Chương 240: Vodka.
Dưới hố sâu, nơi có bốn bóng người đang ngồi trên những chiếc ghế đá vừa được chế tạo không lâu.
Cho tới lúc này, Aldric Solaraeus cũng không thể ngờ được, hắn lại có thể đàm phán hòa bình được với một tên điên cuồng như Nicolas Smith.
Nhưng khi cảm nhận từng cơn đau âm ỉ trong người mình, vị thánh hiệp sĩ lại thở phào nhẹ nhõm, vì cuối cùng cũng không cần thiết phải đấu với một con gián đánh mãi không chết nữa.
Chỉ cần trận chiến vừa rồi kéo dài thêm vài hiệp, rất có thể hắn sẽ lại phải vận dụng thêm nhiều sức mạnh hơn.
Khi đó có lẽ phải tốn thêm vài trăm năm nữa để thực lực hắn có thể trở lại đỉnh cao.
Trong đầu không nghĩ tới quá nhiều tạp niệm, Aldric Solaraeus hít sâu một hơi.
Hắn không đề cập đến chuyện trận chiến bất ngờ khi nãy, vì hiện tại, hắn chỉ quan tâm tới một vấn đề duy nhất.
“Hai vị, nếu hai người là thành viên cấp cao của lãnh địa Ngọc Lục Bảo.
Như vậy, chắc hẳn hai vị nắm được một số thông tin cơ mật về cái lãnh địa ấy đi?”
Nghe vị thánh hiệp sĩ hỏi vậy, Nicolas Smith lập tức nhíu mày, đề phòng đối phương có ý đồ xấu với lãnh địa nhà mình.
Còn Medea cũng chỉ là thành viên mới gia nhập, nên đương nhiên, cô nàng nghiêng đầu không hiểu tại sao mình lại bị cuốn vào.
Không đợi lời chất vấn tới từ vị chỉ huy tóc trắng kia, Aldric Solaraeus tiếp tục câu hỏi của hắn.
“Ta rất muốn biết, liệu hai người có nghe qua cái tên Nguyễn An Bình hay không?”
Nghe thấy câu hỏi ấy, Medea tiếp tục không hiểu chuyện gì đang xảy ra, còn Nicolas Smith lại vui ra mặt.
Ngày mà Nguyễn An Bình thử nghiệm triệu hoán nội thế giới, hắn cũng đã có mặt trong căn phòng thí nghiệm bí mật, và chứng kiến nghi lễ thất bại.
Chỉ là, trong giây phút cuối cùng, người anh em của hắn có vẻ đã triệu hoán một nhân vật mạnh mẽ tới từ thế giới bên kia, nhưng đã không thành công do thiếu hụt năng lượng.
Tuy vậy, vị lãnh chúa vẫn bói toán một quẻ, và đưa ra đáp án, đối phương vẫn còn sống dù đã bị không gian loạn lưu cuốn đi.
Kết hợp tất cả những điều trên lại, cùng với sức mạnh không thể nào bàn cãi của Aldric Solaraeus.
Nicolas Smith lập tức nhận ra hắn là ai.
Vì vậy, vị chỉ huy lập tức giải phóng năng lượng, dựng lên bức tường có thể ngăn cản âm thanh đi qua.
Hắn vui vẻ hỏi vị thánh hiệp sĩ.
“Nếu ngươi biết cái tên thật của đại ca ta.
Như vậy, ngươi chính là kẻ đã được hắn triệu hoán tới thế giới này đi.”
Trong con mắt của Medea, cô tự dưng thấy chỉ huy nhà mình dựng lên rào chắn âm thanh, sau đó hắn cùng với tên hiệp sĩ từ dị giới bàn luận chuyện gì đó rất vui vẻ.
Giờ này, nhìn qua, ai mà có thể tưởng tượng được.
Chỉ vài phút trước đó, hai kẻ này còn đánh nhau như kẻ thù sống chết, nhưng giờ, cả hai lại cười cười nói nói vui vẻ, như anh em lâu ngày mới gặp lại.
Dù cho không biết hai người họ đã bàn luận chuyện gì, nhưng có vẻ buổi đàm phán đã thành công rực rỡ.
Thấy vậy, Medea cũng có thể yên lòng, cô lập tức cất giấu viên tinh thể vào một vị trí bí ẩn dưới lớp áo choàng.
Còn về phía Aldric Solaraeus.
Sau khi đã đàm phán thành công với Nicolas Smith.
Vị hiệp sĩ lập tức đi tới trước mặt người đồng đội của mình là Tô Vạn Kim, rồi ném ra một vật thể nhỏ bé.
“Cầm lấy này, ngài Tô Vạn Kim, cảm ơn ngài vì tất cả.”
Thanh niên mập mạp nghe vậy, hắn vô thức nắm bắt thứ mà vị thánh hiệp sĩ đã ném cho mình.
Đó là một chiếc nhẫn trữ vật, cũng chính là cái đã thu dọn tất cả bộ sưu tập mà tên otaku đã dày công thu thập suốt bao năm qua.
“Người anh em Aldric, chuyện này là?”
Tô Vạn Kim run giọng hỏi, hắn đã có thể đoán được chuyện gì đang xảy ra.
Vị hiệp sĩ của dòng thờ Nữ Thần Hủy Diệt nắm chặt tay phải, đặt nó lên trước ngực và hành lễ, cúi đầu đầy cung kính.
“Theo thỏa thuận giữa ta và ngài.
Khi ta đã tìm được chủ nhân của mình, đó cũng là lúc mọi khế ước giữa chúng ta kết thúc.
Nên giờ, đã đến lúc ta phải rời đi.”
Tô Vạn Kim rất muốn nói gì, nhưng hắn cũng chẳng có lý do nào để phản bác.
Có vẻ, Aldric Solaraeus cũng không muốn bỏ rơi người đồng đội, cũng là học trò của mình.
“Ngài Tô Vạn Kim, giờ ngài có hai lựa chọn.
Một là trở lại căn hầm tối tăm đó và sống tiếp một cuộc sống trong mơ.
Với thực lực hiện tại, có lẽ chẳng có nhiều quái vật hay chức nghiệp giả đủ sức cản đường ngài.
Còn lựa chọn thứ hai, đó là tiếp tục đi theo ta, nối tiếp chuyến hành trình này.”
Ánh mắt của thanh niên mập mạp chăm chú nhìn vào bàn tay đang đưa ra trước mặt mình.
Hắn nhắm mắt suy nghĩ một lúc lâu.
Và khi mở mắt ra, một vẻ tiếc nuối xuất hiện thoáng qua trên đôi mắt ấy.
Hắn vươn cánh tay phải, dứt khoát bắt tay với vị thánh hiệp sĩ, và tiếp tục bước trên con đường không biết sẽ đi đâu về đâu.
Về phía hai người còn lại.
Hiện tại, cô nàng cyborg mới nhận ra, con mắt trái của Nicolas Smith lại một lần nữa trống rỗng.
Trong thoáng chốc, một vẻ không vui đã xuất hiện trên gương mặt cô nàng, nhưng với làn da silicon, mọi cảm xúc của cô muốn che giấu cũng là điều quá dễ dàng.
Tuy vậy, biểu cảm nhỏ bé đó cũng đã được vị chỉ huy tóc trắng bắt lại.
Hắn nở một nụ cười nhạt, hiểu tại sao cô ta lại giận dỗi mình.
Nên trong ánh mắt đầy nghi hoặc của Medea.
Nicolas Smith dùng chân nhảy lò cò tiến vào trong đống đổ nát, dùng một tay còn lại liên tục hất văng từng viên gạch vụn.
Và cuối cùng, một thiết bị được vùi sâu trong đất đá cũng đã được lấy ra.
“Thật may mắn quá đi, cái thứ này vẫn còn sống sót sau trận vừa rồi thì đúng là kỳ tích.”
Hắn thổi nhẹ vài hơi làm bay đi lớp bụi mù, để lộ hình dạng con mắt trái được chính tay Medea tạo ra.
Khi thiếu nữ còn đang sững sờ, không biết bằng cách nào, thiết bị ấy có thể sống sót qua một trận chiến hủy thiên diệt địa, thì Nicolas Smith đã vươn tay, đưa con mắt ấy đến trước mặt cô.
“Medea, tôi xin lỗi.
Trong trận chiến khi nãy, tôi lỡ để tác phẩm đầu tiên mà cô tặng cho tôi hư hại.
Nên làm phiền cô, liệu có thể tốn chút thời gian sửa chữa nó được hay không?”
Vừa sững sờ nhận lấy con mắt trái, thiếu nữ vừa nghi hoặc, hỏi.
“Chỉ huy, với khả năng chế tạo của anh, có lẽ đây cũng chỉ là một thiết bị có thể tùy ý thay thế đi.
Tại sao anh lại phải tận lực giữ lại nó làm gì?”
Đáp lại câu hỏi ấy, người thanh niên tóc trắng chỉ nở nụ cười nhạt.
“Đơn giản thôi, một tác phẩm đầy kỷ niệm như vậy, đương nhiên tôi muốn giữ nó lại rồi.
Và tôi muốn nó có thể trở thành một thiết bị vĩnh cửu, theo tôi tới tận cùng thời gian.”
Nghe những lời mà chỉ huy mình đã nói, thì dù cho Medea đã chỉnh sửa lại nhận thức của chính bản thân, rằng đối phương sẽ luôn là con khỉ lông trắng trong mắt cô.
Nhưng không hiểu sao, con khỉ ấy giờ lại toát lên một vẻ thanh tú như thế này?
Khi đã lấy lại tinh thần, thì cô cũng không nhớ mình đã sửa lại con mắt trái cho Nicolas Smith từ lúc nào chẳng hay.
Đồng thời, bàn tay của hắn cũng đang nâng niu cánh tay của cô, chuẩn bị nhận lại con mắt máy.
Một cảm giác lúng túng chợt xuất hiện trong lòng Medea.
Và để làm dịu cảm giác ấy, chỉ thấy cô nàng tháo cánh tay phải của mình ra, đưa nó cho hắn.
“Khụ, chỉ huy, nhìn anh dùng một tay khổ sở quá, nên tôi cho anh mượn tạm cánh tay phải này.
Hãy cứ yên tâm, vì dù không còn tay, thì đám xúc tu máy sau lưng tôi vẫn có thể tạm thời thay thế tay chân.
Mà hãy nhớ nhé, đây chỉ là đồ tôi cho anh mượn tạm mà thôi, đừng tưởng bở mà chiếm nó làm của riêng.”
Thấy Medea tự dưng ngạo kiều rồi quay người rời đi, Nicolas Smith thề, hắn không biết mình đã làm gì sai mà khiến cô nàng giận dỗi tới vậy.
Nhưng tại góc khuất hắn không thể chứng kiến.
Chỉ thấy thiếu nữ lại một lần nữa mở mang đầu óc, lấy ra ổ cứng lưu trữ dữ liệu.
Cô nàng liên tục thao tác, và thay đổi phần nhận thức của mình.
Bên cạnh nhận thức cho rằng chỉ huy của cô là một con khỉ lông trắng hiếu chiến, thì cô đã đặt song song hình ảnh về Nicolas Smith, nhưng là khi hắn trần trụi giữa thiên nhiên.
Vừa chỉnh sửa, cô nàng vừa nở một nụ cười nguy hiểm và có vẻ biến thái.
Sau khi đã có được cánh tay máy từ cấp dưới của mình.
Vị chỉ huy tóc trắng giờ đã kiếm được một cây gỗ trong đống đổ nát, rồi dùng nó như một chiếc chân giả.
Ánh mắt hắn nhìn lên trời cao, nơi có một vùng thực tại đã bị ô nhiễm từ Xích Triều ăn mòn.
Đó cũng là vùng bị ảnh hưởng, khi mà Nicolas Smith giải phóng toàn bộ sức mạnh của hắn.
Dưới những quy tắc của chiến trường do Vạn Quân Chúa Tể đặt ra, dù nhiệt độ đòn toàn lực của Aldric Solaraeus có nóng đến như thế nào, thì mọi thứ cũng đã nhanh chóng nguội lạnh.
Thanh niên tóc trắng đạp không, bay thẳng về phía chiều không gian ấy.
“Dù sao ta cũng đã phải mất rất nhiều thời gian để thu thập lại đống ô nhiễm này.
Nên làm sao ta có thể để nó tùy ý bên ngoài môi trường được chứ?”
Ban đầu, Nicolas Smith muốn sử dụng cánh tay máy móc để hấp thu toàn bộ chỗ ô nhiễm ấy.
Nhưng chợt, hắn nhớ ra đây chỉ là đồ đi mượn, và hắn cũng tưởng tượng ra được, Medea sẽ phát điên như thế nào nếu thấy đồ của cô ta bị ô nhiễm.
Nên cánh tay trái máu thịt của hắn được đưa ra, chạm vào và nhanh chóng hấp thu những gì còn sót lại.
Bỗng chợt, từng tiếng khóc nỉ non bắt đầu vang lên bên tai, thanh âm kinh dị như tiếng của những đứa trẻ bị bỏ rơi trong đêm vắng.
Ánh mắt Nicolas Smith đảo qua, và nhanh chóng khóa chặt lấy một ô đất nhỏ ở trên chiến trường.
Thì ra, những âm thanh chói tai ấy lại được một đám khoai tây có mắt có miệng đang điên cuồng phát ra.
Cảm thấy ngứa tay nên thanh niên tóc trắng không chần chờ.
Khi mà khu vực trùng lặp giữa hai thế giới đã chỉ còn lại một cái nắm tay, Nicolas Smith đột ngột thò vào, và lấy ra một củ khoai tây với ngoại hình kỳ lạ.
Nếu như tên Nguyễn An Bình kia đã có thể dùng Vực Sâu Tà Nhãn đem ngâm với whisky.
Như vậy, hắn cũng nảy ra một sáng ý, đem củ khoai tây từ dị giới này gieo trồng, rồi đem nó đi ủ làm vodka.