Chương 145: Chuyện trên đường (3).
Mỗi lần nhóm bước vào một tầng thực tại mới, quá trình di chuyển không hề đơn giản như vẻ ngoài. Họ không thể cứ thế mà dịch chuyển tầng này sang tầng khác một cách bừa bãi, mà luôn phải thực hiện một loạt các bước kiểm tra đầy cẩn trọng.
Ngay khi vừa đặt chân đến một tầng mới, điều đầu tiên nhóm cần làm không phải tìm Nobita, mà là xác định: tầng này có an toàn hay không?
Nếu xung quanh tồn tại dấu hiệu nguy hiểm, hay xuất hiện sinh vật thù địch, hoặc khí hậu, địa hình dị thường, nhóm sẽ ngay lập tức di chuyển đến một nơi an toàn hơn, hoặc nếu tình huống vượt tầm kiểm soát, sẽ lập tức rút khỏi tầng này.
Nếu tầng đó được xác định là tạm thời không có gì bất thường, nhóm mới bắt đầu tìm một nơi có tầm quan sát tốt, hoặc ít nhất là một vị trí đủ cao để nhìn toàn cảnh. Bởi vì dù có quay lại một tầng từng ghé qua, họ không bao giờ xuất hiện ở cùng vị trí cũ.
Tọa độ khi dịch chuyển luôn có phần ngẫu nhiên, khiến vị trí xuất hiện mỗi lần đều khác biệt, thậm chí đôi lúc là cực kỳ bất lợi như trong tầng hầm dưới đất, trên bầu trời, hay thậm chí là trong tường.
Trong lúc Doraemon, Jaien cùng Shizuka quan sát địa hình và kiểm tra dấu hiệu nguy hiểm, Suneo lại lật giở sổ tay ghi chép, quyển sổ cậu vẫn luôn mang bên mình, ghi lại mọi đặc điểm, chi tiết của từng tầng nhóm từng ghé qua.
Nếu tầng này đã được đánh dấu là từng đến rồi, nhóm sẽ ưu tiên rời đi sớm để tiết kiệm thời gian. Ngược lại, nếu tầng đó còn trống, Doraemon mới bắt đầu sử dụng Gậy Tìm Người để kiểm tra liệu Nobita có đang ở tầng thực tại này hay không.
Dù Nobita có hay không, bước cuối cùng là Doraemon ra lệnh cho cả nhóm đồng bộ lại tọa độ Thắt Lưng Thời Gian, đặt về toạ độ mới, đã được chọn theo thuật toán di chuyển do chính Doraemon và Suneo thiết kế, nhằm tránh lặp tầng và không bỏ sót.
Đây là chu trình quen thuộc, được nhóm tối ưu hóa sau rất nhiều lần thử sai, nhưng cho dù đã làm nhanh đến mức nào, mỗi lần chuyển tầng vẫn mất ít nhất mười phút, chưa kể khi gặp tình huống bất ngờ còn có thể lâu hơn.
Nhóm vẫn còn may mắn là tạm thời không cần xác định chủ đề tầng hay tìm Đại Học Giả, vì mục tiêu hiện tại chỉ là tìm ra Nobita càng nhanh càng tốt. Nếu vẫn còn ôm đồm mọi việc như trước kia, thì mỗi tầng mới họ bước vào sẽ không chỉ là mười phút… mà có khi mất cả mấy tiếng, thậm chí là cả ngày, còn chưa kể nguy cơ bị kẹt lại hoặc bại lộ là cực kỳ cao.
Lại một lần nữa bước vào tầng thực tại mới, nhóm Doraemon hành động theo đúng quy trình đã quen thuộc: thăm dò, kiểm tra, xác định vị trí, dò tìm dấu hiệu của Nobita.
Thế nhưng chỉ sau vài phút di chuyển, cả nhóm đồng loạt phải dừng lại và ngồi bệt xuống đất, thở hổn hển. Không phải vì tầng này quá nguy hiểm, mà bởi vì chính họ đã làn nữa chạm đến giới hạn thể chất.
Đây đã là tầng thứ hai mươi sáu kể từ khi họ bắt đầu cuộc tìm kiếm Nobita. Trong đó, có đến mười tám tầng hoàn toàn mới, mỗi tầng là một thế giới với luật lệ, khí hậu, thời gian và địa hình riêng biệt. Còn lại là tám tầng cũ, dù quen thuộc hơn nhưng vẫn đầy thử thách.
Tất cả cộng lại khiến thân thể nhóm, vốn chỉ là những đứa trẻ “bình thường” rơi vào trạng thái mỏi mệt triền miên, cơ bắp căng cứng, chân tay rã rời, như chỉ cần lỡ bước là sụp đổ ngay tại chỗ.
Điều trớ trêu là họ lại đang uống Thuốc Viên Tỉnh Như Cú, thứ khiến đầu óc nhóm tỉnh táo suốt 24 giờ tiếp. Tinh thần ý thức thì tỉnh, nhưng thể xác thì mệt rã rời, khiến sự mâu thuẫn giữa ý chí và cơ thể càng lúc càng lớn.
Không còn cơn buồn ngủ hay choáng váng để che lấp cảm giác đau nhức, trái lại, từng nhịp tim, từng bắp thịt, từng cơn co rút đều được ý thức cảm nhận rõ rệt, như thể sự đau đớn bị phóng đại gấp bội bởi chính sự minh mẫn bất thường.
Đây không còn đơn thuần là mệt mỏi, nó là hành trình điên rồ trên ranh giới giữa bứt phá và sụp đổ. Nếu kiểm soát tốt, nhóm có thể vượt qua giới hạn thể chất, khai phá một tầng sức bền mới của bản thân. Nhưng chỉ cần lệch nhịp một bước, từng người trong số họ đều có nguy cơ đột quỵ, thậm chí tử vong ngay tại chỗ.
Nói không ngoa, cả nhóm lúc này chẳng khác gì những kẻ đang điên cuồng nhảy múa bên bờ quỷ môn quan, ép bản thân lướt qua ranh giới sinh tử từng phút từng giây. Và họ biết rõ, cuộc hành trình tìm lại Nobita vẫn còn rất dài phía trước.
Suneo đứng lặng lại, nhìn theo bóng lưng đám bạn đang cố gắng bước đi phía trước. Những bước chân chao đảo, gồng mình vượt giới hạn, nhưng không ai quay đầu lại.
Họ không phải vì vô tâm, mà bởi tất cả đều đã quá mỏi mệt, đến mức chỉ cần dừng lại sẽ không đứng dậy nổi nữa.
Nhìn những người bạn thân quen của mình, trong lòng cậu dâng lên một cảm xúc khó tả. Không phải là sợ hãi, cũng không hẳn là đau đớn, mà là một thứ nỗi hổ thẹn sâu kín, pha lẫn bất lực.
Suneo biết rõ, so với cậu, đám bạn kia chưa từng có một giấc ngủ trọn vẹn, chưa từng được ăn uống tử tế kể từ lúc rời tầng N+14. Họ đã bước qua hai mươi sáu tầng thực tại, liên tục chiến đấu, lẩn trốn, thích nghi, gần như không có lấy một giây nghỉ đúng nghĩa.
Cậu là người may mắn, được ở lại một tầng an toàn, sống như người bình thường, thậm chí còn có danh tiếng, có giường để ngủ, bữa để ăn.
Nhưng cũng chính vì vậy, cậu càng thấy xấu hổ. Cảm giác như cậu đang lợi dụng phần nghỉ ngơi của mình để ép nhóm đi xa hơn, trong khi bản thân lại đứng đây chậm lại vì do dự.
Không phải mệt, mà là tâm lý đang gào lên: “Dừng lại đi, các cậu không chịu nổi nữa đâu!”
Nhưng nếu cậu nói ra… liệu có ai sẽ nghe không?
Vì ngay cả cậu cũng không khuyên nổi chính mình dừng lại.
Jaien quay đầu, cau mày, giọng gắt gỏng nhưng yếu ớt:
“Chậm quá đấy, Suneo!”
Shizuka cũng lo lắng quay lại, tay hơi nâng lên như muốn giúp đỡ:
“Cậu không sao chứ, Suneo? Đi được nữa không?”
Doraemon cũng dừng bước, ánh mắt dưới chiếc mũ tròn ánh lên nét căng thẳng và lo âu. Không ai trách cậu, nhưng ánh nhìn của họ, là kỳ vọng, là mong Suneo không bỏ lại phía sau.
Suneo đứng im. Cậu không nói gì, chỉ nhìn từng người bạn một cách lặng thinh, ánh mắt sâu và trĩu nặng.
Jaien đang đứng phía trước. Thân hình cậu cao lớn, cơ bắp gồng lên rõ ràng như muốn che chắn cho cả nhóm bằng chính thân thể mình. Gương mặt cậu nghiêm lại, môi mím chặt. Jaien không phải là người giỏi che dấu biểu cảm, nên Suneo hiểu cậu ấy đang căng thẳng đến tột độ.
Từ đầu đến giờ, Jaien luôn là người đi đầu trong mọi cuộc hành trình, luôn là người chắn phía trước, dùng sức mạnh cùng thân thể của mình làm tấm khiên che chắn cho tất cả. Chính vì thế, cậu là người chịu áp lực nhiều nhất, căng thẳng nhất, bởi không được phép yếu đuối, dù chỉ một chút, vì chỉ cần cậu ấy gục, cả nhóm sẽ không còn ai cản được hiểm họa phía trước.
Doraemon đứng giữa nhóm. Mắt mèo máy ánh lên vẻ kiên nghị. Bề ngoài, cậu không biểu lộ điều gì – không mệt, không lo sợ, không run rẩy cũng không nói gì. Nhưng Suneo thấy được rõ ràng Doraemon chính là người đau khổ nhất trong bọn họ. Bởi cậu là người thân nhất với Nobita. Nobita mất tích và Doraemon không thể không ngừng nghĩ đến điều tồi tệ nhất.
Nhưng mèo máy lại chẳng thể biểu lộ. Cậu là chỗ dựa của cả nhóm, là người có thể đưa ra kế hoạch, điều khiển bảo bối, dẫn đường. Nếu Doraemon mất bình tĩnh, thì không ai khác giữ được cả nhóm. Vì vậy, cậu ấy chọn cách nén lại, che giấu hết.
Còn Shizuka, cô gái luôn dịu dàng nhất nhóm, lại là người gồng mình nhiều nhất lúc này. Bên ngoài cô vẫn bình thản, vẫn dò xét xung quanh, vẫn lặng lẽ theo sát từng bước.
Nhưng Suneo biết Shizuka là người nhạy cảm nhất trong bọn họ. Cô đồng cảm dễ dàng, đau lòng cũng nhanh và nếu ai đó trong nhóm suy sụp, cô sẽ là người đầu tiên nhận ra… cũng có thể là người đầu tiên bị kéo theo.
Nhưng cũng vì thế, cô lại gắng gượng hơn ai hết, chỉ để không làm người khác buồn phiền.
Suneo cúi đầu, hai bàn tay siết lại. Trong khoảnh khắc đó, cậu nhận ra: không ai trong số họ là vững vàng. Mỗi người đều có một điểm yếu, nhưng lại che giấu đi vì không muốn làm gánh nặng cho người khác. Họ cắn răng chịu đựng, mỗi người vì người còn lại.
Và như vậy… họ vẫn đang bước tiếp. Không vì bản thân, mà vì nhau. Không phải không mệt, mà vì nếu dừng lại, sẽ không thể tha thứ cho chính mình.
Suneo hít một hơi sâu, rồi đáp khẽ, giọng khô khốc như nuốt vào đá vụn:
“Tớ ổn… cùng… xin lỗi.”
Hai từ cuối cùng bật ra, nhỏ đến mức chỉ mình cậu nghe rõ được hàm ý thực sự. Không phải lời xin lỗi vì để mọi người lo lắng, mà là lời cáo lỗi cho điều mà cậu sắp làm.
Shizuka nhạy cảm như mọi khi, lập tức cảm thấy có điều gì đó sai sai. Như thể một bản năng, cô xoay phắt người lại, đập ngay vào mắt là hàng chục quân tượng ma pháp của Suneo, đồng loạt chĩa pháp trượng sáng rực về phía họ.
Ánh sáng ma pháp tụ lại, tím xanh, vàng chớp nháy như những vì sao sắp rơi xuống.
“Khoan đã!” Shizuka như đoán được cậu ý định, thét lên, muốn ngăn cản điều sắp tới.
Nhưng đã quá muộn.
Từng tia ma pháp tỏa ra như mạng lưới, bao phủ toàn bộ không gian.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, Doraemon, Jaien và Shizuka đồng loạt bị đánh gục. Không hề đau đớn. Chỉ là một giấc ngủ sâu không cưỡng lại được. Một sự bảo vệ buộc phải cưỡng ép.
Không khí rơi vào tĩnh lặng.
Suneo bước chậm đến bên từng người. Cậu quỳ xuống, đặt tay lên vai Doraemon, giọng khẽ khàng như đang nói chuyện với người đang mơ:
“Xin lỗi, tớ không còn cách nào khác. Hành trình này… xin để mình tớ tiếp tục là đủ rồi. Các cậu… hãy nghỉ ngơi một chút đi.”
Doraemon, Shizuka và cả Jaien đã đi quá xa, chịu quá nhiều. Nhưng Nobita vẫn chưa được cứu.
Suneo ngẩng đầu, ánh mắt lóe sáng một tia kiên quyết. Cậu đưa tay vào Túi Thần Kỳ, lấy ra một Sợi Dây Giúp Việc, thì thầm:
“Chăm sóc cho họ. Làm ơn…”
Sợi dây nhẹ nhàng buộc quanh cổ tay Doraemon biểu thị đồng ý, rồi mang từng người một, đưa vào Túi Thần Kỳ.
Không phải để giấu họ đi, mà là để bảo vệ họ. Vì chỉ có nơi đó đủ an toàn và thuận tiện nhất.
Cậu dán túi lại lên ngực, đeo trên mình.
Suneo vẫn chưa thể rời đi được. Cậu biết rõ nếu chỉ dựa vào sự nóng vội hay cảm xúc thì không thể tìm ra Nobita. Phải có kế hoạch. Phải có căn cứ.
Cậu ngồi xuống một góc khuất giữa bóng râm, lấy ra cuốn sổ ghi chép cùng Bút Chì Máy Tính, hai món mà suốt hành trình cậu luôn mang bên mình, âm thầm ghi lại mọi quy luật nhỏ nhất của các tầng thực tại.
Thế nhưng lúc này, Suneo chợt nhận ra một điều mà bản thân đã nghi ngờ từ lâu: Mô hình mạng lưới đa chiều đa tầng mà cậu thiết kế ra đang dần trở nên bất lực.
Không phải do sai sót, mà là Bút Chì Máy Tính có giới hạn.
Bút Chì Máy Tính, dù là một bảo bối thông minh đến từ thế kỷ 22 cũng chỉ là đồ dùng cho học sinh, không phải thiết bị lượng tử. Nó có thể giải được những bài toán hóc búa trong sách giáo khoa, nhưng lại quá sức khi phải mô phỏng mạng lưới không gian đa tầng phức tạp của các thực tại.
Nó chỉ có thể xác định rằng:
“Số tầng thực tại tồn tại có ba chữ số.”
Nhưng là bao nhiêu? 100? 372? Hay 999?
Cậu không tài nào biết chắc được. Bút chì chỉ vạch ra các dấu hiệu, không thể khoanh vùng. Không có công cụ mạnh hơn, cậu không thể thu hẹp phạm vi.
Suneo nhăn mặt. Cậu biết Doraemon sở hữu vô số bảo bối, nhưng cậu không phải mèo máy, không thể gọi tên từng món, càng không biết cách sử dụng những thứ phức tạp như vậy.
“Giá mà mình có thể sử dụng hết kho bảo bối đó…”
Ngay lúc ấy…
Một tia sáng nhỏ lấp lánh, nhẹ nhàng lan ra từ chiếc túi hoa nhỏ của Shizuka, mà giờ đang nằm gọn trong Túi Thần Kỳ. Trong túi hoa ấy, một mặt nạ nhỏ xinh, có hình dáng như thể được đẽo khắc từ tham vọng, lặng lẽ lóe lên một vầng sáng kỳ lạ.
Mặt Nạ Tham Lam.
Đó là một món bảo bối từng gây rắc rối không nhỏ cho nhóm vì khả năng kích hoạt bản năng chiếm hữu và ham muốn vượt giới hạn.
Nhưng giờ đây, nó chỉ lặng lẽ lóe lên như bị kêu gọi.
Ngay lập tức, Bút Chì Máy Tính khựng lại một giây, rồi bất ngờ… tăng tốc độ viết lên đáng kể.
Suneo trợn tròn mắt.
Bút Chì Máy Tính như bị đánh thức bởi một trí tuệ lớn hơn cả khả năng của nó, hay nói đúng hơn, bởi một “tham vọng” đủ mãnh liệt để thúc ép vượt ngưỡng.
Đầu bút như có một ý chí riêng, tự động viết ra các phương trình mới.
Ký hiệu càng lúc càng lạ, không còn là những ký hiệu toán học phổ thông, mà là những biểu đồ dạng xoắn ốc, hình học bốn chiều, chuỗi ký tự phi ngôn ngữ như ma trận sống.
Cậu hoảng hốt định rút bút lại thì một dòng chữ xuất hiện trên trang giấy:
“Mạng Lưới Tầng – Khởi động tăng tầng cảm ứng.”
Và sau đó…
“Giới hạn thực tại: 512. Sai số ±7. Dữ liệu khả dụng tiếp tục thu thập…”
Suneo ngồi lặng, ánh mắt biến đổi.
Nếu đây là cái giá phải trả, để chạm tay đến Nobita, thì cậu chấp nhận.
Dù cho mặt nạ kia là điềm báo cho sự lệch lạc, dù cho Bút Chì Máy Tính không còn là chính nó…
Cậu thì thầm:
“Chỉ cần… tìm ra cậu… Dù bằng bất cứ giá nào.”
Suneo cũng không phải loại người mù quáng tin vào mình. Việc tạm thời gạt nhóm bạn sang một bên không đồng nghĩa với việc cậu muốn một mình liều mạng.
Ngược lại Suneo rất rõ ràng: nếu có chuyện gì xảy ra với cậu trong hành trình lần này, nhóm bạn trong Túi Thần Kỳ cũng sẽ chịu hậu quả theo. Đây không còn là lựa chọn cá nhân mà là một bước đi tập thể cậu phải chịu toàn bộ trách nhiệm.
Chính vì vậy, cậu quyết định… tìm trợ thủ.
Suneo lục lại Túi Thần Kỳ của Doraemon, lấy ra sáu Mini Dora với sáu màu sắc khác nhau: đỏ, cam, vàng, lục, lam nhạt, tím. Chỉ thiếu màu xanh dương của Doraemon chính là đã đủ cầu vồng.
Sáu Mini Dora này là phiên bản thu nhỏ của Doraemon, mỗi cái có tính cách riêng, từng được dùng trong những nhiệm vụ cần phối hợp đa hướng.
Sau vài phút trao đổi, Suneo nhanh chóng phân công:
Mini Dora Đỏ: lo dò quét môi trường, cảnh báo trước nguy hiểm.
Mini Dora Cam: đóng vai trò hậu cần, giữ thiết bị hồi phục, hỗ trợ chăm sóc nhóm bạn trong túi.
Mini Dora Vàng: chuyên trách liên lạc, xử lý kết nối Điện Thoại Thời Gian và hệ thống định vị.
Mini Dora Lục: phối hợp cùng Suneo cập nhật dữ liệu vào Bút Chì Máy Tính.
Mini Dora Lam Nhạt: điều hành tác vụ phụ, như thu thập mẫu vật, phân tích năng lượng các tầng.
Mini Dora Tím: hỗ trợ giám sát hoạt động tinh thần, phòng các ảnh hưởng tâm trí.
Suneo cũng không quên kiểm tra kỹ từng bảo bối cần dùng: Túi Thần Kỳ, Ví Lấy Đồ, Bút Chì Máy Tính và Gậy Tìm Người, được đặt tại vị trí dễ tìm nhất. Đồng thời, cậu còn gắn thêm thiết bị liên kết để sáu Mini Dora truyền tín hiệu về định kỳ, nếu xảy ra bất thường.
Cuối cùng, sau khi xác nhận mọi thứ đã ổn định, Suneo bước lên con đường mới, lần này không có bóng lưng của Doraemon, Jaien hay Shizuka bên cạnh, mà chỉ có các Mini Dora lặng lẽ bay theo sau, như những đốm sáng nhỏ giữa tầng thực tại mênh mông.
. . .
Dưới lớp thực tại thứ một trăm bảy mươi tám, Đại Hiền Giả lại lần nữa tỉnh dậy.
Nàng không hoảng loạn cũng không vội vàng di chuyển, chỉ lặng lẽ mở mắt, rồi lập tức cẩn thận đánh giá khung cảnh xung quanh.
Bằng trực giác rèn luyện qua hàng trăm tầng, nàng dò xét từng chi tiết một: ánh sáng, âm thanh, kết cấu không gian, và các dấu hiệu dị thường.
Sau khi xác định lớp này không mang theo các quy tắc kỳ quái hay cảnh tượng quỷ dị như vài tầng trước từng gặp, nàng mới cho phép mình thả lỏng đôi phần, bắt đầu bước vào giai đoạn điều tra nguồn gốc và vai trò bản thân trong tầng này.
Không lâu sau, Đại Hiền Giả đã nắm bắt được tổng thể tầng thực tại này. Tại lớp 178, Tháp San Hô được hiện thực hóa dưới dạng một viện bảo tàng khổng lồ, chuyên trưng bày, lưu trữ và phục dựng các nền văn minh đáy biển từng tồn tại trong lịch sử dài đằng đẵng của đại dương.
Tòa tháp không còn là thành trì hay trụ sở, mà là một cỗ máy ký ức, nơi thời gian được đóng khung trong từng hiện vật và câu chuyện.
Ba trụ cột – ba giám tuyển của viện:
Đại Học Giả phụ trách khu vực lịch sử hiện tại, thu thập những sự kiện mang tính quyết định trong kỷ nguyên mới của các nền văn minh biển.
Đại Trí Giả điều hành phòng ý tưởng tương lai, nơi những mô hình giả thuyết, những dự án không tưởng và viễn cảnh chưa xảy đến được tái dựng và lưu trữ.
Còn Đại Hiền Giả, cũng là nàng hiện tại, giữ vị trí giám sát khu vực quá khứ sâu thẳm, chuyên xử lý những nền văn minh cổ đại đã bị vùi lấp, những bí mật chưa từng được phơi bày, và cả những hiện vật nguy hiểm đến mức bị niêm phong vĩnh viễn.
Hiểu rõ bối cảnh rồi, Đại Hiền Giả không vội hành động. Nàng không cần bộc phát, càng không cần chứng minh điều gì trong tầng này.
Điều duy nhất nàng chờ đợi là tiếng chuông quen thuộc.
Tháp San Hô từng là “nhà” của nàng, ít nhất là theo cách mà những người sáng lập từng định nghĩa. Nhưng sau hàng trăm lần tái cấu trúc, bóp méo, biến đổi đến điên rồ, nàng không còn giữ sự phẫn nộ ban đầu khi thấy nó biển đổi.
Lúc trước, khi lần đầu tỉnh lại và thấy bản thân bị ép nhập vai theo kịch bản mới, nàng từng tức giận đến nỗi suýt làm sụp tầng lớp. Thế nhưng càng về sau, tâm trạng ấy không còn nữa. Giờ đây, nàng mang theo tò mò nhiều hơn là giận dữ.
Câu hỏi trong nàng dần thay đổi: “Không phải tại sao ta bị biến đổi… mà là, rốt cuộc ngươi còn có thể biến đổi bao nhiêu lần nữa, Tháp San Hô?”
Đại Hiền Giả nhắm mắt, chờ tiếng chuông vang lên một lần nữa, tín hiệu quen thuộc kéo nàng trượt xuống tầng thực tại sâu hơn, bước vào một vòng hóa thân mới, một lớp vai trò khác. Nhưng lần này… không có gì cả.
Một ngày trôi qua.
Rồi hai ngày.
Rồi ba.
Tiếng chuông vẫn không hề vang lên.
Nàng mở mắt, ánh nhìn không còn lạnh lẽo như xưa mà nhuốm một chút nghi hoặc. Bởi theo quy luật bất thành văn đã vận hành suốt hàng trăm tầng trước, chỉ cần nàng sưu tập đủ thông tin của một lớp, hoặc hoàn thành vai trò được gán cho, thì chuông sẽ vang, không sai lệch.
Lúc đầu, nàng nghĩ đây chỉ là một dạng “nút chuyển cảnh” do kẻ đứng sau an bài. Thế nhưng lần này, cho dù nàng đã dạo qua ba vòng quanh viện bảo tàng, thậm chí lập ra gần ba mươi mô hình diễn giải các tuyến lịch sử, chiến tranh, văn hóa của các nền văn minh biển sâu, kết quả vẫn là một cõi yên lặng.
Tĩnh đến đáng ngờ.
Dần dần, một ý niệm lạ lẫm len vào đầu nàng: có thể chính nàng đã hiểu sai mục đích của kẻ đứng sau từ đầu đến giờ.
Từ trước đến nay, nàng luôn cho rằng những chuyển dịch tầng lớp, những hóa thân bất tận, chỉ là công cụ chia tách, tra tấn, để bóc tách thần trí của nàng hoặc một hình thức thao túng nhằm lấy đi điều gì đó từ bên trong ký ức hay sức mạnh nàng nắm giữ.
Nhưng ở tầng lớp này, khi được để yên trong vai trò một giám tuyển, không ai ép buộc, không ai đuổi bắt, không áp lực phải diễn đúng, nàng bỗng cảm thấy có một cỗ khí tức du ngoạn mơ hồ ẩn sau tất cả.
“Phải chăng… kẻ kia không định giam giữ mình, mà đang dẫn mình đi một chuyến du hành?” nàng nghĩ, lòng không khỏi dấy lên một tia bất an lẫn tò mò.
Dù là giả thuyết đó đúng hay sai, điều chắc chắn là: nàng vẫn chưa chạm đến mục đích cuối cùng của kẻ kia. Mà điều này, khiến Đại Hiền Giả, người từng nghĩ mình đã biết hết mọi mưu đồ trên thế gian, lần đầu tiên thấy mình bị dắt mũi.
Nàng thở dài, quay về bàn làm việc trong khu vực cổ vật bị phong ấn. Nếu kẻ kia không gọi nàng đi, thì nàng tự mình đi, dù có phải lần theo từng sợi chỉ mỏng manh trong bóng tối sâu nhất của lịch sử bị quên lãng.
Cuộc chơi này… vẫn chưa kết thúc.