Chương 234: Khỉ lông trắng.
“Ủa, mấy cái vách ngăn không gian tự dưng biến đâu hết rồi?”
Đây là câu nói đầu tiên của Nicolas Smith khi hắn vừa đi ra khỏi căn nhà, vừa dắt tay thiếu nữ Medea, khiến gương mặt lạnh lùng của con gái nhà người ta phải đỏ bừng.
Có vẻ, trong suốt quá trình chế tạo vũ khí, hai người họ quá tập trung vào công việc của mình mà không để ý tới những chuyện đã xảy ra.
Nhưng ánh mắt của thanh niên tóc trắng nhanh chóng tập trung, phân tích tàn dư ma lực còn sót lại trên những khe nứt không gian đang bao phủ khắp hành tinh, rồi so sánh nó với tất cả những thứ được lưu trữ trong đầu óc hắn.
Cuối cùng, Nicolas Smith cũng đã đưa ra một kết luận.
“Chậc, dòng chảy ma lực đặc trưng này, có lẽ chỉ có ma pháp sư mạnh nhất thế giới mới có thể làm được đi.
Người anh em của ta a, ngươi chơi một vố lớn như vậy mà không rủ ta gì cả…”
Nghe được tiếng thở dài tới từ chỉ huy mới của mình, thiếu nữ Medea nghi hoặc hỏi.
“Chỉ huy, chẳng lẽ anh biết được người nào có thể phá hủy nhiều vách ngăn không gian tới vậy sao?
Theo tính toán của ta, cộng thêm với một vài ghi chép có được từ trong Vạn Cơ Thần Giáo.
Thông thường, những thế giới mới khởi bước sau linh khí khôi phục này sẽ không có cường giả đủ mạnh để gây ra sức hủy diệt diện rộng như vậy.
Nhưng nếu tất cả những gì ta đang chứng kiến lại bắt nguồn từ sinh linh của một thế giới mới khởi bước siêu phàm, như vậy, hắn chắc chắn phải là một yêu nghiệt ngàn vạn năm có một.
Hoặc hắn có thể mượn sức mạnh từ một hoặc nhiều thực thể nằm ngoài thế giới này.”
Thấy Medea nghiêm túc phân tích từng trường hợp, Nicolas Smith giờ cũng không biết phải nói sao.
Hắn chỉ nhẹ nhàng thở dài.
“Không cần phải phân tích nữa đâu, Medea, vì ta có thể chắc chắn, người đã phá tất cả vách ngăn chính là đại ca của ta.
Chỉ có hắn, chức nghiệp giả mạnh nhất thế giới này mới có thể làm được.”
Thấy chỉ huy khẳng định chắc như đinh đóng cột.
Thiếu nữ cyborg cũng rơi vào trầm mặc, dù dựa vào đủ thứ tính toán và các thông tin tình báo có được, cô không tin những gì Nicolas Smith nói.
Có lẽ, chỉ khi gặp mặt lãnh chúa của lãnh địa Ngọc Lục Bảo, mọi nghi hoặc mới có thể được hóa giải.
Nhưng đúng lúc này, một nụ cười hưng phấn chợt xuất hiện trên môi Nicolas Smith.
Thấy được thái độ khác thường đó, Medea nghiêng đầu đầy nghi hoặc.
“Sao vậy, chỉ huy.
Anh cảm thấy có gì không ổn với tình trạng hiện tại sao?”
Tuy nghe được câu hỏi tới từ thuộc hạ của mình, nhưng Nicolas Smith giờ vẫn đang không ngừng co giật, hắn tự ôm bản thân mình vì hưng phấn.
“Cái cảm giác này, là nó, chính là nó a!
Ta có thể cảm nhận được, đang có một kẻ rất mạnh xuất hiện gần đây!”
Nhìn vào thái độ hưng phấn như vừa chơi thuốc kích thích từ vị chỉ huy, Medea lùi lại một bước theo những gì mà bản năng con người còn lại mách bảo cô.
Trong mắt thiếu nữ, cô đang dần cảm thấy sinh vật hình người trước mắt càng lúc càng không giống với những chủng hình người cô từng bắt gặp trong quá khứ.
Chẳng lẽ, trên thế giới này, tất cả con người đều điên cuồng, dễ kích động và có thể hóa thành quái vật bất cứ lúc nào sao?
Nhưng rồi, thiếu nữ nhanh chóng nhận ra, từ trên người Nicolas Smith, nồng độ ô nhiễm của Xích Triều đang trở nên nồng nặc hơn bao giờ hết, khiến quanh người thanh niên tóc trắng đang dần bốc lên một màn sương màu đỏ máu.
“Không thể nào! Chuyện này làm sao lại có thể xảy ra được?
Một kẻ đã hấp thu ô nhiễm tới từ một thực thể siêu thoát, nhưng ngoài tính cách bị ảnh hưởng ra, thì thân thể lẫn linh hồn đều không bị biến dị!
Chỉ huy, rốt cuộc anh là quái vật gì đây?”
Trong khi vị khách từ dị giới đang bất ngờ, và đầu óc lẫn những chi tiết máy tính hoạt động hết công suất để phân tích đủ mọi loại hành vi bất thường.
Thì Nicolas Smith lại giống như một con thú săn đầy hoang dã và bản năng.
Hắn khóa chặt vào hướng bắc, nơi đang có những cột khói cao ngất, cùng với những tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên.
Rõ ràng, tại nơi đó đang xuất hiện một cuộc chiến, với một kẻ mạnh đang nghiền ép tất cả.
Không nói không rằng, thanh niên tóc trắng dậm nhảy, và bay đi như một quả tên lửa, khiến Medea giờ cảm giác như vừa bị bỏ rơi.
Cuối cùng, cô nàng cyborg cũng đã không nhịn được.
“Chờ, chờ chút đã, anh đi đâu vậy? Chỉ huy!
Tôi không phải là chức nghiệp giả như mấy người, làm sao tôi có thể bay ngay từ cảnh giới thấp được chứ?”
Nhưng có vẻ, mọi sự tập trung của Nicolas Smith đều dành cho con mồi mà hắn đã khâm định.
Còn lại, hắn mắt điếc tai ngơ, mặc kệ tiếng gọi của cô nàng cyborg đang từ lạnh lùng dần trở nên nóng giận.
“Chết tiệt, Vạn Cơ Mẫu Thần tại thượng!
Tại sao ta lại phải gặp một tên có cái đầu óc bất bình thường như vậy chứ?”
Chỉ thấy Medea phẫn nộ, cô vén tấm áo choàng, để lộ mái tóc rực đỏ được cấu tạo từ những sợi nilon suôn mượt.
Tiếp theo đó, cô bấm nhẹ vào huyệt thái dương, nơi có một nút bấm ăn rất sâu vào trong làn da silicon.
Và đầu óc của Medea đã nứt ra đúng nghĩa đen, để lộ ra một khối óc với một nửa đã được thay thế bởi những công nghệ tiên tiến.
Lấy một tấm thẻ thủy tinh từ phần não máy, cô nàng cyborg vừa chỉnh sửa vừa liên tục chửi bậy.
“Hừm! Nikolai sao!
Khi gặp mặt ngươi, bà đây đúng là đã có hảo cảm thật.
Thậm chí, bà đây còn từng coi ngươi là hoảng tử bạch mã của đời mình!
Nhưng giờ, ngươi là bạch mã cái gì chứ?
Có mà là Bật Mã Ôn!”
Trên tấm thẻ lưu trữ, hình ảnh ấn tượng của Medea về Nicolas Smith đang nhanh chóng biến đổi.
Đó không còn là một vị chỉ huy tóc trắng đẹp trai ngời ngời nữa.
Mà giờ là một con khỉ lông trắng, với mắt trái, tay phải, chân trái đã được thay thế hoàn toàn bởi những chi tiết máy móc.
Nhìn vào hình tượng mà mình mới đắp nặn cho đối phương, Medea gật đầu hài lòng.
“Hừm, may mà bà đây là cyborg nên có thể tùy ý thay đổi ấn tượng, ký ức.
Nếu không cũng đã phải xuân đi thu buồn như bao đứa con gái ngoài kia rồi!”
Tuy miệng thì mạnh mồm là vậy, nhưng vẫn có thể thấy rõ, một vẻ tiếc nuối đang lộ rõ trên mặt Medea.
“Ai, thật đáng tiếc a, tiếc là trai đẹp nhưng mà bị khùng.
Thế thì biết sao bây giờ?”
Vừa nói, thiếu nữ vừa thẩn thơ lắp đặt lại não bộ của mình.
Giờ trong thâm tâm, Medea chỉ muốn lập tức quay người rời đi, vì dù sao, tên thanh niên tóc trắng nào đó cũng đã bỏ cô một mình nơi đây.
Nhưng thân là một thành viên của thế lực lớn như Vạn Cơ Thần Giáo, nên mỗi một hành động của cô đều đã không còn đại diện cho chính bản thân mình.
Vì vậy, cô nàng cyborg có bực mình tới mấy chăng nữa, cô cũng chỉ có thể ngồi đây thẫn thờ, chờ người trở lại.
Còn về phía Nicolas Smith.
Hắn vừa bay, vừa gãi đầu.
Có vẻ, hắn giống như đã quên đi một chuyện gì đó rất quan trọng thì phải.
Nhưng sau một hồi suy nghĩ, hắn cũng chỉ đành nhún vai.
“Thôi vậy, nếu như ta đã không nhớ nổi có chuyện gì xảy ra, thì chắc đó cũng không phải chuyện quá quan trọng gì.” – Thanh niên tóc trắng thản nhiên nói.
Không còn bất cứ vấn đề gì trong lòng, ánh mắt điện tử của hắn nhanh chóng quét hình, và tập trung vào khu vực nơi những cột khói cao ngất đang bốc lên.
Tại nơi đó, hắn thấy có hai bóng người ẩn hiện trong khói mù.
Đó là một thanh niên to béo cầm trong tay một cây búa tạ, mỗi một lần đập mạnh xuống đất, hắn đều có thể gây ra chấn động, khiến mọi công trình trong phạm vi cả trăm mét đều bị hủy diệt, đủ loại mảnh vỡ bay lên, phủ kín cả không trung.
Nhìn qua, ai cũng nghĩ rằng đây mới là kẻ mạnh nhất trong đội hai người kia.
Nhưng Nicolas Smith nhìn ra, đối phương có tiềm năng không tồi, nhưng thực lực vẫn là quá yếu, không xứng làm đối thủ của hắn.
Và người còn lại, một hiệp sĩ trong bộ áo giáp bạc sáng loáng, đang khoanh tay ngắm nhìn những gì đồng đội mình vừa làm.
Đó mới là kẻ khiến Nicolas Smith cảm thấy nguy hiểm.
Có vẻ, không chỉ thanh niên tóc trắng mới nhận ra được con mồi của mình, mà ở phía đối diện, Aldric Solaraeus cũng đã nhận ra hắn đang bị theo dõi.
Trên chiến trường nơi tàn chi, đoạn trảo, vảy cứng,… đủ thứ bộ phận khác nhau của đám quái vật nằm rải trên mặt đất.
Trong bụi mù cuồn cuộn, vị hiệp sĩ liếc nhìn về phía sau.
Với một cái phẩy tay nhẹ, chỉ bằng lực lượng thuần túy, hắn có thể dễ dàng thổi bay đi màn khói bụi đang phủ quanh vài cây số.
Thấy được chiến trường vốn đang mù mờ nay tự dưng sáng tỏ.
Trên một ngọn đồi nhỏ được bồi lên bằng xác của vô số quái vật.
Tô Vạn Kim giờ gương mặt đầy vẻ nghi hoặc, hắn nhìn về phía người đồng đội, cũng là người thầy của mình, trầm giọng hỏi.
“Người anh em Aldric, có chuyện gì xảy ra vậy?
Nếu ta nhớ không lầm, chẳng phải thời lượng huấn luyện ngày hôm nay mới trôi qua chưa được một nửa hay sao?
Chẳng lẽ, chúng ta có việc đột xuất?”
Trước từng câu hỏi từ thanh niên mập mạp, thánh hiệp sĩ Aldric Solaraeus không quay đầu lại, nhưng hắn vẫn gật đầu.
“Đúng vậy, cẩn thận vào, ngài Tô Vạn Kim, chúng ta có khách không mời mà tới.
Hắn rất mạnh đấy, và ta cũng không nghĩ ra được trên hành tinh này lại có người mạnh tới như vậy.”
Thấy một người mạnh như vị thánh hiệp sĩ cũng phải dè chừng, Tô Vạn Kim lập tức nhận thức được mình chỉ là vướng víu trên chiến trường này.
Vì vậy, hắn lập tức lui về sau, và chạy nhanh như một làn khói.
Không phải thanh niên mập mạp này hèn nhát.
Mà trong chuyến hành trình đi cùng vị thánh hiệp sĩ, hắn cũng đã nhiều lần thấy thực lực của người xuyên việt được mình triệu hồi mạnh như thế nào.
Và trong chuyến đi, Tô Vạn Kim chưa bao giờ thấy Aldric Solaraeus nghiêm túc như lúc này.
Khi thanh niên to béo quay người, hắn lập tức thấy được một viên sao băng màu máu đang nhanh chóng bay tới.
Áp lực kinh khủng, cùng với thứ ô nhiễm từ Xích Triều đậm đặc đó, tất cả khiến một chức nghiệp giả đã cách xa chiến trường vài cây số như hắn giờ vẫn cảm thấy tim đập nhanh.
Còn da thịt hắn bắt đầu nhoi nhói, xuất hiện vài khối u nhỏ.
Tô Vạn Kim hoảng loạn, hắn biết mình bắt đầu biến dị do ô nhiễm quá nặng nề gây ra.
Tuy vậy, chỉ ngay giây sau, một hào quang hoàng kim thần thánh đảo qua, thanh tẩy ô uế trên người, và cứu hắn một bàn thua trông thấy.