Chương 138: Kết quả.
Đại Học Giả chậm rãi thu hồi một vài xúc tu, ánh mắt như nhìn vào nơi xa xăm trong ký ức. Giọng ngài trầm xuống, như thể đang hồi tưởng về một quyết định đã khắc sâu vào lịch sử đáy biển:
“Thế lực đầu tiên mà Atlantis muốn đối phó chính là Tháp San Hô. Bởi vì chúng biết nếu chúng thực sự vận dụng món Thần Khí kia, thì kẻ đầu tiên phát hiện và cảnh báo các nền văn minh còn lại chắc chắn sẽ là chúng ta.”
Ngài dừng lại một thoáng, như mang theo một tiếng thở dài cảm thán:
“Đáng tiếc… mà cũng có thể nói là may mắn. Thứ đó quá mạnh. Mạnh đến mức… chính Atlantis là kẻ đầu tiên bị ảnh hưởng.”
Giọng Đại Học Giả trở nên thầm trầm, bi ai:
“Bọn họ không nhận ra. Mình càng ngày càng cao ngạo, càng ngày càng ngu muội, mà không hề hay biết. Tri thức của họ bắt đầu nứt vỡ, suy nghĩ méo mó, niềm tin mù quáng thay thế cho nhận thức lý trí. Chính vì vậy, Đại Trí Giả mới có thể tiên đoán ra âm mưu mà lẽ ra phải bị che giấu. Và nhờ đó, chúng ta có được thời gian để xoay chuyển.”
Erim ngồi bất động. Cậu có thể tưởng tượng được một đế chế hùng mạnh, tự hủy từ bên trong bởi chính công cụ hủy diệt mà họ định sử dụng.
Ông thở khẽ, rồi nói tiếp, lần này trong giọng pha lẫn một nét nghiêm trọng rất rõ:
“Sau đó, chúng ta đã bí mật tổ chức một loạt hội nghị. Ta, Đại Trí Giả và Đại Hiền Giả cùng nhau tìm đến Quy Tiên Nhân của Đảo Rùa. Tại nơi hắn cất giữ một món Thần Khí đặc biệt, chúng ta đã chứng kiến và cùng nhau ký một bản khế ước.”
Giọng ông trầm xuống, không còn là thầy giảng giải, mà như một người từng tự mình đưa tay ký vào định mệnh:
“Khế ước đó quy định rằng: ba chúng ta – ba Trụ Cột sẽ giải tán Tháp San Hô. Chúng ta từ bỏ chức vị, danh phận, từ bỏ mọi quyền lực gắn liền với nền văn minh. Từ nay về sau, tất cả hành động của ba người chúng ta đều không đại diện cho Tháp San Hô nữa. Mọi hậu quả, mọi tổn thất, mọi sai lầm chỉ thuộc về cá nhân chúng ta. Không ai khác bị liên lụy!”
Rồi ông kết lại, giọng đã lạnh như dòng nước sâu trong thư viện:
“Với khế ước ấy, chúng ta có thể phá lệ ra tay dù Hiệp Nghị Trung Lập vẫn còn hiệu lực. Nhưng cái giá phải trả… là rất rõ ràng. Khế ước đó chỉ giúp chúng ta giữ lại một mạng. Ngoài ra, mọi thứ khác, chúng ta vẫn phải trả đủ.”
“Khi đó, trận chiến là do Liên Bang Mu khởi xướng. Ba chúng ta, Quy Tiên Nhân, cha của Otohime là Ryūjin, Hắc Ngục Trưởng… đều tham gia.” Đại Học Giả chậm rãi nói tiếp, vẻ mặt lộ ra sự phiền muộn.
“Liên Bang Mu muốn một lần hành động, tiêu diệt Atlantis. Nhưng chúng ta và một vài người khác thì chỉ muốn phá hủy món Thần Khí kia. Chúng ta không muốn bị cuốn vào vòng xoáy tranh chấp giữa hai nền văn minh.”
“Hai bên không ai nói được ai. Cuối cùng, chúng ta không thông báo kế hoạch hành động.”
“Bởi vì đã có một số người trong nội bộ Liên Bang Mu định báo tin cho Atlantis để đổi lấy lợi ích lớn hơn. Ta biết, chuyện đó không hoàn toàn do họ suy nghĩ như vậy… Atlantis lúc đó đã bắt đầu sử dụng món Thần Khí kia lên chính Liên Bang Mu.”
“Họ dùng nó làm lệch lạc suy nghĩ của tầng lớp lãnh đạo, gây xung đột giữa các cấp, khiến toàn bộ cơ cấu lung lay từ bên trong.”
Ông nhìn Erim, giọng trầm xuống:
“Con có biết không, Erim. Thần Khí là có thể nhận chủ. Trước và sau khi nhận chủ, sức mạnh mà nó thể hiện ra là trên trời dưới đất.”
“Mà lúc đó, đã có người của Atlantis khiến món Thần Khí kia nhận chủ.”
“Muốn nhận chủ, phải có tính cách tương hợp với bản chất sức mạnh của Thần Khí. Con thử hình dung xem, người đó phải là kiểu người như thế nào, mà có thể khiến món Thần Khí kia nhận chủ?”
Đại Học Giả trầm ngâm, ngừng lời trong chốc lát như chờ đợi Erim đưa ra đáp án. Nhưng cậu chỉ lặng im. Không phải vì không muốn nói, mà bởi trong đầu không tài nào hình dung nổi, người như thế nào mới có thể khiến một món Thần Khí đáng sợ như vậy nhận chủ.
Một kẻ đủ để cả Atlantis giao phó?
Một kẻ đủ để Thần Khí, vốn có ý chí riêng, cúi đầu quy phục?
Thấy cậu không trả lời, Đại Học Giả khẽ thở dài. Khi ông cất tiếng, giọng nói đã nặng hơn trước, từng chữ như kéo theo cả bóng tối.
“Hắn là một kẻ… ngu xuẩn đến cực hạn. Gọi hắn là cặn bã còn là sỉ nhục đối với hai chữ đó. Hắn là thứ độc tố sống, là lưỡi dao găm cắm ngược vào nền văn minh của chính mình. Từ trong ra ngoài, hắn ăn mòn toàn bộ cội rễ. Người bên cạnh hắn? Kẻ nào chẳng chán ghét cùng sợ sệt. Nhưng lại chẳng ai dám rời đi.”
Giọng ông chùng xuống, rồi lại bất ngờ siết chặt như dao khắc lên đá:
“Nhưng ta cũng phải thừa nhận… hắn là một thiên tai chân chính. Một tên điên thực sự. Một kẻ ái kỷ đến tận cùng bản chất. Trong mắt hắn, vạn vật đều là bàn đạp đế hắn tiến lên chí cao. Thế giới có thể sụp đổ, thiên địa có thể nứt gãy, miễn là hắn còn sống, hắn còn sẽ đứng cao hơn tất cả. Ai không quy phục, dù cách xa đến vô hạn, cũng phải bị xóa bỏ.”
Erim sững người. Một cảm giác nghẹn nơi cổ họng, như có gì đó vừa nặng nề đè lên tim cậu.
Hình ảnh mơ hồ dần hiện lên trong trí nhớ, hay có lẽ là sự tưởng tượng bị ký ức mượn tay tạo ra:
Ryūjin hóa thân thành rồng thần, quấn chặt lấy Atlantis đang run rẩy.
Hắc Ngục Trưởng kéo theo xiềng xích đen sâu thẳm như vực tối, ép chặt mọi ý chí phản kháng.
Quy Tiên Nhân, khổng lồ như đại lục sống, mỗi bước đi khiến lòng đất run rẩy.
Ba người Đại Học Giả, ba biểu tượng trí tuệ và thời gian, đều bị ép phải kéo căng đến cực hạn, thân thể như chống đỡ cả bầu trời đang sụp xuống.
Và phía trước họ là hắn.
Ngồi trên vương tọa cao nhất, ánh mắt vô tình nhìn xuống thế gian như nhìn một bàn cờ nát vụn.
Bốn phía là những con rối quỳ phục, miệng mỉm cười nhưng linh hồn đã sớm bị móc rỗng.
Ngay cả nguyên tố, ngay cả dòng nước… cũng đã bị hắn nô dịch.
Erim lấy lại tinh thần, vội hỏi:
“Vậy… kết quả thì sao?”
Vừa hỏi xong, cậu lập tức cảm thấy mình ngớ ngẩn. Nếu bọn họ thất bại, cậu liệu có còn ngồi đây để nghe những chuyện này không?
Đại Học Giả trầm mặc. Trong đôi mắt già nua ấy thoáng hiện lên hàng trăm ánh nhìn đan xen, cô đơn, mỏi mệt, nuối tiếc và cuối cùng là một tia kiên định.
Ông mở lời, giọng vừa trang nghiêm, vừa buồn bã:
“Chúng ta chiến thắng… nhưng là một trận thắng thảm. Chúng ta giết được hắn. Chúng ta phá vỡ món Thần Khí kia, chia nó thành năm phần.”
Ông ngừng một lúc, như thể mỗi lời sau đó đều mang theo trọng lượng.
“Nhưng… cái giá phải trả, quá lớn.”
“Ryūjin chết. Thân rồng bị xé thành trăm ngàn mảnh, đến giờ Long Cung cũng chỉ tìm lại được một phần ba.”
“Ta còn nhớ rất rõ… con gái hắn, Otohime, ôm lấy di thể cha mình, lặng lẽ rời đi, ánh mắt đó, bóng lưng đó… bi thương đến mức không gì có thể bù đắp!”
Giọng ông nghẹn lại một khắc, rồi tiếp:
“Hắc Ngục Trưởng cũng chết. Hắn từng giam giữ vô số tội đồ nguy hiểm, khi hắn ngã xuống, lũ đó vui sướng phát điên mà chạy trốn. Nhưng ta biết hắn kỳ thật ra chưa bao giờ quan tâm sống chết bản thân hay đám tù phạm đó.”
“Hoặc nói đúng hơn, hắn đã chết từ rất lâu, thứ còn lại chỉ là cái bóng ôm lấy thứ gọi là chính nghĩa. ‘Chết’ với hắn càng như giấc ngủ không lại tỉnh mà thôi!”
“Theo nguyện vọng của hắn, chúng ta dùng di thể hắn xây nên Hắc Ngục, nơi mà hiện tại chuyên dùng để giam giữ những kẻ và vật nguy hiểm nhất đáy biển.”
Đại Học Giả tiếp tục, giọng trầm thấp như vang vọng từ lòng biển sâu:
“Quy Tiên Nhân… không chết, nhưng cũng không thể gọi là sống.”
“Thân thể hắn đã mục nát gần như toàn bộ, chỉ còn lại mai rùa là còn nguyên vẹn. Mỗi giây phút tiếp tục tồn tại đều là một loại cực hình.”
“Cuối cùng, hắn buộc phải chuyển sinh, hóa thành một cá thể mới, mang theo ký ức của kiếp trước, nhưng đã không còn là chính hắn nữa.”
Ông nhìn thẳng vào Erim, ánh mắt sắc lạnh như rọi sâu vào ký ức.
“Ngươi còn nhớ cái mai rùa khổng lồ che phủ toàn bộ Đảo Rùa không?”
Erim chấn động. Cậu theo phản xạ nuốt nước miếng, rồi thốt lên: “Chẳng lẽ…”
“Không sai.” Đại Học Giả gật đầu. “Không có Thánh Mẫu Rùa nào cả. Thứ đó chính là di thể của Quy Tiên Nhân. Dù đã trải qua bao nhiêu năm tháng, nó vẫn như cũ đáng sợ, bất khả xâm phạm.”
Ông dừng một chút, rồi nhẹ nhàng nói, như một lời tự nhủ:
“Thật ra ba chúng ta cũng chẳng khá hơn là bao.”
“Đại Trí Giả vốn là một người khổng lồ biển cả. Chính hắn là người tự tay dựng nên toàn bộ Tháp San Hô. Nhưng bây giờ, hắn chỉ còn lại một cái bộ não, sống nhờ hệ thống duy trì sinh mệnh, không thể di chuyển, cũng không còn kiểm soát được bản thân.”
“Trí nhớ của hắn mỗi ngày một mờ đi. Có những lúc, hắn không còn phân biệt nổi người sống, người chết hay chính hắn là ai.”
Đại Học Giả nói tiếp, giọng đã mang chút cay đắng khó giấu: “Còn Đại Hiền Giả nàng không chết, nhưng cũng không còn hoàn chỉnh.”
“Thân thể nàng đã bị chia làm hai nửa theo dòng thời gian. Nửa thân dưới mắc kẹt trong quá khứ, nơi mỗi vết thương từ trận chiến năm đó không ngừng tái hiện, cứ vài khắc lại hiện ra một lần, như thể thời gian cứ mãi lặp lại đoạn tàn khốc nhất.”
“Nửa thân trên thì sống trong hiện tại, nơi những cơn đau đớn, suy yếu, phản xạ không dấu vết, kéo tới liên tục, nhưng nàng không cách nào thay đổi do những vết thương cũ đã lành từ rất lâu.”
Giọng ông trầm xuống, như nói điều không ai muốn nhắc:
“Hai nửa ấy không nghe nàng điều khiển. Hoặc nàng điều khiển được một nửa, bỏ mặc nửa còn lại. Hoặc phải bỏ mặc cả hai, trở thành người đứng ngoài thân thể chính mình. Nhưng nếu như vậy, nàng liền xé rách chính mình ra từng mảnh.”
“Dù vậy nàng có muốn chết cũng không được. Bởi mọi vết thương mới sinh ra, đều lập tức bị đẩy về quá khứ. Trong hiện tại, chúng không để lại dấu vết.”
“Còn về ta… Ta không thể rời khỏi nơi này. Có lẽ con không biết, Erim… Ta vốn không phải là Kiến Trúc Chi Linh như mọi người vẫn nghĩ.”
Ông dừng lại một nhịp, rồi nói chậm rãi:
“Ta cũng từng là một sinh vật sống, giống như Quy Tiên Nhân. Một kẻ khổng lồ của thời đại cũ. Khi xưa, chính ta là người đã vác Tháp San Hô trên lưng, di chuyển nó đi khắp nơi. Ngày đó, Tháp San Hô còn rất rộng rãi, sáng rỡ và sống động, chứ không như bây giờ, chật chội, tàn tạ.”
“Nhưng giờ thì khác. Thân xác ta đã trả lại cho biển cả. Những gì còn lại chỉ là một phần ý thức được gắn với kết cấu nơi đây.”
Erim im lặng. Cậu không biết nên nói gì. Không phải vì thiếu từ ngữ, mà bởi… đây không phải là kết cục mà những người như họ đáng phải nhận.
Nhưng lời tiếp theo của Đại Học Giả khiến cậu thật sự chấn động.
“Thật ra, đây vẫn chưa phải là hậu quả tệ nhất.”
Ông nhìn sâu vào mắt Erim, giọng trầm xuống:
“Con còn nhớ ‘Đại Giới’ của Hiệp Nghị Trung Lập không?”
Erim rùng mình. Cậu khẽ gật đầu, giọng khàn lại: “Chẳng phải nó… đã thực hiện rồi sao?”
“Không. Nó chỉ là chưa đến.” Đại Học Giả nói chậm, từng chữ như đóng vào xương.
“Quy Tiên Nhân… đã dùng món Thần Khí kia, tạm hoãn thời điểm thi hành án về tận tương lai xa. Nhưng dù có hoãn đến bao lâu, thì cuối cùng…”
“Ngày ấy… vẫn sẽ đến.”
Cả hai lặng đi.
Erim cúi đầu, không biết nên mở lời thế nào. Một lúc sau, cậu mới nhớ ra mục đích chính của chuyến đi lần này. Cậu ngẩng lên, ánh mắt nghiêm túc:
“Tôi đến đây là để xin ngài thả nhóm Nobita. Bọn họ là hoàn toàn vô tội.”
Nhưng Đại Học Giả chỉ lắc đầu, đáp lại điềm đạm:
“Chúng ta nhốt họ lại không phải là muốn làm hại, mà là đang bảo vệ họ.”
Erim thoáng ngỡ ngàng.
“Bảo vệ?”
Đại Học Giả khẽ gật đầu, giọng trầm xuống:
“Như đã nói từ đầu, hiện tại có một hậu duệ của Atlantis xưa đang đi tìm chúng ta báo thù.”
Ông đưa mắt nhìn về phía xa, nơi những bức tường san hô rạn nứt ánh lên màu u ám.
“Để ta kể nốt phần còn lại của câu chuyện…”
“Sau trận chiến đó, khi chúng ta giết được chủ nhân Thần Khí đó và chia nó ra, Liên Bang Mu cao tầng mới thực sự tỉnh táo lại. Và họ lập tức toàn lực tiêu diệt Atlantis.”
“Lúc ấy, chúng ta vừa trải qua đại chiến, không còn đủ sức để ngăn cản hay điều hòa, còn Atlantis cũng gần như không còn sức phản kháng. Kết quả là Atlantis bị xóa sổ hoàn toàn trên bản đồ.”
Erim thì thầm: “Vậy tàn tích Atlantis là…”
“Đúng vậy.” Đại Học Giả gật đầu. “Thật ra nó vốn chỉ là một căn cứ quân sự mà thôi, không phải trái tim văn minh gì hết, hay nơi quan trọng gì cả.”
Ông ngừng một chút rồi tiếp tục:
“Vấn đề là ở món Thần Khí kia. Dù đã bị chia thành năm mảnh, nó vẫn không bị hủy diệt. Ngược lại, mỗi mảnh đều biến thành một món Thần Khí hoàn toàn mới, mang sức mạnh giống nhưng phương hướng khác nhau.”
“Cuối cùng, chúng ta buộc phải đem chúng chia ra cất giữ ở những nơi tuyệt mật. Một chúng ta giấu trong chính phế tích Atlantis. Dù sao, lớp bảo vệ nơi đó mạnh đến mức ngay cả chúng ta cũng không dễ can thiệp.”
“Một cái khác, chúng ta đặt tại Hắc Ngục. Nói nơi đó là chỗ giữ vật tốt nhất cũng không sai. Một cái thì bị Liên Bang Mu thu về. Một cái do chính chúng ta giữ. Và cái cuối cùng thì biến mất trong cuộc chiến.”
“Rất có thể chính là món đang nằm trong tay hậu duệ Atlantis hiện tại.”
Nói đến đây, Đại Học Giả bỗng thở dài, ánh mắt phức tạp:
“Nói cho cùng… chúng ta vẫn đánh giá thấp sức mạnh của chúng.”
“Dù không còn hoàn chỉnh, mỗi món Thần Khí vẫn âm thầm ảnh hưởng đến mọi thứ xung quanh.”
Erim không ngu ngốc. Cậu lập tức nhớ lại, sau khi Liên Bang Mu chiến thắng Atlantis, nội bộ bắt đầu có dấu hiệu suy yếu dần. Trật tự rạn nứt, tranh chấp ngầm, quyết sách hỗn loạn…
“Chẳng lẽ…” Erim thì thầm.
Đại Học Giả gật đầu:
“Đến khi chúng ta phát hiện thì đã quá muộn.”
“Món được giấu tại tàn tích Atlantis chính là Poseidon. Nó đang từng bước hồi phục vũ trang năm đó, chuẩn bị xóa bỏ mọi thứ.”
“Còn món Thần Khí ở Liên Bang Mu là một lá cờ.”
“Một lá cờ không ngừng hạ thấp trí tuệ tổng thể của toàn bộ nền văn minh. Nó khiến mọi thứ trở nên trì trệ, tầm nhìn hẹp lại, phản kháng suy yếu.”
“Chúng ta đã từng nhiều lần gửi cảnh báo nhưng họ không nghe.”
Ông nhìn Erim, ánh mắt như xoáy thẳng vào linh hồn cậu.
“Sau cùng, chúng ta lập ra kế hoạch du học sinh. Để những người như con có thể ra ngoài, tiếp xúc với thế giới khác. Từ đó nhận ra vấn đề của văn minh mình và nếu có thể tự cứu lấy nó.”
“Cái ở chỗ ta cũng xảy ra vấn đề.” Đại Học Giả nói, giọng mang theo một nét bất lực khó giấu.
“Erim, con có bao giờ thắc mắc, vì sao có Thần Khí là duy nhất, nhưng cũng lại có nhiều món Thần Khí tương tự?”
Erim khẽ nhíu mày. Đại Học Giả tiếp tục:
“Là vì Thần Khí có đặc tính dung hợp. Những món có tính chất, sức mạnh tương đồng có thể dung hợp với nhau để trở nên mạnh hơn.”
“Một khi đã dung hợp, món Thần Khí mới sẽ trở thành độc nhất vô nhị, không thể sao chép lại. Dù có tái tạo toàn bộ các thành phần, trình tự dung hợp giống nhau cũng sẽ tạo ra Thần Khí hoàn toàn khác.”
“Ví dụ như của ta Vạn Hải Ký Tàng Thư. Hay Vị Lai Huyễn Tượng Kính, Vãng Ảnh Giếng Cổ, Hộp Thời Gian,… đều đã dung hợp hơn hai mươi món Thần Khí khác nhau, mới có được thực lực như hiện tại.”
“Vừa vặn món Thần Khí mà chúng ta cất giữ cũng ở dạng sách, có ghi lại một lượng tri thức và thông tin nhất định, cho nên ta để Vạn Hải Ký Tàng Thư dung hợp nó.”
“Kết quả là Vạn Hải Ký Tàng Thư mạnh lên rất nhiều, phạm vi tri thức và thông tin nắm giữ được mở rộng không ít. Nhưng đổi lại, việc tra đọc trở nên càng khó khăn hơn.”
Erim giật mình, cậu vốn cho là cái giá cần trả khi sử dụng chúng, hóa ra ban đầu liền không có:
“Như vâỵ Thần Khí vốn không nguy hiểm?”
Đại Học Giả gật đầu rồi lại lắc đầu:
“Thần Khí đúng là có nguy hiểm khi sử dụng, nhưng một khi chúng đã nhận chủ thì không cần lo chuyện đó nữa.”
“Nói tiếp vấn đề…” Đại Học Giả chậm rãi mở lời, ánh mắt trở nên nghiêm túc hơn.
“Hiện tại, hậu duệ của Atlantis đã đạt được món Thần Khí trong tàn tích và dung hợp hai mảnh lại với nhau. Sức mạnh sau dung hợp không chỉ đơn thuần là một cộng một, mà là tăng theo cấp số nhân, vì chúng vốn dĩ từng là một phần của cùng một chỉnh thể. Hắn muốn trả thù chúng ta, nhưng hơn thế hắn muốn cướp được thêm một mảnh đã dung hợp khác, chính là Vạn Hải Ký Tàng Thư.”
“Ta hiện vẫn chưa rõ món Thần Khí mới trong tay hắn có hiệu quả cụ thể ra sao, nhưng ta đại khái đoán được kế hoạch là chia tách ta, Đại Hiền Giả và Đại Trí Giả ra xa nhau. Dù sao, nếu cả ba chúng ta hợp lực, hắn rất khó đối phó.”
“Hiện tại Tháp San Hô nhìn thì vẫn bình thường, nhưng thực chất đã bị chia cắt thành vô số khoảng thời gian khác nhau, mỗi đoạn là một cốt truyện riêng biệt. Giống như một toà nhà có nhiều tầng, nhiều phòng, mỗi tầng một chủ đề, mỗi phòng một trang trí.”
“Hiện tại chúng ta, Đại Hiền Giả cùng nhóm bạn của con ở tầng bốn, Đại Trí Giả ở tầng ba, một số cư dân ở tầng hai, còn đối phương ở tầng thứ nhất.”
“Lúc đầu, đối phương định đẩy từng người chúng ta lên các tầng cao hơn, vào những phòng số lớn hơn, khiến chúng ta không thể liên lạc, không thể hội hợp. Nhưng đúng lúc đó, con và nhóm bạn của con xuất hiện, khiến kế hoạch của hắn bị xáo trộn. Vì thế, hắn mới dựng nên cốt truyện xử lý các con, nhưng chúng ta đã kịp thời giam giữ nhóm con lại, khiến hắn không thể hành động ngay, đành phải chuyển thành kế hoạch thực hiện sau. Dù sao, câu chuyện cũng cần tuân thủ một vài quy tắc.”
“Vốn dĩ, càng kéo dài thời gian, hắn càng mạnh lên, còn chúng ta càng bị tách rời và yếu đi. Nhưng bây giờ, càng kéo dài, tỷ lệ chúng ta phá giải tầng, thoát ra lại càng cao.”
Ngay lúc cả hai còn đang định bàn tiếp kế hoạch, từ trên trời bỗng vang lên một chuỗi âm thanh trầm trầm như xuyên qua không gian:
“Dong… Dong… Dong… Dong… Dong…”
Mỗi tiếng chuông vang lên như gõ thẳng vào não. Erim lập tức biến sắc. Đó không phải là âm thanh bình thường. Nó giống như một dấu hiệu từ khoản không thời gian cao hơn.
Bên cạnh, Đại Học Giả không phản ứng hoảng loạn, nhưng ánh mắt chợt trầm xuống. Ông im lặng, như đang lắng nghĩ kỹ hơn… rồi khẽ cau mày.
“…Ta đoán sai rồi…”
Chưa kịp nói thêm điều gì, tất cả tối sầm lại. Cảm giác không phải ngất, mà là bị rút khỏi thế giới kia.
. . .
Erim mở mắt.
Cậu đang ngồi, lưng tựa vào ghế của phi thuyền, ánh sáng đèn mờ ảo đang lướt qua vòm kính phía trên. Âm thanh cơ khí nhẹ rung quanh tai. Mọi thứ đều rất… quen thuộc cùng bình thường.
Bên cạnh, Eru đang kiểm tra thiết bị điều khiển, khuôn mặt tĩnh lặng như không có chuyện gì xảy ra.
Erim nhấc đầu, một cơn choáng nhẹ ập lên, như vừa tỉnh dậy sau một giấc ngủ quá sâu. Tay cậu vẫn cầm chặt dây an toàn, còn trên màn hình điều hướng trước mặt vẫn hiển thị dòng chữ quen thuộc:
“Đích đến: Tháp San Hô, còn 32 phút 18 giây.”
Cậu ngơ ngác vài giây, rồi chậm rãi nhớ lại…
“Chúng ta… đang trên đường đến Tháp San Hô cầu viện. Giữa đường có sự cố dò rỉ năng lượng nên phải dừng lại để hiệu chỉnh… Sau đó mình… hình như thiếp đi một lát…”
“…và đã mơ một giấc mơ?”
Một giấc mơ dài, sâu và rất thật.
Nhưng chẳng lẽ chỉ là mơ?
Erim bất giác nhìn xuống bàn tay mình. Trong lòng, một cảm giác rất mơ hồ, nhưng cũng rất rõ ràng:
Đó thật sự là một giấc mơ… hay là thứ gì đó khác?
Erim không biết, cậu cảm giác mình nên làm gì đó nhanh lên, nếu không liền không kịp.