày nào đó hắn sẽ điều tra ra và xử lý kẻ đã dám cả gan theo dõi mình.
Thân phận thay đổi, ánh nhìn của những người xung quanh về Lâm Kình Thiên cũng đã có nhiều thay đổi không kém.
“Khoan đã, mọi người.
Tại sao ta nhìn ông chủ nhỏ kia sao mà quen quen như vậy nhỉ?”
“Ngươi nói đúng, càng nhìn ta lại càng thấy ta từng gặp tiểu tổ tông đó ở đâu rồi.”
“Các ngươi nói nhảm gì nhiều vậy?
Đó chẳng phải chính là đứa trẻ may mắn đó sao?”
“Ta nhớ rồi, trong lần giới thiệu về thể hệ tu hành Vận Mệnh Hành Giả, vị thiếu chủ này đã đứng ra, cầu xin được trở thành đệ tử của lãnh chúa Trần Bình An.
Và ngày hôm đó, vị lãnh chúa của chúng ta đang rảnh rỗi, nên mới thu thiếu niên này về dưới trướng đi.”
“Hừm, các ngươi không nhắc ta cũng quên luôn.
Dù sao thì vị thiếu chủ của chúng ta cũng không lộ mặt sau bao ngày rồi.
Và ta cũng không biết thằng nhóc ấy có học được bản lĩnh mới gì không?”
“Khà khà, cái đó ta không biết, nhưng giờ, chúng ta đã thấy đệ tử của lãnh chúa rất rảnh rỗi khi ra ngoài đường kinh doanh đồ ăn vặt.”
Ngay khi có được thân phận mới, vô số những lời bàn luận từ những người xung quanh đã hướng về Lâm Kình Thiên.
Có người hâm mộ khi thiếu niên một bước lên trời, nhưng cũng không ít ngôn từ chê bai, nói cậu là kẻ vô tích sự.
Nhưng có vẻ, cả Lâm Kình Thiên lẫn Trần Thu Thảo đều không quan tâm tới những gì người xung quanh nói.
Khi nghe được thiếu niên trước mắt cũng là đệ tử của sư phụ, thiếu nữ lập tức niềm nở, liên tục đặt ra đủ loại câu hỏi.
Như hai người họ, ai là người trở thành đồ đệ đầu tiên? Tiến độ tu hành của thiếu niên như thế nào? Thân phận và cuộc sống của cậu trước khi Xích Triều ập tới ra sao?
Đủ thứ câu hỏi ập tới, khiến Lâm Kình Thiên chỉ có thể vừa cười khổ, vừa trả lời.
Và có vẻ, không chỉ riêng thiếu niên sắp không nhịn được với việc tốn thời gian này nữa.
Mà có vị lãnh chúa nào đó cũng sắp không nhịn được nữa rồi.
Khi Trần Thu Thảo vừa lấy ra một bình nước lọc, uống vài ngụm để làm mát giọng, chuẩn bị buôn chuyện tiếp với vị sư đệ mới gặp mặt không lâu này.
Nhưng cô nhóc còn chưa kịp mở lời, một bóng hình đã đi ra từ hư không.
Nhìn vào tấm áo choàng đen bí ẩn, rất nhiều người đã nhận ra kẻ vừa xuất hiện là một thành viên trong đội cận vệ của lãnh chúa.
Việc người thần bí có mặt đã giải vây cho Lâm Kình Thiên, và khiến Trần Thu Thảo trầm mặc trong giây lát.
Nắm lấy thời cơ trước khi cô nhóc kia kịp mở lời, hóa thân của Nguyễn An Bình lập tức truyền đạt mệnh lệnh có từ bản tôn của hắn.
“Thưa tiểu thư, “thiếu chủ” lãnh chúa của chúng ta có chuyện muốn nhắc nhở hai người.
Nên xin hai vị đi theo ta.”
Thấy có một người thần bí xuất hiện và đột ngột nói đi theo hắn.
Điều đầu tiên Trần Thu Thảo nghĩ tới chính là có kẻ muốn lừa bắt trẻ con.
Nhưng khi thấy sư đệ mình là Lâm Kình Thiên không một chút nghi ngờ mà theo sau, cùng với thái độ thờ ơ của đám chức nghiệp giả xung quanh.
Thiếu nữ đoán được phần nào, có lẽ người bí ẩn kia đúng là thuộc hạ được sư phụ cô phái tới.
Nên Trần Thu Thảo dù cho không muốn cũng phải cắn răng theo bước.
Với tốc độ bay nhanh hơn âm thanh, chỉ trong chưa đầy vài phút, cả ba đã có mặt trong đại sảnh chính của pháo đài Ngọc Lục Bảo mới.
Đứng tại trung tâm của sảnh đường, dưới vô số những tia sáng huyền ảo là một bóng người mà cả hai không thể nào quen thuộc hơn.
Nguyễn An Bình trầm mặc đứng dưới ánh sáng, nhưng sự tồn tại của hắn lại giống như bóng tối vĩnh cửu, lúc nào cũng tỏa ra khí chất của một pháp sư thần bí làm người nhìn không thấu.
Đứng trước hắn, cả hai đệ tử Trần Thu Thảo cùng Lâm Kình Thiên đều tĩnh lặng như đã mất đi khả năng hành động.
Với thiếu nữ, khí chất của sư phụ cô đã có những thay đổi quá to lớn, hắn trở nên âm trầm hơn, không còn là một tên pháp sư mù lúc nào cũng cười cợt, không đứng đắn nữa.
Còn với Lâm Kình Thiên.
Dù cho Nguyễn An Bình vẫn toát lên khí chất nguy hiểm, cùng với vận mệnh mênh mông như sao trời không sai đi đâu được.
Nhưng không hiểu sao, thiếu niên lại cảm giác kẻ đang đứng trước mặt mình là một người ngoài mạnh trong yếu.
Cũng không để hai đệ tử của mình phải chờ lâu hơn.
Vị lãnh chúa nở một nụ cười nhạt và bước về phía trước, bầu không khí nặng nề lập tức bị đánh vỡ.
Từ trong nhẫn trữ vật, Nguyễn An Bình lấy ra hai cuốn sổ tay, bước tới gần hai người học trò của hắn.
“Hai con tới rất kịp lúc.
Để ta xem nào, Thu Thảo, dù cho đi lạc nhiều ngày, không có tài nguyên bổ sung, thế mà thực lực của con vẫn tăng lên nhanh chóng, cấp độ thì đã đi tới Thanh Đồng cấp.
Cảnh giới tu luyện cũng không hề thấp, nếu như để con hợp thể với Meozilla, chắc thực lực của con còn mạnh hơn tên đệ tử Tô Vạn Kim của Aldric Solaraeus đi.” – Nguyễn An Bình vừa cười vừa khen ngợi thiếu nữ.
Được ngợi khen như vậy, một cảm giác thân thuộc lại ùa về, khiến thiếu nữ giờ chỉ có thể gãi đầu đầy ngượng ngùng.
“Hì hì, ông anh sư phụ đã quá khen rồi.”
Khác với thái độ ôn hòa với Trần Thu Thảo, khi quay sang nhìn về phía Lâm Kình Thiên, trong ánh mắt của Nguyễn An Bình giống như không thể giấu nổi sự thất vọng.
“Chậc, Kình Thiên, con nhìn lại bản thân xem.
Sư tỷ của con đi lạc lâu như vậy nhưng thực lực chẳng có gì để chê, còn con thì sao đây?
Con ở trong pháo đài của ta ngay từ những ngày đầu tiên, được hưởng những tài nguyên tu luyện tốt nhất, đồng thời, cũng có quyền hạn truy cập vào những tri thức cao cấp nhất.
Ấy thế, con chỉ có cấp độ tăng lên, nhưng cảnh giới vẫn giậm chân tại chỗ.
Đã vậy, ta cũng nghe được lời đồn là đệ tử của ta tu chẳng ra tu, luyện chẳng ra luyện.
Đã vậy còn rất nhàn nhã đi ra ngoài đường bán đồ ăn vặt.”
Nghe những lời trách mắng tới từ Nguyễn An Bình, Lâm Kình Thiên giờ cũng chỉ có thể cắn răng chịu trận.
Không còn cách nào khác, thiếu niên đúng là có thể hoán đổi vận mệnh, nhưng cậu lại không thể can thiệp được vào lịch sử mới được viết ra.
Mắng xong thằng đệ tử mà mình tiện nghi nhặt được.
Nguyễn An Bình lần lượt phân phát hai cuốn sổ cho hai đứa học trò.
“Đây là những nghiên cứu mới nhất của ta, về cách để có thể vận dụng thêm sức mạnh của thể hệ Vận Mệnh Hành Giả.
Chỉ cần thấu hiểu những tri thức được ghi chép trong đây, cái giá phải trả khi mượn sức mạnh từ các vận mệnh sẽ giảm đi một nửa, đồng thời, giới hạn chỉ có thể ký kết khế ước với một vận mệnh duy nhất cũng sẽ được gỡ bỏ.
Ta rất mong đợi vào sự trưởng thành của hai đứa.”
Vừa phân phát xong, vị lãnh chúa cũng không quên vỗ vai, qua đó khích lệ đệ tử của mình.
Thấy được hành động từ “sư phụ” Lâm Kình Thiên lập tức nở một nụ cười nhạt.
Chỉ cần một cái chạm thôi, hắn cũng có thể hoán đổi vận mệnh, sức mạnh, tước đoạt tất cả những gì mà chức nghiệp giả mạnh nhất thế giới đang sở hữu.
Ở phía đối diện, Nguyễn An Bình cũng đang nở một nụ cười.
Chỉ cần thêm vài giây nữa thôi, nếu thằng đệ tử từ trên trời rơi xuống này thành công lấy đi sức mạnh từ hóa thân của hắn.
Như vậy, hắn rất mong chờ sở hữu một hóa thân mới có khả năng cải tạo lại vận mệnh.
Và khi bàn tay của vị lãnh chúa vỗ vai thiếu niên một khắc này.
Từ người Lâm Kình Thiên, một bàn tay vận mệnh vô hình ẩn hiện, vén lên lớp sương mờ đang bao bọc vận mệnh của “vị lãnh chúa”.
Rồi cố gắng nắm lấy, làm lay chuyển số mệnh của con người trước mắt.
Dù đã dùng sức bú sữa mẹ, nhưng mọi nỗ lực của thiếu niên đều vô ích, giống như một con người vọng tưởng dùng tay không mà đòi rời núi trong nay mai.
Cảm nhận vận mệnh lực lượng có trên thiếu niên đã dần được thu lại.
Thất bại sao?
Đây là thanh âm vang lên trong lòng hai con người cùng một lúc.
Trong âm thầm, họ đều thở dài đầy thất vọng.
Với Lâm Kình Thiên, thiếu niên cười khổ khi vọng tưởng có thể thay thế đi vị trí chức nghiệp giả mạnh nhất thế giới.
Còn với Nguyễn An Bình, dù đây là một kết quả đã được dự đoán trước, nhưng hắn cũng chỉ đành ngậm ngùi buồn bã, khi không có kỳ tích nào xảy ra.
Vỗ một cái còn chưa đủ, vị lãnh chúa tiếp tục vỗ thêm ba cái nữa vào vai, khiến người đệ tử đang buồn rầu một lần nữa trở lại thực tại.
“Yếu, quá yếu.
Kình Thiên, con đúng là làm ta thất vọng a.”
Nghe sư phụ của mình nói vậy, Lâm Kình Thiên lập tức sinh nghi.
Chẳng lẽ, hành động vừa rồi của cậu đều bị vị lãnh chúa nhìn ra?
Nhưng khi thấy có một đống tài nguyên tu luyện được ném tới trước mặt mình, những nghi vấn ấy cũng dần biến mất.
“Cầm lấy chỗ tài nguyên này, rồi đi bế quan cho ta!
Một tháng sau, nếu như sức mạnh của con vẫn chưa đủ để làm ta hài lòng, như vậy, cứ chuẩn bị tinh thần mà chịu phạt đi!” – Từng câu từ của Nguyễn An Bình đều là chân tâm thật ý.
Nhìn theo bóng lưng của vị sư phụ đang ngày càng đi xa, không hiểu sao trong lòng Lâm Kình Thiên nổi lên một vài vẻ hối hận.
Thiếu niên biết, mối quan hệ sư đồ hiện tại là giả tạo, và cậu chưa bao giờ bái “Trần Bình An” làm sư phụ.
Nhưng sự tận tâm của vị lãnh chúa ấy với học trò là không giả được, khiến thiếu niên cảm thấy xấu hổ khi đang cố đánh cắp sức mạnh từ một người thầy như vậy.
Nếu Nguyễn An Bình biết được những suy nghĩ của tên học trò giởm này.
Hắn chắc chắn sẽ nói thiếu niên suy nghĩ nhiều.
Vì đơn giản, hắn đang nuôi dưỡng cho Lâm Kình Thiên mạnh lên, đủ mạnh để tước đoạt sức mạnh từ thế thân của hắn.
Còn nếu thiếu niên vẫn thất bại, như vậy, Nguyễn An Bình cũng sẵn sàng dùng vài sợi tơ ký sinh, cưỡng ép khống chế đứa học trò từ trên trời rơi xuống này.