Chương 219: Mệnh khí bá đạo.
Khuếch đại xác suất của một sự kiện có thể xảy ra, đây chính là tác dụng đầu tiên của vận khí.
Nhưng khi tìm ra những tác dụng khác của thứ năng lượng đặc thù này.
Nguyễn An Bình lại phát hiện, hắn không thể sử dụng nó để cường thân kiện thể, hoặc đem đi nâng cấp năng lượng, ma lực trong thân thể mình.
Dù không có nhiều tác dụng cường hóa chiến lực của một người, nhưng nếu nói nó vô dụng, cũng không hẳn, vì vận khí không phải là thứ tác dụng với con người, mà là hoàn cảnh xung quanh.
Hắn đã liên tục làm đủ loại thí nghiệm và phát hiện, thuyết hỗn loạn giống như đã không tồn tại, khi mà mọi xác suất đều giống như biến đổi, chúng không còn là ngẫu nhiên mà tất cả đều hướng tới một kết quả duy nhất.
Nhờ vào đặc tính này, Nguyễn An Bình đã cố gắng kiềm chế vận khí, để nó làm việc cho hắn.
Nhưng rất tiếc, mọi nỗ lực hắn có thể làm chỉ đơn giản là đẩy một sự kiện sẽ có 99% xác suất xảy ra, còn để đạt được100% chính là một nỗ lực vô vọng, vì dù cho có đổ bao nhiêu vận khí vào chăng nữa, xác suất thành công cũng không thể đạt được điểm tuyệt đối.
Khi Nguyễn An Bình còn muốn tiếp tục thử nghiệm, hắn muốn sử dụng xác suất cực thấp, tạo ra một giống loài “linh” mới.
Thì bất chợt, hắn cảm thấy mình không thể điều động được thêm bất cứ một tia vận khí nào nữa.
Chỗ vận khí mà hắn tích trữ không biết đã thấy đáy từ lúc nào chẳng hay.
Tuy vậy, theo quan trắc của Nguyễn An Bình, hắn lại phát hiện ra những phần năng lượng hắn thu gom khi vận mệnh tan biến vẫn tồn tại.
Những sợ tơ tuyến vẫn còn ở đó, chúng không hề tiêu tan.
Nhưng cái thứ còn sót lại liệu có là vận khí hay không thì thật khó nói.
Khi này, vị lãnh chúa phát hiện ra, thứ sức mạnh của vận mệnh không đơn giản như hắn đã nghĩ.
Nếu như phần năng lượng là vận khí đã bị tiêu hao kia có thể điều chỉnh xác suất của vạn sự, vạn vật trên thế giới.
Thì thứ năng lượng còn tồn dư này lại là một loại năng lượng khác.
Một lần nữa, Nguyễn An Bình sử dụng những sợi tơ vàng cơ duyên, dùng kỹ năng đan dệt thượng thừa của hắn, tạo thành một loại bao tay.
Và ngay khoảnh khắc hắn chạm vào chỗ năng lượng còn sót lại đó.
Hắn lập tức cảm nhận một cảm giác lạ, như thể đang chạm vào chính bản thân, chạm vào quá khứ, tương lai của chính mình.
“Vận mệnh, vận mệnh… thì ra là vậy sao.
Nếu thứ năng lượng có thể ảnh hưởng tới thế giới kia là vận khí, vậy thì thứ có thể mượn sức mạnh từ chính số mệnh của ta chính là mệnh khí đi.”
Trong mắt Nguyễn An Bình lúc này, chỉ có duy nhất một sợi tơ xuất hiện trước mắt hắn.
Nhưng càng nhìn kỹ vào nó, thì sợi tơ ấy được phóng to ra, hóa thành một sợi dây thừng.
Với một phần đầu là quá khứ, nơi tất cả sợi tơ tuyến đã được đan lại thành một khối bền chắc, và phần còn lại là tương lai, là vô số những sợi tơ tuyến vô định đang dần kết nối với một điểm duy nhất, đó chính là hiện tại.
Giờ phút này, Nguyễn An Bình thấy được quá khứ của chính mình, từ khi sinh ra cho tới khi lớn lên, thậm chí cả một thế giới giả lập như lục địa Alrat cũng đã được tính là một phần quá khứ của hắn.
Hắn thấy được tương lai, nơi hàng tá những vận mệnh đang đan xen, quấn quýt lẫn nhau, phát triển không ngừng.
Và cuối cùng, hắn nhìn vào tương lai như thể đang nhìn vào vô số chính bản thân mình.
Với một cái chạm về quá khứ, hắn chợt nhận ra, mình có thể mượn được sức mạnh của chính bản thân thời đỉnh cao tại lục địa Alrat.
Chạm vào tương lai, hắn cảm thấy mình có thể mượn được sức mạnh của chính mình từ những tương lai xa xôi khác.
Giờ, mặc kệ quá khứ, tương lai.
Miễn là thứ sức mạnh mà hắn “có thể” nắm bắt trong cuộc đời mình.
Thì chỉ với một ý niệm, tiêu tốn mệnh khí làm đại giới, hắn có thể thông qua từng tia vận mệnh mà có được sức mạnh không thuộc về mình ở hiện tại.
Cảm nhận được mệnh khí ảo diệu, thứ sức mạnh có thể sửa chữa vận mệnh, vặn vẹo thực tế.
Gương mặt Nguyễn An Bình giờ không thể nào giấu được vẻ hưng phấn, hắn lập tức quay người, rời khỏi phòng thí nghiệm.
Sử dụng một thang máy được nối thẳng với tầng thượng của căn cứ.
Chỉ trong vài phút, Nguyễn An Bình đã bắt đầu bước đi dưới sắc trời đỏ của Xích Triều.
Nhờ vào những khẩu pháo ngày ngày hấp thu đủ thứ ô nhiễm từ môi trường xung quanh, nên hiện tại, các chức nghiệp giả có thể thoải mái đi lại mà không cần các biện pháp bảo hộ.
Và ngay khi Nguyễn An Bình xuất hiện một khắc này.
Không biết từ một cái xó xỉnh nào đó, Nicolas Smith, nay đã là tổng chỉ huy trưởng quân đội lãnh địa đột nhiên nhảy ra.
“Ồ, xem ai xuất hiện này.
Người anh em, ta cứ nghĩ ngươi định chôn mình cả đời bên trong cái phòng thí nghiệm đó chứ?
Cảm thấy bí bách quá nên chạy ra ngoài hít thở không khí hay sao?
Hay là.. ngươi thành công nghiên cứu thứ sức mạnh mới rồi sao?”
Ngoài đáp án cuối cùng ra, Nicolas Smith không nghĩ ra được câu trả lời nào hợp lý hơn cả.
Dù sao vài ngày trước, người đại ca của hắn sau khi thất bại trong việc triệu hoán thế giới, đã cay cú, tuyên bố phát triển một loại sức mạnh mới, để sớm ngày tích lũy đầy đủ năng lượng, đạp vào con đường pháp sư thế giới một lần nữa.
Còn Nguyễn An Bình, hắn không trả lời vội mà vừa bước đi vừa vui vẻ vừa giải thích.
“Haha, Nicolas, đương nhiên là nghiên cứu của ta đã có những bước tiến triển mới rồi, vì vậy, ta đi ra ngoài muốn thử nghiệm chút thành quả của mình thôi.”
Nói rồi, vị lãnh chúa sử dụng mệnh khí, chạm vào chính bản thân mình ở quá khứ, vào cái lúc hắn còn sở hữu Mặt Nạ Thần Hề.
Khi chiếc mặt nạ hoàng kim với những họa tiết con mắt đầy thần bí, cùng với một viên bảo thạch được khảm nạm tại vị trí con ngươi xuất hiện.
Ngay lập tức, Nicolas Smith đã cảm nhận được một cảm giác vô cùng nguy hiểm tỏa ra từ người vị đại ca của mình.
Chỉ với một ý niệm, một cánh cổng không gian rực lửa như dẫn thẳng tới địa ngục đột ngột xuất hiện.
Chấn động không gian mạnh tới nỗi những bức tường của pháo đài lô cốt cũng có thêm vài vết rạn, còn đám chức nghiệp giả trú ẩn bên trong bị lực trùng kích bất ngờ đánh choáng.
Bước qua cánh cổng, Nguyễn An Bình và Nicolas Smith giờ đã có mặt tại biên giới của ô cờ.
Sau nhiều ngày mở rộng, dù cho phạm vi hoạt động của những kẻ sống sót vẫn không có gì thay đổi, nhưng họ vẫn tích cực khai hoang, mở ra hàng trăm những ô cờ mới mỗi ngày.
Dù sao thì, với những loại ban thưởng như nến trắng có thể tăng ngộ tính, và một vài thể hệ siêu phàm có từ Nguyễn An Bình.
Thực lực của các chức nghiệp giả đã tăng lên nhanh chóng, dù cấp độ vẫn còn là Thanh Đồng cấp, nhưng chiến lực của tất cả mọi người đều có thể vượt một tới hai đại cảnh giới để chiến đấu.
Vì đó, chỉ sau vài ngày, từ một đám người sống sót, phải cố gắng vật lộn để có thể sinh tồn qua ngày, nay chúng đã chuyển mình, trở thành những thợ săn, những kẻ thèm khát kinh nghiệm để thăng cấp.
Nếu còn trong thời kỳ đầu của thức tỉnh, hay trước đợt Xích Triều thứ nhất, có quá nhiều thứ gông xiềng khiến con người không thể nào thoải mái thăng cấp.
Nhưng sau đợt Xích Triều thứ hai, phần lớn dân số thế giới đã hóa thành đủ thể loại quái vật khác nhau.
Tất cả bọn họ đều đã hóa điên, và vô phương cứu chữa, nên chẳng có ranh giới về đạo đức nào có thể ngăn cản đám chức nghiệp giả đánh quái thăng cấp nữa.
Nên trong mắt Nguyễn An Bình và Nicolas Smith, họ vẫn có thể thấy rất nhiều những ô cờ mới được mở ra mỗi giây.
Và đương nhiên, hai kẻ này cũng không rảnh rỗi mà đi lượn lờ tại nơi biên giới.
Với một tia không gian lực lượng được áp súc trong lòng bàn tay máy móc, một lưỡi kiếm trong suốt ẩn hiện trong thủ pháo của Nicolas Smith.
Chỉ thấy thanh niên tóc trắng vẫy tay hời hợt, quẹt nhẹ vào hư không.
Ánh chớp bạc lóe lên rồi biến mất.
Ngay lập tức, một vách ngăn không gian mới đã bị đánh vỡ.
Một vùng đất mới với những ngọn núi cao đã xuất hiện ngay trước mắt hai người họ.
Rõ ràng, ô cờ này có lẽ là địa hình một dãy núi nào đó đã bị chia cắt và dịch chuyển tới nơi đây.
Với những người khác, tìm được một vùng đất hoang vu đồng nghĩa với vắng người, mà vắng người chính là không có quái vật, là một nơi lý tưởng để một người tiếp tục sống tạm trong loạn thế này.
Còn với những chức nghiệp giả dưới trướng Nguyễn An Bình.
Việc tìm ra mấy khu đất hoang này đơn giản chính là xui tới tận mạng, khi không có bất cứ quái vật nào xuất hiện để họ có thể đánh quái thăng cấp.
Giờ, cả Nguyễn An Bình và Nicolas Smith đều đang thất vọng, khi lần đầu tiên mở mù hộp của họ lại đụng ngay phải gân gà.
Nhưng bình tĩnh và suy nghĩ một lát.
Nguyễn An Bình chợt cảm thấy, việc có thêm quái vật hay không cũng không quan trọng.
Vì hắn thò mặt ra ngoài là để thí nghiệm sức mạnh mới, đâu phải để thăng cấp.
Nên trong lòng không tạp niệm, hắn nhanh chóng liên lạc với thiên phú Vận Mệnh Dẫn Lối của mình.
Trong khoảng thời gian nói chuyện phiếm với Nicolas Smith, hắn cũng đã thu thập lại được khá nhiều vận khí và mệnh khí.
Với một ý niệm, mệnh khí được vận chuyển, dung nhập vào trong tia vận mệnh gốc của chính hắn.
Nguyễn An Bình đã thử nghiệm thành công với khả năng triệu hoán sức mạnh của chính mình từ quá khứ.
Như vậy, hắn chạm vào một tương lai xa xôi khác của mình.
Tại nơi đó, là một “hắn” khác, người đã từ bỏ tất cả những ma pháp trụ cột, chuyên tâm nghiên cứu Cơn Gió Của Vận Mệnh.
Đây là một “hắn” sở hữu không chỉ sức mạnh của cuồng phong bão tố, mà còn nắm trong tay cả không thời gian, cùng với khả năng tiên đoán, bói toán nhân quả.
Ngay khi chạm vào một bản thân mình thuộc một tương lai hư ảo, Nguyễn An Bình cảm thấy việc triệu hoán toàn bộ sức mạnh của một “hắn” khác sẽ phải tiêu tốn cực kỳ nhiều mệnh khí.
Vì vậy, hắn chỉ sử dụng một nửa lượng mệnh khí, triệu hoán một phần nhỏ khả năng chế ngự gió bão từ tương lai của mình.
Trong tích tắc qua đi, Nicolas Smith lập tức cảm nhận được khí tức của Nguyễn An Bình đã thay đổi.
Hắn tuy vẫn là hắn, nhưng trực giác của thanh niên tóc trắng cảnh báo, hắn đã không còn là hắn.
Không quan tâm tới những suy nghĩ phức tạp của người anh em đứng cạnh mình.
Nguyễn An Bình chỉ nâng cánh tay phải của hắn lên và búng nhẹ.
Một cơn cuồng phong không biết từ đâu ập tới, nghiền nát vạn vật thành bột mịn trên đường đi.
Rồi nó đánh thẳng, và xé toạc cả dãy núi dài hàng chục cây số trong từng tiếng gió rít gào.
Biến cả một ô cờ mới xuất hiện thành bình địa trong tích tắc.