Chương 142: Cảm xúc.
Trong lúc nhóm Nobita đang phiêu lưu giữa các tầng thực tại, ở ngoài bầu khí quyển Địa Cầu, Hajime vẫn đang cố tìm cách quay trở lại.
Việc trực tiếp xuyên qua tầng khí quyển gần như là điều bất khả, ngay cả với năng lực hiện tại của cậu. Hajime nghĩ đến phương pháp từng được Bouwanko Kami và Koya Kami sử dụng trước kia, đó là nhập thân vào một sinh vật đang rời khỏi trái đất rồi theo đó quay về.
Tuy nhiên, lần này không dễ dàng như vậy. Nhân loại ngoài không gian chỉ mới hiện diện vài vệ tinh rải rác, trạm không gian cùng liền có hai cái, chủ yếu là nơi các phi hành gia thực hiện nhiệm vụ nghiên cứu.
Nhưng những người đó không thể tự do quay về trái đất, lịch trình hồi quy nghiêm ngặt và phụ thuộc hoàn toàn vào điều khiển mặt đất. Hơn nữa, Hajime lặng lẽ quan sát toàn bộ không gian xung quanh, lướt qua các trạm không gian trống rỗng, phát hiện không có người bên trong. Các phi hành gia hoặc đã hồi quy từ sớm hoặc không còn hiện diện tại quỹ đạo.
Ngoài ra cậu còn có nhìn thấy một vài phương tiện lạ, có thể thuộc về những chủng tộc khác không thuộc nhân loại. Nhưng Hajime không định mượn đường họ. Có những giới hạn mà chính cậu cũng không muốn vượt qua, không phải vì sợ, mà vì tôn trọng ranh giới giữa các chủng tộc và nền văn minh.
Phía dưới kia, Trái Đất vẫn xanh lam và rực rỡ. Hajime lặng lẽ nhìn xuống, ánh mắt mơ hồ dần hiện rõ sự trầm tư.
Khoảnh khắc đó, tầm nhìn của cậu dường như không còn bị giới hạn bởi đôi mắt hữu hạn nữa. Nó cao hơn, xa hơn, sâu hơn, hệt như lúc trước khi Koya Kami từng chia sẻ với cậu giác quan của thần. Đây là sức mạnh của Quyền Năng – Thiên Quan Tâm Nhãn nhưng không chỉ riêng nó.
Lần nữa, Hajime lại được thấy “nó” – Kỳ Tích dưới chân cậu.
Nó không chỉ là một hành tinh xanh trong vũ trụ bao la. Nó rực rỡ, sáng ngời như vầng thái dương giữa cõi vô tận.
Nó lung linh và chuyển động theo nhịp đập của vạn vật, phát ra vô số đường mạch năng lượng vũ trụ đan xen vào nhau như những khúc giao hưởng bất tận.
Ánh hào quang từ đó lan tỏa đến tận cùng chư thiên vạn giới, chiếu soi từng lớp thực tại, từng góc tối vô danh.
Nó ngự trị giữa các khái niệm, giữa các định luật và bản thể, là trung tâm của Đa nguyên vũ trụ Doraemon, là khởi nguồn và cũng có lẽ là kết thúc của mọi thứ.
Lần nữa nhìn thẳng vào Kỳ Tích, Hajime không khỏi sinh ra cảm giác dè chừng. Dù cảnh tượng trước mắt đẹp đẽ như một bản truyện cổ tính, nhưng cậu không dám mất cảnh giác.
Lần trước, chỉ vì một thoáng bất cẩn, Hajime cùng Koya Kami đã khiến Bouwanko Kami chú ý. Hajime hiểu rõ, không phải thực thể nào ở nơi này cũng ôn hòa như ngài ấy. Nếu chẳng may bị một tồn tại khó tính hoặc ác độc phát hiện, hậu quả sẽ rất khó lường.
Vì thế, Hajime nỗ lực che giấu khí tức, né tránh mọi chú ý từ các thực thể xung quanh. Tuy nhiên, chính hành động đó lại dẫn đến điều ngược lại – một tồn tại càng vĩ đại hơn chú ý đến cậu.
Vẫn định tiếp tục tìm cách quay về, Hajime chưa kịp hành động thì…
“Ngươi đang tìm gì?”
Một giọng nói vang lên trong đầu cậu.
Cơ thể Hajime lập tức căng cứng, sẵn sàng bỏ chạy bất cứ lúc nào. Nhưng rất nhanh, cậu nhận ra có gì đó không đúng.
Ánh hào quang vốn phủ đầy quanh Trái Đất đột nhiên trở nên ảm đạm, từng tầng thực tại như bị đóng băng, rơi vào trạng thái tĩnh lặng hoàn toàn. Bản giao hưởng luôn vang lên trong tai cậu cũng đột ngột biến mất, như thể mọi thứ đã đi đến hồi kết.
Cậu khẽ hít một hơi thật sâu, chậm rãi đảo mắt, tìm kiếm nơi phát ra thanh âm kỳ dị ấy.
“Ngươi đang tìm TA?”
Lần này, giọng nói đó vang lên lần nữa, giúp Hajime xác định được vị trí của nó. Nhưng khi ngước lên, cậu không còn thấy vũ trụ tối đen hay khoảng không vô tận như mọi khi.
Càng nhìn chăm chú, cảm giác của cậu càng trở nên bất ổn.
Từng giác quan một, vị giác, xúc giác, khứu giác, thính giác, thị giác dần bị loại bỏ, chỉ còn một cảm nhận mơ hồ, như một dạng giác quan thứ sáu còn sót lại, một tiếng gọi thầm, mơ hồ nhưng rõ rệt trong ý thức:
Ở đó, phía trên cậu, không còn là vũ trụ đen đặc hay ánh sao, có gì đó đang tồn tại.
Không có hình dạng. Không có tên gọi. Không thể nhìn thấy. Nhưng Hajime biết rõ, đó là một tồn tại vĩ đại, đang tò mò quan sát cậu.
Và nơi ấy chính là phía trên của toàn bộ đa nguyên vũ trụ.
Hajime biết rõ, đa nguyên vũ trụ không phải là tầng cao nhất. Phía trên nó, còn tồn tại những cấp độ bao quát và khổng lồ hơn, nơi những quy tắc vượt ngoài mọi giới hạn nhận thức mà sinh vật có thể hiểu.
Nhưng điều khiến cậu bối rối là, vì sao một tồn tại ở tầng vũ trụ bao trùm đa nguyên đó lại chú ý tới mình?
Chuyện này, thậm chí còn không giống khủng long nhìn một con kiến, không giống sao trời soi một hạt bụi. Nó giống như việc một sinh vật ở tầng khái niệm nguyên tử trong một vũ trụ, bất ngờ được toàn bộ một vũ trụ để ý.
Điều này vốn không thể xảy ra.
Bởi vì THẦN, tồn tại quá cao quý, vượt khỏi mọi cảm giác thông thường. Nếu không phải vì Hajime đã tự khiến các giác quan của mình tự tan rã, dung hợp, phát triển, thì cậu hoàn toàn không thể nhận ra sự hiện diện ấy. Và ngay cả như vậy, đó vẫn là vì THẦN cho phép.
THẦN đang nhìn Hajime.
THẦN tò mò. Không hiểu vì sao cái sinh vật nhỏ bé này lại không trả lời mình. Điều này khiến THẦN càng thêm hứng thú.
THẦN liền bắt đầu lật mở tuyến thời gian của Hajime, quan sát về phía trước, từ những khoảnh khắc gần đây nhất. Từng đoạn quá khứ của Hajime hiện ra rõ ràng, tường tận.
Nhưng càng nhìn sâu về phía xa hơn trong dòng thời gian, một lực cản mơ hồ xuất hiện. Nó ngăn THẦN tiếp tục nhìn xuống nữa.
Lực cản đó, dù đối với THẦN gần như không tồn tại, nhưng chính sự tồn tại ấy lại càng khiến THẦN tò mò hơn. Một sinh vật nhỏ bé như vậy, lại có quá khứ khiến THẦN không thể thấy hết?
Hajime rõ ràng không đơn giản.
Một cảm giác như được nâng đỡ dần hiện lên. Hajime nhận ra bản thân đang bị kéo gần hơn về phía THẦN.
Ngay khoảnh khắc ấy, toàn bộ Quần Tinh Thánh Khu của cậu, cơ thể tinh vi nhất được tạo nên từ Tinh Hạt sụp đổ hoàn toàn, khiến cơ thể Hajime biến thành một đống bùn não hỗn loạn giữa hư không.
Cậu cảm thấy sợ hãi, nhưng chưa đến mức tuyệt vọng. Bởi vì, cậu hiểu rõ, bản thể thực sự của mình chính là các Tinh Hạt. Hình dạng hiện tại tan rã không có nghĩa là cái chết, miễn là Tinh Hạt chưa bị xóa sạch, Hajime vẫn còn tồn tại.
Thế nhưng, nếu cứ tiếp tục bị kéo gần như vậy, cấu trúc của Tinh Hạt cũng sẽ tan rã, từng lớp bản chất của cậu sẽ bị xé toạc bởi sự khác biệt tầng cấp giữa cậu và THẦN.
Tựa hồ như THẦN cũng nhận ra điều này, nên dừng lại, không còn tiếp tục kéo Hajime về phía mình nữa.
Sau đó, một câu nói vang vọng trực tiếp trong tâm trí cậu:
“Ngươi là Kỳ Tích.”
Không giống một câu hỏi, giọng nói ấy giống như một lời khẳng định. Hajime nghe rõ từng tiếng, từng nhịp dao động của ý niệm ấy.
Cậu muốn trả lời, muốn hỏi lại. Kỳ Tích là gì? Là hạt giống trong cơ thể cậu? Là bí ẩn thân thế cậu chưa biết rõ? Hay là một thứ khác mà chính cậu cũng chưa từng chạm tới?
Thế nhưng trong trạng thái hiện tại, Hajime không biết phải trả lời thế nào. Cậu cũng không chắc THẦN đang hỏi về điều gì.
Ngay lúc Hajime cho rằng mình không thể đáp lại THẦN và có thể sẽ khiến THẦN nổi giận, cậu bỗng cảm nhận tuyến thời gian toàn bộ bị đảo ngược. Khi mở mắt ra, Hajime thấy mình đã quay lại thời điểm còn ở Trái Đất, lúc cậu vẫn chưa tiến vào nơi gọi là Kỳ Tích.
Phía dưới chân là hành tinh xanh lam quen thuộc, vẫn xoay tròn lặng lẽ giữa vũ trụ tối tăm. Hajime bất giác thở ra một hơi. Trải nghiệm vừa rồi quá kỳ ảo, quá nguy hiểm, khiến cậu không khỏi tự hỏi:
“Chẳng lẽ tất cả chỉ là một ảo giác mình tự tưởng tượng ra trong hoảng loạn?”
Thế nhưng, ngay lúc ấy, một giọng nói quen thuộc lại vang lên bên tai:
“Đây là quê hương của ngươi sao?”
Toàn thân Hajime lập tức cứng đờ. Cậu hoảng hốt quay đầu, vì nhận ra, đó không phải là giọng nói của THẦN lúc trước.
Lần này, giọng nói không còn cao quý, to lớn, không thể miêu tả, mà dịu dàng và ấm áp, thiên về nữ tính, như gió mát nhẹ lướt qua tai giữa một buổi trưa hè. Âm thanh ấy vang lên, mang theo một cảm xúc rất mơ hồ, khiến Hajime bất giác nghĩ đến… mẹ.
Quay đầu sang, Hajime sững người.
Trên vai cậu, có một nàng tiên bé nhỏ đang ngồi, nhẹ nhàng đung đưa đôi chân như đang chơi đùa. Toàn thân nàng phát ra ánh sáng, không rõ ngũ quan, nhưng hình dáng toát lên vẻ đẹp trong trẻo và thuần khiết, vừa xinh đẹp vừa đáng yêu.
Nàng không mang theo cảm giác áp lực hay cao vợi như THẦN, mà giống như một đốm sáng tinh khôi, tồn tại để an ủi, lắng nghe và chở che giữa bóng tối bất tận.
Hajime như người vừa tỉnh mộng, khẽ đáp:
“Là.”
Nàng tiên nghiêng đầu nhìn cậu, giọng nói vang lên nhẹ nhàng nhưng sâu sắc:
“Cảm xúc của ngươi đang rất bất ổn. Ta cảm nhận được sự bất an, lo sợ, vui vẻ, kỳ vọng, tự hào, hối hận, hổ thẹn… và cuối cùng là tức giận.”
Hajime thoáng sửng sốt. Cậu không nghĩ mình cảm xúc lại biểu hiện rõ đến vậy. Đúng là trong lòng có chút chộn rộn, nhưng đến mức đó sao?
Thế nhưng nàng tiên nhỏ dường như chẳng cần cậu xác nhận, vẫn nhẹ nhàng tiếp lời, giọng nói mềm như gió nhưng mang theo từng lớp sóng tâm tình:
“Ngươi lo lắng cho hành trình của các bạn mình, sợ rằng thiếu ngươi họ sẽ gặp nguy hiểm. Nhưng ngươi cũng lại thấy vui khi biết rằng dù không có ngươi, họ vẫn có thể tiến lên.
Ngươi mong họ mãi hồn nhiên, không nhiễm bụi trần… nhưng cũng lại hy vọng họ trưởng thành, mạnh mẽ, thay đổi hơn qua từng biến cố.
Ngươi bất an khi không ở bên họ, sợ rằng vị trí của mình trong lòng họ sẽ bị lãng quên. Nhưng lại có lúc ngươi chỉ muốn làm một kẻ đứng ngoài quan sát, không bị trói buộc bởi những sợi dây cảm xúc.
Thế nhưng khi được ở cạnh họ, ngươi lại thấy ấm lòng, hạnh phúc.
Thật kỳ lạ… cảm xúc của ngươi cứ như một chiếc hộp chứa vô vàn sắc màu, khi thì hòa quyện, khi lại xung đột, không ngừng thay đổi.”
Nàng tiên nhỏ làm bộ dạng giật mình, như thể không hiểu nổi sự rối rắm trong lòng Hajime. Cánh tay mảnh khảnh giơ lên vẽ vẽ giữa không trung, miệng lẩm bẩm:
“Thật kỳ quái… Làm sao một người có thể vừa yêu vừa sợ, vừa muốn đi vừa muốn ở, vừa muốn bảo vệ vừa muốn buông tay?”
Hajime khẽ hé môi, nhưng cuối cùng không thốt ra lời nào. Cậu nhìn nàng tiên nhỏ, ánh mắt mơ hồ. Phải đến lúc này, cậu mới thật sự tự hỏi lại chính mình:
“Mình… từ lúc nào lại trở nên phức tạp như vậy?”
Nàng tiên nhỏ chăm chú nhìn Hajime, ánh sáng từ thân thể nàng vẫn lấp lánh như ánh trăng rót xuống mặt hồ tĩnh lặng. Nhưng lời nói của nàng lại như từng gợn sóng, khuấy đảo mọi bình yên trong lòng cậu:
“Ngươi hổ thẹn vì chính tay mình đã đẩy họ vào con đường nguy hiểm trong khi bản thân có thể giải quyết mọi chuyện dễ như chỉ búng tay.
Ngươi giận dữ vì bị mắc kẹt ở ngoài, không thể quay lại, trong khi đám bạn đang từng bước đối mặt hiểm nguy.
Nhưng… sâu hơn nữa, ngươi lại mong chờ điều đó.
Mong họ gặp nguy hiểm, để rồi ngươi có thể xuất hiện đúng lúc, hóa thân thành người hùng… được họ trầm trồ, khen gợi, cảm tạ, như đứng trên đỉnh ánh sáng.”
Giọng nàng tiên như gió thoảng, không phán xét, nhưng từng chữ như đá nặng dội vào tâm can Hajime. Nàng nghiêng đầu, đôi mắt tròn như sao trời xoáy sâu vào cậu:
“Vậy rốt cuộc, Hajime… Ngươi xem họ là gì?
Là bạn bè?
Là những đứa con ngươi nâng niu, dạy dỗ?
Hay là… đồ chơi, để thỏa mãn cảm giác tồn tại và sức mạnh của chính mình?”
“Đủ rồi!!” Hajime bật thốt, gần như là quát lên.
Giọng cậu khàn đặc, sự kìm nén trong cậu vỡ tung. Hajime siết chặt tay, hai mắt mở lớn, ngực phập phồng vì tức giận, vì xấu hổ, vì hoảng loạn. Chưa bao giờ cậu cảm thấy tâm trí mình lại hỗn loạn như vậy.
Từng lời nàng nói như xuyên qua lớp vỏ lý trí, phơi bày thứ mà Hajime chưa từng dám đối mặt: ý niệm sâu kín, đen tối và mâu thuẫn bên trong con người cậu.
“Từ khi nào… mình trở nên như thế này?” Hajime thì thầm trong đầu, ánh mắt mơ hồ nhìn vào hư vô.
Một phần ký ức mờ mịt hiện về.
Cậu thấy chính mình, một đứa bé ít hơn hiện tại chỉ một tuổi, đứng lặng lẽ trong phòng học cuối giờ, nhìn ra cửa sổ, nơi các bạn bè đang cùng nhau nô đùa.
Ánh mắt đứa trẻ ấy… trống rỗng, cô độc đến lạ thường.
Dù là học sinh xuất sắc nhất lớp.
Dù luôn được thầy cô ngợi khen.
Dù chưa bao giờ bị bố mẹ la mắng…
Hajime hiểu rõ, điều đó không phải thiên phú, mà là cái giá cho những đêm trắng, cho sự trưởng thành sớm, cho một nỗi sợ bị bỏ lại phía sau, nỗi sợ không có giá trị nếu không giỏi hơn người khác.
Và từ bao giờ, trong thẳm sâu, cậu không còn tin rằng mình có thể được yêu thương nếu không phải là người mạnh nhất?
Và từ lúc nào đó, Hajime đã không còn biết rõ giữa sự quan tâm và sự sở hữu, giữa bảo vệ và thao túng, giữa tình bạn và nỗi sợ bị thay thế… ranh giới ấy đã bị xóa nhòa.
Nàng tiên nhỏ không hề bị thái độ gắt gỏng của Hajime làm cho sợ hãi. Trái lại, nàng bay vút lên, ánh sáng lấp lánh từ thân thể rực rỡ hơn hẳn, đôi mắt không có con ngươi mà như chứa cả bầu trời đang nhìn cậu vui vẻ:
“Này mới đúng chứ! Giờ thì ngươi mới giống một con người, Hajime. Lúc trước, ngươi giống như đang cố trở thành một vị thần vậy.”
Nói rồi, nàng bay sát lại, hai tay nhỏ xíu nghịch ngợm kéo nhẹ đầu mũi cậu. Trong ánh sáng toả ra từ nàng, Hajime như thấy phản chiếu chính mình: một khuôn mặt đang căng thẳng, ánh mắt chứa đầy hoài nghi, mệt mỏi và xao động. Nàng nhẹ nhàng nói:
“Nhưng ngươi nên nhớ… Thần không hoàn hảo. Con người lại càng không. Và điều đó không sao cả.”
Giọng nàng êm dịu nhưng sâu sắc, như xuyên thẳng vào tâm khảm Hajime.
Cậu sững lại. Cảm xúc cuộn trào dần lắng xuống, lý trí của Hajime từng bước quay trở về. Như tỉnh mộng, Hajime khẽ cúi đầu, nhẹ thở ra một hơi dài.
“Phải rồi… mình không đúng.”
Hajime nghĩ lại chính mình. Cậu vốn là người hướng nội, cậu thích sự yên tĩnh, thích quan sát người khác hơn là tham gia vào đám đông. Sự cô độc không phải bị ép buộc, mà là lựa chọn, cậu cảm thấy dễ chịu khi được là người ngoài cuộc.
Cậu không có nhiều bạn bè. Không phải vì kiêu ngạo, mà là vì nhút nhát. Là do từ bé đã quen sống tự lập, tự mày mò mà lớn lên. Ba mẹ cậu thương cậu, rất yêu thương nhưng chưa từng dạy cậu cách nhận biết cảm xúc, chưa từng hỏi liệu cậu có phân biệt được đâu là yêu thương, đâu là chiếm hữu, đâu là tự tin và đâu là tự ti.
Họ tưởng rằng cậu đã biết. Còn cậu chưa bao giờ dám hỏi vì sợ họ thất vọng.
Hajime khẽ nhắm mắt.
“Mình muốn mạnh mẽ, không phải vì sợ bị thay thế. Mà là vì muốn ba mẹ tự hào. Mình muốn nổi bật, không phải để hơn ai, mà là để bản thân được công nhận, để thấy rằng sự cố gắng của mình có ý nghĩa.”
Như vậy, tại sao cảm xúc của cậu lại bất ổn đến vậy?
Hajime không trả lời ngay. Cậu khẽ thở ra, rồi lấy tay che mắt, trong lòng bỗng trào lên cảm giác mệt mỏi lạ thường, một kiểu mệt mỏi không đến từ thể xác, mà đến từ tận sâu tâm trí. Cậu rất muốn nằm xuống, để mặc bản thân nghỉ ngơi, mặc kệ tất cả những suy nghĩ đang gào thét trong đầu.
Cậu nghĩ kỹ, rồi dần dần lờ mờ hiểu ra, rất có thể nguyên nhân khiến cậu trở nên như vậy chính là sức mạnh đến từ thế giới của Kyouka.
Nó không đơn thuần chỉ là năng lượng hay kỹ thuật, mà là một thứ mang bản chất ô nhiễm cảm xúc. Một loại sức mạnh có khả năng khuếch đại tâm lý, khiến mọi cảm xúc bị đẩy đến giới hạn cực đoan. Nếu không kiểm soát được, nó sẽ dần ăn mòn tâm trí, như nước nhỏ đá lâu ngày, cuối cùng khiến tâm hồn nứt vỡ.
Hajime hiểu rất rõ: ký ức không phải là kinh nghiệm. Dù trong cậu có hàng ngàn năm ký ức kế thừa từ các phần linh hồn khác nhau, ý thức chính vẫn là của cậu. Chúng không thể dễ dàng đồng hóa được Hajime, trừ phi chính cậu cho phép hoặc bị ảnh hưởng trực tiếp trong lúc dung hợp sức mạnh.
Thông thường, giữa các phần linh hồn đều có một quy tắc ngầm – tôn trọng lẫn nhau. Rất ít khi họ tự ý đi sâu vào ký ức của nhau, vì ký ức là thứ riêng tư nhất, có những bí mật đau lòng, những nỗi hổ thẹn, những phần con người không ai muốn để lộ ra. Hơn nữa, ký ức nhiều đến mức chính bản thân người sở hữu còn chẳng nhớ hết, huống chi là người khác.
Vì thế, khi Hajime kế thừa sức mạnh từ Yuichiro, cậu không kiểm tra, không đề phòng, cũng không cố gắng hiểu xem nó có tiềm tàng nguy cơ gì hay không. Cậu chỉ đơn giản tiếp nhận, rồi để nó tự do lớn lên, tự do kết rễ trong thân thể và tinh thần của mình.
Và giờ đây, hậu quả dần hiện ra.
Cảm xúc của cậu dần dần mất đi sự cân bằng, bị kéo về những cực đoan đen tối, nơi mà sự phức tạp trong nội tâm không còn là đa dạng mà là hỗn loạn. Những ý nghĩ ích kỷ, mâu thuẫn, hổ thẹn, dục vọng… từng chút một từ trong bóng tối chậm rãi chảy ra, như chất độc lan dần trong dòng máu của cậu.
Điều khiến Hajime phiền lòng hơn cả là sau khi cảm nhận được nguy cơ từ loại sức mạnh này, cậu không thể chắc chắn ba người từng tiếp xúc với nó – Yuichiro, Freeman và Akito, có thực sự thoát khỏi ảnh hưởng hay không.
Thoát ra ư? Hay chỉ là đang bị ô nhiễm mà không nhận ra?
Hajime không biết. Và chính vì cậu không thể giải quyết vấn đề đang tồn tại trong bản thân, cậu cũng không có tư cách đi chất vấn hay kiểm tra họ. Cảm giác bất lực ấy khiến lòng cậu ngày càng trĩu nặng, như đứng giữa một vòng xoáy cảm xúc không lối thoát.
Dường như cảm nhận được sự bất ổn trong lòng Hajime, nàng tiên nhỏ khẽ cười nói:
“Ngươi đang lo lắng về chính mình sao? Không sao đâu, có ta ở đây giúp ngươi rồi, đừng lo.”
Nói xong, nàng bay lên, làm một động tác như đang gồng sức, sau đó nhẹ nhàng đáp lên đầu Hajime, tay nhỏ xíu chụm lại như đang cố nhổ một thứ gì đó từ đỉnh đầu cậu lên, giống hệt như đang nhổ củ cải vậy.
Nhưng dù cố gắng hết sức, nàng tiên nhỏ vẫn không thể kéo được gì ra.
Gương mặt nàng đầy sửng sốt, sau đó lượn quanh đầu Hajime vài vòng, đôi mắt lấp lánh ánh sáng đánh giá thật kỹ một lần nữa.
“Lạ thật… sao lại không được? Lẽ ra ta có thể dễ dàng loại bỏ thứ đó khỏi ngươi mới đúng.”
Nàng thử lại vài lần nữa, gương mặt căng thẳng hết mức, nhưng mọi nỗ lực đều thất bại.
Cuối cùng, nàng đành thở dài, đáp xuống vai Hajime, giọng nhẹ nhàng nhưng không giấu được chút nghiêm túc:
“Không được rồi. Thứ sức mạnh đó đã gắn kết với ngươi quá sâu, như một phần của bản thể. Nếu ta cố rút nó ra, rất có thể sẽ khiến ngươi sụp đổ hoàn toàn, tan biến cả thể xác lẫn ý thức.”
Nói đến đây, nàng khẽ vỗ vai Hajime, ánh mắt dịu dàng:
“Bất quá, ta có thể giúp ngươi phong ấn nó tạm thời và gia cố hàng rào tinh thần để ngăn nó xâm nhập thêm vào tâm trí. Nhưng nếu thật sự muốn thoát khỏi thứ sức mạnh đó, ngươi phải tự mình tôi luyện ý chí.”
“Khi nào ngươi đủ mạnh để chế ngự nó hoặc đánh bại nó, khi ấy ngươi có thể thử thôn phệ nó, biến nó thành một phần năng lực của chính mình. Dù nguy hiểm, nó cũng là một loại thuốc tăng lực hiếm có, mang theo tiềm năng khủng khiếp, nếu ngươi có thể kiểm soát được.”
Hajime nghiêm túc gật đầu, ánh mắt đã dần trở nên kiên định hơn sau những lời của nàng tiên nhỏ. Nhưng ngay lúc ấy, cậu như chợt nhớ ra điều gì đó quan trọng, liền hỏi:
“Cái kia… tên của ngài là gì?”
Nàng tiên nhỏ khựng lại một chút, dường như cũng vừa sực nhớ ra mình quên giới thiệu bản thân. Nàng nghiêng đầu cười nhẹ, giọng nói trong trẻo vang lên, như chuỗi ngân vang từ ánh sáng:
“Ngươi có thể gọi ta là… Kỳ Tích.”
Ngay khi hai chữ ấy được thốt ra, cả người Hajime cứng đờ. Một luồng lạnh buốt như chạy dọc sống lưng.
Kỳ Tích, cái tên ấy không phải thứ mà một người phàm có thể dễ dàng gọi tên. Nhưng nàng lại cười hồn nhiên, vẫy tay xua nhẹ như không có gì:
“Bất quá, ta càng thích được gọi là Tinh. Chữ ‘Tinh’ trong Tinh Không, Tinh Vật, cũng là Tinh Linh – là ánh sáng nhỏ bé chảy khắp mọi nơi trên đời.”
Hajime ngây người. Cậu không biết nên phản ứng ra sao với thông tin ấy. Trong lòng vừa chấn động, vừa cảm thấy thân thiết kỳ lạ.
Rồi nàng tiên nhỏ bay nhẹ lên cao, xoay một vòng giữa không trung, mái tóc phát sáng không gió mà tung bay. Từ trên cao nhìn xuống Hajime, nàng đột nhiên nghiêm túc nói:
“Như vậy, Hajime… Ngươi có muốn trở thành Người Đại Diện của ta không?”
Câu hỏi ấy rơi xuống, nhẹ nhàng như lông vũ, nhưng lại nặng nề như tinh vân vũ trụ đang xoay chuyển.
Cả không gian như im lặng lại.