Chương 211: Xây tường, bảo hộ.
Giờ, khi nhìn về phía cả ngàn người đang cầu xin, quỳ lạy để gia nhập vào thế lực của mình.
Nguyễn An Bình cảm thấy, kế hoạch của Nicolas Smith cũng khá hoàn hảo.
Nó vừa có thể để cho cả hai người thăng cấp nhanh chóng, vừa giết gà dọa khỉ.
Và khiến cho những kẻ cứng đầu nhất cũng phải chấp nhận thực tế, mà cam tâm tình nguyện gia nhập vào lãnh địa Ngọc Lục Bảo.
Lần đầu tiên kể từ đầu kế hoạch tới giờ, Nguyễn An Bình bước lên phía trước, nói chuyện với những người sống sót.
“Ta, Trần Bình An, chắc không cần giới thiệu quá nhiều về mình nữa.
Hiện tại, vì ta đã bị tách ra khỏi lãnh địa của mình, nên ta chưa bao giờ cân nhắc tới việc chiêu nạp thêm thành viên.
Nhưng nếu mọi người đã quyết tâm muốn gia nhập, vậy thì ta lập thêm một địa bàn mới cũng không thành vấn đề.”
Nghe tên “Trần Bình An” nói vậy, nhiều chức nghiệp giả đã âm thầm gật đầu.
Quả nhiên, đây chính là dương mưu mà hai trùm cuối của khu vực này đã bày ra.
Việc dụ dỗ những người còn sống sót, rồi phá vỡ những vách ngăn không gian, gây ra thảm họa thú triều.
Suy cho cùng, tất cả cũng là để thu nạp nhân tài cho lãnh địa Ngọc Lục Bảo.
Dù sao trong tận thế này, không cần biết ngươi mạnh yếu như thế nào, miễn là có thể sống cho tới tận hiện tại cũng có thể xem là một loại bản lĩnh.
Tuy nhiều người đã đoán già đoán non được bản chất của đại hội tuyển người đang diễn ra.
Nhưng họ cũng không dại mà nói ra những suy nghĩ trong lòng mình.
Thứ nhất, tất cả mới chỉ dừng lại ở suy đoán, không có bằng chứng xác thực.
Thứ hai, thời buổi hiện tại là tận thế, không còn là cái thế giới hòa bình đã một đi không trở lại kia, nên việc cường giả nguyện ý giảng đạo lý với ngươi đã là chuyện rất may mắn rồi, đừng cố được voi đòi tiên.
Cuối cùng, tất cả những người còn sống sót sau khi đã chứng kiến sức mạnh của hai con quái vật kia cũng nhận ra được, Nguyễn An Bình và Nicolas Smith chính là hai gốc cây to lớn nhất mà họ có thể dựa vào ở hiện tại.
Nên vì đó, sẽ không có ai dại mà vuốt râu hùm, làm mất mặt hai người họ.
Đứng từ trên cao nhìn xuống, Nguyễn An Bình có thể cảm nhận được tâm tình của từng người đang có mặt.
Đây không phải là do hắn cố ý lắng nghe tiếng lòng của mọi người.
Vì chỉ cần tinh thần lực quá mức cường đại, thì việc nghe, đọc được những kẻ yếu hơn đang nghĩ gì trong lòng cũng nhẹ nhàng như đọc một cuốn sách.
Thấy tất cả đều đã quy phục dưới trướng mình.
Nguyễn An Bình cũng không hề keo kiệt, hắn lấy điện thoại di động của mình ra, và đồng loạt gửi cho tất cả những người đang có mặt một tin nhắn.
Âm thanh điện thoại đồng thời vang lên lập tức khiến mọi người chú ý.
Khi thấy được bên trong tin nhắn vừa gửi là truyền thừa về thể hệ pháp sư, tất cả mọi người đều đồng loạt hít khí lạnh.
Khác với những truyền thừa không được đầy đủ, thứ mà những chức nghiệp giả thu thập được từ những người xuyên việt được triệu hồi tới thế giới này.
Truyền thừa của thể hệ pháp sư do Nguyễn An Bình cung cấp lại vô cùng hoàn chỉnh.
Dù nhiều người không tu luyện, chỉ lấy những tri thức này ra để tham khảo chăng nữa, đây cũng xem như một loại cơ duyên to lớn đập lên đầu bọn họ.
Nhưng đương nhiên, Nguyễn An Bình cũng không có ý tốt khi phân phát thể hệ pháp sư cũ nát này cho những chức nghiệp giả có mặt.
Cái quan trọng nhất, đó là hắn chỉ để lại vài loại pháp thuật cơ bản để đám người có thể tự mình tu luyện.
Những pháp thuật này bao gồm, Phi Thạch Thuật, loại ma pháp công kích hệ thổ thường thấy nhất.
Truyền Nhiệt Thuật, ma pháp có thể tùy ý làm tăng nhiệt độ của vật thể lên cao trong một khoảng thời gian ngắn.
Hóa Bùn Thành Đá, Hóa Đá Thành Bùn, Hỏa Cầu Thuật, Cường Hóa Thuật, đó là bốn loại ma pháp còn lại, với khả năng của chúng chỉ cần nhìn tên cũng có thể đoán ra tác dụng.
Trong khi rất nhiều người hưng phấn vì tự dưng nhận được thêm một vài kỹ năng mới.
Thì những người đầu óc thanh tỉnh đã nhìn ra, rõ ràng tên lãnh chúa lãnh địa Ngọc Lục Bảo kia muốn coi bọn họ làm khổ lực.
Tuy vậy, những ánh mắt tỉnh táo cùng với nụ cười khổ cũng chỉ chiếm một số ít trong đám chức nghiệp giả này.
Còn giờ, tất cả những người còn sống sót đều nhìn về phía vị lãnh chúa “Trần Bình An” kia với ánh nhìn đầy vẻ cuồng nhiệt.
Bọn họ biết, tất cả mới chỉ là phúc lợi dành cho người mới mà thôi, và cả đám đều đang chờ đợi những bánh vẽ mới từ lãnh chúa của họ.
Những nhà tư bản, hoặc là các chức nghiệp giả khác làm bánh vẽ thì thường tồn tại chỉ trong giấc mơ.
Nhưng với vị lãnh chúa lãnh địa Ngọc Lục Bảo này, rất có thể, cái bánh mà hắn đã vẽ ra thật sự tồn tại.
Và Nguyễn An Bình cũng không khiến mọi người thất vọng.
“Như mọi người đã chứng kiến rồi đấy, những tri thức ma pháp kia chỉ là một món quà nhỏ ta dành cho những người mới gia nhập.
Chỉ là trên đời này vốn không có bữa trưa miễn phí.”
Những người còn sống sót nghe vậy đều gật đầu tán thành.
Có qua có lại như thế này, tất cả đã chứng tỏ, tên lãnh chúa Trần Bình An đó thực sự muốn sử dụng họ làm công cụ, thay vì một loại tài nguyên tiêu hao.
Đám chức nghiệp giả cẩn thận như vậy cũng là điều hiển nhiên.
Vì trong quá khứ.
Từ trước khi Đợt Xích Triều đầu tiên xảy ra, tại Cam Miên vương quốc có một tổ chức là Lôi Thần Tông.
Tông môn này vốn có xuất thân từ một tổ chức lừa đảo, chuyên chích điện.
Vì vậy, công pháp của đám người này cũng chẳng đứng đắn đi đâu được.
Càng luyện môn công pháp ấy, trong người các chức nghiệp giả sẽ càng chuyển hóa nhiều năng lượng thành lôi đình hơn.
Và rồi, khi này những đệ tử, chính xác là nạn nhân của Lôi Thần Tông chỉ có hai sự lựa chọn.
Thứ nhất là giữ lại tu vi, để cho sấm chớp ở lại và tàn phá thân thể mình.
Thứ hai là truyền công, giao lại tu vi cho chấp sự, và các chấp sự lại đi lên truyền tu vi mới hấp thụ được cho trưởng lão.
Để rồi, phần lớn tu vi đều sẽ tới tay ông trùm thực sự, là tông chủ của Lôi Thần Tông, người có thể hấp thu gần như vô hạn điện năng để mạnh lên.
Nhưng đó vẫn chưa phải là tất cả những điều tàn khốc nhất bên trong cái Lôi Thần Tông đó.
Vì càng gần ngày đột phá cảnh giới.
Những kẻ tu luyện công pháp có vấn đề đều gặp phải rủi ro rất cao, khi chúng có thể bị sét đánh bất cứ lúc nào.
Và hiện tượng này hoa mỹ chút thì gọi độ kiếp bất ngờ, còn tục xưng là bị trời đánh.
Do tu luyện công pháp đồng căn đồng nguyên, nhưng là bản thiến của công pháp tu luyện chân chính.
Như vậy, thì nguy cơ các đệ tử của Lôi Thần Tông bị cao tầng tông môn đem đi làm cột thu lôi, thay người khác độ kiếp là rất cao.
Đó còn chưa kể, những đệ tử tu luyện công pháp không hoàn chỉnh này còn có nhiều tác dụng khác, như luyện đan, luyện khí…
Đương nhiên, nếu như không biết tới tình hình thực sự của Lôi Thần Tông, rất có thể mọi người vẫn sẽ mở một mắt, nhắm một mắt.
Nhưng một khi những thông tin ấy bị bại lộ.
Thì ngay trong đêm, cả ổ lừa đảo Lôi Thần Tông đã bị rất nhiều chức nghiệp giả vây đánh, phá hủy hoàn toàn.
Chỉ là công pháp tà môn của tông môn ấy không những không bị tiêu hủy, mà nó còn lan rộng khắp trên cõi mạng, khiến cho lòng người bàng hoàng.
Sau này, những chức nghiệp giả càng lúc càng không tin vào những công pháp thô sơ nhiều nhan nhản trên mạng nữa.
Vì chẳng ai biết được, công pháp họ đang tu luyện có phải hàng thật không?
Hay nó chỉ là một trò lừa đảo khác?
Sự kiện đó cũng đã góp phần khiến cho phong trào chia sẻ tri thức từng sôi nổi một thời trở nên nguội lạnh.
Đó cũng là lý do trước khi đợt Xích Triều thứ nhất xảy ra, Nguyễn An Bình chứng kiến số người nguyện ý chia sẻ kiến thức suy giảm nghiêm trọng.
Từ sau sự kiện đó, tất cả những chức nghiệp giả đều đã cẩn thận hơn trước nhiều truyền thừa họ gặp phải sau này.
Thấy đám người phần nào cũng đã tiếp nhận truyền thừa của mình, Nguyễn An Bình gật đầu nhẹ.
Hắn tiếp tục cao giọng, tuyên bố.
“Như vậy là tri thức ta cũng đã trao cho mọi người.
Và điều đầu tiên ta muốn nhắn nhủ các vị, đó là chúng ta cần có một pháo đài đủ vững chắc để có thể chống lại được những đợt thú triều có thể diễn ra trong tương lai.
Đồng thời, cũng cần một chốn nương thân an toàn, nếu như một ngày đợt Xích Triều thứ ba đột ngột giáng lâm.”
Ban đầu, khi nghe tới tên lãnh chúa muốn vận động mọi người xây dựng tường thành, cả đám đều gật đầu đã hiểu, khi mà phần lớn pháp thuật được hắn giao cho mọi người đều liên quan tới xây dựng, sinh hoạt.
Nhưng khi nghe tới dự báo về đợt Xích Triều thứ ba.
Tất cả mọi người lập tức im lặng, hai mắt nhìn nhau.
Phải biết, đợt Xích Triều thứ nhất đã gần như khiến cho cấu trúc văn minh nhân loại gần như sụp đổ, tạo ra đệ tam thế chiến.
Đợt thứ hai khiến cho cả thế giới rơi vào tình trạng vô chính phủ, ô nhiễm lan tràn làm mọi người hóa thành quái vật khát máu.
Rồi chiến tranh hạt nhân đột ngột diễn ra, sau đó tất cả vùng đất bị xếp loạn lên nhau, các quốc gia bị đánh tan, dung nhập đúng nghĩa đen.
Giờ, nếu như tương lai có thêm một đợt Xích Triều mới, tất cả những người đang có mặt đều phải lạnh sống lưng, không biết còn có loại khó khăn gian khổ nào đang chờ họ phía trước nữa.
Nên khi nghe Nguyễn An Bình nói về pháo đài mới, là một trong những biện pháp an toàn, nhằm chống lại thảm họa tương lai.
Tất cả những người sống sót lúc này đều im lặng, họ lập tức quay người rời đi.
Và không cần ai phải to tiếng, cũng chẳng cần người phải nhắc nhở.
Những chức nghiệp giả nhanh chóng sử dụng những ma pháp mới học được, dọn dẹp đống đổ nát nơi khu vực trung tâm.
Với bọn họ, hành động xây dựng pháo đài này không phải là để phục vụ cho tên lãnh chúa Trần Bình An kia.
Mà pháo đài này sẽ là một bức tường phòng ngự, có thể chống lại những đợt quái vật triều trong tương lai, nếu Nicolas Smith lại đánh vỡ càng nhiều vách ngăn không gian mới.
Đồng thời, pháo đài ấy cũng sẽ là tấm chắn cuối cùng, bảo vệ họ, và các thế hệ con cháu của họ nếu như đợt Xích Triều thứ ba thực sự xảy ra.