Chương 144: Chuyện trên đường (2).
Sau sự cố bất ngờ tại tầng N+37, nhóm Doraemon, nay chỉ còn lại Doraemon, Shizuka và Jaien buộc phải bình tĩnh đối mặt với tình huống. Mặc dù trong lòng ai cũng nóng như lửa đốt, nhưng họ hiểu rằng các tầng thực tại không thể tùy tiện lựa chọn, việc di chuyển giữa chúng là hoàn toàn ngẫu nhiên.
“Không thể đuổi theo được…” Doraemon vừa nói vừa siết chặt nắm tay, ánh mắt nghiêm túc hơn bao giờ hết.
Shizuka khẽ gật đầu. Dù muốn lập tức tìm lại Nobita và Suneo, cô hiểu rõ rằng càng hấp tấp, càng nguy hiểm.
Trong những buổi lên kế hoạch từ trước, nhóm từng lường trước tình huống bị chia cắt, nhưng họ luôn nghĩ đến nguyên nhân sẽ là do Bảo Bối trục trặc, chứ không phải một pha va chạm đơn giản đến ngớ ngẩn như thế này. Tuy vậy, nguyên tắc xử lý tình huống vẫn còn giá trị.
Nguyên tắc số một là bên nào ít người hơn, thì không di chuyển lung tung sang các tầng khác, mà chờ bên đông hơn tìm đến.
Nguyên tắc số hai là sau khi xác định bản thân an toàn lập tức sử dụng Điện Thoại Thời Gian để liên lạc và trao đổi đặc điểm tầng đang ở, giúp những người khác nhận diện được tầng nên nhìn.
Jaien lúc này dù mặt còn bám tro đen sau khi đỡ một cú từ yêu quái, vẫn là người đầu tiên hành động. Cậu kéo Doraemon và Shizuka rời khỏi con đường chính, lén lút luồn qua khe tường Tháp San Hô, tìm được một gian phòng bỏ hoang có cửa chắn bằng đá. Đó sẽ là nơi an toàn tạm thời để dựng căn cứ liên lạc.
Thời gian giữa các tầng thực tại chưa bao giờ là thứ có thể đo lường chính xác. Ở tầng này chỉ mới nửa giờ trôi qua, nhưng ở tầng khác có thể đã là vài ngày, vài tháng, thậm chí là vài năm và ngược lại. Vì thế, dù nhóm Doraemon còn đang tìm nơi liên lạc, thì bên phía Nobita và Suneo đã qua gần mười mấy giờ bắt đầu tự thích nghi với tình huống bị dịch chuyển bất ngờ.
May mắn mỉm cười với Suneo. Cậu không bị đưa tới một tầng hoàn toàn mới lạ, mà bị dịch chuyển ngược về tầng N+14, nơi mà nhóm từng đi qua trước đó.
Bề ngoài tầng này trông khá bình thường, nhà cửa kiến trúc theo kiểu hoài cổ, đường phố lát đá, những quán cà phê im lìm xen kẽ giữa thư viện và bảo tàng.
Chủ đề chính của nơi này là nghệ thuật, Tháp San Hô là một nơi tập trung của đủ loại nhà văn nhà thơ, họa sĩ, nghệ sĩ, nhà ảo thuật, biên kịch, đầu bếp, nhà sáng tạo nội dung và cả những người mơ mộng.
Tầng này vốn không nguy hiểm, nhưng lại cực kỳ “khó sống” nếu không nắm rõ quy tắc ứng xử.
Cụ thể, đây là một tầng nơi mọi lời phê bình đều có thể dẫn đến xung đột.
Tác phẩm dở? Không được chê.
Tác phẩm lệch lạc? Không được nhắc dù chỉ bĩu môi.
Thậm chí nếu cậu vô tình thở dài trước một bài thơ không hiểu nổi, cư dân nơi đây cũng có thể coi đó là xúc phạm nghệ thuật.
Suneo từng thấy điều này rồi. Lần trước, Jaien chỉ vì chê một món canh như đang ăn muối ngâm nước đã suýt bị cả hiệp hội ẩm thực đuổi đánh từ sáng tới chiều để bắt xin lỗi và nhận xét lại.
Vì thế, lần này Suneo cẩn thận vô cùng.
Cậu tìm một căn nhà bỏ trống gần khu triển lãm tranh trừu tượng, dựng tạm một căn cứ trú ẩn, dùng vài mảnh bạt và vật liệu nhặt được làm che chắn. Này thế mà còn bị cư dân xung quanh hiểu lầm đây là cậu tác phẩm, đi lên khen cùng diễn giải đủ thứ.
Điều quan trọng nhất ở đây là Suneo cố không mở miệng nhận xét bất cứ thứ gì nếu không cần thiết.
“Cái ghế bốn chân vẽ bằng xì dầu treo trên trần nhà? … Ừ, tôi cảm thấy tác phẩm này là sự kết hợp nghịch dị giữa vị giác và thị giác, giữa sự phục vụ và phản kháng, đưa người xem bước vào trạng thái giữa mơ và tỉnh, giữa căn bếp và bảo tàng.”
“Việc sử dụng xì dầu, một chất liệu gắn với ẩm thực phương Đông, như mực họa là một động tác đầy ẩn dụ: vị mặn của đời thường thấm qua từng thớ gỗ, từng vệt loang là hồi ký của sự sống, đã khiến mọi định nghĩa về chức năng và giá trị trở nên mơ hồ.”
Suneo vội vàng khen cho qua chuyện khi có người hỏi.
Dù vậy, bản tính khôn khéo giúp Suneo dần bắt nhịp. Cậu thậm chí còn được một vài nghệ sĩ ngầm chú ý vì khả năng khen mọi thứ có lý lẽ. Dần dần, căn cứ của Suneo trở nên ổn định và quan trọng hơn, cậu giữ được vị trí tương đối an toàn để chờ Doraemon đến đón.
Nobita, như thường lệ, vẫn là người đen đủi nhất nhóm.
Trong khi Suneo may mắn chỉ bị lạc về một tầng cũ, thì Nobita lại bị cuốn vào một tầng hoàn toàn mới chưa từng xuất hiện trong hồ sơ của nhóm hay có bất kỳ dữ kiến dự nào.
Tại nơi này, Tháp San Hô không phải là một thành phố, tổ chức hay tượng đài như trước, mà là một khu huấn luyện lính đánh thuê quy mô lớn, vận hành như một pháo đài quân sự khép kín, nơi thực lực là tất cả.
Vừa đặt chân tới chưa bao lâu, Nobita đã bị các lính tuần tra phát hiện. Vì xuất hiện bất thường lại còn ẩn núp, không có giấy tờ tùy thân, lại mặc trang phục không theo quy định, cậu lập tức bị khống chế và áp giải đến khu tra khảo.
Toàn bộ Bảo Bối và thiết bị trên người cậu đều bị tịch thu ngay từ đầu, khiến Nobita hoàn toàn rơi vào trạng thái bị động và hoảng loạn.
Tuy nhiên, vận rủi đó lại nhanh chóng chuyển hướng, như bao lần trước, nhờ vào năng lực đặc biệt mà chính Nobita cũng quên mất mình sở hữu, đó là tài bắn súng phi thường.
Khi bị di chuyển qua một sân huấn luyện, bất ngờ có một thiết bị mục tiêu tập bắn bị lỗi, rơi lệch về phía Nobita.
Trong khoảnh khắc ấy, phản xạ vô thức của cậu khiến cậu chụp lấy khẩu súng mô phỏng gần đó và bóp cò chính xác vào điểm yếu của thiết bị bay, một điều là các giáo viên ở đó đều không kịp xử lý. Mọi người xung quanh sửng sốt. Một trong những giám sát viên cấp cao tại khu huấn luyện, chính là Đại Hiền Giả cũng chứng kiến cảnh đó.
Đại Hiền Giả lập tức yêu cầu đưa cậu ra khỏi phòng tra khảo, chuyển cậu sang diện thuộc hạ tạm thu nhận, thậm chí trả lại Bảo Bối cá nhân sau khi kiểm tra kỹ.
“Thằng nhóc này rất có thiên phú.”
“Dạy dỗ thêm, biết đâu lại là một quân bài chủ lực.”
Không lâu sau, Nobita được thả khỏi phòng tra khảo, thu nhận làm tân binh đặc biệt. Tuy đã tạm yên ổn, Nobita được chuyển đến khu ký túc xá dành cho tân binh. Mỗi người một phòng, một lịch huấn luyện, một bảng chỉ tiêu.
Nhưng để rời khỏi nơi này, Nobita buộc phải hoàn thành toàn bộ quá trình huấn luyện lính đánh thuê, bao gồm sinh tồn, cận chiến, chiến thuật tổ đội, sử dụng vũ khí, ứng phó tâm lý, thậm chí là nhiệm vụ thực địa mô phỏng. Mỗi nội dung đều đòi hỏi thể chất, tinh thần và tư duy ở mức cao.
Cậu có nơi trú ẩn đổi lại là một lịch trình khắc nghiệt và vô số bài kiểm tra áp lực.
. . .
Dưới lớp sương mù mờ ảo, nhóm Doraemon tiến bước từng chút một giữa khung cảnh u ám như bước ra từ cõi âm. Bầu không khí của tầng này không chỉ tối tăm, mà còn nặng nề đến mức khiến người ta khó thở. Dù đã trải qua vô số tầng thực tại, nhưng sự lạnh lẽo ở đây không giống bất cứ đâu, nó lạnh từ trong tim lạnh ra, như thể linh hồn bị ai đó thì thầm rỉ rả kéo xuống vực sâu.
Sau khi xác nhận rằng Nobita và Suneo đều đang ổn ở nơi khác, nhóm chính ba người – Doraemon, Shizuka và Jaien bắt đầu hành trình tìm kiếm Đại Học Giả của tầng này.
Ngay từ đầu, họ nhận ra điều khác thường, những bóng ma quỷ mờ nhạt bay lơ lửng xung quanh dường như có thể nhìn xuyên qua mọi lớp ngụy trang và ẩn thân, bất kể nhóm có dùng bao nhiêu Bảo Bối đi nữa.
Shizuka suy đoán rằng, có lẽ bọn chúng không nhìn bằng mắt thường, mà là cảm nhận dương khí hay năng lượng của người sống, thứ không thể che giấu bằng công nghệ. Chính điều đó khiến từng bước chân của nhóm đều như đi trên dây, run rẩy và căng thẳng cực độ.
Doraemon tuy có mang theo những Bảo Bối hỗ trợ che giấu khí tức của người sống hay giả mạo ma quỷ nhưng vẫn không đủ để làm nhóm hoàn toàn yên tâm.
Điều khó nhất không phải là không bị phát hiện, mà là giữ cho tâm lý không hoảng loạn khi đi giữa hàng trăm linh hồn gào khóc lặng lẽ trôi qua, trong khi không biết thứ gì có thể chạm vào mình lúc nào.
Suốt vài giờ cẩn trọng lẩn tránh và thu thập manh mối, nhóm bắt đầu dần dần khẳng định được chủ đề của tầng này là âm phủ, một cõi chết mang đậm dấu ấn thần thoại phương Đông.
Bằng cách phân tích những lời thì thầm vẳng đến, các biểu tượng trên các bia đá mờ ảo ven đường, cả danh sách các vị được triệu kiến khắc trên những phiến mộ giả, nhóm xác định:
Ba vị trụ cột của tầng âm phủ này không phải là ba vị Đại Học Giả, Đại Trí Giả, Đại Hiền Giả thông thường, mà hóa thân thành ba Diêm Vương.
Và điều bất ngờ hơn cả, Thần Khí của họ cũng bị thay đổi theo đúng quy luật của tầng này, một sự kiện hiếm hoi nhóm từng thấy qua nhưng rất khó lý giải. Cụ thể:
Vạn Hải Ký Tàng Thư, vốn là Thần Khí lưu trữ kiến thức vạn vật dưới biển cả, giờ bị biến đổi thành Sổ Sinh Tử quyển sách ghi tên, ngày giờ sinh tử, vận mệnh và thông tin của mọi sinh linh.
Vãng Ảnh Giếng Cổ, vật có thể xem lại quá khứ, giờ trở thành Canh Mạnh Bà, một nồi nước lãng quên, cho người uống sẽ mất hết ký ức kiếp trước.
Vị Lai Huyễn Tượng Kính, tấm gương cho thấy tương lai có thể xảy ra, nay hóa thành Kính Nghiệp Báo, nơi phản chiếu nghiệp tội của kẻ nhìn vào, không chỉ tương lai, mà còn có hậu quả đã gieo từ trước.
Sự biến hóa này không chỉ mang tính hình thức, mà còn thay đổi sâu sắc bản chất chức năng của các Thần Khí, khiến cho nhóm không thể áp dụng chiến lược cũ để tiếp cận hay sử dụng chúng.
Cuối cùng, nhóm Doraemon cũng thành công trao bản sao Vạn Hải Ký Tàng Thư cho Đại Học Giả của tầng âm phủ. Chính xác hơn, không phải nhóm chủ động tìm gặp, mà là ông với ánh nhìn xuyên suốt mọi linh hồn đã tự mình phát hiện họ và triệu kiến.
Không giống các tầng trước, lần này, Đại Học Giả không chờ đợi hay tránh né. Ông chỉ cần liếc qua một cái đã nhận ra thân phận thật sự của họ, sau đó trầm mặc tiếp nhận bản sao, cũng chẳng hỏi thêm một lời nào. Dường như ông không cần nhóm trình bày bất cứ điều gì, chỉ cần nhìn là đủ.
Dưới ánh nhìn ấy, nhóm cảm giác như bản thân từng ý niệm bị soi rọi trần trụi, nhưng cũng nhờ đó mà không cần phải vượt qua những thử thách trắc trở như các tầng khác.
Sau khi xong việc, nhóm tiếp tục hành trình vượt tầng. Trải qua ba tầng trái phải đầy rẫy những quy luật đảo lộn và thực tại xiêu vẹo, cả nhóm cuối cùng may mắn đến được tầng N+14, nơi Suneo đã bị dịch chuyển đến trước đó.
Lúc gặp lại, nhóm gần như không nhận ra cậu. Không phải vì Suneo thay đổi nhiều, mà là vì không ai ngờ cậu có thể sống tốt đến thế ở nơi này.
Tầng N+14 là một nơi nhóm từng đi qua, chủ đề của nó là nghệ thuật, là sáng tác, là đánh giá và phản biện. Ở đó, mọi thứ đều có thể trở thành “tác phẩm” từ bài hát, món ăn, đến cả ý tưởng mơ hồ trong đầu, chỉ cần ngươi đủ sức thuyết phục nó có giá trị tồn tại.
Và Suneo, bằng một cách rất chi là của cậu, không chỉ tồn tại được mà còn trở thành một nhà phê bình nhí có tiếng. Với tài ăn nói khéo léo, cùng cái miệng hay tán tụng khi cần thiết, Suneo hòa nhập vào tầng này như cá gặp nước. Cậu thậm chí còn có một góc trưng bày riêng cho các nhận xét nổi bật, được viết bằng mực ánh kim, viền khung gỗ quý.
Gặp lại nhau, nhóm mừng rỡ vô cùng. Jaien ban đầu hơi ghen nhưng cũng không giấu nổi sự khâm phục, ôm Suneo một cái đến nghẹt thở, Doraemon thì kiểm tra ngay thiết bị, còn Shizuka thì vui sướng vỗ vai cậu một cái thật mạnh, suýt nữa đánh văng Suneo.
Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang.
Trong lúc nhóm còn đang trò chuyện rôm rả thì Điện Thoại Thời Gian reo lên…
Là Nobita.
Một lần nữa, Nobita lại bị dịch chuyển. Không phải cậu cố tình. Thật sự không ai nghĩ tình huống ấy sẽ xảy ra.
Trong một buổi huấn luyện ném lựu đạn, Nobita run tay, sơ suất làm quả lựu đạn rơi ngay dưới chân mình. Trong khoảnh khắc ấy, cậu không còn cách nào khác ngoài việc kích hoạt Thắt Lưng Thời Gian, dịch chuyển khẩn cấp ra khỏi tầng thực tại đó.
Một lần nữa, Nobita biến mất, trước khi tiếng nổ vang lên.
May mắn thay, cậu vẫn mang theo đủ các Bảo Bối trên người, cẩn thận rút kinh nghiệm từ lần trước bị tịch thu.
Chính nhờ đó, cậu vẫn giữ được liên lạc với nhóm Doraemon. Nhưng hiện tại, cậu đã không còn ở tầng lính đánh thuê nữa. Không ai biết tầng mới là gì. Không ai biết cậu đang đối mặt với điều gì.
Toàn bộ nhóm lặng đi. Một cơn gió nhẹ lướt qua hành lang tầng thực tại N+14, mang theo cảm giác bất an rất rõ ràng.
Cuộc hành trình này… càng lúc càng giống như một trò chơi sinh tồn giữa những dòng thời gian méo mó, nơi một cái chớp mắt cũng đủ khiến người ta rơi vào vực thẳm.
Cả nhóm nghe Nobita đầu bên kia giọng run rẩy, rõ ràng cậu vẫn chưa thoát khỏi cơn sợ hãi. Cậu nói ngắt quãng, như đang cố kìm nước mắt, vừa nói vừa lục lọi tìm nơi an toàn để trốn, khiến Shizuka cũng phải nén nước mắt mà nhẹ nhàng dỗ dành:
“Bình tĩnh lại đi Nobita. Cậu không sao, nghe tớ nói, trước tiên tìm một chỗ kín đáo, đừng hoảng. Sau đó từ từ quan sát xung quanh, thu thập chút thông tin tầng cậu đang ở, chừng nào chắc chắn thì báo lại cho bọn tớ. Cậu không đơn độc đâu, chúng tớ sẽ đến tìm cậu, sẽ nhanh thôi.”
Doraemon cũng chen vào: “Đừng để bản thân bị phát hiện. Dù cậu ở đâu, cũng phải ưu tiên ẩn thân và bảo toàn sức khỏe trước đã, nghe chưa?”
Bên này, Doraemon và các bạn ai nấy đều cảm thấy trong lòng dâng trào một cơn sóng sốt ruột khó diễn tả. Họ muốn ngay lập tức lên đường, nhưng cơ thể lại không cho phép. Lúc này đây, cả nhóm đã gần như chạm tới giới hạn.
Để có thể hội họp lại với cả Suneo và Nobita, họ cơ hồ tiêu hao tất cả về thể lực lẫn tinh thần. Nếu không cũng không thể nhanh như vật tìm đến Suneo.
Doraemon liếc nhìn đồng hồ. Từ lúc bắt đầu rời tầng N+37 – âm phủ đến nay, đã gần hai mươi giờ trôi qua, nhóm gần như không ngừng nghỉ, liên tục hành trình, liên tục đối mặt nguy hiểm, xử lý đủ loại tình huống. Gần một ngày trời, không ai ngủ, không ai ăn đàng hoàng.
Bản thân Doraemon cũng cảm thấy tay mình bắt đầu run, động cơ bắt đầu rên rỉ.
“Chúng ta phải nghỉ ngơi!” Doraemon nói dứt khoát.
Jaien định phản đối, nhưng nhưng bụng đói réo vang khiến cậu không thể đứng vững được nữa, rồi cũng im lặng gật đầu.
Shizuka cũng gật đầu đồng tình: “Nếu bây giờ cứ cố chấp lên đường, có khi còn nguy hiểm hơn cho cả nhóm. Nobita ổn rồi, ít nhất là chỉ tạm thời.”
Thế là, dưới sự chỉ dẫn của Suneo, người đã sinh sống ở tầng N+14 suốt hơn một tháng, cả nhóm nhanh chóng được dẫn đến một căn phòng trưng bày yên tĩnh. Đó là nơi Suneo hay lui tới, bài trí đơn giản nhưng kín đáo, không ai làm phiền.
Căn phòng này là một góc nhỏ an toàn giữa tầng thực tại tràn đầy sáng tạo.
“Chỉ cần nghỉ một lát thôi.” Doraemon nói, nhưng ánh mắt lại lặng lẽ đảo qua từng khuôn mặt bạn bè. Ai cũng mệt mỏi, ai cũng lấm lem, thậm chí có người đã ngủ gật từ khi chưa đặt mình lên nệm.
Không ai muốn trì hoãn thêm một giây nào, nhưng cả nhóm đều hiểu, nếu không nghỉ ngơi, ngày mai liệu còn đủ sức để cứu Nobita?
Nhưng mà trên đời có một thứ gọi là Định luật Murphy – khi một chuyện xấu có khả năng xảy ra, nó nhất định sẽ xảy ra, và là vào thời điểm tồi tệ nhất có thể. Nhóm vừa mới chợp mắt được chừng hai tiếng, tiếng “reng reng” từ Điện Thoại Thời Gian đã vang lên trong không gian yên tĩnh như cắt ngang giấc mộng ngắn ngủi.
Suneo giật mình mở mắt, cậu là người tỉnh đầu tiên. Trong cơn mơ màng, phản xạ đầu tiên của cậu là liếc quanh, xác định các bạn vẫn còn đang say giấc.
Không muốn đánh thức ai, cậu nhẹ nhàng nhấc điện thoại ra khỏi túi, bước nhanh ra khỏi khu vực ngủ, men theo bóng tối tới bên ngoài.
Ra đến ngoài hành lang, Suneo mới dám bật máy lên. Màn hình kết nối, nhưng… điều đầu tiên đập vào mắt cậu không phải là gương mặt quen thuộc của Nobita, mà là một đám đông nhà khoa học, kỹ sư, học giả, tất cả đều mặc áo blouse trắng, ánh mắt sáng rực sự tò mò điên cuồng đang nhìn về cậu.
Đằng xa, có một chiếc lồng thủy tinh khổng lồ, ở giữa chính là Nobita, đang bất động, hoàn toàn hôn mê, bên người không còn đeo Thắt Lưng Thời Gian cùng vài món Bảo Bối nào, có thể là đã bị tịch thu.
Trong thoáng chốc, tim Suneo như muốn rớt ra khỏi lồng ngực. Một tiếng “thịch” vang lên trong đầu, cậu có linh cảm cực xấu.
Một người trong số các học giả nhìn thẳng vào ống kính:
“Đây là một hiện tượng kỳ lạ. Một sinh thể từ chiều không gian khác sao? Công nghệ trên người vượt xa nhiều nền văn minh trái đất. không thể bỏ qua được! Mau chuẩn bị thiết bị phân tích gene và mô phỏng não bộ…”
Chưa để họ nói hết câu, Suneo đã lập tức ngắt kết nối, sắc mặt tái mét.
Cậu quay đầu chạy vào trong, vừa đẩy cửa vừa hét lớn:
“Mọi người dậy mau!! Nobita gặp chuyện rồi!!”
Cánh cửa bật tung, ánh đèn bên trong chưa kịp bật sáng, nhưng từng người từng người trong nhóm cũng đã lập tức bật dậy như bị điện giật.
Jaien, Doraemon và Shizuka tất cả đều cùng lúc nhìn về phía Suneo với ánh mắt đầy nghi hoặc và lo lắng.
Doraemon mệt mỏi, trầm giọng hỏi:
“Chuyện gì đã xảy ra?”
Suneo thở hổn hển, giọng gấp gáp:
“Cậu ấy bị bắt rồi… bị nhốt trong một cái lồng thủy tinh… có cả đống nhà khoa học đang nghiên cứu cậu ấy như một mẫu vật!!”
Không ai hỏi thêm gì, bởi vì ánh mắt của Suneo đã nói hết tất cả.
Jaien nắm chặt tay, ánh mắt tối lại:
“…Lập tức lên đường. Chúng ta không còn thời gian nữa.”
Doraemon lập tức hành động không chút do dự. Cậu rút từ túi thần kỳ ra một lọ nhỏ màu đen, trên nắp có hình đôi mắt cú mèo mở to:
“Thuốc Viên Tỉnh Như Cú.”
“Chỉ cần uống một viên là có thể tỉnh táo như cú mèo trong vòng 24 giờ tiếp theo.” cậu giải thích nhanh.
“Trước đây tớ không lấy ra dùng là vì thuốc này có tác dụng phụ khá lớn, có thể ảnh hưởng đến quá trình phát dục về sau của các cậu. Nhưng bây giờ không còn lựa chọn.”
Không ai phản đối.
Tất cả đều hiểu thời gian quá cấp bách. Họ lần lượt nuốt viên thuốc đắng, để rồi trong vòng chưa đến ba mươi giây sau, đôi mắt mở to sáng rực, đầu óc minh mẫn đến kỳ lạ.
Jaien còn đấm tay một cái, căng vai rồi nói: “Tốt! Giờ thì không gì có thể ngăn được chúng ta!”
Đi được một đoạn, khi mọi thứ đã tạm lắng trong nhịp chạy gấp, Suneo lấy lại được bình tĩnh. Cậu lặng lẽ rút một cây bút kỳ lạ, đó là Bảo Bối Búi Chì Máy Tính của cậu, vừa nói vừa điều chỉnh thiết bị:
“Tớ nghĩ… các tầng thực tại không phải vô hạn. Chúng ta từng đi qua vài tầng lặp lại, tức là số tầng có giới hạn nào đó. Nếu biết được số tầng tối đa, có thể rút nhỏ được vị trí của Nobita đang ở.”
Shizuka ngạc nhiên:
“Thật sao? Nhưng tụi mình đâu có đủ dữ liệu từng tầng đã đi qua…”
Suneo vẫn không ngẩng lên, ngón tay liên tục nhập số:
“Có! Trên đường tớ vốn luôn các yếu tố như số thứ tự tầng, tần suất lặp lại tầng, hướng dịch chuyển, thời gian trôi lệch giữa các tầng và chủ đề tầng để đề phòng. Dựa vào chúng, tớ có thể xây dựng sơ đồ không gian đa thực tại. Chỉ cần tính ra được chu kỳ dịch chuyển, chúng ta có thể khoanh vùng nơi Nobita đang bị giữ.”
Búi Chì Máy Tính bắt đầu xoay tít, vẽ lên giấy lớn, một mạng lưới đa chiều, các tầng như những điểm sáng, liên kết nhau bởi những dây mảnh tượng trưng cho mối quan hệ về chủ đề hoặc hướng dịch chuyển.
Doraemon liếc nhìn sơ đồ ấy rồi trầm ngâm:
“Tớ chưa từng nghĩ đến việc mô hình hóa đa tầng như thế này… Nhưng nếu đúng, chúng ta có thể khoanh vùng chỉ trong vài chục tầng thôi.”
Jaien kêu lên cổ vũ: “Vậy còn chờ gì nữa! Tìm xong rồi thì đi cứu Nobita thôi!”
Bước vào tầng thực tại mới, ánh sáng xung quanh nhóm nhạt dần, như bị lọc qua một lớp sương mỏng. Gió nhẹ thổi mang theo mùi ẩm mốc và kim loại, khiến ai nấy đều cảnh giác cao độ.
Doraemon nhanh chóng rút từ túi thần kỳ ra một món Bảo Bối quen thuộc – Gậy Tìm Người.
Lần trước, nhóm từng dùng nó để tìm Đại Học Giả, nhưng vì mỗi tầng thực tại cũng không phải một cái thế giới độc lập, mỗi tầng đều có một bản sao Đại Học Giả khác nhau nên cây gậy không xác định được mục tiêu cụ thể, khiến hướng chỉ dẫn liên tục thay đổi lung tung, không thể phân biệt được ai là ai.
Nhưng Nobita thì khác, cậu ấy chỉ có một, là người duy nhất trong tất cả các tầng. Do đó, chỉ cần Nobita ở tầng này, Gậy Tìm Người nhất định sẽ phát hiện.
“Mau tìm Nobita!”
Doraemon hít sâu một hơi, nhẹ nhàng cắm nhẹ Gậy Tìm Người xuống mặt đất. Cây gậy bắt đầu rung nhẹ, phát ra ánh sáng xanh lam nhạt từ đầu mút.
Cả nhóm nín thở chờ đợi.
Nhưng… không có gì xảy ra.
Ánh sáng mờ dần, gậy ngừng rung, đầu mút cụp xuống như một ngọn cỏ héo. Dấu hiệu rõ ràng: Nobita không có mặt ở tầng thực tại này.
Shizuka khẽ thở dài thất vọng, còn Suneo đưa tay gãi đầu, cười gượng:
“Cũng đoán được mà… nếu đơn giản vậy thì đã chẳng cần làm tới mức này…”
Jaien lầm bầm:
“Tầng này cũng yên tĩnh hơn mấy tầng trước, chắc không phải nơi Nobita bị nhốt…”
Doraemon vẫn giữ vẻ nghiêm túc, tiếp lời:
“Không sao, đây là một phần trong kế hoạch hành động từ đầu. Mỗi khi vào tầng mới, chúng ta sẽ dùng Gậy Tìm Người để kiểm tra sự hiện diện của Nobita. Nếu xác nhận có mặt, tớ sẽ lập tức dùng đến Ví Lấy Đồ.”
Doraemon tiếp tục giải thích, giọng chắc nịch:
“Chúng ta không có nhiều cơ hội để tiếp cận nơi bắt giữ Nobita một cách an toàn. Một khi xác định được tầng, tớ sẽ lập tức dùng nó, lôi cậu ấy cùng tất cả đồ vật về. Không cần đột nhập, không cần mạo hiểm… Chúng ta cần giữ nguyên tắc: tốc chiến, tốc thoái.”
Shizuka khẽ gật đầu:
“Vậy tiếp theo, tiếp tục sang tầng kế tiếp thôi!”
Suneo mở lại sổ ghi chú ghi chú, đánh dấu tầng hiện tại là “đã kiểm tra” rồi nhóm bắt đầu khởi động các thiết bị để tiếp tục hành trình.
Dù chưa thấy được Nobita, nhưng họ biết rõ: mỗi tầng trôi qua, họ càng đến gần cậu hơn.