Chương 209: Thú triều.
Càng tiến gần về khu vực trung tâm, tất cả những người còn sống sót đều cảm thấy không ổn.
Vì đến bây giờ, bọn họ vẫn chưa chứng kiến bất cứ dấu hiệu nào cho thấy sẽ có một đợt thú triều xuất hiện.
Cảm nhận được những chức nghiệp giả xung quanh càng lúc càng nhiều hơn.
Một vài người đã tò mò, leo lên trên đỉnh những tòa nhà đổ nát.
Thứ họ chứng kiến được là một thành phố điêu tàn, với những người còn sống sót khác đang qua lại, tạo thành một vòng vây tại khu trung tâm.
Và tại tàn tích của một tòa tháp cao vẫn chưa sụp đổ hoàn toàn, họ thấy hai bóng người đang đứng cao nhìn xa.
Trên sân thượng của tòa tháp, Nguyễn An Bình và Nicolas Smith nhìn vào vòng vây đang dần hình thành mà gật đầu hài lòng.
Đúng lúc này, từ những khu tàn tích, hai người có thể nghe được những tiếng bàn luận vang lên từ đám chức nghiệp giả.
Trên gương mặt những kẻ sống sót, có rất nhiều người đã bắt đầu biến sắc, giống như thể họ đã nhận ra được mình rơi vào một âm mưu nào đó.
“Chuyện này… sao ta cảm thấy có gì đó sai sai ở đây vậy?”
“Mọi thứ quá yên tĩnh, không có bất cứ dấu hiệu nào cho thấy thú triều, hay quái vật triều nào xuất hiện cả.”
“Chẳng lẽ, một kẻ như tên Trần Bình An đó cũng nói dối hay sao?”
Từng lời nói đầy nghi ngờ liên tục vang lên, khiến bầu không khí tại nơi đây bỗng dưng trở nên ngột ngạt hơn hẳn.
Và bầu không khí ấy lại càng nặng nề hơn nữa, khi mà những chức nghiệp giả với ánh nhìn đầy nghi ngờ bắt đầu nhìn thẳng vào hai bóng hình đang đứng trên cao, quan sát chúng sinh như sâu kiến.
Trong những người còn sống sót này, có không ít những kẻ là những người chạy trốn tới từ những ô cờ và các lãnh địa khác.
Họ hốt hoảng, giống như thể đã nhận ra được một sự thật kinh khủng nào đó.
Một số người vừa lùi về sau với gương mặt đầy sợ hãi, trong miệng vừa lẩm bẩm.
“Nếu như ta là kẻ mạnh như hai người kia, và đang cần có đủ kinh nghiệm để có thể lên cấp.
Ta sẽ làm một chuyện vô cùng đơn giản.
Đó là tụ tập tất cả mọi người lại cùng một chỗ.
Sau đó, khi mà đám sâu kiến đã có mặt đầy đủ, như vậy thì kéo lưới, thu hoạch những bao kinh nghiệm không có sức chống cự kia.”
Rõ ràng, trong quá khứ chạy loạn của mình, có những người đã có những trải nghiệm không mấy vui vẻ.
Nghe có người bi quan như vậy, tất cả chức nghiệp giả đang có mặt đều không nói lời nào.
Thay vào đó, họ nắm chặt vũ khí trong tay, tất cả kỹ năng đã sẵn sàng, có thể được tung ra bất cứ lúc nào.
Ánh mắt họ khoá chặt vào tòa tháp.
Chỉ cần hai tên Trần Bình An và Nicolas kia muốn ra tay, họ sẽ không ngần ngại tấn công rồi quay người bỏ chạy.
Nhưng có vẻ, âm thanh bàn luận của đám người cũng đã đến tai hai trùm cuối của khu trung tâm.
Dù chỉ còn một con mắt, ánh nhìn của Nicolas Smith vẫn vô cùng nặng nề.
Chỉ cần bất cứ chức nghiệp giả nào bị hắn nhìn chằm chằm, bọn họ đều sẽ cảm nhận được một áp lực cực kỳ kinh khủng đang đè nặng tâm linh mình.
Cả đám đều không tự chủ được mà quỳ rạp, đau khổ chống lại lực lượng vô hình đang đè lên thân thể.
Thấy tự dưng có một số người lại bị trấn áp một cách đầy thô bạo như vậy.
Những chức nghiệp giả còn lại đều nhanh chóng nhận ra, thực lực giữa họ với Nicolas Smith là thứ không thể bù đắp bằng số lượng.
Nên giờ, thứ mà đám người nghĩ tới không phải là làm thế nào để phản công, tiêu diệt hai trùm cuối kia nữa.
Mà trong đầu họ, thứ duy nhất họ có thể nghĩ tới chính là làm cách nào để có thể chạy trốn.
Nhưng trước khi đám đông chức nghiệp giả kịp hành động.
Một phát ngôn lạnh lùng đã được thanh niên tóc trắng tuyên bố, vang vọng khắp trung tâm thành phố.
“Các ngươi đừng hiểu lầm.
Ta gọi tất cả mọi người tới nơi đây chỉ đơn giản là một lời nhắc nhở nhẹ nhàng mà thôi.
Còn việc đám các ngươi có tới hay không, hay muốn bỏ trốn gì thì ta cũng không quan tâm.”
Nói rồi, Nicolas Smith xóa bỏ áp lực đang đặt trên người những chức nghiệp giả vừa vạ miệng vu cáo hắn.
Cảm nhận được áp lực khổng lồ trên người mình đột nhiên biến mất.
Những chức nghiệp giả muốn bỏ trốn giờ phải bất ngờ.
Họ quay ra, hai mắt nhìn nhau khi mọi thứ quá khác với những gì họ nghĩ.
Có vẻ, bản chất của tin nhắn kia chỉ đơn giản là một lời cảnh báo.
Nó rất khác với những lần tập trung thảm sát mà họ từng trải qua trong quá khứ.
Trong những kẻ vừa lấy lại được tự do, có người đứng ra, đối mặt với Nicolas Smith.
Cảm nhận được ánh mắt quyết tuyệt không chút sợ hãi ấy, Nicolas Smith lập tức hứng thú, quay ra nhìn về đối phương.
“Vị cường giả này, ta dù không biết hai người các ngươi đang có mưu đồ gì.
Nhưng có thể cho ta biết lý do, tại sao hai người gọi tất cả chúng ta tới đây mà lại không bày ra một sát cục nào hay không?”
Nghe được câu hỏi của đối phương, Nicolas Smith cũng cảm thấy khó hiểu trước những gì người này vừa nói.
Dù sao từ trước khi đợt Xích Triều thứ hai nổ ra, hắn đã có 9 năm không để ý tới thế giới bên ngoài.
Nên có nhiều quy tắc và lời đồn trong tận thế này mà hắn không biết tới.
Nhưng dựa vào những thông tin vụn vặt vừa nghe được, cùng với phân tích nét mặt của những chức nghiệp giả đang hoảng loạn dưới kia.
Nicolas Smith cũng đã hiểu được, tại sao đám người kia lại hoảng loạn tới vậy rồi.
Nên một câu trả lời đầy vẻ lạnh nhạt được người thợ rèn đưa ra.
“Đám các ngươi thực sự nghĩ mình có giá trị lắm hay sao?
Nhìn vào một đám phần lớn chỉ mới cấp độ 2, cấp độ 3, ta thấy mà cũng lười động thủ với đám các ngươi luôn.
Giết các ngươi vừa khiến ta bẩn tay, cùng với đó, kinh nghiệm ta thu được cũng chẳng có bao nhiêu cả.
Còn việc ta gọi các ngươi tập trung tại vùng trung tâm này cũng đơn giản.
Đó là vì đại ca Trần Bình An của ta nhân từ, không muốn chứng kiến quá nhiều người bỏ mạng mà thôi.”
Nói rồi, Nicolas Smith ngẩng đầu đầy cao ngạo, hắn không quan tâm tới đám người đang nhốn nháo dưới kia.
Vì giờ này, ánh mắt của hắn đã khóa chặt tới những vách ngăn không gian đang bao bọc cả thành phố.
Sau nhiều ngày kể từ khi vách ngăn không gian đầu tiên bị đánh vỡ.
Đến tận bây giờ, nhiều chức nghiệp giả vẫn còn nhớ được cái dáng vẻ kinh khủng, đầy ám ảnh của tên chiến binh sa đọa đáng ghê tởm nào đó.
Nên ai nấy đều sợ hãi, và nỗi sợ đó hóa thành một luật bất thành văn trong cộng đồng những người còn sống sót.
Không ai nhắc tới việc mở rộng ô cờ nơi tất cả mọi người đang sinh sống cả.
Còn hiện tại.
Chỉ thấy từ trên cánh tay máy móc của Nicolas Smith.
Trận pháp Xóa Bỏ Ranh Giới đã được kích hoạt, và những tia lực lượng không gian có trong đó được bóp méo, vặn lại thành hình dạng một cây kiếm không gian trong suốt.
Không đợi đám chức nghiệp giả phía bên dưới cảm nhận uy áp từ tạo vật của mình.
Nicolas Smith đã cầm cây kiếm trong suốt ấy lên, xoay một vòng tròn.
Trong nháy mắt, mọi người phía bên dưới chỉ kịp nhìn thấy được một đường kiếm quang lóe sáng trên bầu trời.
Và tiếp theo đó, họ cảm nhận được không gian đang rung lắc.
Nhiều người nhận ra được, trên tất cả những vách ngăn đều đã xuất hiện một đường kiếm dài, cắt ngang và để lại từng vết chém trên những bức tường không gian.
Từ những vết rách tưởng chừng nhỏ bé ấy, vách ngăn không gian đổ sụp, lập tức kết nối ô cờ của họ với 10 vùng đất mới.
Nhìn vào từng địa hình xuất hiện tại nơi đường chân trời, có sa mạc, có núi cao, rừng rậm, đô thị,…
Nhưng tất cả chúng đều có một điểm chung, đó là lúc nào cũng tràn ngập trong những tiếng gào thét đầy hoang dại.
Và có vẻ, Nicolas Smith vẫn chưa dừng ở đó, cây kiếm không gian trong tay hắn giờ vẫn có thể vung vẩy.
Nên lại một lần nữa, tất cả mọi người chứng kiến kiếm quang lóe sáng cả khoảng trời, chém thẳng vào vách ngăn của những vùng đất xa xôi hơn nữa.
Kết quả, lại có thêm tận 18 ô cờ mới được dung nhập, làm vùng đất xung quanh nơi đây đã có diện tích tương đương với một tỉnh thành.
Và có nhiều ô đất hơn cũng đồng nghĩa, số lượng quái vật tồn tại cũng trở nên nhiều hơn.
Ban đầu, khi 10 ô cờ đầu tiên dung nhập, đám quái vật vô tri ở đó cũng sẽ chẳng quan tâm gì tới thành phố ở trung tâm.
Nhưng giờ, khi chúng chứng kiến ánh sáng tới từ đường kiếm thứ hai của Nicolas Smith.
Thì đám quái vật kêu gào, giống như một đám thiêu thân lao đầu vào lửa.
Nhiều con quái vật bắt đầu thét gào, tiến về phía nơi vừa có ánh sáng chói lóa lóe lên ấy.
Và khi những tiếng thét của bầy đàn quái vật vang lên, chúng cũng nhanh chóng thu hút đám quái vật tới từ những ô cờ mới gia nhập.
Cứ như vậy, một đợt “thú triều” thực sự đã xuất hiện, tiến thẳng về thành phố trung tâm.
Chứng kiến bụi mù và tiếng gầm thét của những quái vật điên cuồng vang lên, giờ những người còn sống sót cũng phải nuốt nước bọt vì sợ hãi.
Và họ hiểu được, tin nhắn vừa rồi đúng là một lời nhắc nhở.
Lúc này, ở phương xa.
Đám người cũng thấy những kẻ vừa bỏ trốn, và cả những người vì không tin mà ở lại chỗ cũ, tất cả bọn họ giờ cũng phải hớt hải mà tiến về khu vực trung tâm để lánh nạn.
Thấy quái vật triều tới gần làm mặt đất rung chuyển, nhiều chức nghiệp giả phẫn nộ, không nhịn nổi mà chỉ tay thẳng về phía Nicolas Smith, đầu nguồn của thảm họa này.
Chỉ là trong cổ họng họ như thể bị chặn lại, muốn mắng nhưng vì sợ mà không thể mắng.
Thấy được những đầu ngón tay đang chỉ trỏ về phía mình.
Nicolas Smith cũng chỉ cười nhạt.
“Sao vậy, đám các ngươi không phục hay sao?
Dù sao khu vực thành phố này cũng đã được quét sạch bóng quái vật.
Nên muốn có thêm quái để gia tăng kinh nghiệm, thì đương nhiên, việc gỡ bỏ mấy cái vách ngăn không gian đó là chuyện hiển nhiên rồi.”
Nói tới đây, có thể thấy gương mặt vốn lạnh nhạt của Nicolas Smith giờ lại tràn đầy sát khí.
“Còn giờ, nếu như các ngươi phản đối việc phá bỏ vách ngăn không gian, đồng ý chết thay cho đám quái vật ngoài kia.
Như vậy, không còn cách nào khác, ta xử đám các người để lên cấp nhé?”
Một lời đe dọa đầy lạnh lùng vang lên.