Chương 140: Hàng duy.
Lần đầu tiên sau hàng ngàn năm, Đại Hiền Giả rời khỏi nơi ở của mình.
Nàng đã từng nghĩ, cả đời sẽ không cần phải bước ra khỏi bảo tàng ấy nữa. Từ ngày Tháp San Hô tái thành lập đến nay, nàng gần như chỉ hiện diện trong các buổi hội nghị tối cao và ngay cả khi đó, đi cũng chỉ là một phân thân ý thức.
Với phần đông cư dân Tháp San Hô, nàng là một hình tượng hơn là một cá thể, đại biểu cho trí tuệ cổ xưa, khả năng mưu lược tài tình cùng giỏi điều động người cảm xúc.
Nàng không phải người dễ bị lay động, nhưng những gì vừa quan sát được qua Vãng Ảnh Giếng Cổ khiến nàng không thể tiếp tục đứng phía sau bầy mưu.
Nếu phán đoán của nàng không sai, thì loại lực lượng đang tác động lên Tháp San Hô là một hình thái sức mạnh “hàng duy”.
Là một sức mạnh có khả năng nén ba chiều không gian thành hai chiều mặt phẳng, cưỡng ép thế giới hiện hữu thành dạng dữ liệu biểu trưng đơn giản.
Tuy nhiên, điều làm Đại Hiền Giả lo lắng hơn cả không nằm ở bản thân loại lực đó, mà ở mục tiêu mà nó đang bám vào.
Là chủ nhân duy nhất của Vãng Ảnh Giếng Cổ, nàng hiểu rõ cấu trúc đối lập và dung hợp giữa các Thần Khí.
Trong bản chất, Thần Khí vốn khó tồn tại gần nhau, đặc biệt là những Thần Khí cùng lĩnh vực, thường sẽ sinh ra xung đột hoặc triệt tiêu. Bởi chúng là đang lẫn nhau cướp đoạt quyền hạn của lĩnh vực đó. Dung hợp nói thắng ra càng như là lẫn nhau thôn tính hơn là kết hợp.
Ngay cả Thần Khí khác lĩnh vực cũng dễ gây nhiễu loạn, trừ phi có bước đệm trung hòa đặc biệt hoặc cách vận hành tương thích.
Mà Vạn Hải Ký Tàng Thư, Vãng Ảnh Giếng Cổ và Vị Lai Huyễn Tượng Kính là trường hợp gần như duy nhất, ba Thần Khí có thể cùng tồn tại, không gây xung đột, thậm chí hỗ trợ nhau tạo thành trục thống trị toàn bộ khái niệm thời gian và tri thức dưới biển cả.
Chính vì vậy, kẻ đứng sau tất cả mọi việc này, mới tìm cách tách rời cả ba, bởi chỉ cần ba Thần Khí không còn hội tụ, thì cân bằng bị phá vỡ, mưu đồ phía sau mới có cơ hội thành công.
Hiện tại, tình trạng của Đại Hiền Giả cực không ổn định. Dù vẻ ngoài vẫn duy trì bình tĩnh, nhưng nàng có thể cảm nhận rõ toàn bộ nền tảng không gian, thời gian nơi Tháp San Hô đang biến dạng theo một cách sai lệch.
Để hình dung dễ hiểu, có thể xem thực tại ba chiều như một khối lập phương, một vật thể hoàn chỉnh, có chiều dài, chiều rộng, chiều sâu và sự đồng nhất nội tại.
Lực lượng đang tấn công nơi này ban đầu cố gắng ép khối lập phương đó xuống thành một mặt phẳng hai chiều, tức là cưỡng ép thế giới từ ba chiều thành hai chiều, loại bỏ chiều sâu, khiến mọi vật thể trở nên phẳng, đơn giản, dễ kiểm soát như những mặt giấy.
Tuy nhiên, vấn đề phát sinh: thực tại ba chiều vốn có kết cấu ổn định và lực phản kháng cao. Khi đối phương ép thẳng bằng năng lượng thuần túy, càng ép thì lực đàn hồi và kháng trở của chính cấu trúc không gian càng mạnh. Cố ép trực tiếp chẳng khác nào dùng tay đè một lò xo thép, nó chỉ bật ngược lại.
Nhận ra điều đó, đối phương chuyển sang chiến thuật thứ hai: không còn ép toàn bộ khối nữa, mà cắt nó ra thành từng lớp cực mỏng, như cắt lát một khối băng thành từng miếng mỏng đến gần như không còn độ dày.
Dù những lớp đó mỏng đến mức không thể phân biệt, nhưng về bản chất chúng vẫn là những vật thể ba chiều, rất mỏng nhưng không phẳng hoàn toàn.
Sau khi đã thái mỏng toàn bộ khối lập phương, đối phương lại tiến hành xếp chúng lại thành hình khối như cũ, tạo cảm giác “bình thường” “ổn định” như thể thế giới vẫn nguyên vẹn. Nhưng thực chất giữa các lớp đã tồn tại vô số khe hở nhỏ không thể thấy được bằng mắt thường hoặc thiết bị thông thường.
Và cũng chính vì khối này chỉ còn là tổ hợp các lớp rời rạc, nên khi đối phương tiếp tục ép toàn khối đã bị thái mỏng đó xuống hai chiều, không còn lực phản kháng đáng kể nào nữa. Thực tại giờ đây mỏng như giấy, và càng dễ bị nén, bị viết lại, bị điều chỉnh như lật từng trang sách.
Nói cách khác, mỗi lát mỏng kia là một đoạn thực tại, một khoảng không thời gian bị chia riêng ra, dù vẫn nằm trong cùng một dòng thế giới. Nhưng nội dung bên trong từng lát đã bị thay đổi, bị kiểm soát, khiến những gì tồn tại trong đó không còn là bản gốc.
Thông qua Vãng Ảnh Giếng Cổ, Đại Hiền Giả đã xác định được mình đang bị mắc kẹt trong lớp thứ tám của thực tại, một trong các lớp mỏng bị kẻ thù chia cắt và tái tổ hợp từ khối không gian ba chiều ban đầu.
Chính vì đang ở lớp này, tình trạng của nàng mới trở nên tệ hại. Vốn là chủ nhân của Thần Khí thuộc lĩnh vực quá khứ, Đại Hiền Giả có thể ở một mức độ nhất định can thiệp vào các sự kiện đã xảy ra.
Nhưng hiện tại, vì lớp thứ tám đã bị ép thành hai chiều, năng lực của nàng cũng bị hạn chế nghiêm trọng, chỉ có thể can thiệp quá khứ của chính lớp này, không thể vươn tới các lớp khác.
Tệ hơn, quá khứ trong lớp này đã bị đối phương nắm giữ và viết lại từ trước. Dù nàng cố gắng sửa chữa, mọi thay đổi đều nhanh chóng bị đối phương đảo ngược, thậm chí còn cài cắm thêm phản hồi sai lệch, khiến sự thật bị bóp méo mà nàng không thể chống đỡ.
Nàng vẫn có thể quan sát các lớp khác qua Vãng Ảnh Giếng Cổ, nhưng không thể chạm đến, càng không thể thay đổi. Giống như đứng bên ngoài nhìn qua lớp kính, thấy rõ nhưng hoàn toàn bất lực.
Để thay đổi cục diện, nàng cần một người có thể vượt qua các lớp thực tại, không bị ép buộc ở lại trong một lớp cố định như nàng. Một người có thể mang thông tin mà nàng đang nắm giữ, đưa đến cho Đại Học Giả và Đại Trí Giả.
Bởi chỉ khi ba chủ nhân Thần Khí đồng thời kích hoạt quyền năng tối thượng của nó, thì mới có thể kích phát cơ chế thăng duy, mở rộng thực tại từ hai chiều trở lại ba chiều, phá bỏ toàn bộ cấu trúc bị thái mỏng và tái lập lại khối thực tại nguyên bản.
Đó là cách duy nhất để chống lại âm mưu của kẻ phía sau.
Người mà Đại Hiền Giả mong đợi và đặt hy vọng, không ai khác chính là nhóm của Nobita.
Bởi họ không giống bất kỳ ai tại Tháp San Hô.
Khi quan sát qua Vãng Ảnh Giếng Cổ, nàng phát hiện một hiện tượng bất thường, dù thực tại đã bị phân tách thành vô số lớp riêng biệt, nhóm Nobita lại chỉ xuất hiện đồng thời tại một lớp duy nhất, không bị phân rã hay nhân bản. Không những vậy, họ còn có khả năng di chuyển tự do giữa các lớp, một điều mà ngay cả các chủ nhân Thần Khí cấp cao như nàng cũng chưa làm được.
Ngay khi nhìn thấy điều này, Đại Hiền Giả đã sửng sốt một lúc. Nhưng sau khi tìm hiểu kỹ, nàng đã hiểu lý do phía sau.
Cả nhóm mỗi người đều sở hữu hai Thần Khí, tổng cộng là mười món. Dù xét riêng từng món thì không thể so với Thần Khí của ba trụ cột, nhưng khi kết hợp lại, chúng tạo ra ảnh hưởng lên cấu trúc thực tại xung quanh nhóm, khiến không gian quanh họ luôn duy trì trạng thái ba chiều ổn định, rất khó bị cắt lớp hay viết lại.
Đây là hiện tượng thăng duy cục bộ, khiến nhóm miễn nhiễm phần nào với cơ chế ép chiều mà đối phương sử dụng.
Ngoài ra, nàng còn phát hiện ra chú mèo máy tên là Doraemon cũng đóng vai trò quan trọng. Những thứ cậu gọi là Bảo Bối Thần Kỳ, dù không phải Thần Khí đúng nghĩa, nhưng có sức mạnh tương đồng. Chúng phát ra dao động đặc biệt, khiến cấu trúc lớp thực tại quanh nhóm càng thêm ổn định và khó bị thao túng.
Tuy nhiên, vấn đề lớn nhất là hiện tại nhóm Nobita đang ở lớp thứ tư, còn nàng lại bị kẹt ở lớp thứ tám. Do thân thể trạng thái đặc thù, nàng có thể cảm nhận được thời gian ở mức độ cao hơn, mới có thể xác định củ thể vị trí của nhóm.
Giữa hai lớp này đã tồn tại nhiều tầng ngăn cách do đối phương dựng lên, khiến việc truyền thông tin trực tiếp là bất khả thi.
Người duy nhất cùng nàng ở lớp thứ tám lúc này là Eru, nhưng cậu lại bắt đầu bị cuốn vào dòng sự kiện riêng của lớp này, ý thức đang bị hòa tan vào “câu chuyện” mà lớp thứ tám dựng lên, điều này khiến cậu không thể thoát ra cũng không còn giữ được vai trò truyền tin ban đầu.
Chính vì vậy, Đại Hiền Giả cần nhóm Nobita.
Chỉ có họ mới có thể phá vỡ lớp ngăn, di chuyển giữa các tầng và đem thông tin nàng nắm giữ chuyển đến chỗ Đại Học Giả và Đại Trí Giả.
Hiện tại, Đại Hiền Giả đang cố tìm cách để liên lạc với nhóm Nobita hoặc nếu không thể, nàng buộc phải chờ đợi họ tự đi qua lớp thực tại thứ tám, nơi nàng đang bị kẹt lại.
Cùng lúc đó, ở một lớp thực tại khác – lớp thứ tư, nhóm Doraemon sau khi vượt qua nhiều tầng khó khăn, rốt cuộc tiến sâu vào được tầng sâu nhất của thư viện ngầm của Tháp San Hô. Tại đây, họ cuối cùng cũng gặp được Đại Học Giả.
Cũng không phải những bản thể phân lớp nhân tạo, này Đại Học Giả là chân thực, bản thể chính thức, cũng là người đã từng trực tiếp nói chuyện với Erim.
Theo lý, sau lần hàng duy lúc trước, Đại Học Giả đáng lẽ phải nên rớt xuống lớp thứ năm. Nhưng với trí tuệ siêu việt, ngài đã sớm nhận ra bất thường từ ngay ba lần hàng duy đầu.
Đến lần hàng duy thứ tư, ngài chính thức xác nhận sai lầm trong phán đoán của mình, nhận ra sức mạnh thực sự đang ảnh hưởng đến cấu trúc thực tại.
Ngay lập tức, Đại Học Giả đưa ra một quyết định chiến lược: dùng chính quyển Vạn Hải Ký Tàng Thư trong tay mình để tạo ra các bản sao, rồi để chúng lại từng lớp thực tại khác nhau mà mình đã từng tồn tại.
Những bản sao này không phải ảo ảnh hay bản giản lược, mà là thật Vạn Hải Ký Tàng Thư.
Mà Đại Học Giả bản thân là trí tuệ đỉnh phong tồn tại, dù là bản sao cũng không kém cạnh. Ngay khi thấy trước mặt thêm ra một cuốn Vạn Hải Ký Tàng Thư, họ đều nhận thức được có điều không đúng, đều sẽ cầm lên nó đọc kiểm tra.
Này một tra liền phát hiện mình vấn đề, này giả Đại Học Giả lập tức thành thật Đại Học Giả.
Đại Học Giả vốn không phải một cá thể có thể định nghĩa bằng thân xác hay hình dạng, ngài là hiện thân của tầng trí tuệ cao nhất trong biển cả. Chính vì vậy, dù là bản sao ở lớp nào, chỉ cần tiếp cận đúng tri thức, bản sao đó lập tức có thể trở thành Đại Học Giả thật của lớp đó.
Nói cách khác, Đại Học Giả không phải ai đó có thể khái quát bằng thân phận. Ai đạt đến tầng trí tuệ như ngài, thì người đó chính là ngài.
Cũng vì vậy, ngài không hề lo sợ âm mưu viết lại thực tại của hậu duệ Atlantis, bởi cơ chế viết lại của họ vẫn còn điểm yếu. Mỗi lớp thực tại sau khi đã bị viết qua một lần, không thể được viết lại nữa, mà chỉ có thể được bổ sung. Mà chỉ cần có điểm không thể thay đổi, thì chính điểm đó sẽ trở thành mấu chốt để phản công từ bên trong.
Vừa gặp mặt, nhóm Doraemon quả thật bị dáng vẻ của Đại Học Giả làm cho giật mình, nhưng rất nhanh, nhờ vào thái độ ôn hòa và lời chào hỏi nhã nhặn của ngài, cả nhóm cũng dần thả lỏng.
Đại Học Giả tiếp đãi nhóm giống hệt cách từng làm với Erim. Ngài mời họ vào một không gian rộng rãi hơn giữa các giá sách ánh lên ánh sáng dịu của biển sâu, rồi mời ngồi. Không khí mang sự trầm lắng, nhưng không quá nặng nề.
Sau khi ngồi ổn định, cả hai bên bắt đầu cuộc trò chuyện. Người mở lời đầu tiên là Suneo. Tuy còn hơi căng thẳng, cậu vẫn cố gắng giữ giọng nghiêm túc:
“Ngài có thể cho bọn con biết chuyện gì đang thực sự xảy ra không ạ? Chúng con có một vài manh mối, nhưng thật sự không hiểu nổi tổng thể là gì…”
Sau đó, Suneo bắt đầu kể lại toàn bộ sự việc nhóm đã trải qua, từ lý do nhóm đến đây đến việc bị giam giữ, rồi thoát ra. Về cuộc gặp gỡ với Đại Trí Giả, thái độ không quan trọng của Đại Hiền Giả. Về ký ức sai lệch cùng như dùng Thiết Bị Kiểm Tra Sự Thật để xác định năm câu hỏi…
Đại Học Giả lắng nghe một cách cẩn trọng. Hàng trăm đôi mắt trên người ngài đều lóe sáng nhè nhẹ như đang truy xuất và xử lý dữ liệu đồng thời.
Không ai chen ngang. Ngài im lặng, phân tích kỹ từng chi tiết, suy nghĩ kéo dài suốt vài phút.
Cuối cùng, Đại Học Giả chậm rãi lên tiếng:
“Trước tiên ta xin cảm ơn các con. Những gì các con vừa kể đã giúp ta xác nhận một vài điểm trọng yếu mà trước giờ ta chưa dám chắc chắn.”
Nhóm nghe vậy chỉ khiêm tốn gật đầu, dù trong lòng vẫn chưa hiểu rốt cuộc “vài điểm trọng yếu” ấy là gì. Nhưng không ai hỏi gì vì còn chưa phải lúc.
Ngay sau đó, ngài bắt đầu kể lại cho cả nhóm nghe câu chuyện mà mình đã từng nói với Erim, bắt đầu từ lý do giam giữ nhóm, đến sức mạnh đang tác động lên Tháp San Hô. Nguồn gốc của Hiệp Nghị Trung Lập, đến lý do cuộc chiến với Atlantis.
Theo lời kể không ngừng nghỉ của Đại Học Giả, từng lớp thông tin được bóc tách, các vấn đề khiến nhóm Doraemon bối rối suốt thời gian qua cuối cùng cũng dần sáng tỏ.
Bỗng, sau một khoảng im lặng, Jaien đột ngột hỏi:
“Vậy… tất cả mọi chuyện là do cái đám hậu duệ Atlantis quay lại báo thù, đúng không?”
Suneo và Doraemon lập tức sửng sốt quay sang nhìn, thì bắt gặp ngay ba cặp mắt hồn nhiên và ngây thơ đang đồng loạt chờ được xác nhận.
Cả hai liếc nhìn nhau một cái, đồng loạt thở dài, rồi bắt đầu kiên nhẫn giải thích lại toàn bộ nội dung mà Jaien và hai người còn lại dường như đã hiểu sai trọng tâm.
Thực ra, câu chuyện và cách mà Đại Học Giả kể cũng không đến mức quá phức tạp hay khó hiểu. Nếu thật sự quá khó thì Jaien đã chẳng thể nắm được một trong những điểm cốt lõi như vậy.
Chỉ là, cách ngài trình bày mang theo quá nhiều lớp thông tin, quá nhiều tầng mối quan hệ giữa các thế lực, nền văn minh, nguyên tắc vận hành Thần Khí… nên những người không quen với kiểu tiếp nhận kiến thức chồng tầng như vậy dễ bị ngợp, khó xử lý kịp và hiểu nhầm ý chính.
Đại Học Giả không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát cả nhóm đang tranh luận với một nụ cười hiền hòa, rất nhẹ nhưng không giấu nổi vẻ xúc động trong ánh mắt.
Đã rất lâu rồi, trong không gian đầy bụi sách và ký ức lạnh lẽo của Tháp San Hô, ngài mới lại thấy một nhóm người trẻ tuổi bộc lộ cảm xúc một cách tự nhiên đến thế – hồn nhiên, cởi mở, cãi vã nhẹ nhàng, rồi lại cùng nhau bàn bạc và học hỏi.
Một bầu không khí hòa đồng và sống động, không có sự dè dặt hay khiếp sợ, không có tính toán hay e dè nghi lễ.
Không phải ngài chưa từng mong điều này.
Cũng không phải ngài từng cấm cản.
Chỉ là… đã quá lâu không ai dám.
Thế hệ hiện tại của Tháp San Hô, lớn lên trong một môi trường nặng về lý tính, học thuật và kỷ cương, càng ngày càng trở nên ôn thuận và khiêm tốn một cách cực đoan. Bọn họ ít tranh luận, không giỏi phản biện, không đặt nhiều câu hỏi vì sợ phạm sai, sợ bị cho là thiếu tôn kính, sợ vượt quá giới hạn cho phép của học giả.
Ban đầu, điều đó tưởng như một thành tựu giáo dục nhưng càng về sau, Đại Học Giả càng cảm thấy bất an.
Bởi tri thức, vốn là thứ cần được không ngừng mài giũa, đối thoại và chỉnh lý, lại đang bị đóng băng bởi sự phục tùng.
Thế hệ cũ, dù lắm lúc cố chấp, thậm chí biết rõ con đường mình đi là sai, vẫn tiếp tục tiến bước, chỉ để dọn đường cho thế hệ sau không lặp lại vết xe đổ.
Họ tin rằng: “Nếu chúng ta không làm, lớp sau sẽ không có gì để đứng lên từ đó.”
Ngược lại, thế hệ mới, tuy thông minh hơn, có đầy đủ dữ kiện hơn, nhưng lại thiếu đi dũng khí để sửa sai. Dù biết hệ thống có vấn đề, dù thấy được chỗ mâu thuẫn, họ lại chọn im lặng, đứng ngoài hoặc rút lui, vì sợ phá vỡ sự ổn định đang có.
Và đó chính là thứ khiến Đại Học Giả âm thầm lo ngại.
Tri thức không đáng sợ khi sai.
Nó chỉ thật sự nguy hiểm khi không ai dám sửa.
Chính điều này cũng là nguyên nhân sâu xa vì sao, trong hoàn cảnh hỗn loạn hiện tại, cả Đại Học Giả lẫn Đại Hiền Giả đều lựa chọn nhờ cậy vào người bên ngoài như nhóm Doraemon, thay vì đặt kỳ vọng vào những học giả sinh ra và lớn lên trong Tháp San Hô.
Bởi cả hai đều hiểu rõ học giả hiện tại, dù có trí tuệ, lại thiếu đi sự ổn định trong tâm trí. Họ quá chú trọng vào lý thuyết, quy trình, chuẩn hóa nhưng khi gặp biến cố bất ngờ, lại không giỏi xử lý tình huống mang tính đột phát. Sự thiếu dũng khí và phản xạ độc lập này có thể bị kẻ sau màn lợi dụng, thậm chí phản kích ngược lại.
Sau một hồi thảo luận riêng với nhau, nhóm Doraemon thống nhất suy nghĩ, rồi cùng quay lại nhìn về phía Đại Học Giả, chờ ngài lên tiếng.
Đúng lúc đó, ngài cũng gật đầu nhẹ, chậm rãi mở lời, như thể đã dự đoán được phản ứng của họ:
“Lần trước, sau khi trải qua hàng duy cộng thêm những gì các con vừa chia sẻ. Ta đã bắt đầu nhìn thấy điểm sai lệch trong chính cách hiểu của bản thân về cấu trúc tầng lớp hiện tại.”
Ngài ngừng lại một chút, hàng trăm con mắt trên cơ thể khẽ lóe lên:
“Ban đầu, ta cho rằng chúng ta đang ở tầng thứ tư của thực tại bị phân lớp. Kẻ đứng sau màn ở tầng thứ nhất. Phần lớn học giả và cư dân khác đang bị nhốt tại tầng hai, còn Đại Trí Giả thì ở tầng ba.”
Ngài thở nhẹ:
“Nhưng ta… đã sai rồi.”
Cũng giống như Đại Hiền Giả, nắm giữ Vạn Hải Ký Tàng Thư, Đại Học Giả đã nhìn ra thêm nhiều điều, trong đó có cả đặc điểm phi thường của nhóm Doraemon.
Ngài nhẹ giọng giải thích:
“Để hạn chế sức mạnh của Đại Trí Giả, kẻ đứng sau chắc chắc đã đặt ông ấy vào tầng thứ nhất. Chỉ khi bị kẹt ở tầng thấp nhất này, Thần Khí của ông ấy mới trở nên vô dụng, không thể mô phỏng các tương lai thực sự.”
“Ngược lại, Đại Hiền Giả hẳn là bị đẩy vào tầng sâu nhất, vì lý do tương tự. Càng ở tầng thấp hoặc tầng sâu, Thần Khí của nàng càng khó có thể thay đổi quá khứ.”
“Còn chúng ta hiện tại…” ngài nhìn quanh không gian thư viện “…chắc chắn là đang ở tầng thứ tư trở lên, dù ta chưa thể xác định chính xác là tầng thứ mấy.”
Thấy nhóm Doraemon còn có chút mơ hồ, Đại Học Giả không vội, ngài kiên nhẫn giảng giải từng phần, dùng cả hình ảnh minh họa từ Vạn Hải Ký Tàng Thư để giúp họ hình dung được cấu trúc phân tầng hiện tại của thực tại bị xé mỏng.
Chỉ đến khi thấy nét mặt cả nhóm đã dần hiểu được mô hình tầng lớp, ngài mới chuyển sang mục tiêu chính:
“Hiện tại, ta cầu các con làm giúp một việc. Đó là di chuyển đến các tầng thực tại khác nhau, tìm những bản thể của ta đang bị kẹt ở đó và truyền đạt lại toàn bộ thông tin. Chỉ cần làm được vậy, trí tuệ của ta sẽ được tái hiện đầy đủ tại mỗi tầng và các bước phản công có thể bắt đầu.”
Yêu cầu của ngài nghe qua không quá khó, nhóm nhanh chóng đồng ý. Bởi họ hiểu rõ việc này không chỉ vì Đại Học Giả, mà là vì chính bản thân họ và cả toàn bộ thế giới đang bị biến dạng này.
Trước khi nhóm rời đi, Đại Học Giả cẩn thận căn dặn, giọng nghiêm nghị hiếm thấy:
“Mỗi một tầng thực tại đều có một cốt chuyện riêng, một cấu trúc độc lập như một thế giới hoàn chỉnh. Các con phải bám sát vào dòng sự kiện của tầng đó, không được làm điều gì quá mức khác thường. Nếu hành vi của các con bị kẻ đứng sau giám sát tầng đó nhận ra là sai lầm. Đối phương có thể thỏa thích viết lại thực tại quanh các con, từ đó giam cầm hoặc xóa bỏ các con vĩnh viễn.”
Cả nhóm lập tức gật đầu nghiêm túc, ghi nhớ từng lời. Ai cũng hiểu rõ đây không còn là trò chơi hay phiêu lưu thông thường. Một sai lầm nhỏ sẽ khiến cả thực tại mà họ đang đứng sụp đổ theo.
Về cách đi lại giữa các tầng thực tại, thực tế nhóm đã từng vô tình thảo luận cách đi từ trước khi đến đây.
Ngay sau khi bị cáo buộc tội danh ám sát Đại Trí Giả, nhóm đã không ngừng nghi ngờ bản thân:
Liệu ký ức của họ là thật hay đã bị viết lại?
Liệu chính họ đã ra tay mà không hề hay biết?
Nobita, Shizuka và Doraemon khi ấy từng đề xuất: “Nếu có thể dùng Bảo Bối như Cánh Cửa Thần Kỳ hoặc Thắt Lưng Thời Gian để quay lại thời điểm đó, quan sát từ ngoài, chúng ta có thể xác nhận chuyện gì thật sự đã xảy ra.”
Lúc đó do còn phải gặp Đại Học Giả nên nhóm chưa thử, giờ thì có cơ hội. Mặc dù Doraemon cũng không rất chắc chắn, liệu dùng các món này có thể đưa họ đến các tầng thực tại khác hay không chính là.
Chuẩn bị xong, cả nhóm nhanh chóng bắt tay vào hành động. Năm người đồng loạt đeo Thắt Lưng Thời Gian, mỗi người điều chỉnh về thời điểm hai tiếng trước, không xa, nhưng đủ để vượt khỏi khung sự kiện chính vừa xảy ra.
Ngay lập tức, cả nhóm biến mất khỏi thư viện dưới lòng đất hiện tại.
Lần nữa xuất hiện, họ nhận ra mình vẫn đang đứng giữa Tháp San Hô, không có dấu hiệu rõ ràng cho thấy đã thay đổi không gian, nhưng linh cảm nói rằng đây không còn là nơi ban đầu nữa.
Cẩn thận kiểm tra lại, từng người sờ lên đầu, Mũ Đá Cuội vẫn nguyên, Áo Choàng Tàng Hình vẫn phủ kín, tất cả đều hoạt động bình thường.
Cả nhóm thở phào nhẹ nhõm, bởi xuất hiện bất ngờ ở nơi như Tháp San Hô, không che giấu gì, e rằng hậu quả sẽ rất khó lường.
Nhìn quanh, khung cảnh vẫn quen thuộc, kiến trúc san hô trong suốt đủ màu sắc, các tòa tháp cao tầng vẫn y nguyên, con người qua lại đều là học giả và cư dân thường nhật.
Thấy vậy, Nobita lẩm bẩm:
“Đây là tầng thứ mấy nhỉ?”
Doraemon lắc đầu:
“Tớ cũng không biết, tớ không có thiết bị đo thực tại chính xác.”
Để nhanh chóng xác định chủ đề của tầng thực tại này, cả nhóm quyết định chia ra thành hai đội để dò xét.
Đội một gồm Nobita, Shizuka và Doraemon
Đội hai có Jaien và Suneo
Trước khi hai bên tách nhóm, Doraemon rút ra một Mini Dora màu đỏ, đưa cho đội Jaien và Suneo, căn dặn:
“Mini Dora có thể giúp các cậu nếu gặp vấn đề, đồng thời có thể liên lạc nhanh nếu có tình huống khẩn cấp.”
Jaien và Suneo tuy có chút càu nhàu, cảm thấy như bị nghi ngờ khả năng tự xoay xở, nhưng cuối cùng vẫn nhận lấy Mini Dora, không quên hậm hực nhét nó vào túi.