Chương 242: Tổng giáo quan.
Sau khi diện kiến vị lãnh chúa của lãnh địa Ngọc Lục Bảo.
Nhóm bốn người gồm chỉ huy Nicolas Smith, thánh hiệp sĩ Aldric Solaraeus, nữ cyborg Medea, và cuối cùng là Tô Vạn Kim đã rời phòng thí nghiệm với nhiều cảm xúc khác nhau.
Khi Nicolas Smith thì bình thản vừa đi vừa huýt sáo.
Aldric Solaraeus mặt trầm như nước, vì trong đầu hắn giờ chỉ nghĩ tới những cách làm thế nào để vị thần của mình nhanh chóng khôi phục thực lực.
Thanh niên to béo Tô Vạn Kim thì bàn tay run run, dù biết vừa rồi Nguyễn An Bình không sai khi mắng thẳng mặt người hiệp sĩ vừa là bạn, vừa là thầy của hắn.
Nhưng trong lòng thanh niên ấy vẫn cảm thấy không đáng khi vị thánh hiệp sĩ trao tín ngưỡng cho một kẻ như vậy.
Còn Medea, tuy vừa rồi cô không nói một câu một lời nào với vị lãnh chúa ấy, nhưng khi thấy một kẻ mạnh như Aldric Solaraeus cũng phải quỳ lạy thần phục.
Giờ, cô cũng tin tưởng vào những lời “nói khoác” mà tên chỉ huy tóc trắng của cô đã dùng để miêu tả đại ca hắn.
Vừa bước đi trong hành lang dài dằng dặc, trong lòng vị hiệp sĩ liên tục nảy ra nhiều ý tưởng mới.
Khi đi qua một chức nghiệp giả, hắn có thể cảm nhận được, dù vẫn còn đang nhỏ yếu, nhưng tiềm lực của những thành viên trong lãnh địa đều không tồi.
Và nếu muốn khiến những chức nghiệp giả vốn đã mạnh này lại càng mạnh hơn.
Aldric Solaraeus chợt nảy ra một ý tưởng, hắn vỗ tay, nghĩ tới một cách.
Nghe được tiếng vỗ tay bất ngờ ấy, tất cả những người xung quanh cũng phải dõi mắt nhìn.
Không biết đang yên đang lành, đầu óc của vị thánh hiệp sĩ đã nảy ra ý tưởng gì nữa?
Chỉ thấy Aldric Solaraeus quay người lại, hắn nhìn thẳng vào Nicolas Smith, kẻ mà vài giờ trước vẫn còn đánh nhau với hắn như muốn phân sinh tử.
Với một giọng thành khẩn, vị hiệp sĩ hỏi.
“Ngài chỉ huy Nikolai Pobedislav, như đấng thánh thần…khụ, là lãnh chúa của chúng ta đã nói.
Ngài hiện tại chính là người nắm toàn bộ quyền lực của lãnh địa vào lúc này, đúng chứ?”
Dù không hiểu đối phương đang nghĩ gì, nhưng Nicolas Smith cũng gật đầu xác nhận.
“Như ngài đã thấy rồi đấy, đấng… là lãnh chúa của chúng ta muốn tôi phục vụ cho lãnh địa, như vậy, liệu tôi có thể giữ một chức giáo quan được hay không?”
Nghe Aldric Solaraeus yêu cầu một chức giáo quan, chức vị chỉ có thể nói là trung hạ trong hệ thống quyền lực của lãnh địa Ngọc Lục Bảo.
Nicolas Smith vốn định lắc đầu cự tuyệt, vì nhìn thế nào đi nữa, tên thánh hiệp sĩ xứng đáng có được một chức vị cao hơn.
Nên đáp lại.
“Ngài Aldric Solaraeus, nếu ngài muốn lựa chọn vị trí giáo quan, đóng vai trò là người huấn luyện đủ loại tri thức siêu phàm, và những phương thức chiến đấu thuộc về dị giới.
Thì đây chỉ là một chuyện nhỏ không đáng nhắc tới.
Nhưng với thực lực hiện tại của ngài, vị trí ấy lại không đủ với tầm sức mạnh của ngài.
Nên ta sẽ chủ động tạo ra một chức vụ mới, cũng là vị trí tổng giáo quan, là người có quyền lực chỉ dưới ta trong lãnh địa này.
Giờ, ngài thấy thế nào?”
Nghe Nicolas Smith nói, Aldric Solaraeus vốn định từ chối, vì cho tới hiện tại, hắn vẫn xem mình giống như một tội nhân.
Nhưng khi nghĩ tới ở vị trí cao hơn, đồng nghĩa với có thể điều động nhiều tài nguyên hơn, có thể khiến cho thực lực lãnh địa tăng lên nhanh chóng, phù hợp với ý chí của Nguyễn An Bình.
Vị hiệp sĩ sau hai giây suy nghĩ cũng đã gật đầu đồng ý.
“Tốt, dù chức vụ này quá cao, không xứng đáng với một kẻ dám cãi lời lãnh chúa như tôi.
Nhưng để chuộc lại lỗi lầm, tôi sẽ làm ở vị trí này tốt nhất có thể.
Còn giờ, liệu ngài có cách nào để kêu gọi tất cả thành viên trong lãnh địa về cùng một chỗ hay không?”
Thấy nhắc tới chuyện muốn gom người.
Nicolas Smith nở một nụ cười nhạt, vì đây đúng là chuyên nghiệp của hắn.
Và chỉ sau vài phút.
Một tin nhắn bất ngờ xuất hiện trong thiết bị di động, làm các chức nghiệp giả thuộc lãnh địa Ngọc Lục Bảo hưng phấn không thôi.
Đã nhiều ngày qua đi, đám chức nghiệp giả cũng đã đi qua nhiều cung bậc cảm xúc.
Chúng từ nghi ngờ, đề phòng thể hệ tu hành mới, cho tới vui mừng, say đắm, khi đã nếm được ngon ngọt từ sức mạnh của Vận Mệnh Hành Giả.
Nên một tin nhắn được gửi tới, dù chỉ từ nhân vật quyền lực thứ hai lãnh địa, cũng đủ khiến nhiều người liên tưởng, đây là một cơ duyên không tồi đối với tất cả bọn họ.
Đó còn chưa kể, lại là một thể hệ tu hành mới sắp được công bố cho tất cả mọi người.
Và không ngoài dự đoán, những chức nghiệp giả đều đã tập hợp đầy đủ, tái hiện lại khung cảnh của vài ngày trước đó.
Nhưng khi đám chức nghiệp giả nhìn lên đài cao, chúng không thấy được bóng người quen thuộc của lãnh chúa nhà mình đâu nữa.
Nên ngay lập tức, có nhiều người đã nảy ra đủ loại nghi ngờ trong lòng, đề phòng chuyện xấu nhất có thể xảy ra.
Còn không đợi đám chức nghiệp giả có thêm những suy nghĩ xấu.
Nicolas Smith đã lập tức đứng ra, dõng dạc giới thiệu.
“Thưa tất cả anh chị em đang có mặt tại quảng trường.
Ta Nikolai Pobedislav, chỉ huy quân sự của lãnh địa muốn tuyên bố.
Từ ngày hôm nay, lãnh địa Ngọc Lục Bảo chúng ta sẽ có một cường giả mới gia nhập vào.
Xin giới thiệu, tổng giáo quan Aldric Solaraeus, một người xuyên việt tới từ dị giới.
Đồng thời, cũng là người có thực lực ở trên ta một bậc.”
Thấy người đứng trên đài cao không phải là một chức nghiệp giả, mà là một người xuyên việt.
Những thành viên của lãnh địa giờ có thể thở phào nhẹ nhõm một phần nào.
Vì trong thời đại này, ai cũng biết được, đám khách từ dị giới đó đều không có bảng chức nghiệp và thiên phú, không thể đánh quái thăng cấp như đám chức nghiệp giả.
Và nhìn qua, thân là một hiệp sĩ với bộ áo giáp bạc sáng loáng, thi thoảng có thánh quang nổi lên như thế kia.
Tất cả lại càng chắc chắn, đây là một người trong chính đạo, không phải loại tà ma ngoại đạo chuyên rút hồn luyện phách.
Nhưng bên cạnh đó, lòng hiếu kỳ với thể hệ tu hành mới của đám người cũng không mãnh liệt như trước nữa.
“Hừm, ta tưởng nhân vật lợi hại nào, hóa ra là một tên người xuyên việt.”
“Một khách tới từ dị giới thì có bao nhiêu đồ tốt chứ?”
“Mọi người ai thích thì ở lại, ta về trước đây.”
Nếu so sánh tất cả những tri thức, truyền thừa có được từ đám người xuyên việt, rồi so sánh nó với những gì đám chức nghiệp giả thu hoạch được từ chỗ lãnh chúa “Trần Bình An”.
Ai cũng nhìn ra được, chỉ dựa vào ngộ tính, thiên phú, vị lãnh chúa ấy cũng đã có thể lấy ra đủ thể hệ tu hành vượt trội không biết bao nhiêu cái phiên bản so với đồ của đám người xuyên việt.
Dù cho hắn là một người sinh ra trên một hành tinh bình thường, vốn không có chút tri thức siêu phàm nào chăng nữa.
Đám người ồn ào.
Một vài kẻ không hứng thú, muốn quay người bỏ đi.
Nhưng ngay lúc này, Aldric Solaraeus thả ra một phần uy áp của Thái Dương Thần Thể, khiến cả hội trường phải tĩnh lặng.
“Các vị, trong thời đại loạn thế này, chắc hẳn mọi người cũng có thể đoán được vai trò của mình trong lãnh địa Ngọc Lục Bảo này đi?
Phải, đám các ngươi vừa là lĩnh dân, những kẻ được sống dưới sự bảo hộ của lãnh chúa Trần Bình An.
Và đồng thời, các ngươi cũng là những người lính, những vệ binh sẵn sàng chiến đấu bảo vệ cho lãnh địa này.”
Lại một lần nữa, cảm giác quen thuộc tràn về, làm nhiều chức nghiệp giả biết ngày hôm nay không muốn nghe người ta an bài thì cũng phải nghe.
Ánh mắt Aldric Solaraeus đảo qua nơi đâu, tất cả chức nghiệp giả đều vã mồ hôi vì nóng tới đó.
“Thật đáng thất vọng, đám các ngươi đều là một đám người vô kỷ luật, vô tổ chức và quá mức tản mạn.
Nhưng không sao, vì ngày hôm nay ta có mặt ở đây để chỉnh đốn lại tất cả những thói hư tật xấu ấy.”
Giờ, không hiểu sao, Aldric Solaraeus lại có một cảm giác kỳ lạ, khi đang có 3 ánh mắt nhìn chằm chằm về phía hắn.
Quay đầu lại, vị thánh hiệp sĩ phát hiện ra, những ánh mắt ấy tới từ ba người ở ngay phía sau lưng hắn.
“Sao vậy, ngài chỉ huy Nikolai Pobedislav?
Tôi có làm sai điều gì sao?”
Nghe được câu hỏi đó, cả ba người còn lại đều đã lảng tránh ánh mắt của hắn ta, họ đều xua tay, ra hiệu không có chuyện gì to tát cả.
Nhưng trong lòng, cả ba người đều có thể đoán được, tên Aldric Solaraeus vừa bị sếp mắng xong, nên đương nhiên, người ta cũng cần phải tìm cấp dưới để có thể xả giận đây mà.
Trong vài giây khi mất đi ánh nhìn từ vị hiệp sĩ, đám chức nghiệp giả cũng đã trầm mặc suy nghĩ.
Dù bình thường, đám khách từ thế giới khác có thực lực không quá nổi bật.
Nhưng có lẽ, trong chư thiên vạn giới, sẽ luôn có những thế giới cấp cao, thậm chí là vượt xa cả nơi họ đang sinh sống.
Nên nhiều người cũng dần từ bỏ thành kiến, cho rằng người xuyên việt là phế vật ra khỏi đầu mình.
Thấy đám người đã trở nên yên lặng, chủ động xếp thành từng hàng.
Cùng với đó, Aldric Solaraeus cũng đã cảm nhận được cảm giác tôn trọng phát ra từ đám người.
Vị thánh hiệp sĩ gật đầu hài lòng.
Từ trong nhẫn trữ vật của mình, hắn giải phóng ra từng viên tinh thể nhỏ.
Mỗi một viên khi rơi xuống đất đều nhanh chóng biến đổi, hóa thành một màn hình tinh thể trong suốt cao ngang người trưởng thành, với từng hàng văn tự và hình ảnh sống động di chuyển qua lại.
Đám chức nghiệp giả nhìn vào màn hình trước mắt, rồi xem lại những chiếc điện thoại cũ nát trong tay mình.
Rõ ràng, vị tổng giáo quan này tới từ một nền văn minh cao cấp, khiến nhiều kẻ vừa có những suy nghĩ khinh thường giờ phải xấu hổ, muốn tìm kẽ đất để chui vào.
Nhưng mặc kệ trong đầu đám chức nghiệp giả có đang suy nghĩ gì.
Giọng nói của Aldric Solaraeus lại vang lên bên tai họ.
“Trước mắt đám các ngươi, là khoảng 500 Tinh Thể Tri Thức, một công cụ lưu trữ phổ biến ở quê nhà của ta.
Chỉ cần mọi người chạm tay vào là có thể thoải mái tìm kiếm ma pháp bị động phù hợp với bản thân mình, nhưng giới hạn một người chỉ có thể chọn 3 ma pháp.”
Nghe được tùy ý lựa chọn truyền thừa, đám chức nghiệp giả hưng phấn không thôi, nhưng đồng thời, họ cũng cảm thấy sốt ruột hơn bao giờ hết, khi nghe những quy tắc vị thánh hiệp sĩ đặt ra.
“Một phút đồng hồ, đây là giới hạn để tra cứu tài liệu của các ngươi.
Và ta tin, với chỉ số Tinh Thần của mấy người, việc xử lý thông tin nhanh chóng cùng đọc qua là không quên được chỉ là thao tác bình thường.
Nên mọi người đừng lề mề làm ảnh hưởng tới người khác.
Và khi tất cả mọi người đã lựa chọn xong ma pháp, chúng ta có thể bắt đầu một quá trình tu luyện mới, giúp tất cả các ngươi thoát thai hoán cốt, đủ mạnh để đương đầu với những khó khăn trong tương lai.”