Chương 235: Thái Dương Thần Thể v.1080.
Tuy thân thể đã khôi phục, nhưng Tô Vạn Kim giờ vẫn cảm thấy tim đập nhanh.
Từ ngày cả thế giới thức tỉnh chức nghiệp và thiên phú tới nay, hắn chưa bao giờ thấy mình ở gần cửa tử tới như vậy.
Nuốt nước bọt vì sợ hãi, hắn không nhịn được mà lẩm bẩm.
“Ực, rốt cuộc cái thứ vừa từ trên trời rơi xuống đó là gì, tại sao nó lại mạnh đến như vậy chứ?”
Dù trong lòng nhiều thắc mắc, nhưng Tô Vạn Kim cũng không dám quay đầu lại.
Phải biết, chỉ là khí tức ô nhiễm mà cái thứ vừa lao tới vô tình thả ra, ấy thế cũng đủ khiến hắn phải ăn một bầu.
Như vậy, nếu hắn còn không biết điều, dám quay đầu nhìn lại thì đúng là chán sống.
Còn tại nơi hắn vừa đứng, hiện đang có một bóng người được bọc trong sương mù đỏ đã xuất hiện.
Ánh mắt điên cuồng đầy bản năng của Nicolas Smith nghiền ngẫm nhìn về vị thánh hiệp sĩ trong bộ giáp bạc.
“Khà khà, ta ngửi thấy mùi của nó, ta có thể cảm nhận được mùi của kẻ mạnh đang ở nơi đây.” – Từng lời nói khàn khàn đầy hưng phấn vang lên.
Nicolas Smith tay phải đã biến hình, hóa thành một thanh trường đao, tay trái cầm khẩu shotgun hắn vừa chế tạo không lâu, dáng vẻ của hắn như có thể lao lên xé xác đối phương bất cứ lúc nào.
Ở phía đối diện, ngay khi thấy được lớp ô nhiễm dày đặc đang hóa thành sương mù bao quanh người vị khách không mời mà tới.
Có thể thấy rõ, thánh hiệp sĩ Aldric Solaraeus cũng phải trợn trừng mắt, cảm thấy khó tin giống như thiếu nữ Medea kia.
Hắn không thể nào tin nổi, trên đời này lại có người chịu được nồng độ ô nhiễm cao như vậy mà chưa hoàn toàn hóa điên.
Thấy đối phương vẫn còn lý trí, và có thể giao tiếp, vị thánh hiệp sĩ chỉ nghiêng đầu, hắn từ tốn hỏi.
“Xin hỏi vị tướng quân đây, ngài hiện tại cảm thấy mình còn ổn chứ?
Vì với cái nồng độ ô nhiễm đó, nếu là bất cứ sinh linh nào còn giữ lại lý trí, họ chắc chắn sẽ luôn bị dày vò trong đau đớn tựa địa ngục.
Như vậy, ta rất muốn biết, liệu ngài có muốn ai đó giải thoát bản thân khỏi sự thống khổ ấy không?”
Vừa nói, Aldric Solaraeus vừa rút thanh đại kiếm của hắn ra.
Mặc kệ phía trước có là một đối thủ nguy hiểm, hay là một quái thú hung tàn, vị thánh hiệp sĩ vẫn vững bước tiến về phía trước.
Ở phía đối diện, khi nghe được câu hỏi tới từ đối phương, Nicolas Smith cũng nghiêng đầu nghi hoặc.
Hắn biết, mình là một mối nguy hại, tương đương một cái bãi rác thải hạt nhân di động.
Nhưng còn mấy vấn đề như đau đớn, muốn hóa điên hay tìm người để có thể giải thoát bản thân?
Cái đó hắn chưa bao giờ cảm nhận được.
Và nếu những cảm giác ấy thực sự tồn tại, thì có lẽ, hắn đã điên từ lâu rồi.
Bỗng chợt, chiến ý có trên người Nicolas Smith đột ngột tiêu thất, khiến Aldric Solaraeus đang tiếp cận cũng phải lấy làm ngạc nhiên.
“Ngươi nói một kẻ như ta đáng lẽ ra phải hóa điên, hoặc luôn kêu gào trong đau đớn sao?
Nhưng ta chẳng cảm nhận được bất cứ triệu chứng nào mà ngươi nói tới cả.
Có thể, vì ta đã hiến tế để trao đổi lại sự chống cự với những ô nhiễm trên, hoặc do ta đã quá tập trung vào suy nghĩ, không để tâm tới những cảm giác khó chịu ấy.
Và tệ nhất, ta đã điên từ lâu rồi nên cái thứ ô nhiễm điên cuồng đó hoàn toàn vô hiệu trước ta.”
Vừa thản nhiên nói về bản thân, Nicolas Smith vừa nâng cao khẩu súng trong tay.
“Thôi vậy, mấy cái đó ta cảm thấy không quan trọng cho lắm, vì ta là kiểu người chỉ sống ở hiện tại.
Còn vị hiệp sĩ này.
Ta giờ rất muốn biết, liệu ngài có muốn đánh với ta một trận hay không?”
Ngay sau lời nói, cũng là một lời thách thức đó.
Chỉ thấy quanh người Aldric Solaraeus, từng vầng hào quang chói lóa đột ngột xuất hiện, bao phủ, và cường hóa vị thánh hiệp sĩ.
Một đường kiếm bất ngờ được tung ra, tốc độ nhanh như muốn xé toạc không gian, trong chớp mắt đã xuất hiện ngay trước mặt Nicolas Smith.
Keng!
Nhưng cũng trong chớp mắt đó, một khẩu shotgun hai nòng với từng phù văn huyền ảo đã kịp thời xuất hiện, chặn đứng thanh đại kiếm nặng nề.
Hai thứ vũ khí liên tục rung động, giằng co nhau, khiến phần kim loại nơi va chạm đang dần trở nên nóng đỏ, tia lửa bắn tung tóe.
Trên gương mặt điển trai của thanh niên tóc trắng, một vết xước nhỏ đã xuất hiện làm dòng máu tươi chảy ra, lại càng khiến ánh mắt lạnh lùng của hắn thêm vài phần uy hiếp.
Dù đang rơi vào thế bị động, nhưng có thể thấy, khí thế của Nicolas Smith lại không hề tỏ ra yếu thế trước đối phương.
“Vị hiệp sĩ này, ta liệu có thể hiểu đòn đánh này chính là thay cho lời đồng ý, phải không?”
Trước thái độ thong dong của đối phương, Aldric Solaraeus cũng phải nhíu mày lại.
Hắn không nghĩ ra được, mình lại có thể bị ép vào một thế giằng co.
Nên không chần chờ, vị thánh hiệp sĩ dồn sức, huy động thêm chút sức mạnh, dù điều này có thể khiến những vết thương của hắn trở nên nặng nề hơn.
Trong tích tắc, chỉ huy Nicolas Smith giống như biết trước tương lai.
Hắn nhanh nhẹn lui về phía sau, ngay trước khi Aldric Solaraeus kịp dồn sức.
Mất đi vật cản, thanh đại kiếm được cường hóa bởi thánh quang chém ngang qua không gian.
Lực lượng khủng khiếp ẩn chứa bên trong nó được giải phóng, xé toạc mặt đất, chia đôi đại địa, tạo thành một khe vực khổng lồ, kéo dài cả chục cây số.
Không có thời gian để thán phục về sức công phá của đối phương.
Nicolas Smith lạnh lùng nâng hai nòng của khẩu shotgun, hắn vừa chỉnh hướng khi xoay người, và cũng tiện thể khóa chặt mục tiêu trong chớp mắt.
Nên khi vị thánh hiệp sĩ còn chưa kịp định thần vì đã đánh hụt, thì hắn chợt cảm thấy không ổn.
Oanh!Oanh!
Hai tiếng nổ xuất hiện, xé toạc lớp mây bụi dày đang bao phủ.
Trong ánh mắt của Aldric Solaraeus, hắn nhìn thấy được hai viên đạn ẩn chứa nguyên tố phong cuồng bạo đang bay thẳng về phía mình.
Nâng cao thanh đại kiếm như một tấm lá chắn vững chãi.
Hắn chặn đứng, và lắc nhẹ lưỡi kiếm nặng nề như ván cửa, làm chệch đường đạn của đối phương chỉ trong tích tắc.
Tiếp theo đó, dù vị thánh hiệp sĩ không quay đầu lại, nhưng hắn cũng có thể cảm nhận được cơn gió mang theo cả đống tro bụi cùng đủ thứ tạp vật đang gào thét sau lưng.
Với áp lực gió mạnh như vậy, có lẽ phía sau hắn đã chẳng còn lại tàn tích nào, khi chỉ còn lại hai hố lớn cùng hiện trường như vừa hứng đạn hạt nhân.
Những viên đạn mà Nicolas Smith bắn ra tuy chỉ ẩn chứa nguyên tố phong, nhưng chúng được hắn bắt chước từ pháp thuật hệ phong, thứ từng được Nguyễn An Bình sử dụng để nghiền cả núi cao thành phân tử.
“Chậc đáng tiếc.” – Thanh niên tóc trắng tặc lưỡi, lắc đầu hơi tiếc nuối.
Như nước chảy mây trôi, không chút thời gian nào bị phí phạm.
Trên cánh tay phải đã hóa thành đại đao của hắn, từng hoa văn đỏ rực như dung nham cũng đã được kích hoạt, thiêu đốt cả hư không.
Hắn xoay người theo quán tính, vung mạnh lưỡi đao, tung ra cú chém ngang lưng toàn lực về phía trước, nơi có tên thánh hiệp sĩ đang lợi dụng sóng xung kích của hai vụ nổ vừa rồi mà tăng tốc lao tới.
Đao kiếm va chạm, ánh sáng của hoàng kim và đỏ máu bao phủ khắp chiến trường.
Nếu như hai viên đạn vừa rồi của Nicolas Smith đã biến cả chiến trường thành bột mịn, như vậy, sóng xung kích từ vụ va chạm này lại là một chiếc chổi, quét sạch toàn bộ chỗ bột mịn ấy.
Sau cú va chạm, mọi thứ xung quanh hai người đều đã bị quét sạch, chỉ để lại trên mặt đất một thung lũng hình lòng chảo.
Ánh mắt của hai đối thủ lúc này như không để ý đến nhau.
Thay vào đó, họ khóa chặt vào vũ khí của mình.
Từ lưỡi đao chứa đầy ô nhiễm của Nicolas Smith, một lỗ hổng lớn đã xuất hiện, thánh quang lan tỏa như muốn thanh tẩy mọi ô uế.
Ở phía đối diện, ánh mắt đầy tiếc hận của Aldric Solaraeus cũng đang nhìn vào bảo kiếm của hắn.
Đây vốn là thanh kiếm tượng trưng cho vinh quang, là báu vật được truyền lại cho những hiệp sĩ xuất sắc nhất của dòng thờ Nữ Thần Hủy Diệt.
Ấy vậy mà giờ, lưỡi kiếm huyền thoại được truyền qua nhiều đời lại bị ăn mòn tới mấp mô.
Aldric Solaraeus biết, thứ gây ra thương tổn trên vũ khí của mình không phải là lưỡi đao được rèn bằng mấy cái nguyên liệu cấp thấp kia, mà là ô nhiễm ẩn chứa bên trong lưỡi đao đó.
Xem xét xong lưỡi kiếm của mình.
Có thể thấy rõ, gương mặt vị thánh hiệp sĩ đã nghiêm túc hơn bao giờ hết.
Hắn nâng cao thanh kiếm, chỉ về phía đối phương.
Phía sau lưng hắn, một cấu trúc ma pháp trận với ba ma pháp trụ cột ẩn hiện.
Nhưng khác với những pháp sư cổ đại như Nguyễn An Bình.
Thân là một pháp sư thế hệ mới của Tân Lục Địa, phía sau lưng Aldric Solaraeus đã xuất hiện thêm một vòng tròn ma pháp mới.
Sau thời đại mà lãnh chúa lãnh địa Ngọc Lục Bảo hy sinh để cứu vớt thế giới.
Thân là pháp sư mạnh nhất còn sót lại, cũng là phu nhân của một vị thần.
Để đối phó với những thảm họa trong tương lai, cũng như bảo vệ Tân Lục Địa cho tới một ngày vị thần cứu vớt nó trở lại.
Herriona hay được người đời gọi là Nữ Thần Hủy Diệt đã không dậm chân tại chỗ.
Lấy ma pháp bị động của mình làm căn cơ, cô nàng kết hợp thêm những tài liệu về võ đạo, tu chân, cùng với thể hệ tu hành đã suýt hủy diệt thế giới.
Và một bản nâng cấp mới cho các pháp sư, được gọi là Bị Động Luyện Thể đã xuất hiện từ đó.
Về cơ bản, đây vẫn là một hệ thống tu luyện dựa vào ma pháp trụ cột giống với các pháp sư.
Nhưng các ma pháp chủ động sẽ dần được thay thế bằng các ma pháp bị động.
Đồng thời, không cần phải tốn quá nhiều thời gian để tu luyện, vì các ma pháp bị động sẽ dần cải tạo, điều chỉnh thân thể các pháp sư thành đủ loại thể chất đặc thù theo năm tháng.
Và nhờ vào những cải tiến của Herriona, nội thế giới của Nguyễn An Bình, cũng chính là Tân Lục Địa đã có nhiều thay đổi to lớn.
Giờ trên lục địa ấy, chỉ cần ném bừa một cục đá cũng có thể chạm phải một pháp sư sở hữu thể chất đặc thù.
Với Aldric Solaraeus, từ nhỏ tới lớn, hắn đã được giáo hội nuôi lớn, và được định hướng để làm thí nghiệm, tu luyện một loại thần thể.
Bị động, Khống Quang Thuật: Chỉ cần đủ mạnh, người sử dụng có thể điều khiển mọi loại ánh sáng.
Bị động, Dung Luyện Vật Chất: Giúp một pháp sư có thể thực hiện phản ứng tổng hợp hạt nhân.
Bị động, Lực Hút Chưởng Khống: Có thể tùy ý điều khiển trọng lực, kiềm chế vạn vật.
Và kết hợp ba ma pháp bị động đó lại, thể chất đặc thù của Aldric Solaraeus là Thái Dương Thần Thể phiên bản số 1080.