Chương 218: Khí vận.
Đã hai ngày trôi qua kể từ khi Nguyễn An Bình thử triệu hoán thế giới của hắn.
Nhưng kết quả, vì năng lượng đổ vào không đủ dồi dào, nên kế hoạch thu hồi thế giới ấy đã thất bại, thậm chí, còn suýt khiến nội thế giới của hắn trôi dạt trong hư ảo.
Và đây cũng là lần đầu tiên, hắn phải nghi ngờ khi nhìn vào sức mạnh mình đang sở hữu.
Dù mới chỉ vài ngày trôi qua, nhưng hiện tại, phạm vi pháo đài lô cốt của hắn đã được mở rộng không biết bao nhiêu lần so với trước.
Cùng với sự bành trướng lãnh thổ nhanh chóng đó, số lượng quái vật tràn về cũng càng lúc càng đông, khiến cho vài ngày qua, những khẩu pháo phòng thủ chưa một ngày được nghỉ ngơi.
Sau vô số những trận chiến khốc liệt, cấp độ của Nguyễn An Bình đã nhanh chóng tăng lên đến tận đỉnh cao của Thanh Đồng cấp.
Nguyễn An Bình: Người Điều Khiển Rối (SS cấp).
Cấp Độ: 60 (Thanh Đồng cấp).
Thiên Phú: Vận Mệnh Dẫn Lối (SSS cấp).
Sinh mệnh: 2200 (Sức mạnh x 20).
Năng lượng: 4500(Tinh thần x20).
Phòng thủ: 110 (Sức mạnh x1).
Sức mạnh: 110.
Nhanh nhẹn: 185.
Tinh Thần: 225.
Tới đây, Nguyễn An Bình chợt nhận ra.
Hắn tuy có trong mình sức mạnh phép thuật kinh người, đủ loại khả năng thay đổi thực tại bằng con mắt trái được tạo ra, và năng lượng kinh khủng tương tự 106875 pháp sư cấp độ 2 cộng lại.
Với hắn, tiện tay một chưởng có thể hủy diệt ngàn dặm, ra tay toàn lực đủ để xé nát tinh cầu.
Nếu dùng thực lực đó để bắt nạt, thống trị đám chức nghiệp giả ngoài kia đúng là dư sức.
Nhưng tại sao hắn phải làm cái việc vô nghĩa đó?
Phải biết, trước mắt, cả hành tinh của hắn giờ đang bị một tà thần dị giới là Tàn Ngược Máu Tanh Sát Thần để ý tới, rồi sử dụng một thủ đoạn nào đó, đã cắt chém và biến đổi cấu trúc không gian của cả viên tinh cầu thay đổi.
Và với thực lực hiện tại, việc Nguyễn An Bình có thể sống sót khi đối đầu với thực thể ấy hay không cũng là một điều khó nói.
Hắn dõi mắt, nhìn ra xa hơn nữa, theo bóng lưng của cha mẹ mình.
Hai người họ chỉ là những công dân bình thường trên cái thế giới được gọi là Vĩnh Hằng Phi Hạm, nhưng những tri thức mà họ đưa ra đã có sức mạnh quá mức kinh khủng.
Khiến hắn cảm thấy, chỉ cần tu luyện xong mớ truyền thừa này, thì chuyện hủy diệt vũ trụ cũng dễ như ăn kẹo.
Đó còn chưa kể, trên đầu họ vẫn có những thực thể siêu thoát với sức mạnh khủng khiếp.
Nên nhìn kiểu gì đi nữa, sức mạnh của Nguyễn An Bình vẫn chẳng có gì đáng để tự hào hay kiêu ngạo.
Và hắn cũng cần phải mạnh lên, dù bằng cách này hay cách khác.
Từ khi trở lại thế giới của mình, đủ thứ quy tắc tại nơi đây đã giới hạn lại khả năng nghiên cứu của hắn, vô tình đưa hắn vào trong khuôn khổ từ lúc nào không hay.
Việc có thêm một cái thiên đạo treo trên đầu mình, có thể giáng lôi kiếp lên đầu nếu như có thứ gì quá mức nghịch thiên xuất hiện.
Cùng với đó, hắn thiếu thốn quá nhiều tài nguyên, nhưng không thể đi tà đạo, thoải mái biến đổi, hấp thu mọi loại vật chất thành năng lượng đã khiến cho tu vi của hắn không tài nào tiến nhanh nổi.
Tất cả đã khiến hắn phải dè chừng, lựa chọn một lối đi an toàn tu luyện theo kiểu truyền thống.
Dù có thể nói là tu vi có một không hai, vô địch cùng cảnh giới, đủ sức để lật tung cả bàn cờ, nhưng hắn chắc chắn sẽ không làm vậy.
Hiện tại, những kẻ thù trong bóng tối tuy biết hắn rất mạnh, nhưng chúng lại không rõ hắn có thể mạnh đến như thế nào.
Nếu như một tà thần như Tàn Ngược Máu Tanh Sát Thần biết được Nguyễn An Bình đã có thể sánh được với một Nguyên Anh cảnh đỉnh phong, hoặc một Hóa Thần tu sĩ sơ kỳ, chỉ còn kém hai đại cảnh giới nữa là đuổi kịp được thực thể ấy.
Thì rất có thể, đối phương sẽ chó cắn áo rách, dù có phải trả một cái giá thật lớn cũng phải đem thần binh, bảo khí gì đó tới nơi đây hoặc tạo một hóa thân gửi tới thế giới này để đánh cho hắn một trận.
Với lại, tại cái thế giới mà người nào cũng có thể triệu hoán đủ thứ vật phẩm từ dị giới này.
Chẳng ai biết được liệu có một đám tà thần từ dị giới, hay phân thân của vài vị cường giả nào được triệu hoán tới cái tận thế này không.
Vì vậy, hắn cần biểu lộ thực lực của mình vừa đủ để khiến người tin phục, nhưng vẫn cần phải ẩn giấu càng nhiều át chủ bài càng tốt.
Còn hiện tại, sau nhiều ngày suy nghĩ, cuối cùng Nguyễn An Bình đã quyết định nhảy ra khỏi giàn khung cũ, tìm kiếm một loại sức mạnh to lớn hơn.
Lúc này, hắn nhớ tới một câu: “Thời gian vi tôn, không gian vi vương, vận mệnh không ra, nhân quả xưng hoàng.”
Thời gian, không gian, đó là hai thứ sức mạnh mà hắn từng tiếp xúc qua trong quá khứ, nhưng với thực lực hiện tại, Nguyễn An Bình chẳng thể nào chạm vào được hai loại sức mạnh đó.
Về nhân quả, hắn không đi quá sâu vào nghiên cứu con đường này nên chưa thể nắm rõ.
Còn vận mệnh?
Thật trùng hợp, khi thiên phú Vận Mệnh Dẫn Lối đã cho phép một kẻ trên giấy tờ là cảnh giới thứ 2 có thể tiếp xúc với một trong những loại sức mạnh bí ẩn nhất.
Vì vậy, mới có cảnh tượng Nguyễn An Bình canh chừng giây phút một tia vận mệnh tan rã, để có thể hiểu rõ hơn và tìm ra cách khai thác thứ sức mạnh bá đạo này.
Nhìn vào thứ năng lượng mờ nhạt như một làn sương khói.
Nguyễn An Bình cực kỳ cẩn thận, cố gắng tới gần để không làm nó tan biến.
Ban đầu, hắn cũng chẳng hi vọng gì về việc mình có thể chạm được vào loại năng lượng kỳ lạ này.
Vì vận mệnh vốn đã là hư vô mờ mịt, nên đương nhiên, thứ năng lượng do nó sản xuất cũng mờ nhạt không kém.
Nhưng đến chính Nguyễn An Bình cũng không thể nào ngờ được, ngay lúc hắn chạm được vào loại năng lượng kỳ lạ ấy, một sợi tơ vận mệnh vàng óng cũng đột ngột xuất hiện, trói chặt lấy bàn tay hắn.
Tuy bất ngờ trong thoáng chốc, nhưng vị lãnh chúa cũng nhanh chóng nhận ra, nhờ vào sợi tơ cơ duyên tự dưng xuất hiện này, hắn đã có thể chạm được vào sương mờ vận mệnh.
Ngay lập tức, Tơ Tuyến Ma Pháp của hắn cảm thấy rục rịch.
Nên trong vô thức, Nguyễn An Bình đã vận dụng loại ma pháp đã gắn bó bao năm với mình, thành công chuyển hóa thứ năng lượng đặc biệt kia từ dạng sương mù sang một sợi tơ trắng.
Khác với những sợi tơ trắng thông báo người sử dụng Vận Mệnh Dẫn Lối tìm được chút vật tư không đáng nhắc tới.
Sợi tơ mới được đan dệt lại có thể khuếch đại tác dụng của những sợi tơ vận mệnh trước đó.
Ví dụ như sợi tơ cơ duyên mà Nguyễn An Bình đang nắm vào ở hiện tại, giờ nó đang được loại tơ trắng mới ngưng tụ kia cường hóa, khiến hắn hiểu ra được tác dụng chính của thứ năng lượng mới được tìm thấy.
Tự gọi thứ năng lượng mà mình vừa tìm được là khí vận, vị lãnh chúa giờ không nhịn được mà lẩm bẩm.
“Chậc, chuyện này là sao đây chứ?
Rốt cuộc là vì có được cơ duyên nên ta có thể chạm vào khí vận, hay do khí vận cường hóa sợi tơ cơ duyên ở hiện tại và thăng cấp nó, giúp ta có thể chạm được vào khí vận của vài giây trước đây?
Sao nghe cứ như con gà có trước hay quả trứng có trước vậy?”
Nguyễn An Bình biết, giờ hắn chưa đủ khả năng để phân tích nguyên lý vận mệnh hoạt động, mà hắn chỉ cần biết và có thể lợi dụng vận mệnh để mạnh lên là được rồi.
Phân tích những số liệu đã có được từ trước đó, rồi tự đốt tinh thần lực của mình trong một ngọn lửa trắng.
Nên chỉ vài giây sau, một loại pháp môn đặc biệt có thể tạm gom khí vận lại đã được hắn phát minh ra.
Trong không gian của thiên phú Vận Mệnh Dẫn Lối, luôn có vô số những tia vận mệnh sinh ra và tan biến.
Do đó, nếu Nguyễn An Bình chịu khó thu gom thì sớm muộn hắn cũng kiếm được đầy bồn đầy bát.
Sau vài giờ khi đã gom đủ nguyên liệu cần thiết, hắn bắt đầu tiến hành những thí nghiệm với loại năng lượng mới này.
Với một cái búng tay, một quả cầu lửa đã xuất hiện trong lòng bàn tay hắn.
Đây chính là pháp thuật cơ bản của cơ bản, Hỏa Cầu Thuật.
Tiếp đó, chỉ với một tia ý niệm, một sợi khí vận đã được bám lên bên trên viên hỏa cầu đó.
Sau khi xác nhận khí vận thực sự đã hòa tan vào trong ma pháp của mình, Nguyễn An Bình lập tức giải phóng Hỏa Cầu Thuật, bắn nó về phía một tấm bia được đặt ở cuối phòng thí nghiệm.
Oanh!
Một vụ nổ nhỏ đã xảy ra ngay sau đó, nhưng ngoài sức công phá chỉ như những phép thuật bình thường khác, vị lãnh chúa lại không thấy được bất cứ sự bất thường nào xuất hiện.
Quá thất vọng, hắn quay người bỏ đi, chuẩn bị cho một đợt thí nghiệm mới.
Nhưng đúng lúc này, từ phía tàn lửa của ma pháp vừa rồi, Nguyễn An Bình chợt cảm nhận được, đang có sóng sinh mệnh xuất hiện.
Dù cho rất yếu chăng nữa, nhưng hắn có thể chắc chắn, một sinh linh đã được tạo thành từ không đến có.
Quay đầu lại, hắn thấy được có một ngọn lửa nhỏ đang trôi nổi giữa không gian.
Tuy chỉ là một đốm lửa nhỏ như ngọn nến, nhưng nó thực sự đã duy trì hình dáng của mình mà không cần chất dẫn cháy.
Nhưng đáng tiếc, ngọn lửa ấy chỉ duy trì “sự sống” của nó được nửa phút, rồi lụi tàn vì môi trường xung quanh quá khắc nghiệt.
Dùng đầu ngón chân, Nguyễn An Bình cũng có thể đoán được dị biến này xảy ra là do hắn cho chút khí vận vào ma pháp vừa rồi.
“Cái thứ vừa rồi, sao như cái giống loài “linh” ở đời trước của ta như vậy?”
Hắn vừa suy nghĩ vu vơ, nhưng đồng thời, chỉ với một cái vẫy tay nhẹ, một màn hình nguyên tố phong đã xuất hiện ngay bên cạnh.
Và từ màn hình ấy, tất cả những gì diễn ra trong căn phòng đã được mô phỏng lại lần nữa.
Trong ánh mắt đầy nghiền ngẫm của Nguyễn An Bình.
Hắn thấy được kể từ khoảnh khắc hắn sử dụng ma pháp có nguồn gốc 100% từ lục địa Alrat.
Trong tích tắc đó, một phần cấu trúc của ma pháp ấy đã biến dị, thực sự hóa thành một “linh”.
Nhưng với môi trường không thích hợp tại thế giới này, đáng lẽ ra sinh linh bé nhỏ như vậy phải biến mất nhanh tới nỗi hắn cũng không thể nào nhận ra.
Tuy vậy, những gì xảy ra tiếp theo chỉ có thể nói là kỳ tích.
Đầu tiên, đây là một “linh” đã biến dị, và khi sinh ra, nó cũng đã ngậm một phần ô nhiễm từ Xích Triều.
Chưa hết, bên trên tấm bia tập bắn, ở nơi đó tồn tại một phần rất nhỏ các phân tử của một con Vực Sâu Tà Nhãn.
Tất cả những sự trùng hợp như vậy, khi phối hợp cùng nhau đã tạo thành một dạng sống năng lượng, dù chỉ tồn tại trong một khoảng thời gian cực ngắn.
Giờ, Nguyễn An Bình cũng có thể đoán được một trong những tác dụng của khí vận là gì.