Chương 236: Vạn Quân Chúa Tể.
Kích hoạt Thái Dương Thần Thể phiên bản 1080.
Ngay lập tức, Nicolas Smith phải nheo mắt, cố gắng giải phóng năng lượng trong thân thể, chống lại lực hút bất khả kháng tới từ một ngôi sao.
Còn trong tầm mắt của vị chỉ huy, tên thánh hiệp sĩ kia nhìn kiểu gì cũng không còn là con người nữa.
Từ trên người Aldric Solaraeus, từng ngọn lửa nóng rực đang vô cớ xuất hiện, khi ma lực trong thân thể hắn đang tiến hành phản ứng tổng hợp hạt nhân.
Và với loại năng lượng mới, có sức mạnh kinh khủng hơn đang được bơm thêm qua mỗi phút, mỗi giây.
Thì dù cho vị thánh hiệp sĩ có đứng yên chăng nữa, hắn vẫn là một thảm họa với tất cả mọi thứ xung quanh.
Một cái giẫm nhẹ dễ dàng nung chảy cả mặt đất, đại địa hóa thành dung nham trước mỗi bước hắn đi.
Răng rắc!
Ánh mắt Nicolas Smith có liếc qua dưới chân, nơi từng khe nứt như mạng nhện đang dần lan rộng ra, với đầu nguồn không từ đâu khác ngoài đối thủ của hắn.
Hóa thân thành một mặt trời, nên đương nhiên, trọng lực quanh người Aldric Solaraeus cũng vô cùng kinh khủng.
Từng mảng đại địa, từng khu phố đổ nát giờ như mất đi sức hút của tinh cầu.
Chúng lơ lửng, lao thẳng về phía vị thánh hiệp sĩ với tốc độ cao.
Tưởng chừng Aldric Solaraeus sẽ phải trả giá, khi hắn bị hố bởi chính thể chất đặc thù của mình.
Nhưng không.
Tất cả vật chất khi bay nhanh tới gần vị hiệp sĩ đều đột ngột giảm tốc, và quay xung quanh người hắn như những hành tinh xung quanh mặt trời.
Và với sức nóng khủng khiếp mà hắn đang phát ra, tất cả mọi loại vật chất đều đã được nung chảy thành từng hành tinh dung nham.
Lúc này, trọng lực cũng đã mất tác dụng trên người Aldric Solaraeus, nên vị thánh hiệp sĩ bắt đầu sải bước giữa không gian, như một mặt trời soi sáng giữa thời đại tăm tối.
Tưởng chừng khi hóa thành một ngôi sao, vị thánh hiệp sĩ phải giải phóng ra nguồn sáng cực lớn, khiến đối thủ của hắn phải lóa mắt.
Nhưng với một kẻ đang bị thương nặng như Aldric Solaraeus, hắn phải tận dụng tất cả nguồn năng lượng trong tự nhiên có thể được khai thác.
Nên thay vì đem ánh sáng quay trở lại thế giới tận thế này, hắn lại dùng sức mạnh từ thần thể của mình, tước đi nguồn sáng ít ỏi còn sót lại trên thế giới.
Dù cho một mặt trời mới đã mọc lên, nhưng nó như ngôi sao xa xôi, thứ chỉ xuất hiện trong màn đêm lạnh lẽo.
Chứng kiến đối phương đã cùng mặt trời vai sóng vai, vừa biến vạn vật thành tro tàn, vừa điều khiển ánh sáng và hấp thu ánh sáng.
Đối mặt đối thủ mạnh quá sức tưởng tượng, Nicolas Smith bước về phía trước với những bước chân không sợ hãi bủa vây.
Lần này, hắn không ngần ngại mà giải phóng ra tất cả những gì mình có thể giải phóng.
Chỉ thấy, từ trên thân thể hắn, ô nhiễm của Xích Triều vốn đã đậm đặc nay hóa thành một loại thuốc nhuộm màu, nó lan tỏa tới đâu, làm thực tại thay đổi tới đó.
Giờ, quanh người thanh niên tóc trắng nào còn là một vùng đất trống nữa.
Vì nơi đây đã hóa thành một chiến trường khốc liệt, với xác chết của vô số chủng tộc kỳ lạ, cùng với những khí tài từ cổ đại tới hiện đại, từ tu tiên đến khoa kỹ,… tất cả đều có thể tìm được trên vùng đất chết này.
Nhưng ngay khi giải phóng thứ sức mạnh không thuộc về mình, Nicolas Smith đã phải cứng người lại.
Vì trong môi trường thực tại hoàn toàn biến đổi, sức mạnh thể chất thuần túy có thể nghiền nát cả thành phố của hắn giống như vô dụng.
Xung quanh hắn, dù cho có là một xác chết, một thứ vũ khí tàn tạ, thì chúng đều có khí tức vô cùng nguy hiểm.
Từ trên chiến trường, vô số những bóng hình mờ ảo dần xuất hiện.
Tất cả chúng đều là những bóng ma không thiếu tay thì cũng thiếu chân, khiến bất cứ ai nhìn vào cũng phải cảm thấy lạnh gáy.
Với sự xuất hiện của chúng, màn đêm đen giống như đang dần trở nên lạnh lẽo hơn, một cái lạnh về tâm linh làm người sởn gai ốc.
Chúng thì thầm vào tai người thanh niên những âm thanh vặn vẹo, khó hiểu nhất, đủ để đánh nát ý chí bất cứ ai lắng nghe.
Ngay khi Nicolas Smith giải phóng thứ sức mạnh ấy, Aldric Solaraeus đang trong tư thế chuẩn bị chiến đấu lại dần hạ thanh đại kiếm xuống.
Trong mắt vị thánh hiệp sĩ, thanh niên tóc trắng tuy là một đối thủ đáng gờm, nhưng hắn lại có trong người thứ sức mạnh không thể kiểm soát.
Và giờ, thứ sức mạnh chứa đầy ô nhiễm của Xích Triều đã tràn ra, cắn nuốt chính vật chứa của chúng.
“Ngươi đúng là điên rồ, là vô lực, là yếu đuối.
Trước một kẻ địch mạnh như vậy, mọi nỗ lực của ngươi chính là vô ích.”
“Nếu đã là vô ích như vậy, thì đừng chống cự nữa, cứ giao lại thân thể ngươi cho chúng ta, và ngồi chờ xem bọn ta giúp ngươi dành chiến thắng.”
“Giải phóng tâm linh của ngươi ra và quỳ xuống thần phục ta, ngươi sẽ có được truyền thừa vô địch, sức mạnh vô song, đủ để quét ngang bất cứ kẻ thù nào!”
Với cái đà tâm linh xâm lấn đó, có thể nói, trận chiến ngắn ngủi giữa hai người đã kết thúc từ đây.
Mọi vấn đề chỉ còn lại bao lâu, trước khi Nicolas Smith hoàn toàn khuất phục trước sức mạnh tâm linh có đầu nguồn từ một thực thể siêu thoát.
Tuy đã ở rất gần cửa tử, nhưng ánh mắt đầy chiến ý của thanh niên tóc trắng vẫn hướng về trời cao, như thể hắn có đủ thực lực để đánh bại ngôi sao đang lơ lửng trên bầu trời.
Với lần hiến tế đầu tiên, Nicolas Smith đã đổi lấy được sự tập trung tinh thần tới kinh người, giúp hắn có thể làm được nhiều kỳ tích.
Với lần hiến tế thứ hai, thanh niên tóc trắng đã nhận lại khả năng chống lại đủ thứ ô nhiễm.
Và đầu nguồn của cả hai thứ sức mạnh đó đều tới từ Bia Đá Giác Tỉnh, là một Thần Khí, là thứ có quy tắc tương tự như một thực thể siêu thoát.
Vì vậy, dù cho ô nhiễm từ Xích Triều có nguy hiểm tới mấy, nhưng chỉ cần nó không vượt qua sức mạnh cấp độ siêu thoát.
Thì chỉ cần Nicolas Smith vững tâm.
Lúc đó, từng lời thì thầm của những bóng ma tưởng chừng nguy hiểm cũng chẳng khác nào cơn gió thoảng qua.
Từ khi trận chiến nổ ra, đây là lần đầu thanh niên tóc trắng tập trung, hoàn toàn giải phóng tinh thần lực của hắn.
Với những người thường, tinh thần của họ giống như một đoàn khí được cô đặc lại, còn với Nicolas Smith, tinh thần của hắn lại rắn chắc như kim cương, có thể biến hóa đa dạng tùy theo ý nghĩ.
Trong chớp mắt đó, ý chí của vị chỉ huy đã hóa thành vô số gai thép, đâm xuyên qua và chế ngự tất cả những hồn ma đang lảng vảng quanh người mình.
“Đám các ngươi, đúng là quá ồn đi.
Với lại, cái quái gì mà vô địch truyền thừa, cái gì mà bất bại công pháp?
Chỉ là một đám tàn binh bại tướng bỏ mạng lại trên chiến trường này, ấy vậy mà cũng đòi lên mặt dạy đời ta sao?”
Đám vong linh đang quay quanh người thanh niên cũng không thể ngờ được, chúng lại bị đánh bại dễ dàng tới như vậy.
Dù chúng có cố gắng, thử tìm kiếm một khe hở nhỏ để có thể xâm lấn, và làm ô nhiễm ý chí của đối phương.
Nhưng dưới sự bảo hộ tuyệt đối từ quy tắc của Bia Đá Giác Tỉnh, một đám tàn hồn chỉ như vài con vi khuẩn bám trên người các thực thể siêu thoát làm sao có thể lay chuyển?
Thậm chí, việc cố đấm ăn xôi ấy không những không có tác dụng, mà còn khiến hồn thể của chúng suy yếu đi vô số lần.
Giờ, tất cả những lời thầm thì của đám oan hồn vặn vẹo trên mảnh chiến trường đó không những không thể tha hóa Nicolas Smith, trái lại, chúng còn bị ý chí sắt đá của thanh niên tóc trắng đồng hóa ngược, cưỡng ép điều khiển sức mạnh từ chúng.
Đây cũng là điều tất yếu, vì thứ sức mạnh thực sự từ đầu nguồn Xích Triều không nằm ở đám tàn hồn vất vưởng nơi đây.
Ngay từ khi trấn áp lại tàn hồn của những kẻ thất bại, một luồng thông tin từ mảnh chiến trường đã được truyền thẳng vào não hắn.
Vào cái lúc vùng thực tại quanh người hắn bị ô nhiễm từ Xích Triều hoàn toàn ăn mòn.
Nhìn qua, thanh niên tóc trắng vẫn đang đứng trên hành tinh quê nhà của hắn.
Nhưng thực tế, hắn đang ở trên một vùng không gian trùng lặp, nơi kết nối với một trong vô số những chiến trường của Vạn Quân Chúa Tể.
Và trên chiến trường ấy, có một quy tắc bất di bất dịch do thực thể siêu thoát này đặt ra.
Đó là cường giả vi tôn, chỉ cần một người có thể áp chế lại những kẻ yếu hơn, như vậy, kẻ đó sẽ nắm trong tay mọi thứ của kẻ thất bại.
Mọi thứ không chỉ về mặt vật chất, mà còn về phần sức mạnh, về tri thức…
Giờ này, Nicolas Smith ngoảnh đầu nhìn về vùng biên giới, nơi thực tại giao thoa.
Chỉ cần bước thêm một bước nữa, hắn có thể chân chính tiến thẳng vào lãnh địa của Vạn Quân Chúa Tể.
Từ đó trở đi, một cuộc đời chém giết bất tận sẽ mở ra, chỉ cần đi xuyên qua vùng biên giới đó, hắn sẽ bước tới nơi cơn khát máu vô hạn có thể được thỏa mãn.
Nhưng ở hiện tại, còn quá nhiều thứ tại hành tinh quê nhà này khiến hắn phải bận tâm.
Đồng thời, đừng nhìn hắn điên, nhưng lý trí của hắn vẫn chưa bao giờ rơi vào điên cuồng.
Nên Nicolas Smith sẽ không dễ dàng gì mà từ bỏ trách nhiệm hiện tại, khi hắn đã thề sẽ phục vụ dưới trướng Nguyễn An Bình.
Ánh mắt thanh niên tóc trắng giờ nhìn về phía đám tàn hồn quanh người mình.
Tất cả chúng đều đã bị hắn áp chế, và đều trở thành binh lính dưới trướng hắn.
Hiện tại, trong con mắt của chúng nào còn lại cái vẻ cuồng ngạo khi nãy nữa.
Chỉ cần nhìn qua, Nicolas Smith cũng đoán được đám người ấy đang cố gắng tỏ ra mình là vô hại, cầu xin sự thương xót tới từ hắn.
Nhưng với vị chỉ huy này, mấy cái tàn hồn sợ mạnh hiếp yếu kia đúng là không đáng để hắn giữ lại bên người.
Vì vậy, dựa vào quy tắc tuyệt đối của chiến trường máu, hắn tước đoạt đi tất cả sức mạnh từ đám tàn hồn ấy.
Ở phía đối diện, Aldric Solaraeus vốn đang rất ngạc nhiên.
Hắn không nghĩ ra được, tên điên kia lại có thể chống cự lại sức mạnh từ đầu nguồn của Xích Triều, thậm chí còn lấy được một phần sức mạnh từ chiều không gian chiến trường ấy.
Có thể thấy, khí thế của Nicolas Smith đang tăng lên nhanh chóng sau khi tước đoạt sức mạnh từ những kẻ thất bại.
Đứng từ trên chiến trường đỏ máu, thanh niên tóc trắng nâng cao lưỡi đao của mình lên, thách đấu với vầng thái dương đang lơ lửng trên bầu trời.