Chương 148: Chuyện trên đường (6).
Trong lòng đất lạnh lẽo, âm thanh rung chuyển của các vụ nổ phía trên như từng nhịp tim đập mạnh, xuyên qua vách đá, vang vọng xuống tận đáy xương nhóm Doraemon. Shizuka siết chặt tay, ánh mắt lo lắng hướng lên:
“Jaien… cậu ấy vẫn ổn chứ?”
Doraemon không trả lời ngay, chỗ tai cậu căng ra nghe từng nhịp chấn động, từng tiếng nổ đè nén vang dội như lửa đạn táp thẳng vào ý nghĩ. Mini Dora màu cam cũng che vị trí tai lại, tựa như cảm nhận được điều chẳng lành.
Suneo, sắc mặt u ám, nhưng cậu là người lên tiếng đầu tiên:
“Nếu chúng ta quay lên… thì sự hi sinh của Jaien là vô nghĩa.”
Dứt lời, cả bốn như buộc mình quay đầu lại về phía trước, bước sâu hơn vào lòng đường hầm ẩm ướt và tối tăm.
Doraemon nói chậm rãi nhưng dứt khoát:
“Jaien chọn ở lại là để chúng ta có cơ hội tìm Nobita. Nếu để cảm xúc làm loạn, thì cậu ấy liều mạng cầm chân tất cả là để làm gì?”
Shizuka cắn môi dưới, rồi gật đầu. Trong ánh sáng chập chờn của đèn chiếu, gương mặt cô không giấu nổi nét lo lắng, nhưng bàn tay đã siết chặt lấy Gậy Tìm Người. Nhóm tiếp tục tiến bước.
Dưới lòng đất, Gậy Tìm Người vẫn không ngừng chỉ thẳng về phía trước, như một cái la bàn bị ám ảnh bởi một cái tên: Nobita.
Lối đi trước mặt không còn là một hành lang đơn giản, mà giống như một mê cung sống, quặn mình, xé rách phương hướng, giấu đi ánh sáng phía cuối đường.
Căn phòng nối căn phòng, ngõ rẽ nối ngõ rẽ, đến chính Doraemon cũng bắt đầu bối rối. Cậu rút ra một Bảo Bối định dò đường, nhưng chưa kịp khởi động, âm thanh ầm ầm phía sau đã vang lên những bước chân vội vã, hô lớn và tiếng kim loại chạm đất dồn dập.
“Chúng ta lại bị phát hiện rồi!” Shizuka khẽ nói, ánh mắt liếc nhanh về phía sau.
Tình hình đang xấu dần.
Doraemon lập tức ra hiệu cả nhóm chuyển hướng. Họ tiếp tục lao đi qua ba ngã rẽ, nhưng khi dừng lại, cả bốn đều nhận ra: họ lạc đường.
“Lại là ngõ cụt…”
Suneo thở dốc, ánh mắt sắc lạnh. Cậu quay về phía Doraemon, nói nhanh:
“Tớ sẽ ở lại.”
“Cái gì? Không được!” Shizuka tròn mắt phản đối.
“Nghe tớ nói!” Suneo dằn giọng. “Tình hình hiện tại, cần một người giữ chân bọn họ thì các cậu mới có đủ thời gian tìm được Nobita… Tớ sẽ làm điều đó.”
Doraemon thoáng chần chừ. Cậu biết không có thời gian để tranh luận, nhưng cũng không thể để Suneo liều mình mà không có sự chuẩn bị. Ngay lập tức, Doraemon lục trong túi thần kỳ, rút ra vài món Bảo Bối đặc biệt dùng cho thoát chạy.
“Dùng chúng nếu cần thiết. Đừng để bọn họ bắt được cậu, nếu bị bắt cũng nên bảo đảm an toàn của chính mình trước..”
Suneo nhận lấy, gật đầu. Trên gương mặt cậu là sự quyết tâm hiếm thấy.
“Tớ sẽ không sao đâu. Các cậu cứ lo cứu Nobita đi.”
Dứt lời, cậu xoay người lại, chạy ngược về phía truy binh. Bóng lưng nhỏ bé mà rắn rỏi của Suneo, trong khoảnh khắc đó, không còn là cậu bé ưa khoe khoang ngày nào, mà là một người bạn dám đứng giữa hiểm nguy để bảo vệ đồng đội.
Doraemon, Shizuka và Mini Dora không nói gì thêm. Họ quay đầu, tiếp tục bám theo hướng chỉ của Gậy Tìm Người hướng về nơi sâu hơn, tối hơn và gần hơn với Nobita.
Nhìn bóng lưng nhóm bạn khuất dần nơi cuối hành lang, Suneo đứng lặng một lúc, rồi thở ra một hơi thật dài, trong đó có cả căng thẳng lẫn dứt khoát.
Ngay từ đầu, cậu đã tính toán rõ ràng: nếu cần ai đó ở lại ngăn chặn truy binh, thì chỉ có cậu và Jaien là thích hợp nhất.
Thần Khí của Jaien cho cậu khả năng thành một cỗ máy chiến đấu thuần túy, mạnh mẽ, phòng thủ tuyệt đối, sức tấn công lan rộng. Nhưng nếu ở lại một mình, Jaien rất dễ trở thành trọng điểm bị tập kích bằng hỏa lực hạng nặng.
Trong khi đó, bản thân Suneo, tuy không mạnh bằng Jaien, nhưng Thần Khí của cậu lại hoàn hảo cho chiến trận nơi mê cung lòng đất, nơi hoàn hảo của các chiến lược, bẫy rập, địa hình phức tạp, điểm nghẽn,… tất cả đều để dựng lên sân khấu riêng của mỗi quân cờ.
“Nếu là mình trong hoàn cảnh này, ít nhất có thể kéo dài được thêm ra thời gian…”
Cậu lầm bầm, đôi mắt lóe lên ánh toan tính. Phía trước, những bóng đen đầu tiên đã xuất hiện, là các tiểu đội trinh sát của Tháp San Hô, mang theo vũ khí hạng nhẹ cùng drone thăm dò.
Cậu không hoảng sợ, mà bắt đầu hành động.
Từ Thần Khí hộp cờ, các quân cờ bắt đầu hiện ra:
Tượng và Tốt làm chủ lực, được phân bố xen kẽ theo hành lang, giăng bẫy chặn đường.
Xe và Mã ẩn nấp hai bên vách, đảm nhiệm di chuyển tấn công chớp nhoáng hoặc bọc hậu.
Chỉ trong chưa đầy một phút, mê cung lòng đất vốn im lìm lập tức biến thành chiến trường. Những tiếng thét vang lên, lẫn trong âm thanh vũ khí va chạm và bước chân hỗn loạn.
“Được rồi… Vòng đầu tiên, bắt đầu.”
Dưới lòng đất, ba người Shizuka, Doraemon và Mini Dora vừa thoát khỏi đám truy binh thì liền dừng sững lại.
Phía trước, một hành lang tối om bất chợt sáng bừng lên bởi ánh đèn xanh nhạt lấp lánh từ trần vòm, từng bóng đèn tự động bật lên như đang dẫn đường cho họ hoặc cảnh báo rằng họ đã bước vào khu vực không thể quay đầu.
Ngay tại trung tâm giao lộ của mê cung dưới đất, ba thực thể khổng lồ đang đứng chờ họ. Không phải ai khác, chính là ba Trụ Cột của Tháp San Hô tầng này.
Những kẻ giờ đây không phải sinh vật sống, cũng không phải là máy móc đơn thuần, mà là kết quả của sự hợp nhất giữa khoa học và ám ảnh điên cuồng.
Đại Hiền Giả đi ra đầu tiên.
Nàng giờ đây là một vũ khí sinh vật, lai giữa người và rắn biển khổng lồ, thân thể cao lớn phủ lớp vảy trong suốt như thủy tinh, mang theo ánh nước dao động.
Từ thân thể nàng toát ra từng luồn năng lượng cực mạnh, mỗi lần lướt đi là từng đợt sóng xoắn ốc bao phủ cả hành lang..
Đại Trí Giả không còn thân thể vật lý. Mà xuất hiện như một siêu trí tuệ nhân tạo ẩn mình trong mạng lưới thông tin của toàn bộ Tháp San Hô.
Hắn có khả điều khiển mọi thiết bị điện tử, cảm biến và hệ thống tường chắn trong tầng thực tại này. Khủng khiếp nhất là hắn còn có xâm nhập và khống chế tâm trí sinh vật sống, khiến họ mất phương hướng hoặc hành động trái ý chí.
Đại Học Giả vẫn là hình dánh bạch tuộc khổng lồ, nhưng được cấu thành từ vô số nano robot, có thể thay đổi hình dạng và chức năng trong nháy mắt. Các xúc tu của hắn có thể biến thành đủ loại vũ khí cận nóng lạnh, bom uy lực lớn hay bẫy ẩn núp.
Doraemon bước lên, cố giữ bình tĩnh:
“Chúng tôi không đến để chiến đấu. Chúng tôi chỉ đang tìm bạn mình, Nobita! Cậu ấy có thể đang gặp nguy hiểm…”
Nhưng lời của cậu rơi vào khoảng không vô vọng. Ba trụ cột đều có riêng mình trí tuệ, nhưng ý chí của họ đã bị giam chặt trong lệnh tuyệt đối từ hệ thống điều khiển trung tâm.
Không một ai trả lời hay ánh nhìn dao động. Chỉ có sự im lặng lạnh lùng, chuẩn bị bùng nổ thành bạo lực.
Giao chiến nổ ra ngay sau đó.
Đại Trí Giả, tồn tại sống giữa dòng dữ liệu, ra đòn đầu tiên.
Một chớp xung điện lóe lên trong mắt Mini Dora. Nó khựng lại vài giây rồi đột nhiên xoay người, ánh mắt biến thành sắc tím như ma quái.
Không nói không rằng, Mini Dora bất ngờ tấn công Doraemon, dùng Sợi Giây Giúp Việc như roi trói quấn lấy cậu.
Doraemon giật mình, nhưng chưa kịp tháo thoát, Đại Học Giả đã hành động.
Những xúc tu kim loại lao vút tới, từ trong thân thể hắn bung ra hàng trăm loại vũ khí, không ngừng biến đổi theo từng giây.
Doraemon mặc dù thành công tránh thoát Mini Dora, vẫn bị áp chế hoàn toàn, tốc độ lấy Bảo Bối phản đòn hay tự vệ không thể theo kịp tốc độ tấn công đó.
Shizuka cố giữ bình tĩnh, dùng Khăn Choàng Phản Đoàn cùng Thảm Bay tránh được vài đòn đánh từ Đại Hiền Giả.
Nhưng chính lúc cô xoay người muốn giúp mèo máy, Mini Dora bất ngờ từ phía sau đánh lén.
Một cú va chạm đủ mạnh khiến cô choáng váng, chỉ kịp kêu khẽ rồi rơi xuống đất.
Đó là cơ hội Đại Hiền Giả đang chờ. Một cột nước bắn thẳng lên cuốn lấy Shizuka ra xa, rồi như xiềng xích sống trói cô lại.
Doraemon muốn lao theo cứu, song chỉ càng dễ bị xúc tu máy của Đại Học Giả tóm lấy, trói chặt lại như xác ướp.
Chỉ trong vài mười mấy giây, tất cả bị bắt giữ hoàn toàn. Mini Dora bị điều khiển không thể chống lại, Doraemon bị trói bằng vô số lớp vải nano, còn Shizuka thì bị phong ấn bằng dòng xoáy nước xoay tròn như nhà giam di động.
Doraemon vùng vẫy, uốn mình trong lớp sợi băng lạnh buốt của kim loại, các khớp cơ khí kêu lách cách vì lực căng quá mức. Nhưng bất chấp, Doraemon vẫn cố vùng vẫy, ánh mắt không cam lòng hiện rõ trong từng cử động run rẩy.
Song, trong lúc quẫy đạp, một suy nghĩ chợt lóe lên trong đầu cậu: ba trụ cột không hề có ý tiêu diệt nhóm cậu.
Dù là Đại Hiền Giả với cột nước quấn quanh Shizuka hay Đại Học Giả với loạt vũ khí khủng khiếp vẫn chưa kích hoạt sát thương chí mạng. Họ chỉ khống chế và bắt giữ.
Một tia sáng lóe lên trong đầu Doraemon.
“Chúng không giết bọn mình mà bắt sống. Vậy rất có thể chúng định đưa mình đến nơi Nobita đang bị nhốt?”
Cậu thở gấp, ánh mắt lướt về phía Shizuka.
Cô đang nằm trong lồng nước xoáy, cơ thể mềm nhũn, đôi mắt nhắm chặt. Đại Hiền Giả không hề làm tổn hại đến cô, chỉ dùng dòng nước ép thở khiến Shizuka ngất đi.
Doraemon siết chặt tay.
“Nếu đây là cơ hội để đến gần Nobita… mình không thể bỏ lỡ.”
Cậu dừng giãy, lặng lẽ thu lại phần lớn sức mạnh, đôi mắt vẫn mở hé, quan sát từng động thái của ba kẻ trước mặt.
Một mình Doraemon không thể thắng. Nhưng nếu gặp lại Nobita, nếu cả nhóm tập hợp đủ, cơ hội sống sót sẽ trở lại.
Cậu khẽ nói, rất nhỏ, chỉ đủ để chính mình nghe:
“Ráng lên, Nobita. Bọn tớ… đang đến.”
. . .
Phía dưới, trong hành lang phòng nghiên cứu, Nobita lê bước chậm rãi, hơi thở gấp gáp, cậu vừa thu hồi hết các Bảo Bối còn sót lại.
Cơ thể cậu càng lúc càng đau, như vừa bò ra từ trong một cơn ác mộng đè nặng.
Nobita đã thoát ra nhưng không biết mình đang ở khu vực nào, càng không rõ lối thoát là đâu. Chỉ có một điều chắc chắn: cậu phải tìm được nhóm bạn, hoặc ít nhất là hiểu tình hình hiện tại.
Đúng lúc ấy, phía hành lang vọng lại tiếng bước chân dồn dập. Nobita vội vàng ép mình dính sát vào tường. Một nhóm nhân viên bảo vệ chạy vụt qua, trang bị vũ khí đầy đủ. Trong tay họ là thiết bị theo dõi cầm tay, đang phát ra tín hiệu báo động.
Rõ ràng hệ thống giám sát đã phát hiện cậu thoát khỏi phòng giam và hiện đang huy động lực lượng truy bắt.
Một trong số họ rẽ vào một căn phòng gần đó, có vẻ như là phòng điều khiển giám sát. Nobita gắng gượng, ép bước chân nặng trĩu của mình theo sau. Cậu khẽ khàng áp sát vào khe cửa, liếc nhìn bên trong.
Trước mặt là một gian phòng rộng lớn với hàng trăm màn hình lấp loáng ánh sáng xanh lam. Mỗi màn hình đang phát cảnh từ một khu vực khác nhau trong Tháp San Hô: hành lang, phòng thí nghiệm, kho chứa, thậm chí cả tầng hầm tối đen.
Nobita đảo mắt nhanh, mong tìm thấy manh mối gì đó và rồi ánh nhìn cậu khựng lại.
Một màn hình hiện lên hình ảnh quen thuộc đến nghẹn thở: Suneo.
Cậu ấy như đang chỉ huy một bàn cờ sống động, nơi các quân cờ hóa thân thành chiến binh thực thụ đang cận chiến với binh lính Tháp San Hô trong mê cung chật hẹp.
Suneo đứng giữa trung tâm, thở gấp, ánh mắt nặng trĩu. Dù sức mạnh của Thần Khí ban cho quân cờ rất lớn, nhưng Nobita cũng thấy rất rõ, Suneo đang dần yếu thế.
Chiến thuật cậu áp dụng đã bị đối phương bắt bài. Tháp San Hô quân đội không chỉ đông đảo mà còn có AI phối hợp, vũ khí thay đổi từng giây. Các đường rút lui bị khóa dần. Suneo bị ép vào một góc hẹp, binh lực ngày càng mỏng, mồ hôi đổ như tắm.
Nobita nín thở, mắt dán chặt vào dãy màn hình chập chờn ánh sáng. Nếu Suneo đã hiện lên, thì Doraemon và Shizuka chắc chắn cũng ở đâu đó gần đây. Cậu không thể để họ chiến đấu đơn độc.
Gạt cơn mỏi rã rời, cậu lướt nhanh ánh nhìn qua từng ô nhỏ, rồi dừng lại.
Trên một màn hình góc phải phía trên, ba bóng người quen thuộc đang bị giam giữ trong các khối cầu thủy tinh khép kín, ánh sáng mờ ảo màu lam u tối.
Doraemon bị trói trong một đống băng vải.
Shizuka thì đã hôn mê, nằm trong góc lồng, toàn thân bị một loại băng nước cứng kết lại.
Và… Mini Dora màu cam? Nó cũng bị giữ trong một khối lồng kính, tay chân vung vẩy như vẫn đang nửa tỉnh nửa mê.
Nobita thoáng giật mình, cậu không rõ vì sao Mini Dora lại có mặt ở đây, nhưng cũng không còn thời gian để thắc mắc.
Quan trọng hơn là cậu cảm thấy vị trí này rất quen.
Đó hình như là khu phía đông phòng nghiên cứu, gần chỗ cậu vừa trốn ra.
Nobita khẽ cắn môi. Toàn thân đau nhức điên cuồng, cơ bắp không ngừng vặn vẹo, nhưng cậu không thể do dự.
Cậu lao ra khỏi phòng, dù mỗi bước đi đều như bị gió ngược kéo lùi, từng khớp xương đau như muốn vỡ. Nhưng Nobita cắn răng bước tiếp, đầu óc không còn chỗ cho sợ hãi, chỉ còn có quyết tâm.
“Doraemon, Shizuka… Mini Dora… chờ mình. Dù cơ thể này có gãy vụn… mình cũng sẽ đến.”
Phía trên mặt đất, Jaien khựng lại giữa chiến trường tan hoang, toàn thân khổng lồ bằng đá đã rạn nứt tứ phía, lồi lõm như vỏ núi sau động đất.
Lớp da như núi đá ấy vẫn đang vỡ vụn dần dưới áp lực chiến đấu kéo dài. Máu hay đúng hơn là năng lượng màu đỏ sẫm rỉ ra từ những kẽ nứt, hòa cùng nước biển bốc hơi khói trắng quanh thân. Những vết lõm sâu hoắm trên người cậu là dấu tích của đạn xuyên giáp, pháo năng lượng và đủ loại vũ khí hạng nặng từ quân đội Tháp San Hô để lại.
Cậu thở hổn hển, từng hơi thở như xé rách cổ họng và dội ngược về tim. Lạnh Lùng Lý Trí vẫn vận hành trong đầu, giúp cậu giữ tỉnh táo tuyệt đối, đồng thời cũng khiến cậu nhận ra rõ ràng một điều tàn nhẫn:
“Nếu giải trừ hình dạng khổng lồ… mình sẽ chết ngay lập tức.”
Lúc này, Jaien đã cạn sạch sức lực để duy trì Thần Khí. Mỗi giây trôi qua là một sự giằng co giữa tồn tại và sụp đổ.
Chưa bao giờ cậu đẩy bản thân đến giới hạn như vậy, chưa bao giờ chiến đấu lâu đến mức mọi cử động cũng đồng nghĩa với việc tự hủy.
Nhưng thảm họa vẫn chưa dừng lại.
Binh lính không ngừng sinh sôi.
Phần lớn đội quân của Tháp San Hô là nhân tạo, nên chúng có thể tái sinh vô tận. Mỗi lỗ thông khí, mỗi cánh cửa ngầm đều có thể phun ra thêm kẻ địch. Bọn chúng giống như đại dương vô tận, còn Jaien là một mảnh đá đơn độc trồi lên mặt nước, cố gắng cản sóng thần.
Tệ hơn nữa, cậu cảm nhận được ba luồng khí tức khổng lồ đang tới gần. Nếu không lầm thì đó là ba trụ cột của tầng này.
Cậu còn chưa kịp nghĩ ra phương án rút lui, thì ba luồng khí tức khổng lồ như cột trụ của trời cao đã ép thẳng xuống người Jaien, khiến toàn bộ không gian quanh cậu như bị đè bẹp.
“AAAAAAA!!!”
Jaien gào lên trong đau đớn, tiếng hét vang rền như sấm giữa đáy đại dương. Cơ thể khổng lồ bằng đá bắt đầu rạn nứt dữ dội hơn, các khớp cơ nối dường như bị nhiệt hóa và nghiền nát, từng mạch năng lượng trên da run rẩy không ngừng.
Cậu cảm giác chính bản thân đang bị hòa tan, không phải tan chảy vì nhiệt, mà là tan rã dưới áp lực tâm linh và vật lý vượt ngưỡng chịu đựng của sinh thể bình thường.
Mặt Nạ Tức Giận lập tức phản ứng. Một luồng đỏ rực phun trào từ đôi mắt nó, cắt đôi lớp không khí như muốn chống lại ba áp lực trụ trời đang nghiền xuống. Nó tăng tốc độ tiêu hao năng lượng, buộc Jaien phải thi triển sức mạnh ở giới hạn cao hơn để tồn tại.
Năng lực Lạnh Lùng Lý Trí của Mặt Nạ đã phong bế phần lớn cảm giác đau đớn để giữ cậu trong trạng thái chiến đấu lý trí.
Nhưng… lúc nãy, khi cậu gần kiệt sức, suýt nữa giải trừ hình dạng người khổng lồ, khiến cảm giác đau đớn xộc thẳng vào hệ thần kinh.
Giờ đây, cậu không chỉ phải chống lại kẻ địch, mà còn đang gào thét trong chính cơ thể mình.
Nhưng Jaien không lùi.
Bởi dưới kia… là bạn cậu.
Mặc dù Jaien không biết Doraemon, Shizuka hay Suneo đã bị bắt, đang bị tấn công hay vẫn đang chiến đấu.
Nhưng cậu biết một điều đơn giản:
“Nếu mình rút lui… bọn họ sẽ không còn ai cản bước kẻ địch.”
“Mình sẽ không để bất kỳ ai… chạm vào họ.”
Ngay lúc cả người Jaien sắp sụp đổ, Mặt Nạ Tức Giận truyền đến một luồng thông điệp cuối cùng, như tiếng thì thầm đến từ vực sâu:
“Cộng hưởng với Thần Khí còn lại của ngươi có thể đạt đến tối hậu, bộc phát sức mạnh vượt mọi giới hạn. Nhưng khả năng thất bại cực cao. Cả hai có thể vĩnh viễn hư hao. Ngươi chấp nhận sao?”
Jaien không hề do dự.
Không có thời gian để phân tích, cung không có ý đinh tính toán.
“Làm đi!” Cậu gầm lên trong đầu, máu trên trán tỏa ra tia sáng đỏ rực.
Lập tức, toàn bộ năng lượng tức giận từ Mặt Nạ tràn vào hai chiếc bao tay đá.
Kết quả là hai luồng sức mạnh hoàn toàn khác biệt va chạm, rít gào, gặm nhấm lẫn nhau. Khí tức hỗn loạn bùng nổ từ tay Jaien, lan ra như một cơn địa chấn vô thanh.
Trên cánh tay cậu, lớp đá vỡ lộ ra màu máu đen. Các cơ khớp bắt đầu vặn xoắn, các vết nứt lan rộng như mạng nhện.
Hai chiếc bao tay như hóa thành hóa thạch nóng chảy, rạn vỡ từng lớp, còn Mặt Nạ thì liên tục tỏa ra những luồng khí như khóc gào trong phẫn nộ.
Jaien cố nâng tay, không nhấc nổi. Cả cánh tay như bị rút hồn, hóa thành từng khối đá chết lặng.
Mọi thứ đang thất bại.
Cậu trầm mặc.
Ánh mắt dần mất đi thần thái.
Ngay cả Mặt Nạ cũng bắt đầu nứt ra từ giữa trán, cộng hưởng đang sụp đổ. Nhưng… chính lúc đó, từ sâu trong trái tim Jaien, một dòng chảy bắt đầu khởi động.
Không phải là thể lực cũng không phải sức mạnh của sự tức giận.
Mà là máu.
Một luồng máu nóng, vàng óng như hoàng kim, mang theo một luồn ánh sáng trắng, bắt đầu lan khắp cơ thể cậu.
“Đây là gì…?” Jaien tự hỏi, cậu không biết nó là gì, có từ khi nào. Chỉ biết nó không thuộc về bất kỳ Thần Khí nào.
Nó thuộc về chính cậu.
Đợi cậu lấy lại tinh thần, mọi vết thương trên người cậu đã tan biến, cơ thể dồi dào như biển rộng thể lực.
Lại nhìn hai cánh tay, hai món Thần Khí đã biến dạng, không nói đúng hơn là chúng như kỳ tích dung hợp lại thành một cái.
Nguyên bản như như đá xám trắng hai cái bao tay, giờ biến thành như hắc diện thạch một dạng cấu tạo, bên trên có vô số đường vân màu đỏ cảm chảy xuôi.
Chúng giờ mang hình hài của vuốt thú cổ đại, 10 móng tay sắc đỏ thẫm dần, kéo dài như đao kiếm, phản chiếu ánh sáng chết chóc.
Trên mu bàn tay, Mặt Nạ Tức Giận hóa thành hai mặt quỷ nửa ẩn nửa hiện, mắt khép hờ, như đang đợi được mở ra.
Jaien thử vận dụng năng lực mới. Chỉ trong chưa đầy một giây, thân thể cậu liền bành trướng, vượt qua cả những lần hóa khổng lồ trước đó.
Ba trụ cột Tháp San Hô, vốn là những tồn tại hầu như không có cảm xúc, chỉ hành động theo lý trí và mệnh lệnh, cũng phải đồng loạt sững sờ. Trước mắt họ không còn là đứa bé thô lỗ ồn ào nữa, mà là một tồn tại khiến mọi lý trí tê liệt.
Một Titan bước ra từ thần thoại.
Thân cao vượt mốc năm trăm mét, cấu tạo cơ thể như đúc từ pha lê đen, tỏa ra tỷ lệ vàng hoàn hảo khiến người nhìn cảm giác đây là hình mẫu của toàn bộ nhân loại.
Bên trong lớp vỏ mãnh mẽ ấy, là những dòng năng lượng đỏ cam như dòng máu nóng chảy, không ngừng di chuyển như mạch sống vận hành cả một hành tinh.
Gương mặt ẩn trong lớp mặt nạ đa tầng, mỗi lớp giống như những nụ cười dữ tợn chồng lên nhau, vừa trừu tượng, vừa có cảm giác nghìn khuôn mặt nghìn cơn giận dữ đang nhìn xuống thế giới.
Năm đôi sừng mọc vặn xoắn từ đầu, uốn lượn như sừng rồng nhưng lại giao nhau tạo thành một vương miện đen thẫm.
Từ vai đến sống lưng, rồi đến eo, pha lê như cánh hoa nở rộ, từng mảng phát sáng đỏ nhạt lan rộng ra như màu trong nước. Mà khi hoàn tất, toàn bộ vùng lưng của Jaien tách ra thành một vòng tròn lớn, từng cánh tay pha lê khổng lồ bung ra như Thiên Thủ Bồ Tát.
Tồn tại ấy tắm mình trong ánh sáng màu hổ phách, tựa như hoàng hôn đang rơi xuống để khép lại một kỷ nguyên. Trong cái nhìn của cả ba trụ cột, Titan này không chỉ là sinh vật mạnh mẽ…
…mà là điềm báo tận thế.