Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
trach-phap-su-hoa-tha-dich-nu-hoc-do-mon.jpg

Trạch Pháp Sư Hòa Tha Đích Nữ Học Đồ Môn

Tháng 2 18, 2025
Chương 4. Ma pháp tinh linh Chương 3. Ryze
dai-can-truong-sinh.jpg

Đại Càn Trường Sinh

Tháng 1 21, 2025
Chương 1857. Kết thúc Chương 1856. Khoan dung
dai-tranh-chi-the.jpg

Đại Tranh Chi Thế

Tháng 4 23, 2025
Chương 294. Đại kết thúc Chương 293. Đi trong đêm
vo-thuong-thanh-thien.jpg

Vô Thượng Thánh Thiên

Tháng 2 4, 2025
Chương 763. Đại kết cục, chư thiên phía trên Chương 762. Tinh Tôn chủ Cổ Phàm
Mộc Diệp Có Yêu Khí

Ta Có Một Tòa Tụ Tài Trận

Tháng 1 15, 2025
Chương 608. Bản hoàn tất cảm nghĩ cùng sách mới Chương 607. Đã từng ngươi ( đại kết cục )
thon-phe-van-vat-tu-con-coc-tien-hoa-thanh-doc-thao-thiet

Thôn Phệ Vạn Vật: Từ Con Cóc Tiến Hóa Thành Độc Thao Thiết

Tháng mười một 9, 2025
Chương 424: Nhân Đạo, địa đạo chiến Thiên Đạo (kết cục, sách mới thấy) (2) Chương 424: Nhân Đạo, địa đạo chiến Thiên Đạo (kết cục, sách mới thấy)
than-bi-khoi-phuc-tu-nguyen-rua-bat-dau.jpg

Thần Bí Khôi Phục: Từ Nguyền Rủa Bắt Đầu

Tháng 1 25, 2025
Chương 235. 【 Đạo Tổ 】 Chương 234. Mở đường
tan-the-ta-co-mot-cai-thanh-trang-bi.jpg

Tận Thế: Ta Có Một Cái Thanh Trang Bị?

Tháng mười một 27, 2025
Chương 581: Vạn giới đỉnh Chương 580: Phù dung sớm nở tối tàn
  1. Đồng Thời Xuyên Qua: Bắt Đầu Từ Doraemon.
  2. Chương 147: Chuyện trên đường (5).
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 147: Chuyện trên đường (5).

Jaien, Shizuka và Doraemon vừa nghe tin liền quay đầu ngó nghiêng bốn phía, ánh mắt đầy mong đợi, tìm kiếm bóng dáng quen thuộc của Nobita.

Nhưng sau một vòng quét mắt quanh căn phòng, cả ba vẫn không thấy lấy một dấu vết nhỏ nào.

Shizuka lo lắng lên tiếng, giọng mang theo nôn nóng:

“Nobita đâu rồi? Cậu ấy không phải nên xuất hiện cùng chỗ này sao?”

Doraemon không trả lời ngay, ánh mắt nghiêm nghị chuyển sang nhìn Suneo, đầy hàm ý dò xét. Bên cạnh, Jaien sắc mặt đã sầm xuống, ánh mắt nửa ngờ vực, nửa đe dọa. Cậu hừ một tiếng:

“Không phải cậu định lừa bọn tớ để tránh bị ăn đòn đấy chứ?”

Suneo nhìn lại cả ba người bạn, thở dài một hơi như thể đã đoán trước phản ứng, rồi mới cất tiếng giải thích:

“Tớ đã dùng Gậy Tìm Người kiểm tra. Quả thật Nobita đang ở trong tầng này, vị trí rất gần. Nhưng khi mình dùng Ví Lấy Đồ để kéo cậu ấy ra thì bị thứ gì đó cản lại. Có một lớp ngăn cách vô hình ngăn không cho tiếp cận, khiến mình không thể kéo Nobita ra, thậm chỉ là chạm vào cậu ấy.”

Nghe vậy, cả ba người còn lại đồng loạt nhíu mày. Không ai nói gì, nhưng bầu không khí lập tức trở nên nặng nề hơn. Cái cảm giác hy vọng vừa lóe lên trong lòng, giờ lại như bị bóp nghẹt.

Doraemon khẽ nói, mắt vẫn nhìn vào khoảng không vô định:

“Bảo Bối gặp trục trặc… chúng ta không phải chưa từng có lường trước, nhưng vào lúc cấp bách thế này mà gặp rắc rối thì quá xui xẻo rồi.”

Jaien gằn giọng:

“Thế giờ làm sao? Chẳng lẽ đứng đây chờ nó tự mở ra?”

Shizuka siết chặt hai tay, nhưng cố giữ bình tĩnh:

“Nếu đã biết Nobita ở đây, thì nhất định còn có cách khác. Có lẽ chúng ta phải tiếp cận bằng đường bình thường, không thể dựa vào Bảo Bối nữa.”

Nhóm đồng thuận với suy nghĩ lý trí của Shizuka, lập tức chuẩn bị lên đường.

Nhờ có Gậy Tìm Người, họ có thể xác định được phương hướng cùng vị trí của Nobita.

không còn do dự nữa, tình trạng của Nobita đã vào nguy cấp đến mức không thể chần chừ.

Doraemon liền lấy ra Baky, cả nhóm nhanh chóng leo lên, điều chỉnh tốc độ lên mức tối đa. Những cơn gió rít qua, mọi thứ hai bên mờ nhòa đi bởi tốc độ di chuyển gần như phá vỡ giới hạn nơi này.

Tuy nhiên, sự bứt phá tốc độ đó cũng kéo theo một hậu quả khó tránh:

Tháp San Hô ở tầng này nhanh chóng phát hiện sự xâm nhập của nhóm.

Khu vực vốn yên tĩnh lập tức xuất hiện các tín hiệu cảnh báo ngầm, các thiết bị dò tìm quanh vùng bắt đầu hướng về phía nhóm Doraemon.

Trong khi Baky gầm lên lao đi, Suneo ngồi phía sau, nhanh chóng mở ra sổ tay và nói rõ thông tin mà mình thu thập được:

“Tầng này… khác hẳn tầng N+14 mà các cậu đến tìm tớ. Tháp San Hô tại đây không phải bảo tàng hay tổ chức học thuật thông thường. Nó bản chất là một tổ chức phi pháp ngầm, gần như là bí mật toàn cầu, tập hợp những nhà khoa học điên cuồng từ mọi nền văn minh, mọi chiều không gian, với mục đích duy nhất là nghiên cứu…”

“Nghiên cứu cái gì?” Jaien trầm giọng hỏi.

Suneo nuốt khan rồi nói tiếp:

“Trường sinh. Họ dùng mọi thứ có thể để tìm cách bất tử. Nhưng không theo cách chữa bệnh hay cải lão hoàn đồng… mà là biến đổi, tiêu hao, thí nghiệm lên sinh linh, biến người thành công cụ, vật thí nghiệm. Họ đã xây dựng cả hệ thống cấy ghép, phân mảnh ký ức, thậm chí thao túng linh hồn.”

Không khí trong xe trở nên nặng nề và căng thẳng hơn bao giờ hết. Shizuka bặm môi, bàn tay nắm chặt lấy khung ghế. Doraemon thì tay siết chặt lấy vô lăng điều khiển.

Còn Jaien thì nghiến răng:

“Nobita… cậu ấy đang ở trong đó?”

Suneo chỉ lặng lẽ gật đầu.

Ánh mắt cậu né tránh ánh nhìn của mọi người, như thể đang giấu điều gì đó trong lòng. Nhưng cuối cùng, cậu vẫn không đủ dũng khí để nói ra. Không phải vì sợ bị mắng, mà là sợ… đúng như những gì mình lo nghĩ.

Thực ra, điều khiến Suneo bất an nhất, không phải là những tên nhà khoa học điên cuồng trong Tháp San Hô, cũng không hẳn là các thiết bị trói buộc Nobita trong phòng thí nghiệm.

Mà là một thứ im lặng hơn, vô hình hơn, nhưng nguy hiểm gấp trăm lần.

“Thời gian…” Suneo lẩm bẩm, giọng gần như không thành tiếng.

Nobita và cậu đều đã rời nhóm hơn một tháng, thậm chí nếu tính từ thời điểm chia cắt đến nay, đã gần hai tháng.

Trong suốt thời gian đó, nếu không có Đèn Pin Thích Nghi hoặc Kẹo Thích Nghi, Nobita sẽ không thể sống sót dưới áp lực tầng đáy của đại dương ngầm biển, nơi mà nước biển đủ sức nghiền nát cả kim cương chứ đừng nói sắt thép hay cơ thể máu thịt chỉ trong vài giây.

Hồi còn ở trong nhóm, ngày nào Doraemon cũng chiếu Đèn Pin Thích Nghi cho cả nhóm, bảo đảm họ có thể tự do di chuyển, leo trèo, lặn sâu trong bất kỳ môi trường nào.

Trong trường hợp khẩn cấp, họ còn có Kẹo Thích Nghi làm dự phòng, mỗi viên kéo dài hiệu lực 3 ngày, mỗi người được phát một hộp gồm 20 viên, tương đương 60 ngày sinh tồn tối đa nếu dùng đều đặn.

“Nhưng nếu Nobita gặp chuyện gì… nếu cậu ấy bị giam giữ mà không được ăn đúng giờ…”

Suneo nắm chặt tay khung xe, môi mím chặt. Cậu không dám tưởng tượng đến cảnh Nobita hết tác dụng thích nghi.

Khi đó, dưới sức ép khủng khiếp của biển sâu, không có máu thịt nổ tung tình cảnh, không có tiếng thét hay đau đớn, chỉ có một cái xoắn chặt trong nháy mắt, như một lon nước bị nghiền nát bởi cả đại dương.

Mồ hôi lạnh túa ra trên trán Suneo.

Cậu biết… họ phải đến kịp, trước khi điều tồi tệ nhất xảy ra.

Từ phía chân trời đen kịt, hàng loạt ánh đèn đỏ nhấp nháy lao tới như sao băng lạc xuống biển sâu. Trên màn hình radar của Baky, các dấu hiệu thiết bị trinh sát, phi thuyền vũ trang, thiết bị chặn cảm ứng tầm xa đồng loạt hiện lên, quét ngang chặn dọc lối đi của nhóm.

Trong chớp mắt, mọi tuyến đường phía trước đều bị phong tỏa.

Dù thực chất là một tổ chức nghiên cứu ngầm chuyên thực hiện các thí nghiệm phi đạo đức, Tháp San Hô ở tầng này vẫn tự xây dựng cho mình bộ máy quyền lực như một quốc gia, có biên giới, có hệ thống kiểm soát và có lực lượng phòng thủ tinh nhuệ.

Sự xâm nhập đường đột của nhóm Doraemon chẳng khác nào một hành vi khiêu khích trắng trợn, nếu không muốn nói là khủng bố cấp thấp.

Shizuka ngồi sau tay lái phụ của Baky, nhìn chăm chăm lên màn hình radar, chốc chốc lại hiện lên từng đợt sóng năng lượng tiếp cận. Tiếng cảnh báo từ các phi thuyền vang lên chát chúa:

“Yêu cầu dừng lại! Phi thuyền không xác định, lập tức chuyển sang chế độ dừng và hạ nguồn năng lượng. Nếu không, chúng tôi buộc phải dùng biện pháp mạnh!”

“Lập lại lần nữa!…”

Shizuka nhìn lên những chiếc phi thuyền đang khóa chặt mục tiêu. Giọng cô thấp xuống đầy lo lắng:

“Chúng ta… có nên thử thương lượng với họ không? Nhỡ đâu họ lấy Nobita ra để uy hiếp thì sao…”

Ánh mắt của Doraemon và Jaien đồng loạt hướng về Suneo, người đảm nhiệm vai trò dẫn dắt cả hành trình tìm kiếm suốt bao tầng thực tại. Họ không nói gì, nhưng ánh mắt ấy như đang bảo:

“Cậu quyết đi, Suneo.”

Không khí trong xe Baky đặc quánh lại. Bên ngoài, giọng cảnh báo của hệ thống phòng vệ Tháp San Hô vang lên đều đều, như một bản án định sẵn.

Suneo hít vào một hơi thật sâu. Ánh mắt cậu lóe lên dưới ánh sáng đỏ nhấp nháy của các thiết bị cảnh báo, phản chiếu lại như một ngọn lửa nhỏ giữa màn nước sâu.

Cảm xúc trong lòng như sóng ngầm cuộn trào, cậu muốn lao lên, muốn lập tức xông qua, muốn ngay bây giờ tìm thấy Nobita. Nhưng lý trí lại kéo cậu lùi lại, cảnh báo từng bước về cái giá của hành động bốc đồng.

Cậu biết rõ dựa vào Bảo Bối của Doraemon, vào năng lực của nhóm, cùng các Thần Khí đang sở hữu, họ có thể đánh bật vòng vây trước mặt. Họ có thể mở đường máu, xuyên thủng rào chắn kỹ thuật, áp sát trung tâm Tháp San Hô như một cơn bão.

Nhưng đó chỉ là một phần nhỏ của tòa tháp.

Tháp San Hô ở tầng này là một tổ chức sỡ hữu cấu trúc quyền lực nửa ngầm nửa nổi, với công nghệ cao cấp, lực lượng quân sự riêng và cả một mạng lưới kiểm soát nghiêm ngặt.

Chọc giận nó chẳng khác nào kéo cả tầng thực tại này thành kẻ thù. Khi ấy, không còn chỉ là chuyện cứu Nobita, mà là cuộc chiến trường kỳ không có hồi kết.

Suneo biết nhóm không có thời gian cho điều đó.

Cậu nghĩ đến thương lượng, có thể thông qua một danh nghĩa nào đó, tiếp cận, lấy thông tin, thậm chí đột nhập sâu hơn nếu cần.

Nhưng làm vậy cũng mang theo rủi ro lớn. Càng nói chuyện, họ càng tiết lộ về bản thân các cậu. Càng trì hoãn, Nobita lại càng nguy hiểm. Thậm chí nếu đối phương hiểu được giá trị của Nobita, họ sẽ lập tức dùng cậu làm con tin hoặc làm ra hành vi tuyệt đường cứu viện.

Dẫu biết rõ không có lựa chọn hoàn hảo, nhưng ánh mắt Doraemon, Shizuka và Jaien lúc này đều hướng về cậu, như thể đang chờ một lời phán xét cuối cùng.

Không phải vì cậu là người mạnh nhất, mà vì trong nhóm lúc này, chỉ có Suneo đủ tỉnh táo và khách quan để đưa ra một quyết định khó khăn mà không bị cảm xúc lấn át.

Suneo nuốt nước bọt, cảm giác trong ngực dồn nén đến nghẹt thở. Nếu là trước kia, có lẽ cậu đã không dám bước tới. Nhưng giờ đây, với hàng loạt tầng thực tại mà nhóm đã trải qua, với gánh nặng niềm tin từ cả nhóm, Suneo buộc mình phải đưa ra lựa chọn.

Cậu nhắm mắt một lúc. Những lúc thế này, Suneo thầm mong Hajime có ở bên. Nếu cậu ấy có ở đây nhất định có thể tìm ra con đường khác đáp ứng mọi yêu cầu của tình huống hiện tại.

Rồi mở ra, trong ánh mắt là sự dứt khoát: “Chúng ta… không đánh trực diện.”

“Tớ sẽ thương lượng nhưng chỉ trong ba phút. Nếu sau ba phút, không có thông tin rõ ràng hoặc có dấu hiệu trì hoãn chúng ta lập tức hành động.”

Doraemon gật đầu, thấp giọng nhắc Baky:

“Nếu tình huống không ổn, lập tức tăng hết tốc lực lao vào.”

“Tít… tít… Tôi đã biết!” Baky đáp lại như thường lệ, giọng máy nhẹ nhàng nhưng rõ ràng, sẵn sàng chiến đấu nếu cần.

Baky hạ tốc độ, dừng lại trước lớp chắn đầu tiên của đội tuần tra Tháp San Hô. Ánh sáng từ phi thuyền địch quét qua mặt nhóm, ghi lại hình ảnh và dấu hiệu sinh học.

Suneo tiến ra phía trước, chậm rãi nhưng dứt khoát. Nhóm còn lại cũng xuống xe theo cậu, giữ vị trí ngay sát bên, cũng không rời khỏi Baky quá xa, luôn trong tư thế có thể rút về hoặc ứng chiến lập tức.

Dưới ánh sáng chớp tắt từ hệ thống cảnh báo, Suneo thẳng lưng bước lên, giọng nói bình tĩnh nhưng vang vọng:

“Chúng tôi không có ý gây rối. Chúng tôi chỉ đến để tìm bạn mình. Cậu ấy bị dịch chuyển ngoài ý muốn trong khi chúng tôi đang du lịch khắp đại dương. Dựa trên thiết bị định vị, cậu ấy hiện đang ở trong khu vực do quý vị kiểm soát.”

Nói đến đây, cậu đưa tay vào túi, rút ra một vật.

Đó là một huy chương bằng kim loại quý, lớn cỡ nửa bàn tay, chạm khắc hoa văn tinh xảo đến mức từng đường nét như sống dậy dưới ánh đèn đỏ. Vầng sáng từ nó tựa hồ phản chiếu lại quyền lực và vinh quang. Hình khắc chính giữa mang biểu tượng hoàng gia Bouwanko, một móng vuốt chó và ngôi sao năm cánh đá đan xen nhau, tượng trưng cho vương quyền và sự che chở thần thánh.

Đây là huy chương Công tước Danh dự do Vương quốc Bouwanko ban cho các cậu, sau khi nhóm tôi hỗ trợ Kuntaku đánh bại tên đại thần phản nghịch, cứu lấy vương quốc.

Không chỉ vậy, sau này nhóm còn góp phần giải cứu phiên bản song song của của nó, được Nước Cộng Hòa Xã Hội Dân Tộc Bouwanko tái sắc phong, huy chương này lại được gia cố các khoa kỹ thuật và khắc thêm dấu ấn tối cao.

Cậu nhẹ nhàng giơ huy chương lên, để ánh sáng của hệ thống nhận dạng quét qua.

“Dưới tư cách là các Công tước, chúng tôi yêu cầu tháp San Hô tầng này hỗ trợ xác nhận và đảm bảo an toàn cho bạn đồng hành của chúng tôi – Nobi Nobita.”

Giọng Suneo không cao, nhưng rõ ràng và mang theo thứ khí thế khiến cả không gian trước hàng phòng vệ ngưng lại trong giây lát. Cậu biết rõ trong thế giới thực tại đa tầng này, thân phận danh nghĩa từ một nền văn minh đã được xác thực chính là lá chắn mạnh mẽ nhất.

Còn vì sao cậu chắc Tháp San Hô ở tầng này nhận biết vương quốc Bouwanko, phần là đánh cược, phần vì cậu dùng quân hậu đi thám thính thông tin thấy xuất hiện Người Chó. Mà cậu biết chủng tộc Người Chó tựa hồ chỉ có tại vương quốc Bouwanko.

Tên chỉ huy đưa mắt nhìn chằm chằm vào chiếc huy chương trên tay Suneo, vẻ mặt không thay đổi nhưng ánh mắt rõ ràng mang theo trầm ngâm. Trong khi hắn im lặng, một ánh sáng xanh lướt qua võng mạc, đó là giao diện hiển thị từ trí tuệ nhân tạo nội bộ đang phân tích dữ liệu.

Trong đầu hắn vang lên những đoạn báo cáo nhanh:

[AI: PHÂN TÍCH KẾT CẤU VẬT THỂ]

Kết luận: Huy chương xác thực.

Nguồn gốc: Vương quốc Bouwanko – nền văn minh lục địa, có giao lưu hạn chế.

Cấp độ danh hiệu: Công tước Hoàng gia, khắc ấn đặc quyền.

Khuyến nghị: Xử lý ngoại giao mềm.

Tháp San Hô ở tầng này là nơi tụ hội của vô số nhà khoa học điên đến từ khắp nơi trên thế giới, cũng chính vì thế mà nền tảng tri thức của họ rất rộng. Trong số đó không ít người từng cộng tác, trao đổi hoặc thậm chí bị trục xuất khỏi những nền văn minh kỳ lạ như Bouwanko.

Nên trí tuệ nhân tạo của họ được cập nhật cả các dữ liệu thuộc loại khó tra cứu. Nhờ vậy, xác nhận huy chương là thật không thành vấn đề.

Nhưng vấn đề lại nằm ở: hắn không biết tình hình chính trị hiện tại của Bouwanko. Việc nhóm này có thật sự giữ quyền lực hay chỉ là danh nghĩa rỗng không, vẫn là dấu hỏi. Mà trong trường hợp này, ra quyết định sai đồng nghĩa với mạo hiểm uy tín của cả tháp.

Hai bên dằn co.

Doraemon tay đã đặt hẳn vào Túi Thần Kỳ, Shizuka khẽ nghiêng người về phía Baky, còn Jaien toàn thân nổi gân xanh. Mỗi giây trôi qua như giãn nở. Hai phút mà tựa như hai mươi.

Đúng lúc mà không khí bắt đầu nổ ra căng thẳng, ánh sáng đỏ trên tai trái của tên chỉ huy lóe lên. Hắn như giật nhẹ người.

Mệnh lệnh từ cấp trên đã đến.

Hắn lập tức quay về phía đội hình, ra hiệu tay đơn giản nhưng rõ ràng: “Để họ đi.”

Rồi mới quay lại nhìn Suneo, bằng một giọng khô cứng nhưng không còn ngạo mạn:

“Các vị có thể đi tiếp, chúng tôi sẵn sàng hỗ trợ. Tuy nhiên, mọi hành động phía sau sẽ được giám sát. Bất kỳ hành vi vượt quyền hạn ngoại giao sẽ bị xử lý theo quy chuẩn của Tháp.”

Jaien, Shizuka, Doraemon, màu cam Mini Dora cùng Baky đồng loạt nhẹ nhàng thở ra khi thấy tên chỉ huy ra hiệu cho nhóm đi qua. Cảnh tượng như mở ra một cơ hội, hy vọng rằng mọi chuyện sẽ trôi chảy, Nobita sẽ được cứu ra an toàn.

Nhưng Suneo, với ánh mắt sắc bén và đầu óc luôn đầy căng thẳng cùng cảnh giác, ngay lập tức nhận ra điều không đúng.

Bọn họ không hề giải trừ vũ trang.

Từ vị trí lính canh cho đến tháp điều khiển, súng ống vẫn chĩa về phía nhóm, không hề thay đổi đội hình.

Nếu họ thực sự công nhận nhóm là khách quý hay chấp nhận quyền lực của huy chương công tước từ Bouwanko, thì hành động đó chẳng khác nào duy trì áp lực đe dọa. Không có chút thành ý nào, mà càng giống như đang chờ một thời cơ để ra tay.

“Jaien!”

Chỉ một tiếng nhẹ như thì thầm nhưng Jaien đủ biết Suneo kêu gọi mình lúc này có ý gì, hai mắt cậu ngưng lại, trên tay bao tay phát ra nặng nề như đá âm thanh.

ẦM!!

Cơ thể cậu phát nổ trong cơn địa chấn ma thạch, hóa thành người khổng lồ đá cao trăm mét, mặt đất rung chuyển, không khí như bị xé rách. Từ sau lưng Jaien, sáu cánh tay đá khổng lồ giãn ra như sáu trụ trời vươn cao, ánh lên sắc trắng bạc rực rỡ.

Cùng khoảnh khắc đó, Doraemon, Shizuka, Suneo và màu cam Mini Dora đồng loạt hành động.

Doreamon dùng Khăn Choàng Phản Hồi phản lại tất cả đòn tấn công về phía nhóm, tiến thể còn đánh ngã mấy cái lao tới quân linh.

Ở đằng sau, Shizuka dùng hai cái Đèn Pin Thu Nhỏ quét sạch xung quanh, biến tất cả đối thủ còn như một quả trứng lớn nhỏ.

Suneo tung ra lượng lớn quân tượng, ngay lập tức chiến trường như biến thánh bầu trời pháo hoa, đủ loại sắc màu ma pháp bắn ra, nhanh chóng hạ gục đám lính.

Màu cam Mini Dora cũng không phải dạng vừa, tay cầm Dây Thừng Giúp Việc, thân dưới cưỡi do giấy gấp thành ngựa. Phi nước đại vào bên trong, như cao bồi quăn dây kéo địch đánh vào nhau.

Tên chỉ huy dù phản ứng nhanh, vẫn bị Jaien đấm trượt qua sát bên, sức kéo từ cú đấm đó đủ thổi bay hai lớp binh sĩ đứng gần hắn.

Hắn gào lên trong bộ đàm:

“Cản bọn họ lại!!!”

Nhưng đã quá muộn.

Sự phối hợp ăn ý của cả nhóm, quyết đoán, gọn gàng và hiệu quả, ngay lập tức phá vỡ tuyến phòng thủ chỉ trong vài giây đầu tiên.

Jaien vừa quay lại kích thước bình thường liền không nói lời nào, nhanh chóng nhảy lên Baky. Doraemon, Shizuka, Suneo và màu cam Mini Dora cũng đồng loạt leo lên.

Chỉ trong tích tắc, Baky động cơ gầm lên, toàn thân siết chặt, phóng đi với toàn bộ tốc lực, để lại phía sau những luồng khí nổ xoáy như vết chém trong không gian.

Ngay khi họ rời đi, đám lính phía sau mới hoàn hồn lại, lúc này mới nhận ra mình đã bị đánh lừa bởi sự chần chừ. Tiếng còi báo động gầm lên, cả một loạt chiến xa bay, phi thuyền trinh sát, binh lính đặc nhiệm bật khỏi mặt đất lao theo hướng nhóm Doraemon như lũ kiến vỡ tổ.

Shizuka ngồi phía sau, tay bám chặt vào phần lưng Baky, ngoái lại, sắc mặt tái đi:

“Không kịp rồi! Bọn họ nhanh quá, chúng ta sẽ bị bắt kịp mất!”

Suneo liếc mắt nhìn bảng radar, trán đổ mồ hôi. Cậu ra lệnh các quân tượng dùng ma pháp phân thân, rồi lại một lần nữa, rồi lại nữa.

Trong vòng vài giây, hàng trăm quân tượng phân thân như từ trong không khí mọc ra, phân tán ra bốn phương tám hướng, nhảy lên các mái nhà, chặn các con đường, làm rối loạn tầm bắn và hệ thống theo dõi.

Từng quân tượng dùng đủ loại ma pháp tạo khiên, bắn nổ bom, quấy nhiễu, tạo nên một vùng hỗn loạn hoàn toàn bao quanh nhóm.

Tên chỉ huy bị đám hỗn loạn làm choáng váng, gào lên trong bộ đàm:

“Cấp báo! Mục tiêu không thuần phục! Tất cả lực lượng nội thành chuẩn bị ứng chiến! Đóng cổng phía nam! Mở chế độ chiến đấu toàn khu vực!!”

Baky gầm rít, bánh xe vặn xoắn theo cơ chế đa khớp, lao vào khu vực trung tâm thành thị với tốc độ kinh người. Những khúc cua tay áo, ngã rẽ bất ngờ, hàng chục chướng ngại vật, từ rào chắn tự động, xe vận chuyển cho đến những đám lính đang cố chặn đầu đều bị Baky lách qua hoặc húc văng không thương tiếc.

Doraemon cùng Mini Dora phối hợp chặt chẽ. Một bên dùng Súng Kéo Giãn Không Gian để ép các tòa nhà dạt sang một bên, bên còn lại quăng ra Bóng Hút Động Năng gom đám lính lại một chỗ, tạo thành các khoảng trống đủ để Baky lách qua.

Nhưng Gậy Tìm Người trong tay Suneo rung mạnh và chỉ thẳng xuống đất, một chỉ dấu không thể rõ ràng hơn: Nobita đang ở đâu đó dưới lòng đất.

Doraemon kêu nhẹ:

“Tớ có thể dùng Vòng Xuyên Thấu để xuống dưới ngay lập tức, nhưng… tình hình thế này không thể dừng xe lại!”

Ánh sáng đèn báo động, tiếng chân binh sĩ đuổi sát sau lưng, bức tường xe cơ giới sắp chặn phía trước,… đều đang nói không có thời gian!

Jaien cắn răng, thét lên:

“Tiếp tục như vậy không được! Các cậu cứ dùng Vòng Xuyên Thấu xuống trước đi! Tớ sẽ ở lại, chặn bọn chúng!”

Shizuka quay phắt lại:

“Không được! Một mình cậu không thể…”

“Cậu ấy nói đúng.” Suneo ngắt lời, giọng trầm, quả quyết.

Cậu nhanh chóng giải thích:

“Chúng ta không thể để Nobita ở dưới quá lâu. Nếu hết tác dụng của Kẹo Thích Nghi mà không có bổ sung… với áp lực nước ở đây… cậu ấy sẽ…”

Cả nhóm im lặng. Không ai nói tiếp, nhưng ai cũng hiểu. Sự sống của Nobita có thể đang tính từng phút.

Cuối cùng, Shizuka cắn môi gật đầu, không nói gì. Doraemon trao cho Jaien vài món Bảo Bối thoát thân khẩn cấp.

“Bảo trọng.” Doraemon thì thầm.

“Cứ tin ở tớ!” Jaien gầm lên, cơ thể một lần nữa hóa khổng lồ, chắn ngang con đường, lôi cả xe thiết giáp đang lao tới ném văng ra xa.

Vòng Xuyên Thấu dán xuống mặt đất, mở ra cánh cửa ánh sáng giữa không trung. Doraemon, Suneo, Shizuka, và Mini Dora không quay đầu lại.

Họ nhảy xuống, mang theo hy vọng cuối cùng để cứu bạn mình: Nobita.

Jaien siết chặt nắm tay, ánh mắt gắt gao nhìn đám phi thuyền cùng lính tràn đến như thủy triều phía trước. Áp lực nước, trọng lực nhân tạo, đạn đạo tia sáng, tất cả đang tụ vào mình cậu. Nhưng Jaien không hề động.

Cậu hiểu rõ nếu bây giờ giữ nguyên hóa khổng lồ như thường lệ, trong môi trường nước đặc quánh và nhiễu động năng lượng, mỗi hành động sẽ chậm như rùa, trở thành bia ngắm sống.

Mà trì hoãn chỉ được một vài giây thôi, nhóm bạn phía dưới… có thể sẽ không còn kịp.

Ánh mắt Jaien liếc nhìn mặt nạ trong tay, mặt nạ đỏ rực, méo mó và như đang thở nhẹ. Mặt Nạ Tức Giận – món vật mà Hajime trao cho cậu, không kèm theo bất kỳ lời hướng dẫn nào, chỉ một cảnh báo ngắn gọn.

Jaien khẽ bật cười.

“Phẫn nộ à?” Cậu lẩm bẩm.

“Dễ thôi…”

Từ sâu trong lồng ngực, từng đoạn ký ức như đốt cháy:

Suneo và Nobita ngu ngốc va phải nhau, làm cả nhóm phải rơi vào chuỗi rắc rối không dứt.

Những ngày dài bị truy đuổi cùng tìm kiếm, cơ thể cậu phải chịu đựng quá mức, vẫn phải đứng chắn phía trước để bảo vệ.

Cơn đói, sự mệt mỏi, áp lực không được phép gục ngã.

…

Và giờ đây, chính cậu đang bị buộc ở lại, một mình, tách biệt khỏi cơ hội cứu bạn thân.

Ánh mắt Jaien đỏ rực.

Mặt nạ rung lên.

Một giọng nói lạnh tanh vang trong đầu cậu:

“Cơn giận của ngươi… đủ rồi.”

Jaien không do dự, đeo mặt nạ lên.

Trong khoảnh khắc đó, mặt đất nứt toạc, mặt nước rung chuyển, cả bầu trời tối sầm. Một luồng khí cam đỏ sẫm bắn ra từ cơ thể Jaien, hóa thành vầng hào quang xoắn tròn như xiềng xích giận dữ, đánh tan mọi tín hiệu định vị trong khu vực.

Dưới ánh hào quang đỏ sẫm của Mặt Nạ Tức Giận, cả khu vực như rơi vào một vùng cảm xúc lật ngược, cảm xúc giận dữ lan truyền như một loại dịch bệnh, khiến cả đội quân Tháp San Hô không kịp phản ứng.

Họ bắt đầu mất kiểm soát, trừng mắt, gào thét, tự đánh nhau hoặc lao về phía Jaien với vẻ điên loạn như những con thiêu thân mất trí.

Jaien lúc này, đầu óc cũng trở nên lạnh như thép.

Năng lực đầu tiên của Mặt Nạ Tức Giận: Lạnh Lùng Lý Trí, người dùng bước vào trạng thái tuyệt đối lý trí, không bị cảm xúc hay môi trường xung quanh ảnh hưởng.

Ngay lập tức, Jaien nhận ra:

Hiệu quả gây rối của mặt nạ rất mạnh trên diện rộng, nhưng lại không có tính sát thương trực tiếp.

Sức mạnh phá hủy của Thiên Địch, dù mạnh mẽ, lại mang tính đơn thể hoặc diện hẹp.

Sức mạnh cơ thể khổng lồ của cậu, nếu không phối hợp đúng cách sẽ trở thành mục tiêu lớn giữa vòng vây của hàng trăm kẻ địch đã mất lý trí.

Cậu rít lên một hơi, rồi bước chuyển hình, kích hoạt trạng thái người khổng lồ đá. Thân thể vươn cao, nhưng không phô trương. Mỗi chuyển động được tính toán cực kỳ chính xác dưới trạng thái Lạnh Lùng Lý Trí.

Đám quân lính lúc này không còn cầm súng, không còn tổ chức, chỉ còn bản năng thù địch như thú hoang. Máu chảy, miệng sùi bọt, ánh mắt đỏ quạch, từng người một lao thẳng vào Jaien như muốn nghiền nát cậu bằng chính cơ thể họ.

Jaien hiểu rõ mình không thể tiêu diệt hết, thay vào đó, cậu chọn kéo bọn chúng đi, giúp nhóm bạn có thời gian tìm Nobita.

Cậu cuộn mình lại, cả thân thể khổng lồ gập thành quả cầu đá gai góc, phủ lấy bởi một lớp giáp dữ tợn từ năng lượng phẫn nộ. Tứ chi gập lại thành móng vuốt móc ra, vai và lưng mở ra gai chắn, biến cậu thành một quả pháo đạn sống lao đi như thiên thạch.

ẦM!!!

Mỗi lần Jaien lăn tới, cả đám binh sĩ bị hất tung như lá cây giữa bão lửa. Nhưng cậu không dừng lại, luôn luôn giữ chuyển động, vì dừng lại là bị bao phủ, bị xé tan bởi sự điên cuồng không còn lý trí của kẻ địch.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

hai-tac-quan-lam-tai-bien-ca-chinh-nghia.jpg
Hải Tặc: Quân Lâm Tại Biển Cả Chính Nghĩa
Tháng 1 23, 2025
dragon-ball-danh-bai-doi-thu-lien-tro-nen-manh-me.jpg
Dragon Ball: Đánh Bại Đối Thủ Liền Trở Nên Mạnh Mẽ
Tháng 3 30, 2025
hokage-lang-la-bay-trung-100-ngan-zetsu-trang-lam-luong-thuc
Hokage: Làng Lá Bầy Trùng, 100 Ngàn Zetsu Trắng Làm Lương Thực
Tháng 10 15, 2025
ta-vua-trung-sinh-lam-sao-lai-thanh-can-ba-nam.jpg
Ta Vừa Trùng Sinh, Làm Sao Lại Thành Cặn Bã Nam
Tháng 1 24, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP