Chương 217: Ta tìm thấy!
Tại một tầng hầm bí mật, nơi thanh niên mập mạp Tô Vạn Kim đã cư trú trong suốt nhiều năm.
Lúc này, bên trong nơi tăm tối đó, chỉ có ánh sáng tới từ màn hình máy tính là nguồn sáng duy nhất.
Aldric Solaraeus đã đứng đây hàng giờ đồng hồ, chờ đợi đáp án tới từ người đồng đội mới của mình.
Sau khi lại phá đảo một trò chơi bằng một cách hoàn hảo nhất, Tô Vạn Kim đặt tay cầm xuống, tháo tai nghe và nhìn về phía sau.
“Người anh em Aldric này, chẳng phải chúng ta đã bàn chuyện với nhau từ trước, đó là ta ở trong phòng ngủ của mình, còn ngươi có thể nghỉ ngơi ở phòng bên cạnh hay sao?”
Nhưng trước những lời chất vấn tới từ chủ nhà, Aldric Solaraeus vẫn đứng đó, nhìn chằm chằm vào người đồng đội mới.
“Ngài Tô Vạn Kim, đừng giả ngu nữa, chắc ngài vẫn còn nhớ được giao kèo giữa chúng ta, đúng chứ?
Nên giờ, chúng ta nên rời khỏi căn phòng này và đi thôi.”
Khi nghe tới hai chữ “đi thôi” Tô Vạn Kim giống như nổi hết cả da gà.
Dù mập mạp nhưng tốc độ của hắn vẫn nhanh như chớp giật, chỉ trong tích tắc, hắn đã núp vào trong chăn, coi chiếc giường của mình như một lãnh địa bất khả xâm phạm.
“Không, ta sẽ không đi đâu cả, ta muốn ở đây mãi!”
Có thể thấy rõ, tên Tô Vạn Kim đó là một kẻ mắc chứng sợ xã hội lâu năm, việc vị hiệp sĩ có thể lôi cổ để hắn ra ngoài đi dạo cũng có thể xem như một loại kỳ tích.
Nhưng khi tất cả những cảm giác mới lạ kia dần biến mất, hắn sẽ lập tức trở lại làm một con cá mặn, ngoài ngồi nhà ăn và chờ chết ra, hắn sẽ không muốn đi đâu cả.
Nhìn vào tình hình hiện tại, Aldric Solaraeus cũng chỉ muốn ngay lập tức rời khỏi nơi đây, mặc kệ đối phương sống chết.
Nhưng khi nghĩ tới mình vẫn còn ràng buộc về lời thề với tên mập này, hắn giờ cũng chỉ đành thở dài đầy mệt mỏi.
Vì vậy, hắn cũng chỉ đành giữ một cái đầu lạnh, cố gắng thuyết phục đối phương ra ngoài.
Ánh mắt của vị thánh hiệp sĩ nhìn về phía chiếc máy tính, và cả đống những băng đĩa chơi game đang được đặt ở một góc.
Trong vài giờ qua, Aldric Solaraeus cũng đã nhìn qua cách thao tác với những cỗ máy hiện đại này.
Và mặc kệ cho tên Tô Vạn Kim kia có đồng ý hay không.
Vị thánh hiệp sĩ đã mở máy, chơi game trong con mắt khó có thể tin nổi của thanh niên mập trạch.
Và trong vài giờ sau đó, từng trò chơi có trong máy đều nhanh chóng bị một người xuyên việt từ dị giới kia vừa phá đảo, vừa ngáp ngắn ngáp dài đầy mệt mỏi.
Có thể thấy rõ, thái độ chán nản của vị hiệp sĩ như được viết lên trên gương mặt.
“Hừm, nhàm chán.”
“Nhạt toẹt, chẳng có chút độ khó nào ở đây cả.”
“Ta thật không thể nào hiểu nổi, với phản ứng thần kinh đã vượt xa người thường như chúng ta, thì việc chơi mấy trò chơi này còn ý nghĩa gì chứ?
Cái cảm giác này, như thể đang điều khiển một con rùa đi dạo loanh quanh vậy.”
Quay đầu nhìn lại, Aldric Solaraeus đã thấy tên Tô Vạn Kim đó đứng ngay bên cạnh, nhìn mình chơi đùa từ lúc nào không hay.
“Hừm, có chuyện gì đây?
Chẳng phải quý ngài đây không muốn rời giường hay sao?
Mà thôi vậy, nếu đã rời giường rồi thì chúng ta cũng nên giao đấu một chút.”
Nói rồi, vị hiệp sĩ đưa cho tên mập trạch một tay cầm khác, và mở một trò chơi đối kháng ra.
Thấy một tên mặc giáp trụ như tới từ thời trung cổ, mở máy chơi game, rồi khiêu chiến mình trong một trò chơi đối kháng.
Tô Vạn Kim ban đầu cảm thấy mộng bức, không thể tưởng tượng nổi.
Rồi hắn rất nhanh chóng giật lấy tay cầm, chấp nhận lời thách thức.
Trong mắt hắn, đối phương chỉ là một kẻ tới từ cổ đại, ấy thế mà cũng đòi khiêu chiến với một người ở hiện đại về trò chơi điện tử?
Thấy thế nào đi nữa, tên Aldric Solaraeus đó cũng giống như muốn rước cực khổ vào người.
Đó là suy nghĩ của Tô Vạn Kim, cho tới khi 100 trận đấu đi qua, hắn lại bị một người lần đầu chơi game cho ăn hành ngập mặt, ăn nhiều tới nỗi hoài nghi nhân sinh.
Lúc này, chỉ cần liếc mắt nhìn sang, hắn đã phải lập tức ngạc nhiên, khi mà từng đầu ngón tay của tên hiệp sĩ đang di chuyển vô cùng nhanh chóng và nhịp nhàng, dù cho có đang được bọc bởi một chiếc bao tay sắt.
Càng nhìn, Tô Vạn Kim càng cảm thấy không thích hợp.
Hắn giờ không thể nhịn được những thắc mắc trong lòng, hỏi.
“Aldric, tôi có chút nghi hoặc.
Về thế giới ông từng sinh sống, đó là một nơi như thế nào vậy?
Liệu nó có giống thế giới này không?”
Ngay khi nghe đồng đội hỏi vậy, Aldric Solaraeus quay đầu nhìn sang, hắn vô cùng thản nhiên mà giải thích.
“Thế giới quê nhà của tôi sao, nơi đó đương nhiên khác hẳn hành tinh đang chìm vào loạn lạc này rồi.
Nhưng có gì để nói về nó, thì tôi có thể khẳng định, đó là quê nhà tôi tốt hơn nơi đây về tất cả mọi mặt.
Không chỉ ở hiện tại, mà còn về những tiện ích của mấy người trong quá khứ nữa.”
Nhưng ngay lập tức, vị thánh hiệp sĩ có thể cảm nhận được một ánh mắt đầy nghi hoặc đang nhìn về phía mình.
Hắn quay đầu nhìn về bên phải, nơi có gương mặt của Tô Vạn Kim đang nhăn lại.
Tuy không nói gì nhiều, nhưng rõ ràng tên mập mạp đó không tin lời vị hiệp sĩ đã nói.
Thấy mình đã nói ra sự thật như vậy mà đối phương vẫn không tin, Aldric Solaraeus cũng chẳng còn cách nào khác.
Hắn nâng cánh tay phải của mình lên, và có thể thấy rõ, dù cho vị thánh hiệp sĩ có đang mặc giáp trụ đầy đủ, thì trên ngón trỏ của hắn vẫn đang đeo một chiếc nhẫn.
Không gian xung quanh chiếc nhẫn dập dờn như mặt nước, và rồi, một viên tinh thể hình thoi được lấy ra.
Khi mà Tô Vạn Kim còn chưa kịp ngạc nhiên về chiếc nhẫn trữ vật chỉ xuất hiện trong tiểu thuyết.
Hắn đã lập tức phải bất ngờ, trước ngoại hình của viên tinh thể được Aldric Solaraeus lấy ra.
Vì có thể thấy rõ, từng hoa văn giống như các mạch điện vô cùng phức tạp đang ẩn hiện trên viên tinh thể thuần khiết đó.
Nhìn qua, nó giống một tạo vật thuộc nền văn minh khoa kỹ cấp cao, thay vì một sản phẩm của thế giới nơi thần quyền thống trị.
Và khi thấy được vị hiệp sĩ bắt đầu sử dụng viên tinh thể đó, Tô Vạn Kim lại càng cảm thấy hoài nghi nhân sinh hơn nữa.
Chỉ với một cái bấm nhẹ, viên tinh thể đã biến đổi, hóa thành hình dạng một tấm phẳng như điện thoại, máy tính bảng,… rồi biến hóa phức tạp hơn chút nữa là một màn hình cỡ lớn.
Trong lúc thanh niên mập mạp còn đang ngơ ngác, thì từng tiếng giải thích cũng đã vang lên bên tai hắn.
“Nói sao đây nhỉ, đây là một thiết bị cũng khá tương tự những chiếc điện thoại ở thế giới của mấy người đi.”
Nói rồi, hình dáng cuối cùng mà viên tinh thể đã biến thành cũng chính là một chiếc điện thoại thông minh.
“Bên trong tạo vật ma pháp này, có một vài ứng dụng rất giống với trò chơi có trong chiếc máy của ngài Tô Vạn Kim đây đấy.”
Nghe Aldric Solaraeus nói vậy, thanh niên mập mạp nuốt nước bọt, run tay chạm thử vào một thiết bị kỳ lạ mà hắn chưa từng chứng kiến.
Có lẽ, hắn là người đầu tiên được trải nghiệm thử một trò chơi của nơi dị giới cũng không chừng.
Và quả nhiên đúng như vị thánh hiệp sĩ đã nói, có rất nhiều trò chơi khác nhau bên trong viên tinh thể đang không ngừng thay đổi hình dạng kia.
Tất cả chúng đều có một điểm chung, đó là đồ họa chân thực khiến người như đang đắm chìm vào một thế giới khác.
Nếu như không có khả năng tương tác với những nhân vật có trong màn hình, có lẽ Tô Vạn Kim cũng chỉ nghĩ rằng, đây là một đoạn video rất sắc nét và chân thực.
Khi thanh niên mập mạp vừa mê mẩn trải nghiệm những trò chơi mình chưa bao giờ thử.
Thì ngay bên tai hắn, từng lời nhận xét của vị thánh hiệp sĩ vang lên.
“Thú thật nhé, ngài Tô Vạn Kim.
Ta thật lòng không thể nào hiểu nổi, tại sao một người như ngài lại có thể ngồi yên một góc trong nhiều năm, cố gắng chơi đi chơi lại những trò chơi dễ dàng tới làm người chán ngán nữa.”
Nghe từng lời nhận xét ấy, cùng với đủ loại trải nghiệm với thiết bị của đối phương.
Thanh niên béo mập giờ cũng nhận thức được.
Khi nãy tên Aldric Solaraeus đó áp đảo hắn không phải là vì người ta thiên tài đến như thế nào, mà vị hiệp sĩ ấy giống như một người chơi từ tương lai, trở lại quá khứ và phải làm quen khi sử dụng những thiết bị lạc hậu hơn mà thôi.
Và khi đã trải nghiệm qua những công nghệ vượt trội, rồi nhìn lại vào đống đĩa game lẫn những trò chơi đã được cài sẵn bên trong máy tính.
Tất cả với hắn đã trở thành kỷ niệm, vì từ giờ trở đi, chỉ cần chạm vào những trò chơi cũ kỹ kia lại khiến hắn có cảm giác nhạt nhòa và không có động lực.
Chứng kiến những thay đổi trên gương mặt của Tô Vạn Kim.
Aldric Solaraeus biết, hắn đã dụ dỗ thành công tên đồng đội mới này rồi.
Vì vậy, từ trong nhẫn trữ vật của mình, vị thánh hiệp sĩ đã lấy ra một viên tinh thể mới, đem nó lắc lư trước mặt tên mập mạp kia.
“Giờ, ngài Tô Vạn Kim, chúng ta lên đường thôi.”
Nghe đối phương nói vậy, dù cho không muốn đến mấy, Tô Vạn Kim cũng chỉ có thể thở dài.
Ánh mắt hắn nhìn lại căn phòng chứa những bộ sưu tập của mình mà lòng đầy tiếc nuối.
Thấy cái thái độ buồn bã, cùng hành động giống như muốn đóng gói càng nhiều thứ càng tốt trước khi rời đi của hắn.
Thở dài đầy mệt mỏi, Aldric Solaraeus cũng chỉ vung nhẹ tay.
Ngay sau đó, cả căn phòng cũng đã được dọn dẹp sạch sẽ, khi tất cả thiết bị, poster, và đủ các bộ sưu tập khác đều đã được chứa bên trong nhẫn trữ vật.
“Được rồi, đồng đội, ở đây chắc không còn gì khiến cậu lưu luyến nữa đi, nên chúng ta khởi hành được chưa?”
Nhìn vào căn phòng trống trơn, chỉ có đủ loại chai lọ và khăn giấy rơi vãi đầy trên mặt đất, Tô Vạn Kim cũng gật đầu.
Ở một phương hướng khác, cũng chính là pháo đài lô cốt mới được Nguyễn An Bình cho người xây dựng không lâu.
Dưới căn phòng nghiên cứu.
Lúc này, vị lãnh chúa đang ngồi ngẩn ngơ như một kẻ mất hồn.
Nhưng trong tầm nhìn đặc biệt khi sử dụng Vận Mệnh Dẫn Lối.
Trong mắt Nguyễn An Bình, hắn đang tập trung, chằm chằm nhìn vào vô số sợi tơ tuyến lơ lửng quay người mình.
Chỉ là, hắn không hề lựa chọn bất cứ sợi tơ cơ duyên nào, hay tự đan dệt vận mệnh cho bản thân.
Mà hắn đang chờ.
Chờ đợi một vận mệnh biến mất.
Và trước mắt hắn, khi một sợi tơ trắng dần trở nên mờ ảo, tan biến vào trong hư vô, rồi để lại làn sương khói, cũng là một loại năng lượng thần bí chưa biết.
“Haha, ta tìm thấy ngươi rồi!” – Vị lãnh chúa thét gào đầy vui sướng.