Chương 149: Chuyện trên đường (7).
Jaien cúi đầu nhìn xuống mặt đất, nơi đám binh lính và ba trụ cột đang đứng. Trong tầm mắt khổng lồ của cậu, họ nhỏ đến như ảo giác. Trước kia là bé như kiến. Giờ đây chẳng khác gì bụi cát bay trong nắng.
Mọi thứ xung quanh trở nên mong manh đến lạ. Những công trình hùng vĩ, những rặng san hô cao sừng sững, cả vùng chiến địa hỗn loạn đều trở thành mô hình tí hon trong mắt cậu. Sức mạnh tràn ngập trong cơ thể mênh mông khiến Jaien thấy hưng phấn.
Cậu thử nhẹ nhàng nhấc chân, bước một bước đầu tiên.
Nhưng “nhẹ nhàng” của Titan lại là “diệt thế” với trần gian.
Không gian rít lên một tiếng xé dài. Đám người bên dưới chỉ kịp thấy thân hình khổng lồ kia kẽ lay động, rồi gió lốc khủng khiếp gào rú, che đậy tất cả phía trước hình bóng, cuốn tung mọi vật như lá mục.
Tiếng sấm dội thẳng vào tai, ép lồng ngực họ đến nghẹt thở. Hàng ngàn, hàng vạn binh sĩ bị cuốn bay, va vào những bức tường san hô vốn đã nứt vỡ. Nhiều người bị hất văng xuống nơi sâu xa.
Rồi… tất cả chìm vào câm lặng. Khi cơn hỗn loạn tan dần, ba trụ cột cùng những người còn sống sót bàng hoàng ngẩng đầu nhìn lên, rồi quay nhìn quanh mình.
Toàn bộ Tháp San Hô… không còn nữa.
Không còn kiến trúc, không còn địa hình, không còn dấu tích gì ngoài một vùng bình nguyên phẳng lặng, kéo dài đến tận chân trời. Cả nước biển nơi đó cũng bị sức chấn động làm bốc hơi. Mặt đáy biển sâu hàng ngàn mét xung quanh lộ rõ, trơ trọi và trống rỗng.
Jaien ngơ ngác nhìn xuống phía dưới, nơi một vùng đất trống trải đã từng là Tháp San Hô, giờ đây chỉ còn lại phế tích dưới chân cậu.
Cậu không hiểu. Không hiểu vì sao chỉ một bước chân lại dẫn đến cảnh này. Không rõ là di tích, là tội ác, là kỳ tích hay kết thúc. Và không hiểu bản thân mình còn là người hay đã là một thứ gì khác.
Sự sợ hãi, lạ lẫm, đau đớn và khổ sở dâng trào như sóng dữ. Mà trớ trêu thay, chân cậu vẫn chưa hẳn đặt xuống mặt đất. Nó còn lơ lửng, dở dang, như thể chính bản thân Jaien cũng không dám hoàn tất bước đi đó.
Nhưng những cảm xúc ấy rất nhanh bị dập tắt. Không phải bằng lý trí con người. Mà là một tầng nhận thức khác, cổ xưa hơn lý trí, vượt khỏi cảm xúc, Nguyên Cổ Giác Ngộ.
Trong im lặng, tâm Jaien bắt đầu trầm xuống. Những rối ren như lớp khói mờ bị gió tan đi. Tâm tình dần trở nên tĩnh lặng, hư vô, nhẹ nhàng.
Cậu quan sát vạn vật như nhìn thấy bản thể sâu xa của thế giới, từng nhịp đập của sóng, từng hạt bụi trong không khí, từng ý niệm thoảng qua trong tâm kẻ khác.
Rồi Jaien nhẹ nhàng nâng hai chân, ngồi thiền giữa không trung. Cơ thể khổng lồ lặng lẽ an tọa trong thế tọa thiền giữa trời, như một tòa tượng phật sống.
Miệng cậu khẽ mở. Âm thanh chậm rãi vang ra, không phải tiếng nói của kẻ giảng đạo, mà là dòng chảy tự nhiên của tri thức, cảm ngộ, chân lý.
Bên dưới, đám người đang ngơ ngác nhìn lên. Binh sĩ, tướng lĩnh, ba trụ cột, tất cả đều bị thanh âm ấy giữ chặt linh hồn.
Âm thanh kia, phật ý mười phần, nhưng không có ý thuyết giáo, ngược lại như lời kể bên tai trước khi ngủ. Như gió mát từ chân trời, như nước chảy đá mòn.
Nghe lâu, bắt đầu hiểu. Không phải bằng đầu óc, mà bằng… gì đó sâu hơn.
Những lời ấy không chỉ là âm thanh. Chúng xuyên qua tai, trôi vào tâm trí, chạm vào những vết xích vô hình đã giam cầm tư tưởng sinh linh từ bao đời.
Trong ánh mắt của đám binh sĩ, vốn là những kẻ đã từ lâu buông bỏ bản thân vì định mệnh, vì mệnh lệnh, vì sự tồn tại thừa thãi, bắt đầu xuất hiện tia suy nghĩ. Như thể một cánh cửa khép kín bị hé mở.
Họ cảm nhận được một điều rằng những xiềng xích trói buộc họ không phải không thể phá bỏ.
Họ thấy chính mình, hóa thành cánh chim lượn qua trời cao, thành đàn cá bơi giữa lòng biển, thành muông thú nơi rừng sâu. Không còn chiến tranh, cũng không phải bảo vệ ai hay nghiên cứu .
Mà chỉ còn tự do, một linh hồn tự do.
Bên dưới lòng đất, Suneo cảm nhận được một trận địa chấn kinh hoàng quét qua. Mặt đất rung chuyển như có thứ gì đó khổng lồ đạp xuống.
“Chết rồi chết rồi!!” Cậu hoảng hốt lôi Doraemon để lại Bảo Bối thoát than ra, run tay chọn đúng món Thuốc Viên Chạy Trốn Kiểu Động Vật.
Không chần chừ, cậu nuốt ngay một viên.
Trong chớp mắt, thân thể biến hình thành một… chim đà điểu.
“Chim thì chim! Miễn thoát được là tốt rồi!”
Sải chân chạy như điên, Suneo lần theo đường mà các quân cờ đang chỉ dẫn. Nhờ vậy, cậu kịp tránh khỏi khu vực đường hầm đang sụp đổ từng mảng.
Nhưng khi mọi thứ dần yên, gió bụi lắng xuống… Suneo cũng dừng lại.
Cậu đứng giữa một ngã rẽ xa lạ, ngoái trái ngoái phải, chẳng có cái nào là đường quen.
“Mình… lạc rồi à?”
Cố thử thêm vài ngõ nữa. Toàn ngõ cụt. Mặc dù các quân cờ của cậu vẫn đang biểu thị vị trí, song chúng vị trí đều không nối thông nào, bị chặn đường gần hết.
Cuối cùng, Suneo đành rên rỉ, lấy Vòng Xuyên Thấu ra, định trèo ngược lên mặt đất để xem xét tình hình.
“Không được rồi… Cơn chấn động lúc nãy kinh quá. Là Jaien gây ra sao?”
Nhưng rồi cậu lắc đầu, tự phản bác:
“Không không… cái đó giống kiểu Tháp San Hô dùng vũ khí cỡ lớn hơn. Kiểu như… như bom nguyên tử cũng nên!”
Nghĩ tới đây, mặt Suneo tái đi. Cậu nuốt nước bọt, tưởng tượng cảnh Jaien bị chôn vùi trong vụ nổ.
“Không được! Dù Thần Khí của cậu ấy có thể kháng bom đạn, thì bom vẫn là bom. Bom nguyên tử mạnh hơn bom đạn bình thường rất nhiều!”
Cậu co rúm người lại.
“Lỡ Jaien không chịu nổi, đang đợi mình đến cứu thì sao…!?”
Nghĩ vậy, Suneo run lẩy bẩy rồi bất ngờ trèo lên, lao vút về phía mặt đất, quyết tâm cứu Jaien, dù tim đang đập thình thịch như trống trận.
Sau khi chật vật bò ra khỏi đống đổ nát, Suneo cuối cùng cũng lên được mặt đất, toàn thân phủ đầy bụi đất và mảnh vụn, nhưng điều đó chẳng còn là gì so với khung cảnh hiện ra trước mắt.
Trước mặt cậu là một vùng bình nguyên đen sẫm trải dài đến tận chân trời, trống rỗng và tĩnh lặng đến kỳ lạ, nơi mà Tháp San Hô từng tồn tại nay đã hoàn toàn biến mất.
Ở chính giữa vùng đất vừa bị cày nát ấy, Jaien đang ngồi thiền bất động trên không, như một pho tượng hòa vào cùng khí trời.
Xung quanh cậu là những người sống sót, không ai chiến đấu, bỏ chạy hay hô gọi, mà lại ngồi thành vòng tròn quanh Jaien như thể đang tụ họp giữa một buổi lễ kỳ lạ.
Cảnh tượng đó khiến Suneo khựng lại vài giây, nhíu mày khó hiểu. Rồi có âm thanh gì đó vang lên, không lớn, không gắt, lại dường như thấm vào từng tâm tư trầm ngưng.
Ban đầu cậu tưởng là Jaien đang hát. Theo bản năng, Suneo che tai bằng hai cánh nhưng cậu nhanh chóng nhận ra thứ âm thanh đó không khiến tai đau đớn hay chói gắt như tưởng tượng.
Trái lại, nó có gì đó hài hòa, như tiếng nước chảy qua khe đá, như nhịp tim của đất, như một lời ru xa xôi vọng về. Cậu từ từ bỏ tay xuống, nhíu mày càng nhìn kỹ về phía Jaien.
Cậu ấy đang ngồi yên, được bao quanh bởi một luồng ánh sáng đỏ cam dịu nhẹ, không rực rỡ chói lòa mà ấm áp, lặng lẽ, như ánh chiều tà hòa lẫn với sương mờ ngày mới.
Khuôn mặt Jaien không còn vẻ táo bạo hay khiên cường như khi chiến đấu, mà là một sự an lành hiếm thấy, hiền hòa, bình thản, gần như siêu thoát. Miệng cậu ấy khẽ động, không rõ đang hát hay nói, nhưng chắc chắn là đang truyền ra một điều gì đó vượt khỏi lời.
Suneo biến về hình người, đứng yên, nghiêng đầu lặng nhìn, ánh mắt ngơ ngác đầy mâu thuẫn. Cậu không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng cũng không dám phá vỡ không khí đó.
Trong khi đó, ở một nơi khác, sâu dưới lòng đất, bên trong một khu vực giam tách biệt của phòng nghiên cứu, Shizuka từ từ tỉnh lại sau cơn mê dài.
Mắt cô mở ra, ánh sáng đầu tiên đập vào mắt là một không gian mờ trắng và những làn hơi lạnh khử trùng lửng lơ.
Shizuka nhanh chóng nhận ra mình đang bị nhốt trong một quả cầu thủy tinh trong suốt, cơ thể khó cử động, chỉ có thể đưa mắt nhìn quanh với nhịp tim đang dần tăng mạnh.
Không xa cô, Doraemon cùng Mini Dora màu cam, cũng đang bị nhốt trong một quả cầu tương tự.
Thấy Shizuka đã tỉnh lại, Doraemon lập tức quay sang nhìn cô với ánh mắt đầy lo lắng. Dù không thể mở miệng hay cử động tay chân trong quả cầu thủy tinh đang giam giữ mình, ánh mắt cậu vẫn mang theo sự dịu dàng quen thuộc, như muốn hỏi: “Cậu có sao không?”
Shizuka cố gắng đáp lại bằng một cái nháy mắt nhẹ, định ra hiệu rằng mình vẫn ổn, nhưng ngay khoảnh khắc cố động đến mí mắt, cô mới nhận ra cơ thể mình nặng nề đến kinh ngạc, như thể đang mặc hàng chục lớp áo giáp khổng lồ, từng sợi cơ như bị giam trong keo đặc, phản ứng chậm hơn cả ý niệm.
Sự tê dại ấy không chỉ đến từ thể xác, mà còn như len sâu vào hệ thần kinh. Một cái chớp mắt đơn giản giờ đây cũng tiêu tốn sức lực không tưởng, khiến lòng cô chùng xuống, lo sợ không thôi.
Doraemon thở dài, không phát ra thành âm thanh, chỉ là dao động nhỏ trong ánh mắt chùng lại. Cậu đã nhận ra: quả cầu thủy tinh này không đơn thuần là lồng giam vật lý, mà có vẻ như còn được thiết kế để triệt tiêu toàn bộ hiệu ứng tác động lên cơ thể, kể cả những Bảo Bối đặc biệt như Đèn Pin Thích Nghi.
Nếu đúng là vậy, thì bọn họ, trong tình trạng này, đang dần trực tiếp hứng chịu toàn bộ áp lực từ vùng nước sâu bao quanh. Nếu không thoát ra kịp thời, kết cục rất có thể là bị nghiền nát từ trong ra ngoài bởi chính trọng lực đại dương này.
Điều mà Doraemon không hề biết là ở khu vực bên ngoài, Nobita đang lặng lẽ tìm đường đến chỗ họ.
Không tiếng bước chân, chỉ là từng đường lê bước giữa mạng lưới hành lanh. Trông cậu giờ đây đã không còn giống như một đứa trẻ bình thường, thậm chí nói là kinh dị không giống người.
Toàn thân Nobita lớp da nứt nẻ như sáp đun, từng đường gân tía đỏ hằn hiện qua lớp thịt căng phồng, máu chảy không tràn ra ngoài mà bị lực ép của môi trường sâu hút ngược lại vào trong, tạo thành những dòng chảy ngược luân hồi dưới lớp biểu bì.
Cơ thể cậu như đang bị vặn xoắn bởi chính sức nặng vô hình của biển sâu, làn da nổi gân, cơ bắp co thắt, nhịp tim như trống chiến trận gõ chậm lại theo từng giây. Mỗi bước đi không còn là bước chân bình thường, mà là một lần đấu tranh sinh tồn.
Dù đã cố gắng bước tiếp bằng tất cả sự kiên cường còn sót lại trong thân thể rạn nứt, Nobita vẫn không thể che giấu cảm giác tuyệt vọng dâng trào khi phía trước hiện ra một hàng dài lính canh.
Chúng đứng sừng sững, vũ trang đầy đủ, giáp phục lạnh lẽo phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ những nguồn đèn ngầm, tạo nên một bức tường vững chắc chắn lối vào khu vực giam giữ.
Nobita biết, dù có bao nhiêu quyết tâm cũng không thể dùng cơ thể này để vượt qua, nó lúc này đã ở gần ranh giới giữa sống và chết, từng nhịp thở nặng nề, từng bước chân như kéo cả cơ thể chìm vào đất. Ngay cả việc đứng thẳng cũng là một nỗ lực quá sức, nói gì đến chuyện tấn công hay vượt qua tuyến phòng vệ này
Lần đầu tiên trong đời, Nobita cảm thấy mình không phải chỉ đơn thuần yếu đuối, mà là hoàn toàn bất lực.
Lần đầu tiên, cậu thực sự oán trách chính bản thân, vì những năm tháng lười biếng, vì đã không chịu rèn luyện như bao lần được Doraemon khuyên nhủ cùng ba mẹ nhắc nhở, vì đã luôn trốn tránh mọi thứ cho đến khi không còn đường nào để trốn nữa.
Nếu cậu mạnh mẽ hơn một chút, nếu thân thể cậu không tệ hại như hiện giờ, có lẽ đã không đến mức chỉ đứng trước một bức tường người mà lòng đã muốn buông xuôi.
Ngay khoảnh khắc đó, một giọng nói quen thuộc vang lên trong đầu cậu. Mềm mại, mơ hồ, như giọng ai đó vừa lười biếng vừa cợt nhả, nhưng ẩn sâu là sự xảo quyệt khó đoán: “Ta có thể giúp người…”
Là Mặt Nạ Lười Biếng. Một món đồ mà cậu tưởng như vô hại. Nhưng lúc này, nó lên tiếng, và nó có điều kiện.
“Đổi lại… ta cần lười biếng. Rất nhiều lười biếng. Vô cùng vô tận.”
Nobita không hỏi thêm.
Cậu cũng như Jaien cùng Suneo trước đó. Không quan tâm hậu quả, không màng đại giới. Chỉ cần có thể cứu được, giúp được họ.
Bằng đôi tay run rẩy và ướt đẫm máu, Nobita gian nan lấy chiếc mặt nạ ra, nâng nó lên áp vào khuôn mặt mình.
Trong khoảnh khắc tiếp xúc, một vầng hào quang vàng nhạt phát ra từ toàn thân cậu, lan rộng như ánh mặt trời len qua đáy biển đen. Cảm giác lạnh buốt bên trong bị xé tan, thay bằng một dòng năng lượng cuộn xoáy từ đỉnh đầu đến ngón chân, như thể mọi giới hạn vừa bị tháo bỏ.
Ngay tức thì, Nobita biết Mặt Nạ đang làm gì. Nó không chỉ là vật tăng sức mạnh đơn thuần. Năng lực thật sự của nó là thao túng thời gian.
Nó khiến thời gian xung quanh cậu chậm lại gấp mười lần. Đồng thời khiến tốc độ phản xạ, di chuyển, sức mạnh, thậm chí cả dòng tư duy của người đeo tăng gấp mười.
Giải thích một cách đơn giản là Nobita và thế giới giờ đang lệch nhau cả trăm lần về tốc độ.
Cậu mở mắt.
Và trước mắt là một thế giới đứng yên.
Những giọt nước treo lơ lửng trong không khí như khối thủy tinh bất động. Lính gác vẫn còn đang nhúc nhích, mỗi cử động chậm đến mức mắt thường không thể chịu nổi vì đợi vô lâu.
Thế giới này, trong mắt Nobita, giờ là một vở kịch bị tạm dừng. Và chỉ mình cậu có quyền bước tiếp.
Mặc dù cơ thể vẫn còn đau nhức, các khớp xương như bị kéo căng đến cực hạn, nhưng Nobita cảm nhận rất rõ luồng áp lực khổng lồ nơi tầng đại dương ngầm, thứ từng khiến cậu khó thở, từng khiến máu cậu chảy ngược giờ đây đã hoàn toàn mất đi tác động.
Cậu giống như một thực thể bị rút ra khỏi dòng thời gian chung của thế giới này, đứng ở một nửa khác biệt, nơi mọi quy luật thông thường đều trở nên bất lực.
Không chần chừ, cậu rút ra hai khẩu súng Thần Khí giấu trong túi. Đôi bàn tay vẫn còn hơi run, nhưng lần này không phải vì sợ, mà vì adrenaline và ý chí đang dồn lên đến cực hạn. Nobita nạp đạn, nhấc súng lên, ánh mắt lạnh đi như chưa từng là cậu của mọi khi, rồi siết cò.
Ngay khi ngón tay cậu bóp xuống, toàn bộ thế giới như rạn nứt.
Từ góc nhìn của đám lính canh, chỉ có một luồng ánh sáng vàng nhạt lóe lên, nhanh đến mức thị giác không kịp thu nhận.
Và rồi, không biết từ đâu, như thể cả không gian tự bắn ra đạn, vô số luồng sáng ngũ sắc gào thét lao tới, như súng máy cấp thần tốc nổ tung giữa lòng nước sâu, cuốn phăng đội hình canh gác như bão cuốn lá khô.
Không có cảnh đối kháng hay thời gian phản ứng. Chỉ có ngã rạp, im lặng sau va chạm. Tất cả bị thổi bay, không một ai hiểu chuyện gì xảy ra.
Bên trong khu giam giữ, tiếng súng vọng vào khiến Doraemon lập tức cảnh giác. Mặc dù bị nhốt trong quả cầu thủy tinh, cậu vẫn nghiêng đầu theo bản năng, ánh mắt lộ vẻ lo lắng.
Mini Dora cũng chớp mắt, nhận thức mơ hồ dần khôi phục. Shizuka mặc dù thân thể còn nặng nề, cũng cảm nhận được tình hình đang biến chuyển, liền cố chuyển người về phía phát ra tiếng động.
Nhưng cô chưa kịp xoay đầu hoàn toàn, thì chuyện không thể ngờ xảy ra.
Quả cầu giam giữ cô bỗng nhiên phát sáng, không phải ánh sáng thông thường, mà là sự tan rã. Cấu trúc thủy tinh tách rời trong im lặng, như bị một loại năng lượng vô hình vô thanh xuyên thủng, phân giải thành hàng chục viên đạn nhỏ li ti rồi rơi vào không khí.
Cùng lúc đó, quả cầu giam giữ Doraemon và Mini Dora cũng lần lượt vỡ tan như thủy tinh rạn sau một tiếng chạm nhẹ. Cả ba người được giải phóng cùng lúc.
Doraemon và Mini Dora rơi xuống mặt đất lạnh buốt, lăn sang một bên, nhưng Shizuka thì khác.
Cô không ngã.
Mà được ai đó đỡ lấy, vững vàng, chắc chắn, dịu dàng như một vòng tay đã từng quen thuộc.
Trong trạng thái mơ hồ nửa tỉnh, Shizuka đưa mắt nhìn người vừa đỡ mình, ánh mắt cô bắt gặp một dáng hình đứng thẳng, bị bao phủ bởi luồng hào quang vàng nhạt đang dần mờ đi trong không khí, dáng người gầy gò, ánh mắt trầm tĩnh như đã đi qua một thế giới khác mà quay trở về.
Cô mở miệng, giọng nhẹ nhưng chắc như đinh đóng cột:
“Nobita… là cậu sao?”
Mặc dù đó là một câu hỏi, nhưng ánh nhìn của cô không mang chút nghi ngờ nào. Đó không phải là dò xét. Mà là xác nhận.
Nobita cười gật đầu, định bước tới lại gần nhóm bạn để ôm họ một cái, để xác nhận rằng tất cả thật sự đã an toàn.
Nhưng ngay khi cậu vừa xoay người, chuẩn bị bước đến, một luồng âm thanh vô hình, lười biếng và chậm rãi như đang nằm dài trên võng, vang lên trong tâm trí cậu.
Là Mặt Nạ Lười Biếng. Nó không mang đến tin tốt.
“Đừng đi. Nếu ngươi thoát ra khỏi năng lực lúc này, ngươi sẽ chết. Kẹo Thích Nghi đã hết tác dụng ngay khi ngươi dùng ta. Áp lực nơi này đủ để nghiền nát toàn bộ cơ thể ngươi trong chưa đầy một giây.”
Câu nói của nó như đổ một thùng nước lạnh xuống ý định đoàn tụ vừa mới nhen nhóm trong lòng Nobita. Cậu khựng lại.
Cậu muốn hét lên cho Doraemon biết, nhờ cậu ấy tìm một cách khác. Nhưng khi cậu vừa mở miệng, chưa kịp nói hết một câu, Doraemon đã nghiêng đầu, bối rối, hoàn toàn không nghe kịp.
Nobita đang nói trong tốc độ gấp trăm lần thế giới này. Mọi âm thanh từ cậu chỉ là tiếng gió vụt vụt không có nghĩa.
Bất đắc dĩ, cậu đành quỳ xuống, dùng ngón tay viết thật nhanh lên mặt sàn lạnh lẽo bằng ánh sáng đầu ngón, từng ký tự hiện ra theo tốc độ siêu nhân, nhưng cũng đủ để khi cậu hoàn tất và hạ tay xuống, thế giới chậm xung quanh mới kịp tiếp nhận nội dung.
“Thời gian thích nghi của tớ đã hết. Nếu dừng mặt nạ thoát ra, tớ sẽ bị nghiền chết.”
Doraemon đọc xong dòng chữ ấy, đôi mắt lập tức mở to, cả người chấn động như vừa bị bóp nghẹt lồng ngực.
Cậu quay sang nhìn Nobita, lúc này vẫn đang bất động, ánh mắt chờ mong, cơ thể thì run nhẹ dưới ánh sáng vàng đang dần yếu đi. Mini Dora cũng lo lắng kêu vài tiếng “Dorara dorara” còn Shizuka thì che miệng, mặt tái mét, không nói nên lời.
Im lặng kéo dài trong vài giây, rồi Doraemon đập tay vô nhau, hét lên:
“Không sao đâu, Nobita! Tớ đã có cách! Nếu dùng Đồng Hồ Ngưng Đọng Thời Gian để thời gian vào trạng thái đứng yên, mình có thể chiếu lại Đèn Pin Thích Nghi để tái kích hoạt khả năng thích ứng cho cậu. Sau đó, chỉ cần Nobita tắt mặt nạ, tốc độ trở lại bình thường, là cậu sẽ an toàn.”
Không ai phản đối. Doraemon nhanh chóng hành động, rút đồng hồ ra từ Túi Thần Kỳ, bấm lấy. Thế giới chậm chạp tạm ngưng lại, giữ nguyên tại điểm ấy.
Trong khung đứng yên đó, Doraemon vội dùng Đèn Pin Thích Nghi lên người Nobita, ánh sáng bao phủ toàn thân cậu một lần nữa, từng phân tử bắt đầu điều chỉnh lại theo áp lực.
Lần nữa bấm đồng hồ, thời gian tiếp trôi. Nobita cũng nhận ra cơ thể mình thay đổi, từ từ gỡ mặt nạ ra khỏi khuôn mặt mình.
Trong khoảnh khắc đó, tất cả như trở về cùng một thế giới.
Thời gian cân bằng.
Cậu đứng đó, lảo đảo một bước, rồi ngã quỵ xuống đất.
Shizuka là người đầu tiên chạy lại, vừa định đỡ cậu dậy thì lại sững người khi ánh sáng vàng nhạt bao quanh Nobita hoàn toàn tan biến, để lộ một thân thể chi chít thương tích.
Lớp da từng bị vặn xoắn, từng đường máu bị ép sâu vào trong thịt, những vết nứt nẻ sưng lên vẫn chưa lành. Dù không còn chảy máu, nhưng cả người cậu như vừa từ lò rèn sống bước ra, bị nung chảy rồi ghép lại.
Tất cả bị cậu bộ dạng khiếp sợ, không ai nói được gì.
Shizuka chỉ biết ôm cậu thật chặt vào lòng, không kìm nổi nước mắt nữa. Cô bật khóc, khóc như chưa từng khóc, đến nghẹn thở.
Đến mức chỉ vừa gào tên cậu một tiếng thì đã ngất lịm đi trong vòng tay cậu, không phải vì sợ hãi, mà vì trái tim cô không thể chịu nổi cảnh người mình thương yêu phải đau đớn đến thế.
Ngay khi Shizuka vừa ngất đi, Doraemon lập tức hành động. Không để mất thêm giây nào, cậu lật tung Túi Thần Kỳ, lôi ra hàng loạt bảo bối cấp cứu từ Gel Hồi Phục Tế Bào, Gối Dưỡng Khí, đến Băng Quấn Siêu Cường Tự Tái Cấu Trúc.
Trong vòng vài giây, Nobita đã bị Doraemon và Mini Dora quấn chặt thành một xác ướp chính hiệu, chỉ để hở hai con mắt tròn xoe bất lực.
Nobita định nói gì đó, có lẽ là “mình vẫn còn tỉnh” hoặc “nhẹ tay chút được không?” nhưng chỉ vừa hé môi thì đã bị một lượt băng tiếp theo dán ngang miệng, hoàn toàn không phát ra tiếng nào ngoài tiếng “ưm ưm” uất ức.
Lúc này, Mini Dora từ trong Túi Thần Kỳ leo ra, gọi thêm năm Mini Dora nữa, đều đội mũ cấp cứu, đeo kính bảo hộ sáng bóng, trông như đội y tế mặt trận thu nhỏ.
Chúng nhanh chóng lôi ra một chiếc cáng cứu thương, rồi phối hợp nhịp nhàng nhấc Nobita quấn băng đặt lên cáng như một gói hàng dễ vỡ, cẩn thận mà dứt khoát.
Một Mini Dora còn cẩn thận đặt một tấm bảng nhỏ trước ngực Nobita ghi chữ: “Vẫn sống. Đừng lắc mạnh.”
Doraemon thì không để phí một giây, cậu nhẹ nhàng cõng Shizuka trên lưng, ánh mắt đảo quanh không gian đang bắt đầu rung lên theo từng nhịp.
Từ sau trận bão đạn của Nobita, toàn bộ tầng không gian này đã bị xé toạc, bức tường bắt đầu rạn, sàn rung lên như có thứ gì phía dưới đang trồi lên, trần nhà chảy những dòng nước lạ lùng, có ánh đỏ như máu.
“Không còn thời gian.” Doraemon lẩm bẩm, tay rút ra Cánh Cửa Thần Kỳ. Mở ra một lối thoát nhanh về điểm gần nhất có thể gặp Jaien và Suneo.
Tìm được Jaien cùng Suneo, Doraemon không kịp giải thích, vội đem đang còn ngơ ngác nhóm bạn, tất cả đều nhét vào Túi Thần Kỳ.
Sau đó lấy ra Thắt Lưng Thời Gian, vội dịch chuyển thoát ra khỏi từng thực tại này trước khi toàn bộ bình nguyên Jaien tạo ra sụp đổ, từ bên trong chảy ra đỏ tươi máu.
Cứ như vậy nhóm thành công thoát khỏi tầng thực tại mệt mỏi nhất cũng là nguy hiểm bậc nhất. Sau đó liền đến nguy hiểm thứ nhì, thứ ba,… tầng thực tại.