Chương 241: Thần linh và tín đồ.
Bên ngoài phòng thí nghiệm dành riêng cho Nguyễn An Bình.
Nơi đây đã vài ngày không người qua lại, dẫn tới một lớp tro mỏng đã bám lên trên cánh cửa bằng đá cứng.
Bàn tay máy móc của Nicolas Smith đảo qua, phủi nhẹ đi lớp tro bụi đang bám trên thiết bị nhận diện gương mặt.
“Alo, đại ca, là tôi, Nikolai Pobedislav đến thăm đây.
Hôm nay có bận rộn gì thì cũng mở cửa ra, cho người ta vào cái coi.”
Nhưng sau khi đã hô vang vài tiếng, vẫn không có gì ở thiết bị đối diện vang lên, khiến vị chỉ huy tóc trắng chỉ có thể gãi đầu lúng túng.
“Thế quái nào nhỉ, chẳng phải tất cả mọi người đều nói đại ca mấy ngày hôm nay không đi ra ngoài hay sao?”
Trong lúc Nicolas Smith đang thắc mắc.
Ngón tay máy móc của Medea liên tục chọc chọc sau lưng, khiến hắn không nhịn được mà quay người về sau.
“Chỉ huy, nếu như theo đúng những gì anh nói, đó là lãnh chúa chúng ta đã sử dụng sức một mình, phá hủy tất cả các vách ngăn không gian.
Như vậy, rất có thể ngài ấy đã phải vay mượn một lượng sức mạnh khổng lồ, có thể mạnh ngang, hoặc thậm chí còn mạnh hơn cả ngài Aldric Solaraeus đây nếu không bị thương.
Nên có lẽ, lãnh chúa của chúng ta hiện tại vẫn còn đang nghỉ ngơi dưỡng sức.” – Cô nàng cyborg có đôi chút ý kiến.
Nghe Medea nói vị thần của mình có thể gặp nguy hiểm, vị thánh hiệp sĩ đi thẳng về phía trước, đối mặt với cánh cửa đá cứng.
Nhận thấy Aldric chuẩn bị làm gì, Nicolas Smith vội vàng can ngăn.
“Chờ! Chờ chút đã, cánh cửa có thể mở được…”
Nhưng không chờ vị chỉ huy tóc trắng nói hết câu, vị thánh hiệp sĩ tung ra một đấm, nghiền nát cả cánh cửa to lớn thành đá vụn.
Chứng kiến cách xông cửa thô bạo như vậy, Nicolas Smith cũng chỉ đành nhún vai, tỏ vẻ những thiệt hại gây ra ở đây không liên quan gì tới mình.
“Thôi vậy, có nghiền nát cái cửa đó cũng không sao.
Dù sao nó cũng là đồ cũ được dựng tạm từ ngày pháo đài mới xây rồi, nên sớm muộn cũng phải dỡ bỏ để thay thế thôi.”
Năm bóng người bước qua đống gạch vụn, tiến vào trong căn phòng thí nghiệm tối tăm, nơi đang tràn ngập mùi máu tanh nồng.
Tô Vạn Kim giờ cảm thấy hối hận không thôi, khi hắn lại đeo dép lào đi vào căn phòng tối, nơi mặt sàn giờ đang được phủ kín bởi một lớp bùn máu.
Nhưng càng tới gần nơi Nguyễn An Bình đang bế quan, những mùi kinh khủng như máu thịt phân hủy đã dần bị thay thế, bởi những mùi hương hoa cỏ có thể đề thần tỉnh não.
Giữa một đầm lầy toàn máu tươi và bóng tối.
Một khu vườn nhỏ bất ngờ hiện ra, với những gốc cây phát ra ánh sáng xanh lam dịu nhẹ, đang lan tỏa từng mùi hương đầy sức sống.
Nhóm người lại gần và thấy được, những cây thân gỗ kỳ lạ kia đã mọc thành một khóm.
Và giữa khóm cây đó, một chiếc võng đã được mắc ra đung đưa giúp cho bóng người đang nằm trên có được những giây phút thoải mái nhất.
Nhìn vào bóng hình chỉ có thể nói người không ra người, khi thân thể liên tục xuất hiện vô số các vết thương mới qua mỗi phút, mỗi giây.
Nhưng đồng thời, kẻ đó lại có khả năng khôi phục cực mạnh, có thể chữa lành mọi thương tổn trong chớp mắt.
Giờ này, đám người cũng hiểu tại sao gọi mãi mà vị lãnh chúa vẫn lặng im rồi.
Nếu đặt bất cứ ai ở ranh giới giữa hủy diệt và tái sinh, có lẽ bọn họ sẽ chỉ mong mình chết đi cho rồi.
Làm sao có thể thảnh thơi mắc võng ra giữa đầm lầy toàn máu như Nguyễn An Bình được.
Thấy có người xuất hiện trong căn phòng thí nghiệm của mình, ánh mắt đầy mệt mỏi của vị lãnh chúa chỉ liếc qua một mắt, nhưng rồi, hắn không để ý tới những điều xung quanh.
Thấy thảm trạng vị đại ca của mình, Nicolas Smith lo lắng run giọng, hỏi.
“Người anh em, chuyện gì xảy ra với ngươi thế này?
Chẳng lẽ có kẻ địch mạnh mẽ nào đã đột kích ngươi hay sao?”
Khi chỉ huy tóc trắng còn đang liên tục hỏi thăm mà không nhận được đáp án trả lời.
Thì ngay bên cạnh, thánh hiệp sĩ Aldric Solaraeus đã ngưng tụ ánh sáng thuần khiết trong lòng bàn tay, rồi truyền từng tia thánh quang ẩn chứa sức mạnh khôi phục và thanh tẩy lên người vị lãnh chúa.
Ban đầu, tốc độ khôi phục của Nguyễn An Bình đã rất nhanh chóng.
Nhưng khi có được sự trợ giúp từ vị hiệp sĩ, quá trình khôi phục này lại nhanh hơn nữa.
Đủ nhanh để Nguyễn An Bình có thể lấy lại chút sức mở miệng.
“Khụ, mọi người đừng lo lắng, đây chỉ là di chứng do vận mệnh phản phệ mà thôi, chờ khoảng một tuần nữa là ta sẽ tự khỏi.
Nên trong khoảng thời gian ta vắng mặt này, hi vọng chỉ huy Nikolai Pobedislav sẽ thay thế vai trò của ta với lãnh địa và pháo đài.”
Căn dặn xong, vị lãnh chúa nhìn về phía thánh hiệp sĩ đang đổ mồ hôi, liên tục sử dụng thánh quang tăng tốc độ khôi phục cho mình.
Với những người khác, họ chắc chắn sẽ không nhìn ra được điểm bất thường nào có trên người của Aldric Solaraeus.
Nhưng với một pháp sư đã từng đạt tới đỉnh cao như Nguyễn An Bình, chỉ một mắt liếc qua, hắn cũng thấy được đây là một kẻ đi theo thể hệ pháp sư tương tự mình, dù hai bên đã đi theo hai con đường khác biệt.
“Vị hiệp sĩ này, ta đoán ngươi chính là người được con gái ta, Aeryn gửi tới thế giới này đi.
Tên của ngươi là gì?”
Nghe được câu hỏi tới từ vị lãnh chúa, Aldric Solaraeus vui mừng không thôi.
Ngay từ lần đầu gặp mặt thanh niên gầy yếu kia, một cảm giác giống như trực diện với Thiên Đạo Thần Thánh chợt xuất hiện trong lòng hắn.
Nên ngay lập tức, vị hiệp sĩ có thể xác nhận, thanh niên trước mắt nếu không phải người mình cần tìm thì cũng là người thân của vị thần sáng tạo ra thế giới.
Và khi đối phương đã xác nhận thân phận.
Aldric Solaraeus vui mừng ra mặt.
Hắn không ngần ngại dưới chân là một đầm lầy máu đầy tanh hôi, mà ngay lập tức, hắn đã quỳ một chân làm lễ.
“Đấng thánh thần, hiệp sĩ Aldric Solaraeus của dòng thờ Nữ Thần Hủy Diệt đã có mặt, nguyện ngài tồn tại đến vĩnh hằng!
Thưa đấng thánh thần, kẻ hầu cận của ngài đã có tội, khi ta không có mặt vào giây phút ngài cần ta nhất, nên xin ngài trách phạt!”
Cảm nhận sự cuồng nhiệt từ tên thánh hiệp sĩ, Nguyễn An Bình giờ cũng chỉ có thể thở dài.
Nữ Thần Hủy Diệt, được nhắc tới có lẽ chính là vợ hắn, Herriona.
Và không biết trong bao năm qua, cô ta đã cải tạo lại cái thế giới của hắn thế nào, mà lại để xuất hiện những cuồng tín đồ như thế này?
Nhưng kể ra, thân là một người đã sáng tạo ra cái nội thế giới, để nó dung nạp cả Tân Lục Địa, cứu vớt những người còn sống sót khi lục địa Alrat sụp đổ.
Như vậy, Nguyễn An Bình có được dân chúng tại nơi đó tôn thờ như một vị thần cũng chẳng có gì làm lạ.
Chấp nhận tín ngưỡng tới từ một kẻ hiện còn mạnh hơn cả mình.
Vị lãnh chúa thở dài mệt mỏi, hắn nhẹ phất tay, ra hiệu cho tên thánh hiệp sĩ có thể đứng lên diện kiến.
Dù hơi chần chờ khi cảm thấy việc đứng ngang hàng với thánh thần là mạo phạm.
Nhưng đây là mệnh lệnh được sáng thế thần của hắn đưa ra, Aldric Solaraeus cũng chỉ đành cắn răng mà đứng lên.
Tuy vậy, vị hiệp sĩ vẫn cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào vị thần ấy.
Thấy thái độ tín đồ của mình, Nguyễn An Bình lại lắc đầu nhẹ, giọng nói suy yếu khàn khàn của hắn vang lên.
“Được rồi, mấy việc trách phạt gì thì bỏ qua hết đi, ta không phải loại người thích hành hạ người khác.
Với lại, dù Trị Liệu Thuật của ngươi cũng không tồi, nhưng nó vẫn không đủ để chữa lành cho ta.
Nên thu hồi nó lại, và nghe theo chỉ huy Nikolai Pobedislav an bài đi.”
Nghe vị thần của mình lại đang từ chối phụng sự tới từ tín đồ, Aldric Solaraeus chợt cảm nhận như hắn vừa bị bỏ rơi.
“Thưa thánh thần, xin ngài hãy cho tôi cơ hội…”
Nghe tới đây, Nguyễn An Bình cũng giống như đã mất đi toàn bộ kiên nhẫn.
“Aeryn cử ngươi tới đây để giúp ta hay làm phiền ta vậy?
Trong tương lai sắp tới, chúng ta có thể sẽ phải đối đầu với một tà thần dị giới, một đối thủ mạnh thực sự, không như mấy đám quái vật đã mất đi lý trí nhiều nhan nhản ở ngoài kia đâu.
Nên ngươi còn không mau tự chữa lành cho bản thân mình đi.
Đừng tốn thời gian để chữa trị cho ta, vì chỉ cần 7 ngày sau, ta có thể khôi phục, bay nhảy như bình thường.
Với lại, ta nhớ được, tiếng nói của Tàn Ngược Máu Tanh Sát Thần cũng đã vang vọng khắp hành tinh này rồi đi.
Chẳng lẽ khi chiến tranh nổ ra, một kẻ có thể đánh bại tà thần như ngươi lại vì không có thời gian chữa thương cho mình, mà dẫn tới thất bại của chúng ta trong tương lai.
Và ngươi muốn dùng sự vô trách nhiệm đó để ám sát ta, người mà ngươi coi là thần linh hay sao?”
Từng lời chất vấn của Nguyễn An Bình vang lên, khiến trong thoáng chốc Aldric Solaraeus cũng đã phải nghẹn họng.
“Thưa đấng tối cao, tôi…”
Khi thánh hiệp sĩ còn đang ngập ngừng, không biết phải nói sao, vị lãnh chúa lại thẳng thừng, chặn ngang lời nói ấy.
“Ta nói thẳng nhé, ở đây ta không quan tâm ngươi tín ngưỡng ta nhiều tới như thế nào, hay cố gắng bày tỏ tận tụy với ta ra làm sao.
Hiện tại, ngươi là một thanh kiếm sắc bén nhất mà ta có, không phải là một cái băng gạc y tế.
Vì vậy, ta yêu cầu ngươi làm đúng chức trách của mình, đó là ra ngoài mà giết địch.
Và nếu rảnh rỗi, ngươi có thể đào tạo, rèn đúc thêm những thanh kiếm mới cho lãnh địa chúng ta.
Còn nếu ngươi thực sự muốn chữa cho ta, như vậy thì ra ngoài kia, kiếm mấy chức nghiệp giả khác mà đào tạo Trị Liệu Thuật cho họ, một mình ngươi chữa thương thì ăn thua cái gì?”
Trong trạng thái suy yếu này, thế mà còn phải nói một chầu khiến cho Nguyễn An Bình cảm thấy khó thở không thôi.
Còn ở phía đối diện, Aldric Solaraeus đã cúi đầu, quỳ lạy, chấp nhận sai sót của bản thân.
Giọng nói khàn khàn của vị lãnh chúa lại một lần nữa vang lên, nhưng nó không còn cái vẻ gay gắt nữa.
“Nếu ngươi thực sự giao tín ngưỡng về ta, như vậy, ta muốn thấy ngươi có thể bày ra tất cả giá trị của mình, không phải là như một thái giám vô dụng, suốt ngày cuốn quanh nịnh nọt hoàng đế.”
Đứng lên từ đầm lầy máu tanh, chấp nhận từng dòng máu đen ngòm đang chảy trên bộ giáp.
Tuy đã bị vị thần của mình mắng cho một trận, nhưng tín ngưỡng của Aldric Solaraeus lại bùng cháy mạnh hơn bất cứ lúc nào.
Trong ánh mắt của hắn giờ chỉ còn một vẻ kiên định.