Chương 146: Chuyện trên đường (4).
Mông lung ở giữa ánh sáng và hư vô, Nobita dần dần tỉnh lại, nhưng cậu không biết mình đang ở đâu.
Cảm giác đầu tiên cậu nhận được là một sự nhẹ nhõm kỳ lạ. Toàn thân cậu nhẹ như bông, không cảm giác được trọng lực, không biết mình đang đứng, nằm hay đang trôi bồng bềnh giữa những tầng mây, hoặc giữa một không gian không có trên không cũng chẳng phải dưới đất. Không có mặt đất dưới chân, không có bầu trời trên đầu, chỉ có một vùng sáng trắng chói lòa lấp đầy thị giác.
Cậu cố gắng mở mắt, nhưng phía trên lại chỉ có một khối ánh sáng rực rỡ như mặt trời treo lơ lửng, chói lòa đến mức khiến tầm nhìn của cậu như bị thiêu rụi.
Nobita nhăn mặt, giơ tay lên theo bản năng che ánh sáng nhưng không hề cảm thấy có cái bóng tay nào hiện lên, như thể chính thân thể mình cũng đang trở nên trong suốt, bị hòa tan vào không gian này.
Rồi bỗng bên tai cậu vang lên âm thanh.
Đầu tiên chỉ là một tiếng gọi mơ hồ nhưng quen thuộc, xa xăm lại nhỏ bé như gió luồn qua tai, khiến cậu không thể phân biệt đó là tiếng người hay tiếng vọng của chính trí tưởng tượng. Cậu cố tập trung, cố bám víu vào đó như người lạc đường giữa sa mạc nhìn thấy một dòng suối xa lạ.
Lần nữa, tiếng gọi vang lên.
Nhưng lần này, không còn cái cảm giác thân quen ấm áp. Nó trở nên xa cách, lạnh lẽo, khô cứng như phát ra từ một chiếc loa cũ kỹ của đài phát thanh.
Âm thanh bị bóp nghẹt qua nhiều tầng lớp nhiễu sóng, xen lẫn tiếng “bíp… tạch… roẹt” và những câu nói dài lạ lẫm mà Nobita chẳng thể hiểu được.
Họ nói rất nhiều, bằng thứ tiếng bị kéo rè không rõ hoặc bằng một cấu trúc chữ nghĩa mà cậu chưa từng tiếp xúc.
Cậu chỉ bắt được vài từ đơn lẻ như “mẫu thể” “nhiễu dữ liệu” “tách biệt ý thức”… khiến mọi thứ càng thêm rối rắm. Tựa như có ai đang phân tích cậu, hoặc đang hỏi cung cậu, thậm chí không quan tâm cậu có hiểu không.
Cậu muốn nói gì đó, nhưng miệng không cử động được. Cậu muốn cử động, nhưng toàn thân không đáp lại. Nobita dường như đang trôi dạt trong chính cơ thể mình, không còn kiểm soát được bản thân, cũng chẳng biết liệu đây có phải là mơ.
Âm thanh vang lên lần cuối cùng, lần này là hàng loạt tiếng “bíp” nhỏ dần, rồi tắt hẳn. Như một cuộc gọi vừa kết thúc.
Không gian lại trở nên yên lặng. Không còn âm thanh, không còn lời nói, không có gì cả.
Nobita lặng người. Không rõ cậu đang được thả lỏng… hay đang bị phân rã. Cảm giác mơ hồ giữa thư giãn và giãy giụa đan xen trong tâm trí, khiến cậu vừa thấy nhẹ nhõm, vừa thấy bất an sâu sắc.
Trong mảng trắng mênh mông ấy, nơi ý thức Nobita như tan biến thành sương khói, một tia âm thanh quen thuộc đột nhiên len lỏi vào:
“Nobita!”
Một cái tên cùng một lời gọi thân quen.
Kia là tên của cậu sao?
Cậu cố lắng nghe rồi mơ hồ nhớ lại. Là Doraemon? Hay Shizuka? Rồi cả Suneo và Jaien nữa. Tiếng gọi đến từ bốn phương tám hướng, lúc gần lúc xa, như gió bay qua rặng thông trong chiều hoàng hôn.
Nobita giật mình, hay đúng hơn, ý thức của Nobita dần hợp lên. Cậu muốn bật dậy, muốn gọi to, muốn hét lên rằng:
“Mình ở đây! Doraemon! Các cậu, tớ ở đây!”
Nhưng cổ họng cậu khô rát, không phát ra được âm thanh nào. Toàn thân bất động như bị trói trong tượng đá. Cậu chỉ có thể trôi, như một cái bóng không gốc, giữa biển ý thức mênh mông.
Âm thanh dần mờ nhạt, rồi tắt hẳn.
Không gian trở lại tĩnh lặng, lạnh lẽo. Nobita bắt đầu cảm thấy sợ hãi. Không phải sợ bóng tối hay cô đơn, mà là sợ bị lãng quên, rằng cậu sẽ vĩnh viễn không thể quay lại, sẽ bị bỏ lại ở một nơi không ai đến được, không ai nhớ tới.
Rồi bất ngờ, vùng không gian dưới chân hoặc cái gì đó tương tự, rụng vỡ.
Cậu rơi xuống. Như thể có một bàn tay vô hình, nhấn cậu sâu hơn, vào tận đáy vực tối. Càng rơi, Nobita càng thấy lạnh. Một loại lạnh không đến từ gió hay nước, mà đến từ ký ức, nỗi sợ, sự xấu hổ và bất lực mà ngay cả cậu cũng không dám đối diện.
Một phần sâu trong tiềm thức, bị phong kín từ rất lâu rồi. Những điều cậu không muốn nghĩ đến, những lúc yếu đuối, những lần cậu khiến người khác thất vọng… tất cả hiện ra như từng mảnh gương vỡ.
Không…
Không được để họ thấy những thứ này. Không được để họ đến đây…
Ngay khoảnh khắc ấy, một tia sáng vỡ tung ra trong bóng tối.
Lần này không phải là tiếng gọi, mà là hình ảnh, như một dòng phim quay chậm hiện ra trong tâm trí:
Shizuka đang chống cây gậy, thở dốc, mồ hôi lấm tấm dưới tóc.
Doraemon dìu Suneo kiệt sức, đôi mắt lo âu nhưng vẫn kiên cường.
Jaien, cậu ấy vẫn đang dẫn đầu, ánh mắt chưa từng sắc bén như thế.
Họ đã rất mệt mỏi. Nhưng từng bước, từng bước một, họ vẫn tiến về phía trước, chỉ vì một lý do duy nhất là: tìm cậu.
Tim Nobita co thắt. Cậu không muốn họ nhìn thấy cậu như thế này. Không muốn họ đánh đổi cả thân thể và ý chí chỉ vì một người vô dụng như cậu.
Nhưng cùng lúc đó… cậu không thể chịu nổi việc họ bị tổn thương vì cậu.
“Mọi người…”
“Không được… Mình phải dậy… Mình phải quay lại!”
“Mình phải tỉnh lại! Dậy đi, Nobita! Động đậy đi! Đây là cơ thể của mày!!”
Và lần đầu tiên, ngón tay cậu run lên. Rồi môi. Rồi đôi mắt dần mở.
Trong một nơi nào đó ngoài tầng sâu kia cậu bắt đầu tỉnh lại.
Không phải bằng ý chí, mà bằng tình bạn.
Mắt Nobita từ từ hé mở, ánh sáng trắng chói chang khiến cậu phải mất vài giây mới thích nghi được. Trần nhà cao vút, ánh đèn huỳnh quang hắt xuống mặt sàn kim loại lạnh lẽo và phản chiếu bóng mình mờ nhạt.
Cậu đang nằm trên một loại bệ đỡ trong suốt, xung quanh là những dãy máy móc kỳ dị, phát ra những âm thanh “tít tít” đều đều, xa lạ nhưng không hoàn toàn đáng sợ, giống như trong phòng thí nghiệm công nghệ cao.
Cậu thử nhấc tay, nhưng toàn thân nặng trĩu, như thể bị cột chặt bởi một thứ gì đó vô hình. Thở cũng khó, từng nhịp hít vào lại mang theo cảm giác đau nhói như bị ép ngực.
Nobita cau mày, cố gắng quay đầu sang bên, nơi có một loạt thiết bị cỡ lớn đang hoạt động. Một số cái nhấp nháy ánh xanh lam, số khác phát ra tiếng gõ lạch cạch đều đặn.
Ở phía cuối phòng là lối ra, đang có rất nhiều nhân viên mặc đồ bảo hộ màu bạc lướt qua lướt lại. Ai cũng có vẻ gấp gáp, nét mặt đầy căng thẳng như đang chuẩn bị ứng phó sự cố lớn. Một số người còn tranh cãi kịch liệt, vài người khác thì vừa kiểm tra dữ liệu, vừa chạy ra ngoài.
Chỉ còn mười mấy người ở lại, những người có vẻ đang canh giữ căn phòng, nhưng thậm chí họ cũng không còn quá chú ý đến Nobita.
Cậu thử cố nhích người dậy để quan sát rõ hơn, từng khớp xương như đang bị đóng băng, mỗi lần nhúc nhích là mỗi lần đau buốt truyền lên đầu.
Cảm giác ấy… không giống khi bị thương vật lý. Càng giống như cơ thể cậu đang bị nén lại, từng tế bào đang phản ứng nghịch với môi trường quanh mình. Một sự chèn ép nội tại không thể gọi tên.
Lúc ấy, một đợt chấn động nhẹ lan khắp căn phòng. Các máy móc rung lên khe khẽ. Một vài màn hình đổi màu, còi báo động nhỏ bật sáng. Đám người còn sót lại trong phòng bắt đầu hoảng hốt.
“Phòng trung tâm bị tấn công! Có thứ gì đó đang cố phá rào phòng thủ đi vào!”
“Đưa mẫu vật đến tầng dưới. Ngay lập tức!”
“Không được! Thiết bị dịch chuyển hiện chưa ổn định, nguy cơ sai dịch không gian cao đến 77%!”
Trong phút chốc, những người còn lại cũng nhanh chóng chạy ra khỏi phòng, để mặc Nobita một mình trên giường thủy tinh, giữa biển máy móc yên ắng và ánh đèn đỏ nhấp nháy.
Nobita bấy giờ mới dám hoàn toàn mở mắt ra, đảo mắt khắp nơi.
Và rồi cậu thấy không xa bên cạnh, trên một kệ an toàn có khóa niêm phong là toàn bộ số Bảo Bối trên người của cậu.
Trong đó có Kính Lúp Xuyên Thấu, Chong Chóng Tre,… và cả Thắt Lưng Thời Gian. Tất cả được đặt gọn gàng, như đang chuẩn bị phân tích hoặc tách rời.
Nhưng vấn đề lớn nhất là Nobita không thể thoát ra. Cậu đoán mình bị cột chặt bằng một lớp khóa năng lượng trong suốt. Mỗi lần cậu cố cử động mạnh, một tiếng tách nhỏ vang lên từ dây truyền theo cơ thể, như có cơ chế cảnh báo nào đó sắp kích hoạt.
Và khó chịu hơn cả là… cậu bắt đầu thấy càng tức ngực.
Hơi thở không đều.
Ngực như bị đè ép bởi thứ gì vô hình. Không khí không loãng, máy móc vẫn hoạt động, nhưng bên trong Nobita có thứ gì đó đang dần thay đổi.
“Không lẽ là dư chấn từ chuyến dịch chuyển?”
“Hay là do ai đó làm gì với cơ thể mình?”
Dưới ánh đèn trắng nhạt nhòa, Nobita gắng gượng thở, từng nhịp nặng nề như bị ép qua một ống dẫn chật hẹp.
Mỗi cơn hít vào không mang lại nhiều dưỡng khí, mà chỉ làm ngực cậu thêm buốt nhói. Tim như bị bóp nghẹt, nhưng trong đôi mắt đã mở hoàn toàn kia, không hề có hoảng loạn.
“Hoảng hốt không giúp được gì… nếu yếu đuối, mình sẽ chết trước khi kịp thấy nhóm Doraemon lần nữa…”
Cậu ép bản thân tĩnh tâm lại.
Hai tháng huấn luyện ở tầng thực tại lính đánh thuê đã không uổng phí, dù cơ thể cậu khi ấy chỉ vừa kịp làm quen với súng đạn và chiến thuật, thì ý chí cùng sức chịu đựng đau đớn đã khắc sâu trong từng phản xạ.
Mỗi lần huấn luyện quá mức, bị đánh ngã, rồi lại đứng lên, tất cả đều giúp cậu hiểu cơ thể mình rõ hơn. Và quan trọng nhất, cậu học được cách không gục ngã vì thống khổ, sợ hãi hay mệt mỏi.
Một cơn co rút đau đớn chạy dọc sống lưng như nhắc nhở, Nobita biết thời gian dành cho mình không còn nhiều.
Cậu lặng lẽ tập trung cảm nhận, ở phía trong tay cậu, một luồng năng lượng đang dao động xuất hiện, chính là Thần Khí luôn theo cậu.
“Chỉ cần… di chuyển một chút chút thôi… chỉ cần mình điều khiển được nó…”
Một tia rung động nhỏ truyền khắp lồng ngực. Cậu dồn lực vào từng ngón tay, những gân xanh hiện rõ dưới da. Một tiếng rắc nhẹ vang lên, rồi như hiệu ứng dây chuyền, các lớp khóa đang trói buộc Nobita bắt đầu tan vỡ, từng cái một hóa từng viên đạn óng ánh.
ẦM!!!
Hàng chục lớp trói buộc cùng lúc bị phá nát, bức tường áp lực trong ngực Nobita cũng tan biến. Nhưng cơn mệt mỏi trào đến như sóng thần. Cậu quỵ xuống sàn, tay chân run rẩy như không còn chút sức lực.
“Không được… phải đứng dậy…”
Nobita rướn người, một tay với lấy cạnh bàn kim loại lạnh ngắt. Đầu óc choáng váng, cơ thể cậu như thể vừa thoát khỏi một cơn hấp hối, mỗi bước nhích về phía trước đều như bị kéo ngược lại bởi trọng lực của tử thần.
Toàn thân đau đớn như bị gõ bằng hàng trăm chiếc búa nhỏ, từng khớp xương rên rỉ, từng bó cơ đau rát như thiêu cháy. Nhưng cậu vẫn bám lấy bàn, gắng đứng lên. Mồ hôi lạnh túa ra, nhưng Nobita vẫn giữ lấy một ý niệm duy nhất:
“Không ai cứu được mình… chỉ có mình cứu mình trước, rồi mới đến cứu mọi người…”
. . .
Lơ lửng giữa không gian vàng trắng mịt mờ như một chiều không gian khác, ba bóng người dần dần tỉnh dậy trong Túi Thần Kỳ.
Trước mắt họ là một khoảng không vô định, không có trên dưới, trái phải, chỉ có vô số Bảo Bối Thần Kỳ cùng Doraemon đồ sinh hoạt trôi nổi.
Doraemon, Shizuka và Jaien mở mắt gần như cùng lúc. Ban đầu, cả ba đều hoàn toàn mơ hồ.
Cảm giác như vừa ngủ dậy sau một cơn sốt cao. Đầu ong ong, cơ bắp lỏng lẻo, nhận thức chập chờn. Tư duy như bị ngâm trong nước đá, có hình có dạng nhưng chưa thể vận hành.
“Đây là đâu…?”
“Mình đang làm gì…?”
“Tại sao cơ thể lại như thế này?”
Họ lơ lửng trong trạng thái nửa mơ nửa tỉnh. Cảm xúc mệt mỏi và tỉnh táo va chạm nhau như hai dòng nước đối cực, hòa trộn rồi tan rã, khiến cả ba không cách nào tập trung được. Chỉ sau vài phút, khi dòng ký ức dần trở lại, cơn phẫn nộ mới thật sự dâng trào.
Jaien là người phản ứng mạnh nhất.
“CÁI TÊN SUNEO CHẾT TIỆT NÀY!!!”
Mặt cậu lập tức đỏ bừng, vừa giận vừa xấu hổ. Cơ bắp toàn thân căng cứng lại như muốn xé toạc không khí xung quanh. Cậu gào lên, vẫy vùng, gầm thét vào khoảng không vô tận:
“Sao nó DÁM làm vậy hả!? Mau thả tao ra mau lên! SUNEO MỎ NHỌN CHẾT TIỆT, CÓ NGHE KHÔNG HẢ!!!”
Shizuka cũng đã hoàn toàn tỉnh. Gương mặt cô tái nhợt nhưng ánh mắt đầy giận dữ, bàn tay nắm chặt tà váy như cố kiềm nén:
“Cậu ấy… đánh ngất cả ba người chúng ta rồi nhốt lại? Sao có thể liều lĩnh như vậy chứ?”
Doraemon giữ gương mặt trầm lặng, nhưng ánh mắt cậu nặng trĩu nỗi thất vọng và bất lực. Là người luôn muốn nhóm hòa hợp, cậu luôn muốn cả nhóm sinh ra xung đột, nhưng lần này cậu cũng không thể khuyên can Jaien, bởi cậu cũng rất tức giận. Không phải vì bị đánh ngất, mà là vì:
“Suneo đã gánh vác tất cả một mình, cậu ấy không tin rằng chúng ta có thể tiếp tục cùng nhau…”
Doraemon thì thào, như tự nói với chính mình.
Sự giận dữ, thất vọng, đau lòng hòa quyện vào nhau, tạo thành một khối cảm xúc nặng nề đè lên cả ba người bạn.
Jaien vẫn vùng vẫy, gào thét.
Shizuka nghiến răng, mắt rưng rưng.
Doraemon siết chặt nắm tay, im lặng nhưng mắt rực lên.
Ngay khi cả ba dần bình tĩnh lại, chuẩn bị bàn cách thoát ra khỏi không gian của Túi Thần Kỳ, một tiếng ngáy khe khẽ vang lên khiến cả nhóm khựng lại.
Âm thanh ấy thật không lớn, nhưng trong không gian tĩnh lặng như thế này, lại như một cái tát vào bầu không khí căng thẳng. Cả ba lập tức quay về phía phát ra âm thanh và lập tức sững sờ.
Cách đó không xa, trên một vùng không gian tĩnh lặng, một Mini Dora màu cam đang nằm ngủ say như chết.
Nó dùng Cánh Cửa Thần Kỳ làm giường, thân hình bé nhỏ nằm giữa cánh cửa. Một tấm Khăn Trải Bàn Thịnh Soạn được kéo ngang người như chăn.
Xung quanh còn được quấn lại bằng Sợi Dây Giúp Việc, để… đảm bảo không rơi ra trong lúc ngủ?
Nhìn thấy cảnh tượng ấy, Doraemon há hốc miệng, mắt trợn tròn như sắp bật ra ngoài:
“Hả? Nó… nó làm gì ở đây!?”
Doraemon như bị kéo bật khỏi cơn giận, thay vào đó là sự kinh ngạc lẫn khó tin.
Cậu lại gần Mini Dora màu cam, ngó nghiêng kiểm tra từng thứ.
Shizuka hỏi khẽ: “Cậu biết nó à?”
Sau đó, cô nhận ra mình giống như hỏi thừa, bổ sung
“Nó là một trong những Mini Dora của cậu đúng không? Nó xuất hiện ở đây có vấn đề gì sao?”
Doraemon gật đầu, nhưng gương mặt cậu đầy rối rắm.
“Ừ, nó là một trong các Mini Dora của mình. Chúng không có mình năng lượng dồi dào, nên cần thường xuyên ngủ để nạp năng lượng. Mình vốn muốn để chúng phụ mình dọn dẹp không gian Túi Thần Kỳ. Nhưng… đám này thì…”
Cậu thở dài thật sâu, biểu cảm như đang cạn lời:
“Bản thân mình đã lười xếp đồ rồi, chúng còn lười hơn mình gấp mười lần! Nói tụi nó dọn dẹp chẳng khác nào nhờ Jaien dạy nhạc lý…!”
Jaien: “Nè! Nói các gì đó hả!!”
Doraemon lờ đi, tiếp tục than vãn:
“Dọn xong rồi tụi nó lại rối tung lên hoặc Mini Dora khác lại sắp lại theo kiểu mới rối hơn cũ! Mình đành chia khu vực nghỉ riêng cho tụi nó, ít ra không làm loạn… Nhưng tại sao cái này lại trôi dạt đến đây!?”
Mini Dora nói cho cùng là mô hình thu nhỏ của chính Doraemon, nhưng với trí lực thấp hơn cùng tính khí kỳ quái. Mỗi Mini Dora có một màu và tính cách đặc trưng, nhưng chung quy là… tính cách y như chủ, nếu không muốn nói là còn tệ hơn.
Shizuka nghe vậy, che miệng cười, cảm giác không khí bị câu chuyện của Doraemon làm cho nhẹ nhàng vui tươi hơn. Cô cúi xuống, nhẹ nhàng lay lay Mini Dora màu cam, nhưng nó vẫn ngáy ngủ đều đều, chẳng có dấu hiệu gì sẽ tỉnh lại.
Jaien bực bội mở miệng:
“Nó có biết tụi mình đang bị nhốt ở đây không hả!? Tụi mình bị cái tên mỏ nhọn kia đánh cho ngất, nhét vào túi, mà nó thì ngủ một giấc không thèm để ý gì sao!”
Mini Dora màu cam vẫn ngủ mê man, cái đầu nhỏ khẽ cọ vào khăn, miệng thì thầm gì đó như “Dorara…”
Jaien cau mày, tay siết chặt lại, ánh mắt lộ vẻ do dự khi nhìn Mini Dora vẫn còn cuộn tròn ngủ say như chết trên Cánh Cửa Thần Kỳ. Cậu nheo mắt, như đang cân nhắc có nên đá cho một phát cho nó tỉnh không.
Shizuka thoáng nhìn qua Jaien, rồi nhỏ giọng hỏi Doraemon:
“Cậu có cách nào gọi nó dậy nhẹ nhàng hơn không? Đừng để Jaien ra tay…”
Doraemon suy nghĩ vài giây, rồi như sực nhớ ra điều gì đó, liền búng tay cái chóc.
“Có! Tớ biết một cách chắc chắn hiệu quả!”
Cậu bơi nhanh về phía mớ hỗn độn đồ đạc trong không gian lưu trữ của Túi Thần Kỳ, lục lọi một lúc, rồi lôi ra một cái lò vi sóng mini màu xanh nhạt. Cậu nghiêm túc nói:
“Hồi trước tớ có nhờ Hajime làm riêng một mẻ bánh rán đặc biệt, loại cao cấp dùng nguyên liệu cực đắt đỏ, lại thêm hương liệu từ tương lai. Vì quá ngon, nên tớ cất đi không dám dùng, chỉ định dành cho dịp đặc biệt mới ăn.”
Jaien và Shizuka nghe đến đây, mắt lập tức sáng như đèn pha. Mỗi người vô thức nuốt nước bọt một cái “ực”. Mùi bánh rán còn chưa hâm nóng mà đã thoang thoảng thơm ngậy đến đáng sợ.
Doraemon cảnh giác nghiêng đầu liếc cả hai:
“Đừng có mà nghĩ bậy… Thôi được rồi, mỗi người một cái thôi đấy!”
Cậu vừa nói vừa lấy ra một túi bánh rán nhỏ xíu đóng gói chân không có ghi dòng chữ viết tay: “Không được mở khi chưa vào dịp đặc biệt”.
Doraemon thở dài một hơi như tiễn biệt kho báu, rồi mở túi, bỏ vào lò vi sóng.
“Tít—Tít—”
Rrrr… Đinh!
Mùi hương ngọt ngào lập tức lan tỏa khắp không gian. Bánh rán vừa mở cửa lò liền tỏa nhiệt ấm, thơm ngậy, khiến cả ba như sững người trong khoảnh khắc.
Jaien và Shizuka lập tức quên luôn sự giận dữ ban nãy, chỉ còn lại ánh mắt long lanh, đôi tay run rẩy nhận phần bánh của mình, chậm rãi hưởng thụ từng miếng như thể được thưởng thức thần vật.
“Tức quá đi! Biết vậy lúc trước lấy ra ăn luôn rồi còn hơn!”
Doraemon thì vừa rầu rĩ vừa bơi về phía Mini Dora màu cam, tay còn lại cầm chiếc bánh rán thứ ba, lắc qua lắc lại trước mũi nó, nói như dụ con mèo con:
“Dậy đi nào… Bánh rán đặc biệt đây… Hajime làm đấy… Ngon lắm đó…” Nói nói, cậu nhịn không được cắn một cái, làm lộ ra bên trong càng thêm mê người phần nhân cùng mùi hương bùng nổ.
Mini Dora khịt khịt mũi, tay giật giật, rồi bật dậy như cái lò xo.
“Dorara!?”
Nó nhào về phía Doraemon, suýt nữa cắm đầu vào mặt cậu. Doraemon nghiêng người né, giơ bánh cao lên như khống chế:
“Tỉnh rồi thì trả lời ngay! Bọn ta ngủ bao lâu rồi? Ngươi có biết Suneo đang làm gì không? Cậu ấy bây giờ thế nào rồi?”
Màu cam Mini Dora vừa mơ màng tỉnh dậy, đôi mắt còn ngái ngủ, nhưng chỉ trong tích tắc, khi mùi bánh rán đặc biệt của Hajime lan tới mũi, con robot mèo tí hon lập tức bừng tỉnh như thể vừa được sạc đầy pin.
Mini Dora ngẩn ra một giây. Nhưng thay vì trả lời ngay, nó lại hít sâu một hơi mùi bánh rán đang phảng phất, đôi mắt nhỏ lấp lánh như bị thôi miên. Sau đó, nó bắt đầu đáp lời bằng chuỗi ngôn ngữ đặc trưng của Mini Dora:
“Dorara… dorara dodora dorara… doradorara dorara!”
Nghe có vẻ chỉ như tiếng máy móc ngắn gọn, nhưng thực tế ngôn ngữ này cực kỳ cao cấp và cô đọng. Chỉ một âm tiết “dorara” có thể chứa thông tin tương đương với cả một mệnh đề hoặc chuỗi mô tả dài trong ngôn ngữ thường.
Tuy nhiên, hệ thống giải mã tự nhiên của loài người lại không thể hiểu được, chỉ có các máy móc tiên tiến hoặc người thường xuyên tương tác với Mini Dora như Doraemon, Nobita hoặc các kỹ sư tương lai mới giải mã được phần nào.
Lúc Doraemon còn đang nhíu mày phân tích ý nghĩa, Mini Dora bất ngờ hành động, nó vọt tới như tia chớp, hai tay nhỏ bé nhắm thẳng vào tay Doraemon đang giữ bánh rán.
Nhưng Doraemon đã quen rồi.
Từ sau lần tham dự tiệc do Hajime tổ chức, cậu đã luyện kỹ năng “giấu bánh rán cấp tốc” đến mức đỉnh cao. Mèo máy phản xạ cực nhanh, ngay lập tức rụt tay lại, bỏ bánh rán vào trong miệng.
Nhưng… Mini Dora cũng đâu phải dạng vừa. Cú vồ của nó chính xác đến đáng ngạc nhiên, kết quả là, nó vẫn cắn được một phần tư chiếc bánh trước khi Doraemon kịp ăn hết.
“Aaaah! Không!!! Đừng có gặm kiểu đó!” Doraemon kêu lên thảm thiết, nhìn góc bánh bị mất với ánh mắt đầy bi kịch.
Mini Dora thì đang gặm phần bánh nhỏ ấy, thỏa mãn đến mức phát ra tiếng “doraraaa…” rên rỉ như mèo con được vuốt ve. Shizuka và Jaien cũng nghẹn họng nhìn cảnh đó, không biết nên giận nó, giận Doraemon hay… ganh tị với một mẩu bánh bé xíu.
Doraemon vội nuốt nốt phần bánh còn trong miệng, gương mặt vừa tiếc nuối vừa tức giận, đoạn khẽ hắng giọng rồi nghiêm túc nói:
“Được rồi… Theo lời Mini Dora thì Suneo hiện vẫn ổn. Cậu ấy đã rời khỏi tầng chúng ta đã đến trước đó, dẫn theo sáu Mini Dora còn lại để tiếp tục tìm kiếm. Suneo cho rằng nếu cả nhóm tiếp tục như trước sẽ cạn kiệt thể lực mà không thu được gì, nên mới quyết định cho bọn tớ nghỉ ngơi cưỡng chế… Dù vậy, tớ cũng không thể tha thứ hành động này dễ dàng đâu.”
Jaien đập tay vào lòng bàn tay, rầm rầm nói:
“Lát nữa gặp lại tên mỏ nhọn đó, nhất định phải dạy cho cậu ta một trận!”
Shizuka thì lại thở dài:
“Nhưng nếu không nhờ cậu ấy… chắc giờ này chúng ta vẫn đang gục ngã giữa một tầng thực tại nguy hiểm nào đó rồi.”
Doraemon cũng gật đầu đồng tình. Dù trong lòng còn giận, cả ba đều biết Suneo không hành động vì ích kỷ mà là vì nghĩ cho cả nhóm.
Bây giờ nhiệm vụ trước mắt là rời khỏi không gian bên trong Túi Thần Kỳ. Nhưng đây lại là vấn đề không hề đơn giản.
Dù là người dùng thường xuyên, Doraemon cũng chỉ biết cách thao tác với túi từ bên ngoài chứ không thường xuyên tự mình chui vào như vậy. Trong khi đó, màu cam Mini Dora lại chính là nhân vật nắm rõ cấu trúc và lối ra của Túi Thần Kỳ hơn cả.
Mini Dora lúc này đứng nghiêm chỉnh, giơ một tay lên báo hiệu: “Dorara!”
Sau đó nó quay người, bắt đầu chạy lạch bạch về một hướng, vừa đi vừa rút ra từ tay áo nhỏ xíu của mình một cây gậy phát sáng mini, dùng để soi rõ và dẫn đường không gian bên trong túi. Cả ba lập tức chạy theo, dù trong lòng vẫn còn trăm mối cảm xúc đan xen.
Sau một lát di chuyển, cả nhóm thấy Mini Dora màu cam dừng lại trước một khe hở nhỏ lấp lánh ánh sáng. Nó quay đầu lại, phất tay như ra hiệu: “Dorara!”
Jaien không đợi được thêm nữa, gầm nhẹ: “Cuối cùng cũng ra được rồi!” rồi chui ngay qua khe hở.
Doraemon và Shizuka chuẩn bị bước theo, nhưng bất ngờ Jaien lại chui ngược trở vào, gương mặt cứng đờ như bị dội nước lạnh. Thấy biểu cảm kỳ lạ của Jaien, Shizuka lo lắng hỏi:
“Bên ngoài có chuyện gì sao? Có nguy hiểm không? Suneo đâu rồi?”
Jaien gãi đầu, mặt đỏ bừng như không biết phải trả lời thế nào. Hình như cậu rất bối rối nhưng không thể diễn đạt được điều mình vừa thấy.
Doraemon híp mắt, ánh mắt lóe lên tia nghi ngờ. Cậu bước lên, thò đầu qua khe hở, nhìn ngó một lát rồi lại chui trở lại, gương mặt đầy bất đắc dĩ:
“Không phải chỗ này rồi… đó là Túi Thần Kỳ dự phòng mà tớ để lại ở nhà.”
Shizuka trợn tròn mắt:
“Là cái túi phụ? Vậy lối vào túi chính ở đâu?”
Doraemon quay sang Mini Dora, giọng nghiêm túc hơn:
“Không phải lối này, bọn tớ cần đi đến chỗ Suneo, không phải chỗ ở nhà.”
Mini Dora gãi đầu, bộ dạng có chút xấu hổ. Nó mở to mắt quét quanh, lẩm bẩm “Dorara… dorado…” như đang tìm kiếm.
Sau vài giây, ánh mắt nó sáng lên, gật đầu cái “rộp” rồi phất tay ra hiệu đi theo hướng khác.
Lại đi được một đoạn đường quanh co trong không gian rối rắm của Túi Thần Kỳ, nhóm ba người cuối cùng cũng bắt kịp Mini Dora màu cam dẫn đầu. Phía trước, một lối ra với ánh sáng đặc trưng hiện ra trong tầm mắt.
Jaien vẫn hùng hổ đi trước, không nói không rằng lao thẳng qua khe mở.
Ngay khi vừa chui ra, một tiếng kêu kinh ngạc quen thuộc vang lên:
“Hả?! Jaien?!”
Đó là giọng của Suneo.
Cậu đang chăm chú ghi chép gì đó trên mặt đất thì bị cả Jaien cùng Doraemon và Shizuka đồng loạt từ túi gắn trên ngực mình chui ra, khiến Suneo giật mình suýt ngã ngửa.
Doraemon thốt lên:
“Ra được rồi!”
Nhưng gương mặt Jaien đã tối sầm lại, khí thế như muốn cho Suneo một trận nên thân. Nhìn thấy vậy, Suneo lập tức lùi lại mấy bước, giơ tay ra vội vàng hét lên:
“Đợi đã! Đợi đã! Tớ tìm được vị trí của Nobita rồi!”
Cả ba người kia lập tức khựng lại, giật mình đồng thanh thốt lên:
“CÁI GÌ?!!”