Chương 141: Tầng tầng lớp lớp.
Đội Nobita, Shizuka và Doraemon tiến về khu trung tâm của Tháp San Hô, trong khi Jaien và Suneo được giao nhiệm vụ kiểm tra khu vực rìa ngoài. Cả hai nhóm hẹn nhau quay lại sau một tiếng đồng hồ để so sánh thông tin.
Không gian ở đây khiến cả ba không khỏi cảm thấy gò bó. Đường phố trong Tháp San Hô hẹp, hầu như không đủ chỗ cho xe cộ lui tới, dù là người đi bộ cũng không lớn bao nhiêu . Các công trình san sát nhau, phần lớn đều làm từ vật liệu san hô trong suốt, ánh sáng phản vào bên trong lấp lánh mờ ảo, làm người không rõ là ngày hay đêm.
Nobita đảo mắt nhìn quanh, lẩm bẩm:
“Tớ tưởng khu trung tâm thì phải nhộn nhịp chứ, sao lại vắng vẻ và nghiêm túc thế này?”
Shizuka gật đầu đồng tình, đưa mắt quan sát dãy nhà hai bên:
“Hai cậu để ý không, cả một con đường mà chỉ có đúng một vài tiệm tạp hóa. Nhà hàng, quán ăn hay thậm chí là một quán trà nhỏ đều rất hiếm thấy.”
Doraemon nhẹ nhàng nhé một cái đi qua Người Đáy Biển, giọng phân tích:
“Tháp San Hô là trung tâm tri thức mà. Có thể người ta đã chuyển toàn bộ hoạt động sinh hoạt sang khu ngoại vi hoặc tách riêng khu cư trú với khu nghiên cứu rồi.”
Tiếp tục đi, họ tìm thấy một số địa điểm có thể được liệt kê là “nơi giải trí” nhưng cảm giác mang lại thì hoàn toàn ngược lại.
Nhà hát là một kiến trúc to lớn có hình xoắn ốc, như một cái vỏ ốc khổng lồ, mang phong cách phục cổ và trang trọng. Bên trong màu sắc trang trí thiên ám áp cùng tối tắm, cả ba nhìn vào trong có thể mênh mong hàng ghế cùng hoành tráng sân khấu.
Họ vốn chờ mong có một vở kịch hay một dàn nhạc nào đó đang chờ bên trong nhưng bảng thông bảo thì treo các bài giảng lịch sử biển cổ. Hoàn toàn biến nơi đây thành một cái hội trường giao lưu học thuật.
Bảo tàng đầy rẫy hiện vật nghiên cứu cùng bóng người, nhưng đều như là nhân viên, hoàn toàn không có không khí tham quan.
Công viên cũng chỉ là khoảng không gian xanh nhỏ với vài chục ghế đá và một sân thể thao vắng người.
Nobita thở dài, giọng nhỏ lại:
“Mấy nơi này giống như… trường học hơn là chỗ thư giãn.”
Shizuka nhìn quanh, vẻ trầm tư:
“Không biết nơi đây có gì khác so với tầng chúng ta ở nhỉ?”
Doraemon gật đầu, giọng chậm rãi:
“Mình cũng không biết tầng thực tại này khác gì tầng lúc trước. Dù sao chúng ta cũng không kịp đi nhiều ở tầng đó.”
Nobita nhíu mày suy nghĩ, rồi hỏi:
“Vậy bọn mình phải làm sao để biết chủ đề của tầng này? Hay là cứ tìm ai đó hỏi thử?”
Shizuka cùng Doraemon đồng ý, nhưng so với lung tùng tìm người hỏi, cả hai cảm giác tìm Đại Học Giả càng chắc ăn. Dù sao trong túi của Doraemon còn rất nhiều bản sao của Vạn Hải Ký Tàng Thư, chỉ cần đưa nó cho ngài là mọi chuyện sẽ sáng tỏ.
Tiếp đó, đội của Nobita trực tiếp bỏ qua việc tìm kiếm chủ đề của tầng này mà chuyển sang tìm Đại Học Giả. Trước khi khởi hành, họ gọi liên lạc báo tin cho nhóm còn lại là Jaien và Suneo đang hoạt động ở khu vực ngoại ô.
Bên ngoài vùng vành đai Tháp San Hô, tín hiệu vang lên từ bộ đàm liên lạc, Suneo lập tức bắt máy. Nghe xong lời nhắn từ Nobita, cậu khẽ gật đầu rồi quay sang Mini Dora màu đỏ và Jaien để thuật lại:
“Nhóm Nobita nói sẽ bỏ qua chuyện xác định chủ đề tầng và chuyển sang tìm Đại Học Giả luôn.”
Nghe vậy, Jaien cau mày, rõ ràng là không vừa ý. Cậu bực tức nói:
“Gì chứ? Tớ biết ngay mà! Họ bỏ mặc hết cho tụi mình, vậy khác gì tăng gấp đôi việc cho bọn mình?!”
Mini Dora đỏ cũng phát ra vài tiếng “Dorara dorara!” như đồng tình, hai cánh tay máy vung vẩy liên hồi, mặt biểu hiện rõ sự bất mãn.
Suneo vội xua tay, cố gắng làm dịu không khí:
“Bình tĩnh đi Jaien… Có thể là họ cũng đang cố gắng theo cách khác thôi… Tìm Đại Học Giả cũng đâu phải dễ.”
Cậu ngập ngừng một chút, rồi trong lòng thầm nghĩ:
“Thật ra, nếu chia như vậy từ đầu thì hợp lý hơn nhiều. Một nhóm đi xác định chủ đề tầng, nhóm còn lại đi báo tin, vừa nhanh, vừa không lặp lại công việc.”
Nhưng Suneo hoàn toàn không dám nói ra suy nghĩ thật này, chỉ vì quá hiểu Jaien, cậu nói ra kiểu gì cũng ăn một đấm thẳng vào mặt. Cậu chỉ cười trừ, gãi đầu cho qua.
Jaien nghe vật bình tĩnh lại nhưng vẫn nhíu mày nhìn Suneo:
“Nghe thì cũng có lý, nhưng sao mình cảm giác bị đẩy hết việc vậy?”
Suneo cười khen:
“Chắc là tại bọn mình quá đáng tin thôi.”
Mini Dora đỏ lúc này cũng thôi không phản ứng nữa, quay đầu kiểm tra lại bản đồ đi được từ nãy giờ.
Khu ngoại ô của Tháp San Hô nhìn chung không có gì nổi bật. Hầu hết là nhà ở dân cư cho các học giả và gia đình của họ, kiến trúc tương đối đơn giản nhưng sạch sẽ, yên tĩnh, phân khu rõ ràng và ngăn nắp.
Cách đó không xa là một dãy khu vườn nghiên cứu sinh học, nơi chuyên trồng các loài thực vật đủ loại hoặc nuôi thử nghiệm các sinh vật biển đặc biệt.
Tuy nhiên, điều khiến Jaien, Suneo và Mini Dora đỏ chú ý nhất lại là một khu giải trí quy mô lớn nằm về phía tây nam khu dân cư. Ban đầu, cả ba đều tỏ ra rất hứng thú, lập tức chạy vào với hy vọng sẽ được thư giãn sau một thời gian căng thẳng. Nhưng chưa đầy mười lăm phút sau, cả ba đã thất vọng bước ra.
“Chán muốn chết luôn ấy!” Jaien cau mày, giọng rõ chán ghét.
“Cái gì mà vui chơi giải trí, toàn là bài thi trá hình…” Suneo thở dài.
Hóa ra, trong khu giải trí này, muốn tham gia bất kỳ trò chơi nào cũng phải vượt qua một câu hỏi trắc nghiệm kiến thức từ cơ bản đến chuyên môn, từ lịch sử cổ đại, triết học cho tới lý thuyết vật lý lượng tử…
Mà ngay cả khi đang chơi, cũng có thể bị bất ngờ yêu cầu trả lời câu hỏi ngẫu nhiên để tiếp tục. Ba người thử qua hơn ba mươi câu hỏi, cuối cùng chỉ trả lời đúng được ba, mà cả ba câu đó còn là do chép trộm từ người bên cạnh.
“Chơi kiểu này khác gì đi thi học kỳ.” Jaien nhăn nhó.
“Dành cho dân mọt sách là đúng rồi…” Suneo lẩm bẩm, cố nuốt cục tức.
Mini Dora đỏ đứng bên cạnh cũng phụ họa một tràng “Dorara dorara!” đầy phẫn nộ. Đối với người dân Tháp San Hô, nơi này đúng là thiên đường của tri thức, vừa giải trí vừa rèn luyện trí tuệ. Nhưng với nhóm người nhỏ tuổi từ mặt đất như Jaien hay Suneo thì thực sự là cực hình.
Cả ba lại tiếp tục lượn quanh khu ngoại ô thêm nửa giờ, nhưng vẫn không thu được manh mối nào rõ rệt về tầng thực tại này. Đành quay lại điểm hẹn đã thống nhất trước đó với nhóm Nobita.
Vài phút sau, nhóm Doraemon cũng xuất hiện. Nhìn vẻ ngoài mệt mỏi và có phần chán nản của ba người, Jaien và Suneo không cần hỏi cũng đoán được, cuộc tìm kiếm Đại Học Giả của họ chẳng hề thuận lợi.
“Không tìm thấy gì à?” Suneo hỏi thử.
Nobita chỉ cười gượng. Doraemon thì lắc đầu, rồi rút khăn tay ra lau trán như thể vừa chạy bộ cả tiếng đồng hồ. Shizuka nhẹ nhàng đáp:
“Cả thư viện ngầm lẫn hội trường đều không có ngài ấy hình bóng…”
Cả nhóm nhìn nhau, không khí trở nên trầm lặng hơn. Tầng thực tại này rõ ràng không đơn giản và hành trình báo tin cho các Đại Giả ở từng tầng có lẽ sẽ khó khăn hơn họ tưởng rất nhiều.
Sau một hồi im lặng suy nghĩ, Suneo chợt lên tiếng:
“Tớ cảm thấy nếu chúng ta cứ tiếp tục tìm kiếm lan man như thế này thì sẽ chẳng thu được gì đâu!”
Cả nhóm đồng loạt quay sang nhìn cậu. Doraemon hỏi ngay:
“Ý cậu là sao? Cậu định làm gì?”
Trước khi chia ra thành hai đội để hành động, nhóm từng bàn đến khả năng sử dụng các Bảo Bối Thần Kỳ và Thần Khí để dò tìm tung tích Đại Học Giả hoặc xác định chủ đề tầng thực tại.
Tuy nhiên, chính Doraemon là người đã ngăn lại, vì làm vậy có thể tạo ra dao động quá lớn, gây chú ý đến kẻ đứng sau mọi chuyện, điều mà nhóm muốn tuyệt đối tránh.
Suneo nghiêm túc trả lời, giọng cậu có vẻ đã có tính toán:
“Tớ nghĩ trước khi tiếp tục tìm kiếm, chúng ta nên ngồi lại và thống nhất lại toàn bộ thông tin đã biết. Có thể chúng ta đã bỏ sót điều gì đó. Các cậu còn nhớ lúc ở tầng trước, tớ từng hỏi Đại Học Giả về chủ đề của các tầng thực tại chứ?”
Nobita, Jaien gật đầu, Doraemon và Shizuka cũng khẽ ừ một tiếng xác nhận. Suneo tiếp tục, giọng đều đều:
“Ngài ấy trả lời rằng chủ đề của một tầng thực tại có thể là một sự kiện lớn, trọng đại như chiến tranh, khủng hoảng hoặc thay đổi xã hội… Nhưng cũng có thể chỉ là một nguyên lý hay quy tắc thường thức, có mặt ở khắp mọi nơi, chẳng hạn như thủy triều, trọng lực, mô hình kiến trúc,…”
Nghe đến đây, cả nhóm dần nhớ lại cuộc đối thoại trước đó với Đại Học Giả, đúng là có đoạn như vậy. Và chính câu trả lời đó là cơ sở để nhóm chia nhau dò tìm chủ đề tầng.
Shizuka khẽ nhíu mày:
“Nếu vậy, chúng ta đang ở một tầng mà chủ đề không dễ nhận ra bằng mắt thường. Không giống có chiến tranh hay khủng hoảng rõ ràng.”
Nobita gật đầu đồng tình:
“Ừ, có thể tầng này chủ đề là một cái gì đó trừu tượng hơn. Chúng ta cần cách tiếp cận mới.”
Khi thấy cả nhóm bắt đầu nhớ lại những gì từng trao đổi với Đại Học Giả, Suneo liền tiếp lời, ánh mắt sáng lên như đang xâu chuỗi các manh mối:
“Tớ tạm gọi tầng thực tại chúng ta đang ở là tầng N. Tầng mà chúng ta gặp Đại Học Giả là tầng N-1, còn tầng mà nhóm từng tiếp xúc với Đại Trí Giả là tầng N-2. Vậy các cậu nghĩ chủ đề của tầng N-1 và N-2 là gì?”
Câu hỏi khiến cả nhóm rơi vào một khoảng trầm ngâm, ai nấy đều cố lục lại những gì đã trải qua.
Jaien cau mày suy nghĩ, rồi lên tiếng:
“Tớ thấy tầng N-1 có thể là về tội phạm? Hay là giam cầm? Vì rõ ràng bọn mình lúc đó suýt bị tử hình còn gì.”
Shizuka lắc đầu nhẹ, giọng chậm rãi phản bác:
“Mình nghĩ không đúng đâu. Ngoài bọn mình ra thì có ai bị giam nữa đâu? Không thể một chủ đề mà chỉ xoay quanh một nhóm nhỏ. Chủ đề phải có sức ảnh hưởng rộng, không thể chỉ vì bọn mình.”
Cả nhóm lại im lặng, Nobita vô thức lẩm bẩm, như thể đang cố tìm mảnh ghép còn thiếu:
“Sự kiện lớn… sự kiện lớn… là gì mới được chứ…”
Mini Dora cũng hăng hái phát biểu vài tiếng “dorara dorara!” nhưng do nó không hiểu toàn bộ sự kiện đã qua, nên phần đóng góp này mọi người đều nhẹ nhàng bỏ qua.
Doraemon, vẫn ngồi kế Nobita, nghe cậu lẩm bẩm thì một tia sáng lóe lên trong đầu cậu mèo máy. Cậu đột ngột nói:
“Có lẽ… không phải chuyện bị giam mới là trọng tâm. Mà là việc chúng ta bị kết án vì tội ám sát Đại Trí Giả mới là sự kiện chính!”
Câu nói ấy làm ánh mắt Suneo sáng bừng lên, cậu vỗ tay một cái đầy hào hứng:
“Chính xác! Đó mới là cốt lõi. Việc bị bắt giam chỉ là hệ quả của hành động đó. Tầng N-1 mang chủ đề liên quan đến sự kiện chính trị, tư pháp lớn – Đại Trí Giả bị ám sát! Đó là một cú sốc, một khủng hoảng niềm tin với toàn Tháp San Hô.”
Như được tiếp thêm động lực, nhóm Doraemon chuyển chủ đề sang tầng N-2, nơi họ từng có cuộc gặp gỡ đầu tiên với Đại Trí Giả.
Suneo khoanh hai tay trước ngực, cố gắng hệ thống lại sự kiện:
“Tớ nghĩ chủ đề của tầng N-2 là cuộc gặp gỡ giữa chúng ta và Đại Trí Giả. Nhớ lúc đó đi? Có rất nhiều người tới đón tiếp chúng ta. Đó rõ ràng là một sự kiện lớn!”
Jaien gật đầu đồng tình, đoạn gầm gừ:
“Ờ, đúng đó. Có cả đám lính canh đứng xếp hàng hai bên, còn có cả mấy vị học giả đến nữa mà.”
Nhưng Nobita thì trông bối rối. Cậu nghiêng đầu suy nghĩ, rồi chậm rãi lắc đầu:
“Không, tớ cảm giác không phải chuyện này.”
Suneo quay lại nhìn cậu, hỏi ngay:
“Vậy cậu nghĩ là gì? Sao cậu cảm thấy không phải?”
Nobita luống cuống gãi đầu. Cậu chẳng thể nói đó là… một thứ gì đó như trực giác. Một cảm giác mơ hồ, nhưng rất rõ ràng rằng cuộc gặp gỡ đó không phải là điểm chính.
Ngay lúc ấy, Doraemon cũng gật đầu đồng tình:
“Tớ hiểu ý Nobita rồi. Thực ra cuộc gặp mặt đó tuy lớn, nhưng có một việc còn quan trọng hơn xảy ra ở tầng này.”
Cả nhóm đồng loạt nhìn về phía mèo máy. Shizuka hỏi khẽ:
“Việc gì vậy?”
Doraemon đáp, giọng trầm hẳn:
“Là việc Đại Học Giả và Vạn Hải Ký Tàng Thư biến mất khỏi nơi đó.”
Câu nói khiến cả nhóm sững lại. Nobita lẩm bẩm: “Phải rồi, đó mới là điều bất thường nhất.”
Suneo như vừa bị gõ tỉnh, reo lên:
“Đúng vậy! Việc chúng ta bị giam giữ ở tầng N-1 cũng chỉ vì hệ quả của vụ ám sát. Còn ở tầng N-2, sự kiện chính là việc một trụ cột mất tích, chính nó là nguyên nhân để chúng ta cùng Đại Trí Giả gặp mặt.”
Jaien đấm nhẹ tay xuống sàn:
“Tức là chủ đề của tầng N-2 là biến mất. Cụ thể là sự biến mất của một món Thần Khí cùng Đại Học Giả.”
Shizuka khẽ nghiêng đầu, ánh mắt đầy suy nghĩ, rồi nhẹ giọng nói như để tổng kết lại:
“Như vậy chủ đề của tầng N-1 là ám sát, chủ đề của tầng N-2 là mất tích. Vậy thì, chủ đề của tầng N này là gì?”
Không khí trong nhóm chùng xuống trong giây lát. Câu hỏi ấy giống như một cánh cửa mở ra, nhưng bên trong chỉ toàn sương mù.
Suneo lúc này bước lên, sắc mặt nghiêm túc:
“Tuy chưa xác định được rõ chủ đề tầng hiện tại, nhưng nếu nhìn theo logic mà hai tầng trước cho thấy các sự kiến chính đều xoay quanh các vị trụ cột, vậy thì khả năng rất cao kẻ đứng sau đang cố gắng loại bỏ hoặc thay thế các trụ cột trong mỗi tầng thực tại.”
Cậu dừng lại một chút, ánh mắt quét qua từng người.
“Cho nên, thay vì chạy vòng vòng suy đoán chủ đề, tốt nhất là chúng ta nên đi tìm các vị trụ cột của tầng này. Một khi tìm được họ, chúng ta sẽ biết ngay chuyện gì đang xảy ra.”
Doraemon gật đầu tán thành:
“Hợp lý đấy, Suneo. Nếu thật sự như cậu đoán, các trụ cột sẽ là trung tâm của mọi biến động, cũng như là mục tiêu của kẻ sau màn.”
Jaien siết chặt nắm tay: “Vậy còn chờ gì nữa? Mau đi tìm họ thôi!”
Nobita lùi về phía sau một bước, thở ra một hơi:
“Tớ thấy chúng ta nên nghỉ một chút rồi hãy đi. Từ lúc đến đây chúng ta gần như luôn làm việc. Tớ muốn ăn chút gì no rồi mới đi tiếp.”
Cả nhóm đều bật cười nhẹ, sự căng thẳng vừa rồi được xoa dịu phần nào. Sau khi nghỉ ngơi một lúc, họ cùng nhau đứng dậy, hướng ánh mắt về phía Tháp San Hô đang mờ ảo trong ánh sáng của san hô phản lên.
Sau khi xác định mục tiêu rõ ràng, nhóm Doraemon không mất nhiều thời gian, chỉ trong chưa đầy hai tiếng, cả nhóm đã xác định được những người được xem là trụ cột của tầng thực tại này. Thế nhưng, điều họ phát hiện ra lại hoàn toàn khác xa những gì từng kỳ vọng.
Tại tầng thực tại này, không hề tồn tại Đại Học Giả hay Đại Trí Giả.
Cả hai nhân vật chủ chốt mà nhóm đang tìm kiếm, những người sáng lập ra Tháp San Hô, đều đã hi sinh từ rất lâu. Trong các văn bản lưu trữ, họ được nhắc đến với sự tôn kính sâu sắc, như những người cuối cùng của thế hệ vàng son trước khi Tháp bước vào thời kỳ suy tàn.
Người nắm giữ quyền lực tối cao hiện tại chính là Đại Hiền Giả, và khi nhóm đối diện với nàng, họ lập tức cảm thấy mất hứng tiếp tục đào sâu thêm ở tầng này.
Không phải vì nàng thô lỗ hay bài xích trái lại, nàng vô cùng điềm tĩnh, lịch sự và chu đáo. Nhưng chính cái không khí tĩnh lặng đến đáng sợ, sự chấp nhận cái chết như một lẽ tự nhiên, khiến cả năm người cảm thấy mình như đang bước vào một đài tưởng niệm sống hơn là một nền văn minh.
Chủ đề của tầng này cũng hiện rõ: Hi sinh.
Tại nơi đây, các học giả lớn tuổi, khi cảm thấy mình sắp đi đến cuối đời sẽ tự nguyện hiến dâng thân thể và tri thức của bản thân trở thành tài liệu nghiên cứu sống cho thế hệ trẻ hơn. Một chuỗi liên hoàn nối tiếp nhau qua từng thế hệ. Lớp này kế thừa xác thịt và ý chí của lớp trước.
Kiến trúc của Tháp San Hô nơi đây phần lớn không phải để sinh hoạt mà để lưu trữ thân thể và kiến thức của những người đã khuất. Không gian chật chội, người thưa thớt, không phải vì chiến tranh hay suy tàn, mà vì toàn bộ tài nguyên, công sức đều dồn vào việc bảo quản quá khứ.
Không có Đại Học Giả để báo tin, nhóm Doraemon biết nơi đây không còn gì giữ chân họ nữa. Họ nhanh chóng tập hợp lại, kích hoạt Thắt Lưng Thời Gian, hướng đến tầng thực tại tiếp theo.
Ngay khi vừa mở mắt, cả nhóm đã cảm nhận được sự khác biệt rõ rệt của tầng thực tại mới này. Không còn áp lực nước nặng nề hay ánh sáng lập lòe màu xanh đen quen thuộc của tầng đại dương ngầm.
Trên cao, ánh mặt trời rực rỡ tỏa xuống, chiếu qua từng đám mây trắng, soi sáng mọi vật bằng một thứ ánh sáng vàng ấm áp đã lâu rồi nhóm không còn được thấy.
Shizuka kinh ngạc nhìn lên trời: “Là ánh nắng mặt trời thật sao?”
Doraemon gật đầu xác nhận, mắt nheo lại vì chói: “Đúng rồi, tầng này không còn ở dưới đáy biển nữa. Có vẻ như Tháp San Hô đã chuyển lên mặt biển sinh sống rồi.”
Suneo vừa che nắng vừa thở dài một cách hài lòng:
“Tầng này cứ gọi là tầng N+1 đi, cho dễ nhớ.”
Ở tầng này, không còn Tháp San Hô ẩn sâu trong lòng đại dương ngầm. Toàn bộ cư dân biển, bao gồm cả các nền văn minh cổ như Mu, Atlantis, Đảo Rùa, Thủy Cung,… đều đã chuyển lên sinh sống ngay trên mặt biển, xây dựng thành những cụm đảo nổi rực rỡ và thơ mộng.
Nhóm tranh thủ tắm nắng một lúc, tận hưởng cảm giác mà họ đã thiếu vắng bấy lâu. Nhưng rồi, nhớ đến nhiệm vụ, họ nhanh chóng lên đường tìm kiếm ba trụ cột của tầng này.
May mắn là lần này không có ai mất tích hay bị ám sát. Vị trí của cả ba người đều rất dễ xác định, thậm chí có thể nói là quá dễ.
Bởi vì cả Đại Học Giả, Đại Trí Giả và Đại Hiền Giả đều đang nằm dài trên ba chiếc ghế xếp khổng lồ, trên một bãi biển nắng vàng, gió nhẹ, dưới bóng của những chiếc ô che nắng lộng lẫy.
Không ai nói gì. Không ai động đậy cũng không ai phản ứng khi nhóm đến gần.
Chỉ có tiếng sóng vỗ nhẹ nhàng và tiếng ngáy rất khẽ phát ra đều đều từ một trong ba người.
Jaien không nhịn được, khẽ hỏi: “Có khi nào họ đã bị thôi miên không?”
Doraemon lắc đầu: “Không. Sinh mệnh, nhiệt độ, sóng não đều bình thường. Họ hoàn toàn khỏe mạnh.”
Nobita thì thào, nhìn cảnh tượng trước mắt đầy khó hiểu: “Vậy… chủ đề của tầng này là gì?”
Shizuka thở dài, đáp thay:
“Là lười biếng. Rõ ràng là như vậy rồi mà.”
Ba trụ cột, thay vì điều hành nền văn minh hay nghiên cứu học thuật như ở các tầng khác, lại chọn nằm dài phơi nắng cả ngày. Không có dấu hiệu của công việc, ngoài cả ba người trên bãi biển cũng còn rất nhiều học giả đang nghỉ ngơi.
Dù vậy, nhiệm vụ của nhóm vẫn phải tiếp tục. Doraemon tiến lại gần Đại Học Giả, nhẹ nhàng báo lại toàn bộ thông tin từ các tầng trước và lời nhắn của bản thể chính, dù ông không hề mở mắt, cũng chẳng đáp lại một lời.
Chỉ là khi Doraemon rời đi, ánh mắt cậu thoáng nhìn thấy mấy cái xúc tu của ông khẽ đung đưa một cái. Có thể là phản xạ, có thể là tiếp nhận cũng có thể là chẳng gì cả.
Nhưng với nhóm, như vậy là đủ.
Tiếp tục hành trình, nhóm Doraemon dần tiến vào những tầng thực tại sâu hơn, mỗi tầng lại mang theo một bối cảnh và chủ đề riêng biệt.
Tại tầng N+2, cả nhóm phát hiện Tháp San Hô không còn nằm yên một chỗ, mà được chính Đại Học Giả cõng trên lưng, di chuyển giữa lòng đại dương ngầm.
Mọi công trình, cư dân, vật dụng… ở tầng này đều lớn gấp nhiều lần bình thường, từ quyển sách đến chiếc ghế đều so với một căn nhà. Nhóm đoán rằng chủ đề của tầng này chính là khổng lồ.
Sang đến tầng N+3, Tháp San Hô dường như đã trở lại bình thường. Mọi thứ như thể đã quen thuộc nhưng một điều lạ là không ai gặp được Đại Học Giả. Hỏi ra mới biết, ông hiện đang làm cố vấn cho Liên Bang Mu, mà theo hợp đồng thì còn ba trăm năm ông mới quay về.
Jaien trợn mắt: “Chờ ba trăm năm á!? Đến lúc đó bọn mình thành xương rồi!”
Không còn cách nào khác, nhóm đành đuổi theo đến Liên Bang Mu để báo tin. Tại đây, nhóm nhận thấy tất cả mọi người đều nói về hai chữ quản lý, từ lời nói đến hành động, cuộc sống cũng xoay quanh vấn đề này, nên nhanh chóng xác định chủ đề của tầng là quản lý.
Tiếp tục di chuyển, nhóm đi qua các tầng N+4, N+5, N+6, N+7… mỗi tầng là một thế giới, một chủ đề khác nhau, nhưng cũng là một thử thách cho tinh thần và lý trí.
Nhóm không còn đếm nổi mình đã đi qua bao nhiêu tầng thực tại. Có tầng mang theo hy vọng, có tầng chất chứa bi kịch, có tầng đầy lười biếng vô vọng, lại có tầng như bức tranh trừu tượng không thể lý giải.
Càng đi sâu, tầng thực tại càng lúc càng phi lý, khó lý giải, so mơ còn hoang đường cùng cực.