Chương 239: Giờ có thể nói chuyện được chưa?
Vô số kẻ vì tò mò mà tiến về chiến trường, nơi xuất hiện từng đợt chấn động làm rung chuyển mặt đất.
Nhiều người vốn tưởng trận chiến đã kết thúc, nên cố tới gần để kiếm tìm chút chỗ tốt.
Nhưng khi ánh mắt chứng kiến những cột khói mù vẫn đang bốc lên, mặt đất rung lắc làm người đứng không vững.
Gần như tất cả chức nghiệp giả đều quay đầu bỏ chạy, chỉ trừ hai bóng người vẫn lao tới với tốc độ không giảm.
Và hành động ấy cũng đã rơi vào trong mắt một vài người, nhưng chẳng ai rảnh rỗi mà quay lại trào phúng vài câu.
Vì dưới Xích Triều điên loạn này.
Để tránh bị sốc tâm lý khi gặp đủ chuyện khó tin, những người còn sống sót đều đã coi tất cả mọi chuyện đều là lẽ thường, dù cho nó có điên rồ đến đâu chăng nữa.
Còn về hai người đi ngược lại đám đông?
Cái đó là lựa chọn của họ, không liên quan gì tới mình.
Về phía Tô Vạn Kim và Medea.
Hai người tới chiến trường gần như cùng một lúc, và họ đều coi đối phương là những kẻ hóng chuyện bất chấp nguy hiểm.
Nên không có màn chào hỏi nào xuất hiện ở đây.
Rất nhanh chóng, ánh mắt hai người đều hướng tới đầu nguồn của mọi chấn động đang phát ra.
Và có vẻ, họ đã tới quá sớm.
Dù cho Aldric Solaraeus đã thu lại Thái Dương Thần Thể, nhưng sức nóng còn dư lại vẫn khiến phạm vi cả cây số xung quanh hóa thành một địa ngục rực lửa.
Với thể chất của mình, Tô Vạn Kim vận chuyển khí huyết, tạo thành một tấm lá chắn tạm thời, giúp hắn có thể chống lại được hàng ngàn độ đang bao phủ chiến trường.
Còn với Medea, cô là một thợ máy.
Dù cho thân thể đã cải tạo mạnh hơn người bình thường nhiều lần, cùng với những công nghệ tối tân có từ Vạn Cơ Thần Giáo, cô hoàn toàn có thể đi xuyên qua vùng đất đang bị nung chảy bởi nhiệt độ cao kia.
Nhưng chẳng có lý do gì mà khiến cô đi vào đống lửa cả.
Với lại, cô tuy có chút hảo cảm với Nicolas Smith thật, nhưng hai người họ dù sao mới gặp mặt chưa tới nửa ngày, về cơ bản cũng là người xa lạ.
Và trong mắt cô tên chỉ huy của mình đúng là một đồ đần, nên giờ người đang ở thế hạ phong chắc chắn là hắn ta.
Nếu thanh niên tóc trắng ấy thực sự bỏ mình, cô sẽ không cần bị khế ước ràng buộc nữa mà có thể tự do đi đây đi đó.
Bỗng chợt, đôi mắt máy móc của Medea phải trợn trừng lên, khi đủ loại cảnh báo xuất hiện trong tầm nhìn của cô.
Ngay tại lúc này, phản ứng năng lượng cuồng bạo đang hình thành bên trong cái hố đó.
Cảm giác không ổn xuất hiện, thiếu nữ nhanh lùi về sau.
Oanh!
Tất cả những gì Medea thấy được là một vụ nổ lớn kèm theo sóng xung kích san phẳng cả một vùng, cột khói cao tới hàng trăm mét bốc lên, khiến chiến trường trở nên mù mịt.
Nhưng rồi, từ nơi trung tâm vụ nổ.
Một pháp thuật tên Cuồng Phong Thuật được sử dụng, tạo thành cơn gió mạnh mẽ lướt qua chiến trường.
Nó không chỉ thổi bay khói bụi, mà còn giảm nhiệt cả một vùng rộng lớn.
Khi tầm mắt đã quay trở lại một lần nữa.
Medea chứng kiến được, dưới cái hố sâu hoắm đủ để đặt vừa tòa nhà 20 tầng.
Trong làn khói mờ, có hai bóng người đang ẩn hiện.
Một cái xác không đầu hóa thành than cốc, nhưng vẫn đang liên tục hấp thu ô nhiễm từ Xích Triều để khôi phục thân thể.
Người còn lại là một thánh hiệp sĩ trong bộ giáp bạc, là kẻ đang thở hổn hển vì mệt mỏi.
Đúng lúc này, từ một đống đổ nát gần đó, một thanh niên to béo phá vỡ đống gạch vụn đang đè lên người mình mà đi ra, tới gần miệng cái hố khổng lồ.
Vừa đi, Tô Vạn Kim vừa phủi bụi.
“Người anh em Aldric, ông không sao chứ?”
Nhưng đáp lại câu hỏi từ hắn, vị thánh hiệp sĩ chỉ nâng nhẹ bàn tay.
Ngay sau đó, một lực đẩy vô hình xuất hiện, khiến cho thanh niên to béo không thể nào tiến thêm về trước.
“Ngài Tô Vạn Kim, lùi lại phía sau đi, đối phương vẫn chưa hoàn toàn bị ta đánh bại đâu.”
Nói rồi, Aldric Solaraeus lại bồi thêm một cú đấm, khiến thân thể đã hóa thành một cục than hình người của Nicolas Smith còn chưa kịp khôi phục đã vỡ đầu, rồi tiếp tục một vòng tái sinh mới
Thấy vị thánh hiệp sĩ có làm thế nào cũng không chém giết được đối phương, Tô Vạn Kim lập tức lấy ra một đồng vàng, và hắn bắt đầu lẩm bẩm.
“Nếu trên đời này thực sự có cách để chém giết kẻ thù, như vậy, ta muốn dùng đồng vàng này, trao đổi lấy một nét chữ nhỏ, trong cách để khiến đối phương nằm im vĩnh viễn.”
Ngón cái gẩy nhẹ làm đồng vàng xoay tròn trong không trung.
Dưới ánh nhìn chăm chú của thanh niên to béo, đồng vàng đó vẫn còn nguyên vẹn.
Thấy vậy, Tô Vạn Kim cũng chỉ đành lắc đầu, hắn thét lớn.
“Người anh em Aldric, ta vừa thử tiến hành giao dịch, nhưng đáp án lại là không có cách nào triệt để chém giết đối phương.
Như vậy, sử dụng trò chuyên dùng để đối phó với đám bất tử! Phong ấn hắn lại đi!”
Tuy nghe được những tin tình báo mới từ người đồng đội, nhưng Aldric Solaraeus cũng chỉ có thể thở dài, lắc đầu đầy mệt mỏi.
“Chậc, đánh giết ngươi cũng không được, phong ấn ngươi cũng không xong.
Ta thật không hiểu nổi, tại sao đủ loại phong ấn ta từng học không có tác dụng trên người ngươi nữa?”
Lần này, vị thánh hiệp sĩ đã dừng tay lại, có vẻ, hắn đã quá mệt mỏi và không muốn nhìn vào bản mặt của con gián đánh mãi không chết này nữa.
Như Aldric Solaraeus đã nói, khi nhận ra mình không thể nào chém giết đối phương, hắn đã thử sử dụng một vài thuật phong ấn, nhốt Nicolas Smith lại.
Nhưng sự tập trung cao độ của thanh niên tóc trắng đúng là một thứ gì đó vượt xa tầm hiểu biết, khi nó có thể tìm ra những điểm yếu không ngờ tới trong phong ấn của vị thánh hiệp sĩ.
Nên mười lần phong ấn, với mỗi loại phong ấn đều là thuộc một trường phái ma pháp riêng biệt, nhưng đều không làm khó được Nicolas Smith.
Hết cách, Aldric Solaraeus chỉ có thể dùng nắm đấm, liên tục gõ đầu đối phương, ngăn không cho hắn ta khôi phục lại.
Thấy tình hình đi vào thế bí, bỗng chợt, thiếu nữ Medea tự dưng xuất hiện.
Vị thánh hiệp sĩ chỉ liếc nhìn cô ta và không quan tâm.
Vì trong mắt hắn, Medea đúng là quá yếu, không có bất cứ uy hiếp nào.
Nhưng bỗng chợt, Aldric Solaraeus lại cảm nhận một cảm giác nguy hiểm phát ra từ người đối phương, chính xác hơn là từ viên tinh thể cô ta đang cầm trong tay.
Dù không biết vật phẩm thần bí đó có thể làm gì, nhưng nó chắc chắn đe dọa được tính mạng hắn.
“Hừm, gì đây?
Một cô tiểu thư của thế lực lớn nào đó đi ra ngoài dạo chơi sao?”
Với ánh mắt đầy nghiêm trọng, Aldric Solaraeus từ từ lui về phía sau, tránh làm đối phương kích động.
Thấy vị hiệp sĩ tuy đề phòng nhưng không muốn xuống tay với mình, Medea thở phào nhẹ nhõm.
Nắm chắc viên tinh thể trong tay để lấy chút tự tin, giọng nói máy móc của thiếu nữ vang lên.
“Rất xin lỗi vị hiệp sĩ này, nhưng ta đoán chắc có hiểu lầm nào đó ở đây.
Tên ta là Medea, là một thành viên của Vạn Cơ Thần Giáo, đồng thời, hiện tại cũng là một phó quan trong lãnh địa Ngọc Lục Bảo.
Còn người vừa va chạm với ngài hiệp sĩ đây là tướng quân Nikolai Pobedislav dưới trướng lãnh chúa Trần Bình An, hay chính là chức nghiệp giả mạnh nhất thế giới.
Nên ta hi vọng, hai bên chúng ta có thể bình tĩnh nói chuyện với nhau, gác lại những hiểu lầm và biến chiến tranh thành tơ lụa.”
Ban đầu, khi nghe thiếu nữ cyborg có chỗ dựa là Vạn Cơ Thần Giáo, Aldric Solaraeus dù biết đây là một thế lực lớn, nhưng hắn chắc chắn sẽ không quan tâm, vì hắn chưa nghe tới giáo phái này bao giờ và cũng không có chút kính sợ nào với nó.
Nhưng khi nghe đối phương nói tới lãnh địa Ngọc Lục Bảo, và đứng sau là lãnh chúa Trần Bình An.
Vị thánh hiệp sĩ lập tức cảm thấy ngờ ngợ.
Dù sao, mục tiêu của hắn khi tới hành tinh này cũng là để gặp mặt vị thần sáng thế của hắn, hay lãnh chúa Nguyễn An Bình.
Mà tên “Trần Bình An” kia chính là mục tiêu làm hắn nghi ngờ nhất.
Rất có thể đó là vị thần mà hắn đang kiếm tìm.
Nên ngay lập tức, Aldric Solaraeus gật đầu đồng ý.
Nhưng trước khi nói gì.
Chỉ thấy vị thánh hiệp sĩ xòe lòng bàn tay phải ra.
Thanh đại kiếm đang cắm ở một góc hố được dẫn dắt bởi một lực hút vô hình, nó lập tức bay tới, nằm gọn trong lòng bàn tay vị hiệp sĩ.
Vừa khôi phục lại đầu óc lần thứ 366, Nicolas Smith còn đang cảm thấy đầu mình hơi buốt buốt thì bỗng chợt, lưỡi kiếm lạnh băng đã gác trên cổ hắn.
“Nể mặt lãnh địa Ngọc Lục Bảo, ta sẽ ngồi xuống và bàn chuyện với các người, nhưng nếu ngươi vẫn tiếp tục làm càn thì không bàn bạc gì ở đây cả.
Nên giờ ta có một câu hỏi, liệu ngươi đã phục chưa? Hay vẫn còn muốn đánh tiếp?”
Khi Nicolas Smith muốn hô vang đánh thêm ba trăm hiệp.
Bỗng chợt, hắn cảm nhận một ánh nhìn đầy chết chóc từ phía sau lưng mình.
Đó là ánh mắt đầy giận dỗi tới từ Medea.
Nếu giờ, hắn còn nói muốn đánh tiếp, rất có thể, thiếu nữ kia sẽ không đứng về phía hắn, mà cô ta còn hợp tác với tên hiệp sĩ để cho hắn một trận.
Nghĩ lại, trận đánh lần này tuy hắn đã bị người đánh cho te tua, nhưng quả thật, đây đúng là một trận rất đã.
Nên Nicolas Smith giơ hai tay lên cao.
“Được rồi, được rồi.
Có vẻ lại một lần nữa ta phải nếm trải mùi thất bại rồi a.” – Vừa nói, hắn vừa đẩy nhẹ lưỡi thanh đại kiếm đang dí sát cổ mình sang một bên.
Thấy thanh niên tóc trắng có vẻ đã trở lại bình thường, Medea giờ thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng đúng lúc này, cô giờ mới nhận ra.
Khi chiến đấu với Aldric Solaraeus, đặc biệt là trong giai đoạn sau cùng của trận chiến, khi lớp màng ô nhiễm đã không thể ngăn cách được nhiệt độ cao, khiến cho toàn bộ quần áo và cơ thể của Nicolas Smith đều cháy thành than cốc.
Giờ, vì vẫn đang có một lớp than bám lên trên người, nên vị chỉ huy vẫn chưa lộ hàng.
Nhưng khi hắn cử động, lớp áo than ấy cũng vỡ vụn, để lộ ra một bộ thân thể trắng nõn bên dưới.
“A! Con khỉ lông trắng… khụ! Chỉ huy! Anh còn không mau che lại cái… cái…”
Thấy Medea quay người đỏ mặt.
Aldric Solaraeus trầm mặc không nói.
Còn Tô Vạn Kim giống như đang khoa tay so đo kích thước.
Giờ, Nicolas Smith cũng nhận ra tình huống lúng túng của bản thân mình.
Hắn tập trung tìm kiếm, và thấy được một chiếc nhẫn đang đeo trên đầu ngón tay đã hóa thành tro tàn, cũng chính là nhẫn trữ vật được Nguyễn An Bình chế tạo riêng.
Và với một ý niệm, chiếc nhẫn ấy đã bay về phía hắn.
Nháy mắt qua đi, một bộ quân phục mới cứng lại được khoác lên trên người thanh niên tóc trắng.
“Được rồi, giờ chúng ta có thể bàn chuyện với nhau được chưa?”