Chương 210: Thần phục.
Trước lời đe dọa đó, những chức nghiệp giả còn lại muốn có ý kiến gì thì cũng phải im lặng.
Nếu lựa chọn giữa biến thành kinh nghiệm thăng cấp của người khác, và để người khác có kinh nghiệm tăng cấp.
Đương nhiên, những người còn sống sót cũng chỉ có thể cắn răng mà chọn vế sau.
Chứng kiến từng đầu ngón tay chỉ về phía mình đang run run hạ xuống.
Nicolas Smith giờ nở một nụ cười nhạt đầy vẻ khinh thường.
Tại nơi đây, ngoài Nguyễn An Bình có thể khiến hắn phải nể phục ra, tất cả những người còn lại đều không thể nào có thể khiến hắn nhìn nhiều hai mắt.
Kể cả những kẻ vừa rồi có đang chất vấn hắn, nhưng giờ cũng đã vì theo số đông mà phải hạ tay xuống và xám xịt tìm một góc lánh nạn.
Còn ở ngay bên cạnh.
Nguyễn An Bình cũng âm thầm cho người anh em của hắn một ngón tay cái.
Tất cả mọi thứ vẫn đang hoạt động rất trơn tru theo kế hoạch do Nicolas Smith bày ra.
Giờ, để có thể thu hoạch được nhân tâm, và khiến cho hàng ngàn người còn sống sót này ngoan ngoãn mà đi theo mình.
Hắn cần phải bày ra sức mạnh hủy diệt tuyệt đối, cho tất cả mọi người thấy được, chỉ có ở cạnh hắn mới là điểm đến an toàn nhất trong tận thế này.
Nên khi nhìn về phía bầy quái vật đông đảo đang tiến tới nơi đây từ bốn phương tám hướng, Nguyễn An Bình bắt đầu mỉm cười.
Có thể thấy rõ, lượng ma lực khổng lồ tương đương với 15000 pháp sư cấp độ 2 đã được hắn giải phóng.
Không gian xung quanh vặn vẹo, áp lực khổng lồ khiến tất cả chức nghiệp giả xung quanh đều phải cảm thấy nghẹt thở.
Giải phóng toàn bộ sức mạnh của mình.
Nguyễn An Bình giờ tính toán, hắn chỉ cần thả ra một pháp thuật đơn giản là đã có thể hủy diệt cả ngàn dặm, chỉ cần vài phút cũng đủ sức cày nát một lục địa.
Nếu tất cả năng lượng được dồn vào trong một ma pháp duy nhất.
Có lẽ việc hắn phá hủy cả hành tinh dưới chân mình cũng không phải vấn đề.
Nhưng rất nhanh chóng, những suy nghĩ đầy tính hủy diệt ấy đã dần bị lý trí của hắn loại bỏ.
Có vẻ, tuy Nguyễn An Bình đúng là đã không để lại bất cứ nguồn năng lượng cấp độ siêu thoát nào trong người mình, nhưng dưới ánh sáng đỏ của Xích Triều này.
Không ít thì nhiều, hắn cũng phải bị ảnh hưởng và dần trở nên bạo lực hơn.
Và giờ, khi lý trí quay trở lại.
Nguyễn An Bình biết, trong phạm vi nhỏ chỉ tương đương một tỉnh thành.
Hắn chỉ cần thể hiện chiến lực cấp độ vũ khí hạt nhân cũng đã là quá đủ để tạo uy với những người còn sống sót.
Lúc này, hắn quay sang, nhìn về phía Nicolas Smith.
“Người anh em, có vẻ đám quái đang tiến tới nhiều hơn ta đã nghĩ đấy.
Nên giờ, chúng ta chia đôi số lượng quái vật đi.
Dù sao người cũng đã lên Thanh Đồng cấp rồi, cơ hội để có thể tăng cấp cũng không có nhiều đâu.”
Nghe Nguyễn An Bình nhắc nhở như vậy, Nicolas Smith vốn định lắc đầu, từ chối ý tưởng này.
Nhưng khi hắn thấy được cái gật đầu từ phía người lãnh đạo của mình.
Hắn suy nghĩ một chút rồi cũng đồng ý với kế hoạch ấy.
“Được thôi, người anh em.
Dù sao ta cũng là một chiến tướng dưới trướng ngươi mà.
Sau này, nếu tổ chức có thêm những Thanh Đồng cấp chức nghiệp giả đến sau.
Để tránh tình trạng lúng túng có thể xảy ra, và để có thể trấn trụ lại được những hậu bối đó.
Ta nghĩ mình cũng nên phải tăng tốc mà luyện cấp vậy.
Nhưng người anh em, nếu thân là một lãnh chúa mà không theo kịp tốc độ thu gặt kinh nghiệm của ta, thì lúc đó đừng có mà trách đấy.”
Thấy đối phương thách thức mình như vậy, Nguyễn An Bình cũng chỉ đáp lại bằng một cái cười trừ.
Chỉ là lơ lửng quanh người hắn, số lượng những cuộn len đen trắng đang từ 5 nay đã âm thầm tăng lên con số 10.
Còn ở phía Nicolas Smith.
Xung quanh người hắn lúc này, nồng độ ô nhiễm từ Xích Triều đang tăng lên mạnh hơn bao giờ hết.
Nó đậm đặc tới nỗi tạo thành một làn sương đỏ máu bao quanh người, khiến cho bất cứ chức nghiệp giả nào chứng kiến cũng phải sụp đổ thế giới quan.
Lần này, vô số những ngón tay lại chỉ về phía Nicolas Smith, nhưng không phải là để chất vấn hắn, mà họ đang cảm thấy khó tin trước những gì mình đang nhìn vào.
“Không thể nào! Nồng độ ô nhiễm nặng tới như vậy, tên thợ rèn Nicolas đó tại sao vẫn chưa hóa thành quái vật chứ?”
“Haha, giả, tất cả đều là giả!
Thế giới của chúng ta chỉ là một cơn ác mộng không có thật!”
“Quái vật, ô nhiễm nặng như vậy thì chỉ có quái vật mà thôi!
Tên đó vốn đã là một con quái vật đội lốt người ngay từ đầu rồi, nó dụ chúng ta tới đây là để tiêu diệt sạch những người còn sống sót!”
Nghe được những lời thét gào sợ hãi của đám chức nghiệp giả.
Nguyễn An Bình liếc nhìn qua.
Hắn đã chứng kiến những người vì sụp đổ niềm tin, rơi vào tuyệt vọng hoàn toàn để rồi sa đọa, hóa thành những quái vật không thể diễn tả.
Chỉ là, với một cỗ máy hút ô nhiễm như Nicolas Smith đang có mặt, đám người đó muốn hóa điên cũng là chuyện khó khăn.
Để trở thành quái vật, một chức nghiệp giả tâm tính cần phải sụp đổ và điên loạn tới cực độ, hoặc rơi vào cảm xúc cực đoan.
Khi đó, tinh thần của họ sẽ đầu hàng, tùy ý để ô nhiễm từ Xích Triều tràn vào cải tạo lại họ từ đầu tới chân.
Nhưng hiện tại, có thể thấy rõ từ trong người những chức nghiệp giả sắp sửa hóa điên ấy, từng làn sương đỏ nhạt được rút ra.
Không còn ô nhiễm chèo chống, thì đương nhiên, quá trình biến đổi của những chức nghiệp giả này đã thất bại.
Sau khi phát hiện ra thanh niên tóc trắng kia có thể rút đi ô nhiễm, ngăn cản mọi người trở thành quái vật.
Giờ thì ngoài những kẻ còn đang ngơ ngác ra, một số người đã lập tức trở nên cuồng nhiệt, quỳ lạy Nicolas Smith.
Giờ, họ không cho rằng hắn ta là quái vật, là ác quỷ nữa.
Mà hắn ta là một đấng cứu thế trong tận thế này.
Nhưng mặc kệ đám người phía bên dưới có đang quỳ lạy mình như thế nào.
Cánh tay máy móc của Nicolas Smith vẫn điên cuồng thu nạp năng lượng, giống như một con cá voi đang không ngừng hút cạn đại dương ô nhiễm xung quanh mình.
Lúc trước, hắn không thể nào điều khiển được ô nhiễm từ Xích Triều nhẹ nhàng như thế này.
Nhưng kể từ khi rèn đúc ra bảo vật là lưỡi dao đỏ máu kia.
Nicolas Smith phát hiện ra, hắn có thể sử dụng môi trường của Xích Triều để làm đạn pháo, không cần thiết phải tự chi trả năng lượng trong thân thể mình ra nữa.
Sau vài giây, khẩu pháo trong tay hắn cũng đã được nạp đầy.
Lúc này, ô nhiễm từ một thực thể không thể diễn tả tràn ra, biến đổi và khiến cánh tay máy của hắn dần xuất hiện những hoa văn, họa tiết trang trí phức tạp nhưng cũng đầy vẻ quỷ dị.
Cả hai chức nghiệp giả mạnh nhất thế giới cũng đã sẵn sàng.
Ánh mắt hai người nhìn thẳng về phương xa, chuẩn bị đương đầu với đợt “thú triều” do chính họ tạo ra.
Nguyễn An Bình là người ra tay trước.
Chỉ thấy hắn giải phóng ra 10 cuộn len đen trắng, ẩn chứa bên trong là hai loại tơ tuyến với thuộc tính hoàn toàn trái ngược.
Trong tích tắc, những cuộn len ấy đã xuất hiện tại chính giữa đội hình đám quái vật.
Với một cái giật mạnh, từng sợi tơ đen trắng được siết lại bất ngờ, tụ tập lại một điểm trong một khoảng thời gian ngắn ngủi.
Kết quả, 10 vụ nổ ma lực xuất hiện, tạo thành từng đám mây hình nấm khổng lồ, như thể có một đợt oanh tạc bằng bom hạt nhân đang ghé thăm nơi đây.
Khi các chức nghiệp giả còn đang há hốc mồm, không thể tin nổi sức mạnh của con người có thể mạnh tới như vậy.
Thì ở phía Nicolas Smith, một tia sáng đỏ máu ẩn chứa sức mạnh từ Xích Triều cũng đã được giải phóng.
Tia sáng ấy đi tới đâu, mọi thứ hoàn toàn chìm trong sắc đỏ của vô số vụ nổ lớn nhỏ tới đó.
Chỉ một tia sáng đảo qua, trong tích tắc, mọi người phát hiện trong thành phố giờ đã xuất hiện một khe nứt sâu thẳm, như một vạch giới hạn được vẽ ra, cấm cửa tất cả những sinh linh đi ngang qua nơi đây.
Phía bên dưới khe nứt ấy, mọi thứ đều đã bị nung chảy thành dung nham.
Còn hai bên khe nứt, tất cả mọi thứ giờ đều đã hóa thành biển lửa đang bùng cháy.
Chứng kiến từng cảnh tượng hoành tráng đang diễn ra.
Những người còn sống sót giờ chỉ có thể nuốt nước bọt trong vô thức.
Với ánh mắt đầy vẻ kính sợ, họ quay đầu lại, nhìn về phía hai bóng người đang chìm trong ánh sáng của hào quang thăng cấp.
Lúc trước, khi mới đột phá Thanh Đồng cấp.
Cả hai người họ đã mạnh như quái vật, có thể tùy ý làm bậy, không cần để ý kiến của kẻ yếu vào trong mắt.
Nhưng giờ, khi sức mạnh của hai ông trùm này đã được tăng lên một tầng thứ mới.
Như vậy, họ còn có thể mạnh tới mức độ nào nữa?
Còn giờ, những người sống sót nên dùng thái độ như thế nào, để đối mặt với hai chức nghiệp giả mạnh nhất thế giới?
Là lên án Nguyễn An Bình và Nicolas Smith?
Lý do vì hai tên này đã đánh vỡ vách ngăn không gian, gián tiếp tạo ra thú triều.
Nên để chuộc lại tội lỗi họ đã làm, thì hai kẻ này phải trở thành bảo tiêu miễn phí, có nghĩa vụ bảo vệ tất cả mọi người?
Dù cho có người nổi lên ý tưởng ấy, thì rất nhanh chóng, nó cũng đã bị ném vào trong sọt rác.
Dưới ánh sáng đỏ của Xích Triều này, tất cả những kẻ gàn dở, chuyên dùng đạo đức bắt cóc người khác đều đã hóa điên trước thế đạo tàn khốc, và trở thành quái vật hết với nhau.
Nên vì vậy, những kẻ còn sống sót và sinh tồn cho tới tận bây giờ dù cho có là người tốt, người thành thật thì họ cũng không phải hạng người đơn giản.
Vì vậy, có kẻ hư tình giả ý cố gắng nhẫn nhục, quỳ xuống cầu xin.
Cũng có người thấy được khả năng hấp thu ô nhiễm từ Nicolas Smith, coi hắn là đấng cứu thế, nên thành kính quỳ gối bái lậy.
Có người đứng ngơ ngác, không biết nên làm gì tiếp theo.
Nhân sinh bách thái, tất cả đều được mở ra trước mắt Nguyễn An Bình lúc này.
“Lãnh chúa Trần Bình An vô địch!”
Ban đầu, đây chỉ là một tiếng hô vang khẩu hiệu lẻ tẻ được vài người phát ra, nhưng rất nhanh chóng.
“Lãnh chúa Trần Bình An vạn tuế! Cầu xin ngài thu lưu, bảo hộ một nhà chúng ta!”
“Lãnh chúa vạn tuế! Xin ngài hãy để kẻ hèn mọn này được gia nhập vào lãnh địa Ngọc Lục Bảo của ngài.”
“Ngài Nicolas vạn tuế! Ngài đã cứu vớt chúng ta, ngài không phải quái vật, ngài là vị thánh sống!
Ngài là đấng cứu thế trong tận thế này!”
Từng tiếng hô vang tỏ rõ vẻ thần phục liên tục vang lên như sấm.