Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
dai-duong-do-de-cua-ta-la-truong-nhac-cong-chua.jpg

Đại Đường: Đồ Đệ Của Ta Là Trường Nhạc Công Chúa

Tháng 1 21, 2025
Chương 779. Đại Kết Cục Chương 778. Thế giới bá chủ
bat-dau-truong-sinh-bat-tu-ai-cung-cho-la-ta-vo-dich

Bắt Đầu Trường Sinh Bất Tử, Ai Cũng Cho Là Ta Vô Địch

Tháng 2 5, 2026
Chương 2924 chính thức vào ở Thương Nam Chương 2923 người nhà chính là muốn đoàn đoàn viên viên
ta-la-songoku-tran-ap-the-gioi-dragon-ball.jpg

Ta Là Songoku, Trấn Áp Thế Giới Dragon Ball

Tháng 1 24, 2025
Chương 90. Đại đạo luân hồi kết thúc cũng là khởi đầu mới Chương 89. Điểm hóa Bái Nguyệt giáo chủ Thần Long giết chết ma thú
cau-ca-lam-nguoi-mo-cau-trang-nguoi-di-mo-hoi-so

Câu Cá: Làm Ngươi Mở Câu Tràng, Ngươi Đi Mở Hội Sở?

Tháng 2 8, 2026
Chương 964: Kinh ngạc Lý Quảng Vận Chương 963: Nghi hoặc Lý Quảng Vận
lanh-chu-tren-duoi-rong.jpg

Lãnh Chủ Trên Đuôi Rồng

Tháng 1 31, 2026
Chương 57: Thú nhân thiếu hụt Chương 56: Miêu nữ
bat-dau-bat-lay-nhan-vat-chinh-mau-than-ban-thuong-trong-dong

Bắt Đầu Bắt Lấy Nhân Vật Chính Mẫu Thân, Ban Thưởng Trọng Đồng

Tháng 10 11, 2025
Chương 332: Phi thăng Tiên giới ( Đại kết cục ) Chương 331: Tập hợp đủ Tổ Thạch, bản nguyên tiên chủng
tien-de-ta-danh-chinh-la-tien-de.jpg

Tiên Đế? Ta Đánh Chính Là Tiên Đế

Tháng 1 11, 2026
Chương 310 Chế tạo tiên khí Chương 309 Thơm thật...
bat-dau-thu-hoach-duoc-bat-tu-thien-cong.jpg

Bắt Đầu Thu Hoạch Được Bất Tử Thiên Công

Tháng 1 17, 2025
Chương 389. Thiên Đạo lại như thế nào, tại ta dưới chân hát chinh phục Chương 388. Nguyệt nhi, ngươi chịu khổ
  1. Đồng Thời Xuyên Qua: Bắt Đầu Từ Doraemon.
  2. Chương 143: Chuyện trên đường (1).
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 143: Chuyện trên đường (1).

“Người Đại Diện?” Hajime lặp lại, ánh mắt hơi co rút lại, hàng mi khẽ động như đang dõi theo một hàm ý sâu xa trong lời nói.

Cậu biết đây không phải một danh xưng bình thường.

Trong giới thần bí, Người Đại Diện là một danh từ mang nhiều tầng ý nghĩa, mỗi tầng lại gắn liền với một loại ràng buộc khác nhau.

Ở tầng thấp nhất, nó có thể chỉ đơn giản là một người đại diện cho một thế lực, một tổ chức hay một cá nhân không tiện lộ diện, thay mặt hành sự, đàm phán, hoặc tham dự nghi lễ.

Nhưng khi đi sâu vào tầng thần bí thực sự, Người Đại Diện lại càng trở nên nghiêm trọng. Từ góc nhìn pháp lý, xã hội hay vận mệnh, nó là một sợi dây ràng buộc hoàn toàn.

Tại tầng sâu hơn, Người Đại Diện chính là người liên lạc duy nhất giữa một tồn tại huyền bí và thế giới. Giống như cách Eru và Erim đang là Người Đại Diện tạm thời của Liên Bang Mu, cả vận mệnh cá nhân của họ đã gắn chặt với vận mệnh quốc gia đó. Mu vinh, họ vinh; Mu diệt, họ cũng như thần mất đạo, mất đi tất cả chỗ dựa từ thân phận, địa vị, thậm chí là ý chí tồn tại trong thế giới.

Thế nhưng Tinh không chỉ đơn giản là một tổ chức, hay một quốc gia.

Nàng là Kỳ Tích.

Mà khi một Kỳ Tích đưa ra lời mời ấy, nó mang theo một hàm nghĩa nguyên thủy và tối cao nhất, đó là lời mời trở thành hóa thân của thần ở nhân gian.

Là người thay mặt của Thần, là mắt và tay của Thần giữa thế gian. Là người duy nhất có quyền cảm nhận, dẫn dắt và sử dụng một phần ý chí của Kỳ Tích, từ đó quan sát, phán xét và hiệu triệu thế giới dưới danh nghĩa của Thần.

Không có quyền lực hành chính như giáo hoàng.

Không có chức vị quốc gia như quốc sư.

Nhưng về sức mạnh và ảnh hưởng đến cục diện thế giới, thì không ai dám xem nhẹ Người Đại Diện.

Hajime nhíu mày lại, ánh mắt thẳng thắn nhìn về phía Tinh, cậu hỏi:

“Vì sao? Vì sao chọn ta?”

Câu hỏi ấy không mang theo sự nổi loạn hay nghi ngờ, mà là một sự hoài nghi chân thành. Cậu không hiểu. Với cậu, dù bản thân có chút đặc thù, bất kể là sức mạnh hay lai lịch nhưng vẫn không đến mức để một tồn tại như Tinh phải đích thân đưa ra lời mời trang trọng như vậy.

Tinh nghiêng đầu nhìn cậu, ánh sáng quanh nàng hơi lay động như phản ứng theo cảm xúc. Nàng không tỏ ra ngạc nhiên. Hoặc đúng hơn, với một thực thể như nàng, nàng chẳng cần phải đi sâu vào những ngóc ngách xoắn xuýt trong tâm lý Hajime.

Những suy nghĩ rối rắm, cảm xúc ngổn ngang,… đều là những thứ không đáng để Thần quan tâm. Nhưng nàng vẫn làm vậy.

Không những thế, chính nàng là người đã giúp Hajime nhìn rõ vấn đề của chính mình, khơi ra những mâu thuẫn sâu kín bên trong cậu, thứ mà ngay cả cậu cũng không thể gọi tên.

Một lát sau, Tinh đáp, giọng nàng vẫn dịu dàng, thậm chí có phần ấm áp như đang kể một điều tất yếu của thế giới:

“Bởi vì Hajime là Kỳ Tích.”

Hajime nhíu mày càng sâu, nét mặt dần hiện lên vẻ suy tư. Đây không phải là lần đầu tiên nàng gọi cậu như vậy. Nhưng lần này, cậu không muốn tiếp tục giả vờ không nghe thấy.

“Cái gì là Kỳ Tích?”

Cậu nhìn thẳng nàng, hỏi rõ bằng giọng trầm và chậm:

“Là hạt giống trong cơ thể ta sao? Hay là thân thế của ta? Hay còn điều gì khác mà ta vẫn chưa biết?”

Tinh không trả lời ngay. Nàng khẽ xoay người trên không, ánh sáng quanh thân như dòng nước lấp lánh, tựa hồ nàng đang bơi lội giữa bầu trời.

“Tất cả!”

“Là tất cả những gì có liên quan đến Hajime, đều là Kỳ Tích.”

Nàng bay chầm chậm, vòng quanh rồi dừng lại bên vai cậu, ngồi lên đó như một đóa hoa sáng ngời.

“Không phải vì Hajime là Kỳ Tích nên mới đặc thù.”

“Mà là vì Hajime đặc thù nên mới là Kỳ Tích.”

Câu nói ấy khiến Hajime trầm mặc.

Câu trả lời của Tinh không những không làm Hajime bớt bối rối, mà ngược lại càng khiến trong lòng cậu sinh thêm nhiều nghi hoặc. Nhưng khi thấy nàng trầm mặc, Hajime nghĩ rằng có lẽ Tinh không muốn nói thêm.

Tuy nhiên, cậu đã đoán sai.

Nàng không phải đang né tránh, mà chỉ là đang suy nghĩ nên giải thích thế nào cho dễ hiểu. Một lát sau, nàng mới dịu giọng cất tiếng:

“Hajime là một Hoàn Chỉnh Kỳ Tích.”

“Hoàn Chỉnh Kỳ Tích?” Hajime lặp lại từ ngữ đó, ánh mắt hiện rõ vẻ nghiền ngẫm. Cậu mơ hồ cảm thấy mình từng nghe qua đâu đó, trong ký ức rời rạc hoặc từ các phần linh hồn khác kế thừa.

Tinh gật đầu, đôi chân nhỏ vẫn đung đưa theo nhịp gió ánh sáng:

“Thế giới phân biệt Kỳ Tích thành hai loại: Ngụy Kỳ Tích và Hoàn Chỉnh Kỳ Tích.”

“Ngụy Kỳ Tích chỉ có thể tác động trong một đơn thể vũ trụ, nghĩa là một thế giới độc lập.”

“Còn Hoàn Chỉnh Kỳ Tích thì có thể ảnh hưởng đến toàn đa nguyên vũ trụ.”

Hajime khẽ gật đầu. Cậu cảm nhận được sự khác biệt giữa hai khái niệm này không chỉ đơn giản nằm ở phạm vi ảnh hưởng, mà còn ở tính chất, bản chất thậm chí là cấp độ tồn tại.

Tinh tiếp lời, giọng nhẹ bẫng như mây trôi:

“Vì Tinh là bản nguyên của Kỳ Tích… nên lẽ ra, trong toàn bộ đa nguyên vũ trụ này, sẽ không thể sinh ra thêm Hoàn Chỉnh Kỳ Tích nữa.”

“Nếu có thêm một cái, sẽ sinh ra mâu thuẫn tồn tại mà mâu thuẫn đó sẽ gây ra xung đột tồn tại.”

“Nổ tung toàn bộ đa nguyên vũ trụ.”

Vừa nói, nàng vừa mở rộng hai tay, bay lên giữa không trung, miệng “bụp” một tiếng như pháo hoa, làm bộ động tác một vụ nổ lớn.

Hajime nhìn nàng, đáng yêu là thế, hoạt bát là thế, vậy mà có thể nói ra một cách nhẹ nhàng rằng sự tồn tại của nàng cùng cậu có thể khiến vũ trụ vỡ tung.

Cậu càng thêm trầm mặc.

. . .

Trời trong xanh, mây trắng bồng bềnh, gió thổi nhè nhẹ, ánh nắng vàng phủ lên mặt biển lấp lánh. Trên bãi cát mịn màng, sóng vỗ rì rào, Đại Học Giả duỗi dài người trên ghế tắm nắng, nhắm tất cả mắt tận hưởng:

“Hôm nay lại là một ngày đẹp trời để phơi nắng…”

Nhưng cuộc đời đôi khi lại chẳng cho người ta tận hưởng yên bình quá lâu.

“AAAAAAA!!!” Một tiếng hét rền trời xé toạc bầu không khí thanh bình.

Từ trên không trung, một nhóm người, chính xác là bốn người, hai robot, một xe Buggy đột ngột xuất hiện giữa không trung, đang rơi tự do xuống bãi biển như thiên thạch.

Suneo gào thét:

“Mẹ ơi cứu con!!”

Nobita cũng hoảng loạn không kém:

“Doraemon!! Mau làm gì đó đi!!”

Shizuka mặt đỏ như gấc, một tay giữ váy, một tay che mặt, hét lên trong tuyệt vọng:

“Không… không được nhìn!”

Jaien trong không trung vung tay loạn xạ, cố đập gió để giảm tốc độ rơi, nhưng rồi nhận ra trọng lượng của mình khiến bản thân rơi còn nhanh hơn:

“Tớ… rơi nhanh hơn mấy cậu rồi! Cứu với!! AAA!!!”

Còn dưới mặt đất, Đại Học Giả vẫn nằm đó, nhíu mày nhìn lên trời như thể đoán trước được chuyện sắp xảy ra. Ông thở dài:

“Lại nữa à…”

Phía trên, hỗn loạn vẫn đang trình diễn. Doraemon vội mò tay vào túi thần kỳ, miệng kêu lớn:

“Cầm lấy nhè Nob… Ui da!!”

Cậu vừa rút được mớ Chong Chóng Tre, chưa kịp phát hết cho mọi người thì một sự cố bất ngờ xảy ra, tất cả bay vèo lên trời vì cậu lỡ tay thả rơi hết!

“Dorara! Dorara!!”

Thì ra là Mini Dora, vì cơ thể nhẹ hơn nên rơi chậm hơn, bị gió thổi bay lên cao, hoảng loạn nhìn mọi người lao thẳng xuống đất. Trong tình thế cấp bách, cậu ta vội bơi tới túm râu Doraemon làm điểm giữ để khỏi rơi.

“Ááá đau! Buông ra coi!!”

Doraemon đau điếng, theo phản xạ buông tay lại vừa lấy ra Bảo Bối, khiến túi bảo bối cũng bị lộn tung. Nhận ra lỗi của mình, Mini Dora không để ý mèo máy la lớn, càng kéo râu Doraemon chặt hơn, rồi một tay cố mò vào túi, tay còn lại cố lắp Chong Chóng Tre cho từng người.

Nhưng đáng tiếc bảo bối của Mini Dora toàn cỡ nhỏ, công suất thấp, chỉ làm tốc độ rơi chậm lại, chứ không thể bay ngược lên. Với cái đà này thì cả nhóm vẫn sẽ rớt thẳng xuống đất!

Bên cạnh, Baky cũng la hét hỗn loạn:

“Tít tít… AAAAA… Mà khoan! Mình có thể chạy trên không mà!!”

Vừa nhớ ra chức năng cơ bản của bản thân, Baky lập tức khởi động, động cơ bật sáng, lướt vù lên trên không trung như mũi tên.

Trong lúc nguy cấp, cậu liều mình lao tới hứng cả đám, người đè người, chân đạp đầu, tay nắm tay, tất cả gom lại như một quả cầu hỗn loạn.

Nhưng dù sao Baky cũng chỉ là một chiếc xe Buggy phổ thông, vốn chỉ có hai chỗ ngồi, tải trọng tối đa năm người. Nếu như chạy trên mắt đất còn tốt, nhưng trên không liền chỉ thêm Mini Dora liền không ổn.

Kết quả, lực đẩy không chịu nổi, cả bọn nghiêng ngả, trọng tâm xe hướng xuống rơi thẳng xuống biển.

“ẦMMMM!!!”

Một cột nước cao mấy chục mét bắn lên trời. Chim bay tán loạn, cá ngơ ngác. Trên bãi cát, Đại Học Giả đặt tách trà xuống, thở dài.

Cả nhóm lần lượt trồi lên mặt nước, vừa ho vừa thở hồng hộc. May mắn thay, trước khi lên đường họ đã chiếu qua Đèn Pin Thích Nghi, nếu không với tốc độ lao thẳng xuống như vậy, mặt biển cũng chẳng khác gì xi măng, kết cục chắc chắn là… thịt băm.

Chỗ rơi xuống cũng không quá sâu, nước chỉ tới ngực Jaien, nên chẳng mấy chốc, cả đám đã lần lượt lết lên bờ biển gần đó.

Vừa đặt chân lên bờ cát vàng, không ai nói lời nào, tất cả đều đổ vật xuống như những cái khăn ướt vắt kiệt sức. Cát dính đầy người, tóc tai rối tung, áo quần ướt sũng, nhưng chẳng ai thèm để ý.

“Hộc… hộc… sống… rồi…” Nobita thều thào như con cá mắc cạn.

“Tớ… tớ không muốn đi nữa đâu…” Shizuka nằm ngửa, mắt nắm mắt mở.

“Chỉ cần thêm lần nữa như vậy… tớ xin rút khỏi nhóm luôn…” Jaien thì thào, mặt úp sát cát như tự trừng phạt.

“Mẹ ơi… cho con về nhà ăn cơm…” Suneo rên rỉ, tay gác sau đầu.

Lúc này, cả nhóm nhanh chóng nhận ra đây chính là tầng N+1, nơi mà trước đó họ từng ghé qua, tầng thực tại với chủ đề “lười biếng”.

Nơi đây thật sự là thiên đường cho những kẻ mệt mỏi. Không có ám sát, không có truy đuổi. Không có Đại Học Giả cần tìm kiếm. Không có bất kỳ sự kiện nào cần xử lý gấp. Mọi thứ ở đây đều lười đến mức không thể phiền họ được nữa.

Cũng chính vì thế, cả nhóm hoàn toàn yên tâm nằm phơi nắng, nghỉ ngơi thoải mái, chẳng cần đề phòng điều gì. Kẻ sau màn nếu muốn làm gì cũng chẳng thể, cùng lắm chỉ là kéo dài thời gian họ ở lại nơi đây, chứ không cách nào ra tay trực tiếp như trước.

“Lần đầu tiên tớ thấy một tầng thực tại… còn dễ chịu hơn cả thế giới thật…” Shizuka thở ra, tay quệt nước biển khỏi tóc.

“Dorara… Dorara!” Mini Dora hỏi bâng quơ.

“Đừng… đừng nói hai từ đó… mệt lắm…” tất cả đồng thanh.

Hành trình của nhóm Nobita đến các tầng thực tại về sau có thể nói là càng lúc càng gian nan, hiểm họa nối tiếp nhau không dứt.

Ban đầu, những tầng đầu tiên còn xem như yên ổn, mười mấy tầng đầu chỉ cần lặng lẽ đi tới, tìm gặp Đại Học Giả, báo tin rồi rời đi. Dù đôi khi có rắc rối nhỏ, nhưng đều trong tầm kiểm soát. Tuy nhiên, từ tầng thực tại N+17 trở đi, mọi thứ bắt đầu thay đổi theo một cách không ai mong muốn.

Tầng N+17 đặc biệt hơn bất kỳ tầng nào trước đó. Ngay khi vừa đến nơi, nhóm đã nhận ra sự dị thường. Không còn biển sâu mênh mông hay mặt đất vững chắc, càng không có bầu trời tự do mà họ từng thấy ở tầng N+1.

Tháp San Hô trong tầng này lại được đặt ngay chính giữa một biển dung nham đang sôi sục, như thể cả thế giới nơi đây là ruột gan cháy đỏ của địa ngục. Mỗi bước di chuyển đều là một thử thách về sinh tồn.

Cơ thể của nhóm không bị ảnh hưởng bởi đều đã chiếu qua Đèn Pin Thích Nghi từ trước, đủ khả năng chịu đựng môi trường cực đoan. Thế nhưng các Bảo Bối Thần Kỳ họ mang theo thì không có may mắn đó. Chúng không có lớp thích nghi bảo vệ, không chống nổi nhiệt độ khủng khiếp của tầng này.

Từng món bảo bối bắt đầu chập điện, nóng chảy, tan rã. Những thứ tưởng là cứu cánh trong tình huống khẩn cấp lần lượt biến mất. Đến lúc nhóm phát hiện thì đã muộn, Bảo Bối đã hỏng gần hết, không còn gì có thể sử dụng để tự vệ hay tháo chạy.

Tệ hơn nữa là cư dân nơi đây.

Ngay từ khoảnh khắc nhóm đặt chân đến nơi, cư dân Tháp San Hô ở tầng này đã chú ý tới. Và những người dân ấy không giống bất kỳ ai nhóm từng gặp.

Họ là những học giả, nhưng không trầm ổn như các tầng khác. Trái lại, họ mang một vẻ căng thẳng như dây đàn bị kéo đến giới hạn. Mỗi câu nói, mỗi cái nhìn đều như có thể phát nổ bất cứ lúc nào. Một ánh mắt sai lệch, một lời nói sơ suất cũng có thể dẫn đến một vụ xung đột dữ dội. Tính cách của họ như thuốc nổ chỉ cần một tia lửa là bùng cháy. Và thật không may, nhóm Nobita vô tình chính là tia lửa đó.

Một hiểu lầm nhỏ về thân phận, có thể là do trang phục, hoặc giọng nói lạ đã khiến toàn bộ Tháp San Hô trong nham thạch nổi giận. Người dân nơi đây không cần điều tra, không cần xét xử, mà ngay lập tức truy đuổi nhóm như thể họ là kẻ thù không đội trời chung, coi việc giết chết nhóm là nhiệm vụ duy nhất được giao phó.

Cả nhóm bị ép phải trốn chạy suốt mười mấy giờ đồng hồ trong địa ngục dung nham, không một phút nghỉ ngơi.

Lên cao cũng là dung nham. Xuống sâu cũng là dung nham. Các đường hầm, các khe nứt, mọi con đường đều như biết cách dẫn đám cư dân ấy đến nơi nhóm ẩn nấp. Những người truy đuổi không biết mệt, không biết đau, không biết sợ, càng không biết bỏ cuộc.

Nhóm Nobita dường như lọt vào một vòng lặp tuyệt vọng: chạy, bị phát hiện, rồi lại chạy. Cảm giác như chỉ cần thở mạnh một nhịp cũng có thể khiến toàn bộ tầng dung nham này sụp đổ.

Cơn ác mộng tầng N+17 tưởng chừng đã kết thúc khi nhóm Doraemon thành công bảo vệ cùng đưa bản sao Vạn Hải Ký Tàng Thư cho Đại Học Giả trong lửa giận của cả thành phố.

Họ nghĩ chỉ cần đưa được bản sao ấy đến tay Đại Học Giả, nhiệm vụ sẽ hoàn tất như ở các tầng trước. Nhưng không ai ngờ, điều chờ đợi họ lại là một cú sốc lớn hơn bất kỳ đợt truy đuổi nào trước đó.

Vị Đại Học Giả của tầng này, giữa một gian phòng trôi nổi giữa biển dung nham, nhìn qua bản sao chỉ đúng… ba giây. Rồi trước sự ngỡ ngàng chưa kịp tan đi của nhóm, ông ta đã thản nhiên xé toạc nó ra từng mảnh, ném vào dòng nham thạch đỏ rực, như thể đó chỉ là một tờ quảng cáo vô nghĩa.

Nhóm còn chưa kịp mở miệng hỏi vì sao thì ông ta đã vung tay ra hiệu, cả tòa tháp lại chấn động, vòng truy đuổi mới lại bắt đầu.

Lần này, không chỉ là dân thường, mà chính bản thân vị Đại Học Giả ấy cũng trực tiếp tham gia, với ánh mắt lạnh lùng không một tia khoan dung. Nhóm chỉ biết cắm đầu chạy, nhưng lần này mệt mỏi đã quá giới hạn.

Và rồi, đến một khoảnh khắc, Jaien – người vẫn luôn kìm nén bản thân – rống lên một tiếng như sấm.

Toàn thân cậu phát sáng như đá kim cương, thân hình phình to, cơ bắp giãn nở, Jaien đã hoàn toàn hóa thân thành hình dạng khổng lồ đặc trưng của mình.

Trong khoảnh khắc ấy, toàn bộ Tháp San Hô chấn động. Jaien không còn né tránh hay nhẫn nhịn, cậu xoay người giáng xuống một đòn như động đất, đập tan từng kiến trúc lơ lửng, từng đoàn người truy đuổi bị thổi bay tán loạn. Đám học giả tầng này lập tức co rút lại, sợ hãi cúi đầu.

Chính lúc đó, nhóm mới hiểu ra: những cư dân hung hăng ấy không phải thực sự điên loạn vì lý tưởng hay nhiệm vụ, họ đơn giản là kiểu người lấn yếu sợ mạnh, càng bị đuổi càng sợ, càng bỏ chạy thì họ càng hăng máu. Nhóm càng rối loạn, họ càng hưng phấn.

Sau khi Jaien trấn áp toàn bộ thành phố, không ai còn dám cản đường. Đại Học Giả, dù mặt mày vẫn khó chịu, cũng miễn cưỡng ngồi lại tiếp nhận bản sao thứ hai của Vạn Hải Ký Tàng Thư mà Doraemon nhanh chóng lấy lại. Không khí căng như dây đàn, từng phút trôi qua nặng nề như một thế kỷ. Cuối cùng, ông ta lật trang cuối, gật đầu một cái, coi như “tiếp nhận.”

Chỉ đến lúc đó, nhóm mới được rời đi. Tầng N+17 đã khắc vào họ một bài học sâu sắc: Không phải mọi rắc rối có thể giải bằng hòa bình. Đôi khi, chỉ khi đứng thẳng người và dũng cảm đối diện, họ mới đủ tư cách được lắng nghe.

Sau khi rời khỏi tầng N+17 đầy hỗn loạn và nóng nảy, nhóm Nobita may mắn quay trở lại tầng N – nơi từng được xác định là có chủ đề “hi sinh”. Tuy tầng này mang sắc thái ảm đạm, nhưng ít ra nó yên bình và không có ai truy sát.

Nhóm quyết định tranh thủ nghỉ ngơi tại đây trong lúc Doraemon bắt tay vào sửa chữa lại các Bảo Bối đã bị dung nham phá hủy. Trong hai ngày ấy, cả nhóm lần đầu tiên được hít thở thoải mái, ngồi xuống thực sự suy ngẫm về hành trình, lên kế hoạch cho chặng đường tiếp theo.

Lần này, họ hành động thận trọng hơn. Không chỉ dùng Đèn Pin Thích Nghi cho chính mình, Doraemon còn chiếu lên toàn bộ Bảo Bối và cả Thần Khí, tránh tình trạng đau thương ở tầng dung nham lặp lại. Với sự chuẩn bị kỹ lưỡng này, nhóm bắt đầu tiếp tục hành trình xuyên tầng thực tại.

Mấy tầng tiếp theo, nhóm tưởng như mọi thứ đã trở lại đúng quỹ đạo. Dù có vài nơi gây rối hay yêu cầu nhiệm vụ nhỏ, nhưng không tầng nào thực sự đe dọa đến tính mạng hay phá hỏng kế hoạch. Họ dần lấy lại tự tin, đôi khi còn nghĩ thầm rằng “ác mộng tầng N+17” là đá tảng cuối cùng trên con đường gian nan này.

Nhưng thực tại không bao giờ chiều lòng người.

Khi đặt chân đến tầng N+23, cả nhóm một lần nữa nhận ra, họ lại đánh giá thấp thế giới này quá rồi.

Tại tầng này, Tháp San Hô không còn là biểu tượng tri thức hay nền văn minh đáy biển kỳ bí. Thay vào đó, nó trở thành… một phim trường khổng lồ.

Không phải nói ẩn dụ, mà là đúng nghĩa đen. Các hành lang lấp lánh đèn quay, từng phòng từng tầng đều có micro, máy quay, sân khấu dựng sẵn, bảng phân cảnh dán kín tường. Tất cả như một thành phố điện ảnh viễn tưởng.

Vị Đại Học Giả tầng này chính là Đạo diễn chính, ngồi chễm chệ trên ghế cao, tay cầm loa, miệng hô “cut” và “action” không ngừng.

Đại Trí Giả thì đang cặm cụi viết kịch bản trên bảng điện tử khổng lồ, còn Đại Hiền Giả là Biên tập viên kiểm tra lại từng câu thoại, từng chuyển cảnh, chỉnh sửa cảm xúc, lời thoại nhân vật.

Nhóm Doraemon tưởng rằng chỉ cần hành xử cẩn trọng, tránh làm rối loạn không gian là có thể nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ. Nhưng họ đã đánh giá thấp tính nghệ thuật hoá hiện thực quá mức tại đây.

Nguyên nhân khiến nhóm bại lộ hóa ra lại đến từ một chi tiết tưởng chừng nhỏ bé: họ lọt vào ống kính.

Dù đã cẩn thận ẩn thân, dù gần như tàng hình trước mắt người thường, thì những quy tắc thế giới tại tầng này đã bị thay đổi.

Vì chủ đề cốt lõi là “điện ảnh” nên tất cả mọi thứ đều vận hành theo lô-gic của một bộ phim điện ảnh khổng lồ. Tại đây, ống kính máy quay không chỉ ghi lại hình ảnh, nó là đôi mắt của thế giới, là luật vận hành, là cán cân kiểm duyệt của toàn bộ thực tại.

Chỉ một cái bóng mờ mờ lọt khung hình. Một khung cảnh lạ run nhẹ khiến hình quay lệch vài pixel. Vậy là cả tổ đạo cụ và đoàn kỹ thuật ngay lập tức nhận ra có gì đó sai sai.

Và thế là…

“Ngươi không phận sự, miễn vào.”

Một câu nói dửng dưng của Đại Học Giả với vai trò đạo diễn, mang theo quyền năng chỉnh sửa cả tầng thực tại đã lập tức dịch chuyển nhóm ra khỏi Tháp San Hô.

Sau nhiều lần thử đủ mọi cách để vào lại, từ tàng hình, hack camera, giả làm nhân viên,… nhóm đều bị từ chối ngay tại cửa.

Cuối cùng, nhờ Suneo dùng hết khẩu tài thuyết phục, kết hợp với Doraemon lấy ra Găng Tay Thử Nghiệm Nghề Nghiệp, nhóm mới được phép quay trở lại Tháp San Hô với tư cách diễn viên quần chúng.

Tưởng đâu chỉ cần vào gặp Đại Học Giả là có thể nhanh chóng rời đi, nhóm lại vấp phải một lệnh kỳ quặc của tổ đạo cụ:

“Không được dùng đạo cụ mang từ ngoài vào!”

Kết quả là mọi Thần Khí, Bảo Bối Thần Kỳ trên người nhóm lập tức bị vô hiệu hóa. Không một thiết bị nào còn hoạt động.

Bị khóa sức mạnh, cấm lại gần nhân viên quan trọng, phải diễn tự nhiên như không diễn, nhóm bị mắc kẹt trong vai diễn quần chúng gần một tháng, xoay vòng giữa các cảnh tiệc tùng, hội nghị, chiến tranh… chỉ để chờ đúng dịp cuối cùng – bữa tiệc chia tay đoàn phim. Mới có cơ hội tiếp cận Đại Học Giả, nhanh chóng trao bản sao Vạn Hải Ký Tàng Thư rồi rời đi.

Dù vậy, lần này không thể nói là hoàn toàn thất bại. Cả nhóm từ Jaien đến Shizuka đều học được rất nhiều kiến thức về kỹ thuật dựng cảnh, ánh sáng, lời thoại và cả cách quay phim đa thực tại. Nhìn lại, trải nghiệm ở tầng N+23 cũng giống như một khóa huấn luyện mùa hè kỳ quặc nhưng đáng nhớ.

Sau khi rời tầng N+23, cả nhóm Doraemon bắt đầu cẩn thận hơn với từng chi tiết nhỏ trong mỗi tầng thực tại. Những quy luật kỳ lạ, những tai nạn từ trên trời rơi xuống khiến ai cũng cảnh giác. Nhưng chính lúc mọi người dồn sự chú ý ra bên ngoài, thì lại bỏ quên một điều quan trọng hơn: tâm lý của chính mình.

Tầng N+37 xuất hiện như một cơn ác mộng sống dậy.

Ngay khi vừa bước vào, nhóm đã cảm thấy bầu không khí nơi đây hoàn toàn khác biệt. Trời tối không phải vì thiếu ánh sáng, mà là vì nó bị những bóng ma lơ lửng che kín. Không gian dày đặc tiếng gào, cười, rít lên không ngớt. Mặt đất ẩm lạnh như thể có thứ gì đang trườn qua chân họ.

Tháp San Hô ở tầng này biến đổi đến mức không còn nhận ra. Nó như một pháo đài đổ nát nổi lên giữa làn sương đen, nơi yêu ma quỷ quái tụ tập thành từng đàn, đủ hình đủ dạng, người không ra người, thú chẳng ra thú.

Khung cảnh này khiến ai cũng cảm thấy rợn tóc gáy, nhưng người đầu tiên gục ngã lại là Nobita. Cậu vừa thấy một con quỷ không mặt lướt qua sát đầu, toàn thân lập tức run lên, la hét rồi bỏ chạy.

Suneo thì bị một đám tiểu quỷ rượt đuổi, miệng lảm nhảm những từ vô nghĩa như hát ru, càng nghe càng lạnh sống lưng. Cậu cuống cuồng quay đầu chạy, không cần biết phương hướng.

Trong lúc hỗn loạn, hai người va sầm vào nhau giữa hành lang tăm tối.

Cú va chạm tưởng chừng vô hại, nhưng lại chạm đúng vào cơ chế Thắt Lưng Thời Gian, thiết bị đang ở chế độ khởi động.

“Tách.”

Trong ánh sáng nhấp nháy mờ ảo, cả hai bị cuốn vào một luồng dịch chuyển không xác định, để lại Doraemon, Jaien, Shizuka và các bạn ngẩn ngơ nhìn theo, không biết hai người kia đã bị đưa đến đâu đó không rõ trong vô số tầng thực tại.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

de-cho-nguoi-luyen-vo-nguoi-da-luyen-thanh-to-vu
Để Cho Ngươi Luyện Võ, Ngươi Đã Luyện Thành Tổ Vu
Tháng mười một 2, 2025
warhammer-theo-hanh-tinh-tong-doc-bat-dau
Warhammer: Theo Hành Tinh Tổng Đốc Bắt Đầu
Tháng 12 21, 2025
ta-la-cuu-ma-tri.jpg
Ta Là Cưu Ma Trí
Tháng 1 24, 2025
ke-thua-canh-khu-bao-doi-tu-chan-bi-canh.jpg
Kế Thừa Cảnh Khu, Bạo Đổi Tu Chân Bí Cảnh
Tháng 2 3, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP