Chương 139: Đúng sai.
Cuối cùng, Đại Hiền Giả vẫn lặng lẽ từ chối lời đề nghị của Eru. Nàng không giải thích thêm điều gì, cũng không thay đổi quan điểm. Vẫn giữ nguyên giọng điệu thản nhiên từ đầu đến cuối, như thể tất cả đã nằm sẵn trong trật tự mà nàng không có ý định phá vỡ.
Eru cúi đầu thật sâu, giữ đúng phép tắc mà cậu luôn kính trọng.
“Cảm ơn ngài đã lắng nghe.”
Rồi cậu quay người, chậm rãi rời khỏi quảng trường đá.
Cậu không thất vọng cũng không tức giận. Cậu biết rõ, tiếp tục ở lại sẽ chỉ là lặp lại sự bế tắc. Ba trụ cột không phải là người dễ lung lay, nhưng cậu vốn vẫn hy vọng ít nhất có thể khiến Đại Hiền Giả động tâm.
Giờ đây, điều cậu cần làm là quay lại tìm Erim, cùng nhau xác định bước đi kế tiếp. Nếu mọi đường đều bế tắc thì cướp ngục cũng không phải là lựa chọn không thể.
Tuy nhiên, khi Eru vừa bước tới cổng đại sảnh bảo tàng, một chuỗi âm thanh lạ lùng đột ngột vang lên từ không trung:
“Dong… Dong… Dong… Dong… Dong… Dong… Dong… Dong…”
Tám tiếng chuông. Kéo dài. Rỗng và vang như xuyên qua cả biển sâu.
Eru khựng lại giữa hành lang, ánh mắt chấn động:
“Đây là…”
Tiếng chuông không phát ra từ một nơi cụ thể. Nó như đến từ mọi hướng, từ đáy sâu của đại dương, từ những tầng niêm phong trong san hô, từ chính mái vòm của Tháp San Hô đang rung chuyển.
Trong đại sảnh phía sau, Đại Hiền Giả chậm rãi ngẩng đầu.
Ánh mắt nàng không hướng về Eru, cũng không về phía tiếng chuông, mà là xa hơn thế, một nơi vô định, vượt ra khỏi tất cả tầm hiểu biết.
Làn tóc xanh lam lặng lẽ bay nhẹ trong luồng nước tĩnh, lớp vảy bạc dưới thân rắn dần ánh lên một tầng sáng nhạt.
Nàng không hỏi, cũng không kinh ngạc. Chỉ nhẹ giọng thở dài:
“Ra là vậy…”
Có lẽ, trong ba trụ cột, chỉ có nàng cảm nhận được sức mạnh thực sự đang dần bao trùm Tháp San Hô.
Không phải vì nàng mạnh hơn. Càng không phải vì nàng sáng suốt hơn. Mà chỉ bởi trong cả ba, nàng là người duy nhất còn có thể di chuyển.
. . .
Một luồng đau đớn âm ỉ kéo căng lồng ngực khiến Eru bỗng chốc nghẹt thở.
Cậu bật dậy, mắt mở to, đôi đồng tử đỏ ngầu, cảm giác sống lưng lạnh buốt mà da thịt lại nóng như bị lửa biển thiêu cháy.
Không khí xung quanh lại hoang tàn lại quỷ dị.
Mùi tanh của máy móc kim loại, mảnh vụn kiến trúc san hô trôi lơ lửng, làn nước nhiễu nhoẹt ánh sáng mờ ảo phản chiếu từ những mảnh đá vỡ. Eru đưa tay ôm đầu, cơn choáng khiến cậu suýt ngã ngửa ra sau. Mỗi hơi thở vào phổi đều kèm theo đau rát, cổ họng khô như bị cát mặn lấp đầy.
Cậu ho liên tục mấy tiếng, rồi cố ổn định lại nhịp tim. Toàn thân đau nhức, máu rịn ra từ vài vết thương nhỏ trên vai và hông, nhưng đầu óc cậu mới là thứ hỗn loạn hơn cả.
Eru nhắm chặt mắt, cố lục lại từng mảnh trí nhớ đã bị xáo trộn.
“Tại sao mình lại ở đây?”
Rồi từng khung cảnh hiện về, vỡ vụn nhưng vẫn gắn kết. Cậu và Erim đã cùng đến Tháp San Hô, mang theo tin dữ từ Liên Bang Mu, mong ba trụ cột sẽ đứng ra trợ giúp. Nhưng khi đến nơi, mọi thứ đã không còn yên tĩnh như trước.
Năm người lạ mặt đã có mặt trước đó. Họ xưng là người mặt đất, tới để tìm lại bạn mình, người đang bị giam giữ ở đâu đó trong lòng Tháp San Hô.
Họ khẳng định rằng mình không đến để gây chiến, không có ác ý, chỉ muốn đón bạn về. Cách họ hành xử, lời họ nói, Eru lúc ấy có thể cảm nhận rõ, quả thực không giống địch nhân.
Nhưng các Trụ Cột không tin hoặc không muốn tin.
Căng thẳng bùng lên.
Rồi giao tranh bắt đầu.
Eru vẫn nhớ, rất rõ năm người ấy ra tay hoàn toàn không mang sát ý, thủ đoạn của họ thiên về trói buộc, ngăn chặn, kiềm chế chứ không hủy diệt. Thậm chí cậu cảm thấy họ đang cố kiềm chế một điều gì đó lớn hơn, như sợ bản thân gây ra hậu quả không đáng có.
Thế nhưng kiến trúc Tháp San Hô vẫn bị tàn phá nặng nề. Cả một quảng trường vỡ nát. Hàng ngàn tháp nhỏ nghiêng ngả, sách vở dữ liệu trôi lềnh bềnh.
Và rồi, khi ba Trụ Cột cùng lúc xuất hiện, cục diện trở nên mất kiểm soát hoàn toàn.
Chấn động bùng nổ dữ dội đến mức Eru không thể phân biệt nổi đâu là thủy lưu tự nhiên, đâu là dư chấn từ quyền năng. Trong giây phút ấy, cậu không còn thấy một Tháp San Hô vững chãi, mà như đang chứng kiến chính ba vị thần của nó… đang bóp nát nơi này chỉ để dập tắt một mối đe dọa mà họ chưa hiểu rõ.
Eru khẽ siết tay. Cơ thể cậu vẫn đau nhức, nhưng lòng cậu thì lạnh hơn tất cả.
Mọi ký ức giờ đã trở lại, hoặc chí ít là phần bề nổi. Nhưng sâu trong tim, cậu vẫn cảm thấy có một điều gì đó không đúng. Như thể có một tầng sương mù nào đó vừa mới tan đi, nhưng phía sau nó là một lớp sương khác, dày đặc hơn, lặng lẽ bám dính vào những khoảng trống trong trí nhớ.
Có điều gì đó đã xảy ra. Điều gì đó bị thiếu. Điều gì đó bị làm mờ.
Không thể chờ đợi lâu hơn, Eru lảo đảo đứng dậy, lau qua vết máu bên trán rồi thì thầm như tự nói với bản thân:
“Phải tìm Erim. Ngay lập tức.”
. . .
Tại Tháp San Hô – nơi được mệnh danh là cái nôi của tri thức đáy biển, các vụ phạm pháp là cực kỳ hiếm. Không phải vì nơi này không có xung đột, mà bởi hệ thống luật lệ và đạo đức học thuật đã ăn sâu vào nền văn hóa, khiến mọi hành vi lệch chuẩn dù nhỏ cũng bị phát hiện sớm và ngăn chặn từ trong tư tưởng.
Thế nhưng, một khi đã có người phạm tội, thì gần như chắc chắn đó là những tội danh vô cùng nghiêm trọng, với hậu quả lan rộng không chỉ lên một cá nhân, mà có thể làm rạn vỡ cả một trường phái học thuật, phá hủy tiến trình nghiên cứu kéo dài hàng thế hệ.
Những tội danh ấy bao gồm: đánh cắp công trình trí tuệ của người khác, thực hiện nghiên cứu phi pháp trên cơ thể sống, xâm nhập hoặc phổ biến tri thức cấm chưa được cấp phép, gian lận thi cử, làm giả kết quả sáng tạo, thậm chí là cô lập, xúc phạm hoặc thao túng định hướng của một ngành học đang tồn tại…
Đây là những hành vi bị coi là đe dọa trực tiếp đến hệ sinh thái tri thức, vốn là xương sống của Tháp San Hô.
Và cũng vì lẽ đó, hình phạt dành cho những người vi phạm luôn ở mức khắc nghiệt. Mức thấp nhất là tù chung thân trong không gian tri thức đóng kín, nơi không một thông tin nào được phép chạm vào tâm trí phạm nhân.
Còn mức cao nhất là giải thể tri thức, quá trình cưỡng chế làm mất hoàn toàn khả năng xử lý và lưu trữ, chỉ giữ khả năng tiếp nhận thông tin, biến con người thành tiêu bản nghiên cứu sống, sống như một thí dụ cảnh giới cho thế hệ tương lai.
Với hệ thống pháp lý như vậy, không có gì ngạc nhiên khi nhà tù trung tâm của Tháp San Hô được bảo vệ ở cấp độ tuyệt mật.
Mỗi lớp tường là một tầng ngăn cách thông tin và sóng não. Mỗi hành lang đều được mã hóa bằng chuỗi số liệu, mỗi ngưỡng cửa là một lớp cảm ứng sinh học. Binh lính tuần tra luân phiên liên tục, cùng với hệ thống giám sát phân tầng gồm cả máy móc và học giả phụ trách.
Nhưng chính giữa mạng lưới bảo vệ tưởng chừng bất khả xâm phạm ấy, hai bóng người, một đen một trắng đang lặng lẽ xuyên qua từng lớp bảo vệ, như thể nơi này chưa từng tồn tại rào chắn nào.
Cả hai đều sở hữu hình thể nữ tính, chuyển động nhẹ như khói nước. Đó chính là hai quân hậu, được triệu hồi từ Thần Khí Hộp Cờ của Suneo.
Sau nhiều giờ ẩn thân, bọn họ đã hoàn tất thu thập dữ liệu địa hình, phân tích hệ thống phòng thủ, vị trí trọng yếu và kết cấu năng lượng bên trong nhà giam. Và ngay khi đồng hồ sinh học nội bộ của hai quân cờ đạt ngưỡng thời gian, cuộc tấn công bắt đầu.
Không có tiếng động. Không có cảnh báo. Cũng không có cuộc đụng độ nào kéo dài quá ba giây.
Từng trạm gác bị vô hiệu hóa bằng tốc độ không kịp nhận thức. Các học giả giám thị bị đánh ngất mà không hề bị thương tổn. Toàn bộ trung tâm điều khiển của khu giam giữ, nơi quản lý luồng dữ liệu và vận hành hệ thống khóa đã rơi vào tay một trong hai quân hậu.
Trong khi đó, quân hậu còn lại lặng lẽ tiến vào kho sinh phẩm và hệ thống tuần hoàn không khí, nơi mà chỉ một lượng nhỏ hợp chất đặc biệt là đủ để lan truyền toàn bộ khu nhà giam trong vòng ba phút.
Hợp chất ấy không phải thuốc độc, mà là một loại gây mê tinh vi kết hợp ảo giác lớp mỏng, được thiết kế riêng để vô hiệu hóa cư dân Tháp San Hô.
Tuy nhiên, loại hợp chất này lại không có tác dụng với nhóm Doraemon vì khác biệt cấu trúc sinh học và hơn thế nữa, nó sẽ bị nước biển pha loãng chỉ sau vài phút, hoàn toàn vô hại với bất kỳ ai không nằm trong dải đồng bộ sinh học của cư dân bản địa.
Trong buồng giam tĩnh lặng, Suneo chợt khẽ động người, đôi mắt mở to hơn thường lệ. Không cần lời nói, cậu đã cảm nhận được tín hiệu từ hai quân hậu đang ẩn thân trong bóng tối. Khẽ quay sang Nobita, cậu thấp giọng nói:
“Được rồi.”
Nobita gật đầu, giọng nhẹ như thì thầm: “Tớ tưởng còn phải đợi lâu hơn… Không ngờ mới hai giờ đã hoàn tất.”
Nói rồi, cậu siết nhẹ cổ tay, ngay lập tức Thần Khí của cậu khởi động. Từ cổ tay và cổ, ba dải ánh sáng khẽ xoay tròn rồi ngưng tụ thành ba viên đạn nhỏ óng ánh, mỗi viên mang hoa văn và màu sắc khác nhau, tượng trưng cho ba hiệu quả khác nhau.
Không chần chừ, Nobita tiến lại gần bức tường giam giữ trước mặt. Chỉ một chạm nhẹ, lớp tường ngay lập tức hóa thành đạn, biến mất như chưa từng tồn tại. Sau đó, cậu tiếp tục di chuyển đến chỗ của từng người bạn, lần lượt thực hiện thao tác tương tự, mở lối ra cho cả nhóm.
Ngay khi được giải phóng, Suneo, Jaien và Shizuka lập tức chia nhau đi lấy lại đồ vật và vật phẩm bị tịch thu. Không cần thảo luận, mỗi người đều biết rõ mình cần làm gì, vì toàn bộ kế hoạch đã được thảo luận bí mật chuẩn bị từ trước.
Nobita sau khi xử lý xong các bức tường cuối cùng thì chuyển đến chỗ Doraemon. Trên người mèo máy lúc này vẫn bị khóa bằng một thiết bị kỳ lạ, ngăn cản việc mở Túi Thần Kỳ.
Cậu chỉ thầm ra hiệu và Nobita lập tức biến phần khóa ấy thành một viên đạn ánh sáng, xóa bỏ trở ngại cuối cùng.
Ngay khi túi được mở, Doraemon vươn tay vào trong, lập tức lấy ra loạt Bảo Bối đã dự phòng từ trước, toàn bộ đều là có hiệu quả ẩn thân, cơ động và thoát ly an toàn.
Cả nhóm nhanh chóng tập hợp. Trên đầu họ là Mũ Đá Cuội, sau lưng mỗi người là Áo Choàng Tàng Hình. Dưới chân họ chính là quân mã biến thành cá ngựa do Suneo triệu hồi từ Thần Khí.
Cả nhóm leo lên, không nói thêm lời nào. Chỉ bằng một cái gật đầu, đội hình tản ra, bí mật rời khỏi nhà tù qua các kênh dẫn phụ đã được hai quân hậu mở khóa từ trước.
Trên đường đi, Nobita khẽ nói:
“Chúng ta phải tìm Eru và Erim trước. Không rõ rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra, nhưng nếu các Trụ Cột thật sự đã bị ảnh hưởng thì họ là người duy nhất biết được chuyện gì đang thực sự diễn ra.”
Thế nhưng, mọi việc chẳng bao giờ diễn ra theo đúng kế hoạch. Dù cả nhóm đã hành động cẩn trọng và dứt khoát, tình hình thực tế luôn có xu hướng trôi lệch về phía tồi tệ nhất.
Khi đến được khu y tế, nơi mà theo suy đoán ban đầu Eru và Erim đang được hồi phục, cả nhóm không thấy bất kỳ dấu vết nào của hai người. Mặc dù căn phòng vẫn còn dấu hiệu có người từng lưu trú không lâu trước đó, nhưng rõ ràng là họ đã rời đi.
Không thể manh động, nhóm lập tức ẩn nấp, bí mật do thám thông tin từ các học giả và nhân viên y tế đang làm việc.
Sau một hồi lắng nghe, họ nắm được mẩu thông tin cực kỳ đáng chú ý: Eru và Erim đã chia nhau đi tìm Đại Học Giả và Đại Hiền Giả.
Cả nhóm nhìn nhau đầy kinh ngạc. Vì trong ký ức của họ, chính miệng Đại Trí Giả từng khẳng định rằng Đại Học Giả đã mất tích và thậm chí còn nói rằng ngay cả khi dùng Vị Lai Huyễn Tượng Kính hay Vãng Ảnh Giếng Cổ cũng không thể lần ra dấu vết nào.
Mà giờ đây, nếu Erim thật sự đang đi tìm Đại Học Giả, thì hoặc là Erim đã biết điều gì đó mà họ không biết, hoặc là thông tin Đại Trí Giả đưa ra vốn dĩ không đúng ngay từ đầu.
Dù không có bằng chứng cho thấy Erim thực sự đã gặp được Đại Học Giả, nhưng cũng không có bất kỳ xác nhận đáng tin cậy nào cho thấy ngài ấy thật sự mất tích. Sự mâu thuẫn bắt đầu khiến không khí giữa cả nhóm trở nên nặng nề.
Lúc này, Doraemon lặng lẽ lấy từ trong túi ra một món Bảo Bối – Thiết Bị Kiểm Tra Sự Thật, bao gồm hai tấm bảng đơn giản O cùng X.
Cậu giơ nó lên trước mặt nhóm, giải thích:
“Bảo bối này chỉ cần đặt câu hỏi dưới dạng ‘có’ hoặc ‘không’. Nếu câu hỏi đúng, bảng chữ O sẽ tự bay lên. Nếu sai, X sẽ bay lên. Nhưng lưu ý là… nó không thể trả lời những gì nằm hoàn toàn dưới lòng đất hoặc bị cách ly bởi cấu trúc vật lý đặc biệt. Tức là, trong một số khu vực bảo vệ như tầng phong ấn, nó có thể cho ra kết quả sai. Nhưng dù sao vẫn đáng thử.”
Cả nhóm gật đầu, ánh mắt sáng lên, cuối cùng họ cũng có một cách để kiểm tra những gì đang mơ hồ.
Không chần chừ, Jaien là người hỏi đầu tiên, giọng trầm nhưng rõ ràng:
“Đại Học Giả có thật sự mất tích hay không?”
Tất cả cùng dồn mắt nhìn về thiết bị.
Chỉ vài giây sau, bảng chữ X bay lên, lơ lửng giữa không trung.
Cả nhóm im bặt.
Không ai nói lời nào, nhưng ánh mắt họ đã bắt đầu giao nhau bằng một nỗi nghi ngờ không thể giấu: Đại Trí Giả đã nói dối.
Mặc dù kết quả từ thiết bị kiểm tra sự thật đã khiến cả nhóm chấn động, nhưng không ai vội vã kết luận điều gì. Họ đều cảm nhận được điều đang xảy ra phức tạp hơn nhiều so với những gì bề ngoài cho thấy. Một câu trả lời đúng không đủ. Họ cần nhiều hơn thế, cần xác nhận từ nhiều hướng để hiểu rõ điều gì thực sự đang diễn ra.
Nobita là người tiếp theo lên tiếng. Cậu ngẩng đầu nhìn tấm bảng O và X đang lơ lửng, rồi trầm giọng đặt câu hỏi:
“Erim có gặp Đại Học Giả rồi phải không?”
Ngay khi câu hỏi kết thúc, bảng O lập tức bay lên.
Một sự xác nhận rõ ràng.
Cả nhóm nín lặng. Tức là, Erim đã gặp Đại Học Giả, người mà trước đó chính miệng Đại Trí Giả nói rằng đã biến mất, không thể lần ra dấu vết nào trong quá khứ lẫn tương lai.
Suneo là người thứ ba thử vận may. Cậu suy nghĩ kỹ, rồi cố gắng đặt một câu hỏi mở rộng hơn, nhằm xác nhận sự thật phía sau:
“Những gì Đại Trí Giả nói cho chúng tôi là không chính xác?”
Nhưng trái với suy đoán của cả nhóm, lần này bảng X bay lên.
Cả nhóm trợn mắt nhìn nhau.
Không chính xác là không đúng, vậy X nghĩa là không phải không chính xác, tức là… lời Đại Trí Giả nói là đúng?
Nhưng nếu vậy, Đại Học Giả quả thật mất tích?
Thế nhưng, chỉ mới ngay trước đó, hai câu hỏi đầu tiên đã xác nhận rằng Đại Học Giả không mất tích và Erim đã gặp được ngài ấy.
Mọi thứ trở nên mâu thuẫn đến kỳ lạ, như thể logic vừa bị bẻ cong ở đâu đó.
Rồi đến lượt Shizuka.
Cô im lặng suốt từ nãy đến giờ, nhưng lúc này, bằng một giọng chắc chắn và dịu dàng đến kỳ lạ, cô cất tiếng hỏi một câu mà không ai trong nhóm nghĩ đến hoặc không ai dám nghĩ đến.
“Chúng tôi có ám sát Đại Trí Giả không?”
Không khí lặng đi.
Tấm bảng O bay lên.
Cả nhóm như bị đóng băng.
Năm người họ đồng loạt sững sờ, không thể cất lời.
Trong đầu họ, ký ức về cuộc nói chuyện với Đại Trí Giả vẫn còn rõ ràng, từng câu từng chữ, từng ánh mắt. Họ vẫn nhớ cả quá trình từ lúc gặp ngài đến khi rời khỏi tháp. Không có chỗ nào cho một hành động như ám sát.
Nhưng giờ đây, thiết bị sự thật, dù hạn chế lại cho biết họ thực sự đã ra tay giết Đại Trí Giả.
Vậy thì ký ức họ đang nắm giữ về cuộc gặp gỡ là giả?
Hay là sự thật đã bị thay đổi, còn họ thì không hề biết?
Hoặc tồi tệ hơn điều mà họ tưởng là hiện thực chính là một mô phỏng, một bản sao trí nhớ bị cài đặt?
Doraemon là người cuối cùng đặt câu hỏi. Cậu chậm rãi quay sang nhìn các bạn, sau khi tất cả đều chìm trong sự bối rối không thể giải thích nổi. Ánh mắt cậu nghiêm túc và câu hỏi vang lên:
“Tất cả các câu trả lời trên có phải đều đúng?”
Không một giây chần chừ, vòng chữ O bay lên.
Cả nhóm im lặng nhìn nhau. Không ai nói gì, nhưng trong ánh mắt mỗi người đã bắt đầu ánh lên sự mơ hồ quen thuộc, thứ cảm giác khi bạn đã bước rất gần đến một sự thật, nhưng lại không đủ mảnh ghép để nhìn rõ toàn cảnh.
Tất cả đều đúng.
Đại Học Giả không mất tích.
Erim đã gặp ngài ấy.
Những gì Đại Trí Giả nói cũng không sai.
Và họ thực sự đã ám sát Đại Trí Giả.
Từng mệnh đề, xét riêng lẻ đều hợp lý. Nhưng khi đặt cạnh nhau, chúng không thể cùng tồn tại mà không sinh ra mâu thuẫn. Cảm giác như đang xem một bộ phim có ba đoạn kết, và tất cả đều được chiếu cùng lúc.
Sự thật, có lẽ, đã bị bẻ gãy hoặc phân tầng.
Dù vậy, Doraemon biết rõ, ngay cả Thiết Bị Kiểm Tra Sự Thật cũng không phải tuyệt đối, đặc biệt là trong một nơi phức tạp như Tháp San Hô.
Sau một hồi trầm mặc, nhóm quyết định tiếp tục lên đường. Họ thống nhất sẽ tìm bằng được Đại Học Giả, người có vẻ như nắm giữ phần then chốt của bí ẩn.
Còn về phía Đại Hiền Giả, họ vẫn còn khúc mắc trong lòng, không phải vì ngài không mạnh hay không có giá trị, mà bởi vì ngài đã từng có cơ hội cứu họ, nhưng không nghe họ giải thích. Theo nhóm, nếu Đại Hiền Giả thực sự muốn làm rõ, ngài có thừa năng lực để phát hiện điều bất thường trong ký ức họ, không cần phải đẩy họ đến án tử hình như vậy.
Cùng lúc đó, ở một nơi khác, giữa tòa bảo tàng khổng lồ, Đại Hiền Giả đang đứng trầm mặc bên bệ đá, lắng nghe báo cáo từ một học giả phụ trách giám sát khu giam giữ:
“Như ngài đã dự đoán, bọn họ đã thoát ra. Ngục giam không bị tổn hại quá lớn. Chỉ có một số lính canh do bị ảnh hưởng bởi ảo giác đã làm hỏng vài thiết bị phụ trợ. Còn lại không có tổn thất gì đáng kể.”
Đại Hiền Giả không nói gì, chỉ nhẹ nhàng phẩy tay, ra hiệu cho đối phương rời đi.
Trong sảnh đá vắng lặng, nàng thở dài một hơi.
Đôi mắt màu lam nhạt ánh lên thứ cảm xúc khó tả.
Nàng quay người, chậm rãi bước về phía một chiếc giếng đá nhỏ nằm ở trung tâm gian phòng, nơi mà lớp ánh sáng mờ nhòa chiếu xuống như trôi lơ lửng.
Đó là Vãng Ảnh Giếng Cổ.
Nó không tỏa hào quang, không mang hình dáng thần thánh, không chạm trổ vàng bạc hay hoa văn cao quý. Chỉ là một chiếc giếng đá xưa cũ, giản dị đến mức dễ bị bỏ qua, thậm chí có phần lạc lõng giữa không gian sang trọng và siêu thực của Tháp San Hô.
Nhưng nàng biết, thứ bên trong đó, không phải là nước. Mà là ký ức.
Rất ít người biết rằng, Vãng Ảnh Giếng Cổ không đơn thuần chỉ cho phép nhìn thấy hình ảnh của quá khứ, mà còn có thể nghe được âm thanh, cảm nhận được từng lớp chuyển động tinh tế của những khoảnh khắc đã xảy ra.
Tin đồn rằng nó không có âm thanh, chẳng qua là do chính nàng tạo ra, chủ ý để người đời lầm tưởng như vậy.
So với tương lai mờ mịt, luôn thay đổi và đầy biến số, so với hiện tại hữu hình nhưng đang trôi qua từng sát na, thì quá khứ là thứ vừa khiến con người khao khát, vừa khiến họ khiếp sợ.
Bởi quá khứ, một khi đã bị phơi bày, không ai có thể phủ nhận nó. Không còn chối cãi, không thể xoay chuyển cũng không thể che đậy.
Nếu như Vạn Hải Ký Tàng Thư có thể ghi lại mọi tri thức của biển cả, thì dù là vật toàn tri, nó vẫn có thể bị can thiệp, làm sai lệch, thậm chí bị che khuất trong những tầng mã khóa phức tạp.
Nhưng Vãng Ảnh Giếng Cổ không như vậy.
Nó không lưu trữ. Nó không dự đoán. Nó chỉ đơn thuần phơi bày đúng điều đã từng xảy ra. Không ai, kể cả các Trụ Cột, có thể thay đổi được điều đã từng xảy ra, một khi đã bị giếng gọi tên.
Chính vì vậy, Đại Hiền Giả chưa bao giờ muốn để người đời hiểu rõ sức mạnh thực sự của giếng. So với Đại Học Giả và Đại Trí Giả, nàng có lẽ là người biết nhiều bí mật hơn bất cứ ai, nhiều đến mức chính nàng cũng sợ bản thân mình.
Nàng biết, nếu để người khác hiểu năng lực thực sự của giếng cổ, chỉ cần một vài mảnh ký ức nàng từng nhìn thấy trôi ra ngoài, cũng đủ để gây ra hỗn loạn quy mô toàn đại dương.
Vì vậy, nàng để mọi người tin vào lời đồn: rằng Thần Khí này chỉ chiếu hình, không mang âm thanh. Rằng nó không thể khai phá toàn bộ bí ẩn. Rằng nó vô hại.
Đó là lời dối trá duy nhất nàng giữ lại cho hòa bình.
Giờ đây, trong không gian trống rỗng và tĩnh lặng, nàng chậm rãi bước đến mép giếng.
Nàng cúi thấp người, đặt trán mình sát mép giếng, để phần ý thức tách khỏi ngoại giới. Một khi bước vào bên trong giếng cổ, mọi giao tiếp vật lý và tinh thần đều bị ngắt, nàng sẽ hoàn toàn đơn độc đối diện với sự thật của thời gian.
Và rồi trong cõi sâu ấy, nàng nghe thấy… Không phải hình ảnh cụ thể, không phải gương mặt hay trận chiến.
Mà là sóng rung lan rộng như âm thanh va vào kết cấu của hiện thực. Một thứ sức mạnh đang âm thầm lan ra, không phải như dao chém, mà như bản nhạc dị dạng vang lên dưới đáy đại dương, từ tần số trầm nhất, xuyên qua toàn bộ chiều sâu của nước, len vào cả đáy tâm trí.
Nàng nghe được.
“Dong… Dong… Dong…”
Không chỉ một tiếng. Không chỉ tám.
Mà là… ba mươi sáu tiếng chuông nối tiếp, vang vọng, lặp lại như nhịp đập của một trái tim khổng lồ dưới đáy thế giới.
Đại Hiền Giả mở mắt. Ánh nhìn nàng lúc này không còn mơ hồ nữa.
Nàng đã hiểu.
Và nàng biết, thời gian còn lại… không nhiều.