Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
gian-phong-ta-co-cai-tinh-te-chien-truong.jpg

Gian Phòng Ta Có Cái Tinh Tế Chiến Trường

Tháng 1 21, 2025
Chương 445. Đại Kết Cục Chương 444. Cảm giác đối phương rất giòn a
lanh-chua-dai-nhan-phi-thuong-khoa-hoc.jpg

Lãnh Chúa Đại Nhân Phi Thường Khoa Học

Tháng 1 12, 2026
Chương 841: Trở về Naseng Chương 840: Truyền kỳ gông cùm xiềng xích
hang-hai-bat-dau-cuop-doat-coby-dong.jpg

Hàng Hải: Bắt Đầu Cướp Đoạt Coby Dòng!

Tháng 1 6, 2026
Chương 308 chương: Chân chính đỉnh cấp chiến đấu vào trận vé! Chương 307 chương: Thời đại trước vương giả! Gura Gura no Mi lực lượng thức tỉnh!
tay-huyen-tu-luyen-kim-thuat-bat-dau-thanh-than.jpg

Tây Huyễn: Từ Luyện Kim Thuật Bắt Đầu Thành Thần

Tháng 2 10, 2026
Chương 149: Giải quyết quan hệ! Đến từ thợ săn tiền thưởng uy hiếp! (2) Chương 149: Giải quyết quan hệ! Đến từ thợ săn tiền thưởng uy hiếp! (1)
thien-long-khong-giong-nhau-bang-chu-cai-bang

Thiên Long: Không Giống Nhau Bang Chủ Cái Bang

Tháng mười một 6, 2025
Chương 380: Xong xuôi thiên Chương 379: Độ Kiếp hậu kỳ đại tu sĩ
konoha-chua-thuong-ninja-mot-quyen-danh-bay-luc-dao-madara.jpg

Konoha: Chữa Thương Ninja ? Một Quyền Đánh Bay Lục Đạo Madara

Tháng 1 17, 2025
Chương 433. _2: hần thụ bay lên trời! « đại kết cục, phụ bản hoàn tất cảm nghĩ » Chương 433. _1: Xé rách đất đỏ đại lục
hong-hoang-ta-lam-dao-mon-thu-do

Hồng Hoang: Ta Làm Đạo Môn Thủ Đồ

Tháng mười một 10, 2025
Chương 1065 vô đạo chi cảnh Thái Sơ đồ thiên chúng sinh đều là vẫn (đại kết cục cuối cùng) Chương 1064 ngũ thái tề tụ canh giờ chứng đạo liên thủ chiến thiên (đại kết cục năm)
tien-pham-dong-tu.jpg

Tiên Phàm Đồng Tu

Tháng 2 24, 2025
Chương 318. Đại kết cục Chương 317. Lật bàn
  1. Đồng Thời Xuyên Qua: Bắt Đầu Từ Doraemon.
  2. Chương 137: Chuyện cũ năm đó.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 137: Chuyện cũ năm đó.

Không chờ cho nhóm giải thích thêm điều gì, hình ảnh của Đại Hiền Giả đã biến mất khỏi màn hình. Không còn ai trả lời. Không còn ai lắng nghe.

Trong căn phòng giam lạnh lẽo, cả nhóm nhìn nhau, ánh mắt mỗi người đều ngập tràn hỗn loạn và bối rối. Họ không cần nói ra cũng có thể cảm nhận được sự hoảng loạn đang lan ra trong từng ánh nhìn, từng hơi thở.

Trên người họ lúc này không còn là trang phục thường ngày, mà đã bị thay bằng bộ đồ giam nhân màu xanh sẫm, trên tay và cổ đều có các thiết bị kiểm soát sinh học gắn chặt. Tất cả các vật dụng cá nhân đều bị tịch thu. Thần Khí mà họ mang theo cũng không ngoại lệ, toàn bộ đã bị lấy mất.

“Tớ muốn về nhà…!” Suneo là người đầu tiên sụp đổ, ngồi bệt xuống sàn, hai tay ôm đầu, nước mắt trào ra.

“Tớ không nên đi xa như vậy… Không nên xuống đáy biển… Không nên…!”

Tiếng khóc của cậu vang vọng trong khoang giam kín, như khuấy động thêm những mảnh ký ức đang chao đảo.

Shizuka nghe vậy cũng không kìm được. Cô lấy tay bịt miệng, nhưng nước mắt đã lăn dài:

“Bọn mình… rõ ràng đâu làm gì sai… sao lại thành thế này chứ…”

Doraemon vội vã chạy lại bên hai người, dù bị rào chắn ngăn cách, vẫn cố đưa tay qua:

“Đừng khóc mà… Chúng ta sẽ tìm được cách… Tớ sẽ nghĩ ra…”

Nhưng chính cậu cũng không biết mình có thực sự tin vào điều đó không.

Jaien thì im lặng, gồng tay đập mạnh vào vách tường trong suốt. Cú đấm phát ra âm thanh nặng nề, nhưng không gây ra dù chỉ một rung chuyển nhỏ. Tường không ảnh hưởng, thậm chí chẳng trầy xước.

“Khốn thật… Cứ như đang bị nhốt trong lồng kính!” Jaien nghiến răng gào thét.

Nobita ngồi thu mình trong một góc, im lặng úp mặt xuống hai tay.

Khuôn mặt cậu tái nhợt, nhưng sâu trong ánh mắt lại không mang vẻ tuyệt vọng như những người còn lại, mà chỉ ánh lên sự trầm ngâm sâu lắng.

Bởi lẽ, vài phút trước, bàn tay cậu đã chạm vào một thứ vô cùng quen thuộc.

“Đây là…”

Một luồng cảm giác lạnh lẽo, cứng rắn quen thuộc truyền đến từ lòng bàn tay. Nobita nhận ra đó chính là Thần Khí của cậu, hai khẩu súng đã gắn bó từ lâu, giờ đây vẫn đang ở bên cậu như thể chưa từng rời đi.

Cậu lập tức nhớ ra: Thần Khí của cậu có năng lực đặc biệt là tàng hình hoàn toàn trong mắt người khác trừ khi được rút ra khai hỏa và luôn tự quay trở lại với cậu mỗi khi thất lạc, bất kể khoảng cách hay vật cản.

Nhắm chặt hai khẩu súng rồi thả lỏng, Nobita biết đây có thể là cơ hội duy nhất để cả nhóm thoát khỏi nơi này.

Nhưng cũng chính vì vậy, Nobita biết mình không thể hành động vội vàng.

Cậu không rõ liệu cả nhóm có đang bị giám sát không? Không biết lối thoát ở đâu? Cũng không biết khu vực nào đang giữ những món đồ vật quan trọng đã bị tịch thu. Và quan trọng hơn cả, cậu vẫn chưa biết ai đứng sau chuyện này, kẻ nào đã dựng nên tội danh ám sát và đánh cắp Thần Khí để đẩy cả nhóm vào cái bẫy này? Liệu họ có định làm gì đó gây nguy hiểm cho nhóm nếu họ thoát ra không?

Quá nhiều ẩn số. Nobita cần một cơ hội, không phải để liều mạng chạy trốn, mà là để giải quyết tất cả chỉ trong một lần duy nhất.

Và cậu biết, mình không phải người duy nhất đang nghĩ như vậy.

Thời gian trôi qua chậm chạp. Gần một tiếng sau, cả buồng giam chìm trong im lặng. Suneo không còn khóc nữa; Shizuka tựa đầu vào tường, mắt nhắm lại; Jaien ngồi gục, hai tay buông thõng; Doraemon không còn vỗ về ai, cũng không nói một lời nào.

Từ bên ngoài nhìn vào, họ là một nhóm đã sụp đổ, bị đè bẹp bởi bản án oan nghiệt, bị bẻ gãy bởi sự dối trá và hoàn toàn mất đi hy vọng.

Nhưng nếu quan sát thật kỹ sẽ thấy, ánh mắt của họ thỉnh thoảng vẫn hướng về nhau, giao nhau rất nhẹ, rồi lại rời đi. Không ra hiệu hay thì thầm. Nhưng từng người đều hiểu, họ đang chờ đợi điều gì đó.

Thật ra, nỗi sợ ban đầu là thật, nhưng sự suy sụp sau đó… chỉ là một màn kịch.

Bởi họ không phải là những đứa trẻ yếu đuối như ngày nào.

Nhóm đã cùng nhau vượt qua vô số nguy hiểm: Từ thời cổ đại khủng long hoành hành, cùng đám sợ săn trộm đấu trí đấu dũng. Đến nơi hành tinh lạ với muôn vàn sinh vật kỳ thú, anh dũng đánh bại đám tội phạm vũ trụ nguy hiểm. Hay Trải qua các thử thách chí mạng để đến được vương quốc trong sương mù. Cuối cùng băng qua con đường mưa bom bão đạn nơi vũ trụ xa lạ, giải phóng kia đau thương lục địa.

Trong đó, những khoảnh khắc cận kề cái chết nhóm cũng không xa lạ. Sự tuyệt vọng lúc đầu chỉ là phản xạ, còn khi đã lấy lại bình tĩnh, họ biết mình phải làm gì.

Tất cả thứ trên đã rèn cho họ một thứ quý giá hơn mọi bảo bối, đó là sự thấu hiểu, ăn ý không cần lời nói. Hơn nữa tất cả họ đều từng được Hajime huấn luyện qua các trường hợp này để phòng hờ.

Cho nên kỳ thật ai nấy cũng biết… tín hiệu bắt đầu cho vở diễn chính là tiếng khóc mở màn của Suneo.

Và kể từ đó, từng cảm xúc, từng hành động, từng lời nói đều là diễn cho kẻ đang âm thầm theo dõi.

Sau một khoảng thời gian dài hoàn toàn im lặng, Nobita bất ngờ bật khóc.

Tiếng nức nở vang vọng trong không gian giam giữ như một lưỡi dao cắt qua bầu không khí nặng nề.

“Hu hu hu!”

Cậu gào lên, âm thanh run rẩy, khàn đặc: “Không biết bọn họ định tử hình chúng ta bằng cách nào nữa? Có phải… có phải sẽ dùng súng bắn chết bọn mình không? Các cậu biết còn bao lâu nữa thì đến lúc bị xử tử không?! Tớ không muốn chết…”

Câu nói nghe như than khóc tuyệt vọng, nhưng cả nhóm ngay lập tức bắt được hai điểm then chốt: ‘súng”’ và ‘thời gian’.

Súng – chính là lời xác nhận ngầm rằng Nobita vẫn giữ được Thần Khí trong tay và nó sẵn sàng để sử dụng.

Thời gian – chính là tín hiệu hỏi ngược nhóm còn bao lâu nữa thì điều kiện hành động của họ hoàn tất?

Ngay lập tức, Suneo nhập cuộc, khóc to còn hơn cả Nobita:

“Hu hu hu!!! Tớ không muốn chết đâu! Tớ còn nhiều việc chưa làm lắm mà! Bốn bộ mô hình tớ mới mua còn chưa có thời gian mở hộp! Bao nhiêu món ngon chưa được ăn! Còn rất nhiều nơi chưa kịp đi đến!”

Cậu vừa nức nở vừa kể lể không dứt, giọng điệu thảm thiết như thể sắp bị đưa ra pháp trường.

“Với lại… tớ… tớ làm mất hai quân hậu trong bộ cờ của mình nữa… Tìm mãi chưa thấy đâu… Hu hu hu…”

Nghe đến đó, những người còn lại lập tức hiểu rõ mặc dù Suneo vẫn tiếp tục kể những việc vặt vãnh chưa làm được. Dưới lớp vỏ cảm xúc hỗn loạn là một chuỗi mật mã ngầm giữa những người đã quá quen nhau.

Bốn mô hình chưa mở – nghĩa là còn khoảng bốn giờ nữa để chuẩn bị.

Hai quân hậu – chính là lời Suneo nhắc nhóm nhớ về việc cậu âm thầm để lại hai quân hậu của cậu trong tại khu vực hồi phục, bí mật bảo vệ Eru và Erim đang được chữa trị.

Trong Thần Khí của Suneo, quân hậu là đơn vị mạnh nhất, kết hợp toàn bộ sức mạnh, tốc độ và trí tuệ của tất cả quân cờ còn lại. Cũng chính vì thế, chúng là các đơn vị khó điều khiển nhất, thường chỉ hành động trong trường hợp nguy cấp hay đặc biệt quan trọng.

Việc Suneo nói mình ‘làm mất’ cùng ‘tìm mãi chưa thấy’ hai quân hậu chính là cách cậu báo với nhóm rằng: hai quân cờ đã biết việc nhóm bị bắt, thất lạc các Thần Khí. Chúng hiện đang do thám khu vực xung quanh nhóm giam giữ để tìm đường chạy thoát.

Không chỉ Nobita và Suneo, ba người còn lại cũng không ngồi yên chờ đợi.

Doraemon bắt đầu hành động trước, cậu bắt đầu di chuyển liên tục trong buồng giam, đôi mắt chăm chú quan sát từng góc trần, khe tường và cả sàn dưới chân như đang sốt ruột tìm kiếm lối thoát.

Cậu vòng đi vòng lại, thỉnh thoảng khẽ nhón chân, áp tai vào vách tường hoặc lùi lại hai ba bước nhìn lên các đường mạch năng lượng chớp nháy.

Tất cả biểu hiện ấy đều khiến người ngoài dễ nghĩ rằng Doraemon đang hoảng loạn tìm cách trốn thoát trong lo lắng.

Nhưng thực ra, mục tiêu của cậu rất rõ ràng – gây sự chú ý.

Doraemon biết rõ hệ thống giám sát của Tháp San Hô chắc chắn đang dõi theo họ từng cử động. Nên cậu cố tình khiến mình trở thành tâm điểm thị giác, để đánh lạc hướng, che chắn cho các thành viên còn lại chuẩn bị những bước đi tinh vi hơn.

Jaien thì lại chọn cách hoàn toàn trái ngược. Cậu bất ngờ đứng phắt dậy, gào lên giận dữ, rồi lao tới đấm đá điên cuồng vào vách tường. Đôi tay nện liên tục, phát ra âm thanh nặng nề, dù biết rõ những cú đấm ấy chẳng thể làm tổn hại đến thứ gì.

Với vẻ ngoài, hành động đó giống như một cơn giận vô thức của kẻ đang tuyệt vọng. Nhưng thực chất, nó là một sự phát tiết có tính toán, đồng thời vẽ bản đồ, đánh dấu một tọa độ nhất định trên mặt tường.

Còn Shizuka lại chọn một cách tiếp cận khác.

Cô lặng lẽ nằm dài trên sàn, hai tay giang nhẹ, mắt khép hờ như đã tuyệt vọng. Cơ thể mảnh khảnh bất động, hoàn toàn phó mặc cho định mệnh, trông như một người đã hoàn toàn từ bỏ.

Thế nhưng nếu quan sát kỹ, người ta sẽ nhận ra rằng tư thế nằm của Shizuka được cố ý điều chỉnh thành hình một mũi tên, đầu hướng về phía nam, thân thẳng hàng và đôi chân khép lại tạo thành đuôi tên. Hướng đó, không trùng hợp, cũng là hướng Jaien đang điên cuồng đấm đá.

Cả nhóm đều biết rằng Thần Khí của họ, được ban bởi Bouwanko Kami, có liên kết đặc biệt với mỗi người. Tuy không thể tự quay về như Thần Khí của Nobita, nhưng mỗi thành viên đều có khả năng cảm nhận phương hướng hoặc vị trí tương đối của Thần Khí nếu tập trung đủ sâu.

Lúc này, cả Jaien và Shizuka đều đang dùng cảm ứng đó để xác định phương hướng Thần Khí của mình, kiểm tra xem chúng có bị tách rời hay vẫn được giữ chung một khu vực.

Dựa vào nhịp phản ứng năng lượng và rung động tinh thần, họ dần hình dung được sơ đồ bố trí bên ngoài, ít nhất là theo hướng nam, cách phòng giam không xa.

Trong khi nhóm Doraemon âm thầm triển khai kế hoạch trốn thoát, ở một góc khác của Tháp San Hô, Eru và Erim cũng vừa đi ra khu hồi phục.

Cả hai bước đi vẫn trong trạng thái tinh thần chưa hoàn toàn ổn định, nhưng những gì họ nghe được sau khi tỉnh dậy khiến tim cả hai như nghẹn lại.

Nhóm bạn của họ, những người sẵn sàng bất chấp nguy hiểm đi cứu Liên Bang Mu của họ ra khỏi hỗn loạn, lại bị cáo buộc ám sát Đại Trí Giả.

Eru và Erim sững người trong kinh hoàng. Trong đầu họ lập tức phủ nhận lời cáo buộc ấy. Dù thời gian tiếp xúc chưa lâu, nhưng những gì nhóm Nobita thể hiện – sự dũng cảm, ngay thẳng và đặc biệt là vô cùng chân thành không thể là thứ giả tạo.

Quan trọng nhất, nhóm Doraemon hoàn toàn không có động cơ hay lý do gì để ra tay với Đại Trí Giả, thậm chí còn chưa từng nghe đến Tháp San Hô trước khi đặt chân tới đây.

Bất chấp nguy hiểm, cả hai đều nhanh chóng đưa ra quyết định. Họ phải tìm cách cứu nhóm bạn bằng mọi giá dù có thể điều đó cũng đồng nghĩa với việc chính họ sẽ bị liên lụy.

Eru và Erim trao nhau một ánh mắt quyết liệt. Không cần lời nói, cả hai đã hiểu rõ ý đối phương. Sau đó, họ chia ra hành động: Erim đi tìm Đại Học Giả, còn Eru hướng đến nơi ở của Đại Hiền Giả.

Eru băng qua những dãy phố ngoằn ngoèo dưới đáy đại dương, đi xuyên qua những tầng kiến trúc san hô xoắn ốc và những khu vực học giả vẫn đang tụ tập hỗn loạn. Trên đường đi, cậu bắt đầu cảm thấy có điều gì đó không đúng.

Không khí nơi này rõ ràng khác lạ nhưng lại vô cùng quen thuộc. Eru thoáng ngập ngừng. cậu cảm thấy nơi này có gì đó rất giống Liên Bang Mu.

Nhưng giống ở điểm nào? Cậu không thể chỉ ra được.

Không khí? Cảnh vật? Cách mà mọi người nhìn nhau? Hay là dòng năng lượng ngầm đang chảy quanh các kiến trúc chính?

Eru không biết. Cảm giác ấy như một lớp sương mờ phủ lên trực giác, rõ ràng có thứ gì đó bất thường, nhưng lại không thể gọi tên.

Sau một hồi căng thẳng di chuyển, cuối cùng Eru cũng đến được trước một công trình khổng lồ – bảo tàng lịch sử của Tháp San Hô, nơi lưu giữ hầu hết các ghi chép về các nền văn minh đáy biển từ cổ đại đến hiện tại. Nơi đây cũng chính là nơi cư ngụ của Đại Hiền Giả, một trong ba trụ cột quyền lực nhất.

Còn ở phía khác, Erim cũng đang trên đường hướng về thư viện khổng lồ dưới lòng đất, nơi cư ngụ của Đại Học Giả.

Về kiến trúc quyền lực của Tháp San Hô:

Đại Trí Giả cư trú ở đỉnh tháp cao nhất, một đài quan sát trong suốt được thiết kế để ngài có thể “nhìn thấy tương lai” của toàn bộ nền văn minh.

Đại Học Giả sống giữa thư viện ngầm, nơi chất chứa vô vàn tri thức cổ, mới, bị cấm hay lãng quên.

Đại Hiền Giả ở trong bảo tàng lịch sử, nơi gắn liền với những gì đã qua, là bộ nhớ sống của Tháp San Hô, người nắm giữ toàn bộ mạch thời gian quá khứ.

Eru bước sâu vào bên trong bảo tàng. Những hành lang san hô uốn lượn quanh thân, ánh sáng nhạt phản chiếu từ các tấm tinh thể khắc lịch sử cổ xưa khiến không gian như trôi nổi giữa ký ức và thời gian.

Không mất quá nhiều thời gian, cậu đã đến được khu vực trung tâm, nơi cư ngụ của Đại Hiền Giả.

Trước khi bước vào, Eru dừng lại. Cậu cẩn thận điều chỉnh lại trang phục và tư thế, chỉnh tay áo, vuốt lại ve áo, sửa ánh mắt cho điềm tĩnh. Đây là phép lịch sự tối thiểu bởi người mà cậu sắp gặp, không chỉ là nhân vật quyền lực, mà còn là một biểu tượng sống của lịch sử cổ xưa.

Bước qua cánh cổng tròn dẫn đến một quảng trường lớn tràn ánh sáng xanh bạc, Eru dừng chân.

Ở đó, giữa không gian trống trải, Đại Hiền Giả đang hiện diện.

Ngài là một sinh thể đẹp đến mức khiến người ta nín thở.

Nửa thân dưới là thân rắn khổng lồ, dài hơn mười mét, uốn lượn uyển chuyển, lớp vảy ánh lên màu trắng bạc như ánh trăng, vừa thần thánh vừa tĩnh lặng. Thân thể ấy cuộn tròn thành một vòng tròn thanh nhã, nâng đỡ phần thân trên.

Nửa thân trên là một nữ nhân tuyệt mỹ, vóc người uyển chuyển, khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại như ngọc khắc, đôi lông mày thanh tú trắng như tuyết, tóc dài xanh lam ngọc rực rỡ buông xõa như suối, bồng bềnh trong nước biển tĩnh lặng.

Dù mắt đang nhắm, nét mặt ngài lại mang một vẻ lười biếng thanh cao, một loại khí chất vừa quyến rũ vừa xa vời không thể chạm đến.

Khi Eru dừng lại, đôi mắt ấy từ từ mở ra.

Mắt nàng màu xanh lam thẳm, trong suốt như biển sâu không đáy, nhìn thẳng vào Eru với một sự bình tĩnh tuyệt đối, như thể ngài đã sống quá lâu để mọi điều đều không thể làm mình ngạc nhiên nữa.

Một giọng nói vang lên, dịu dàng, nhưng ẩn chứa uy quyền khiến tim Eru khẽ siết lại:

“Ngươi đến vì điều gì, ta đã biết. Nhưng có nhiều chuyện vượt quá khả năng hiểu biết của các ngươi. Hãy cho ta chút thời gian. Khi đến lúc, ta sẽ trả lời.”

Eru im lặng, hai tay siết chặt. Cậu hiểu bản thân hoàn toàn không có tư cách can thiệp vào quyết định của một trong ba trụ cột cổ xưa nhất, tồn tại trên cả triệu năm, gần như thần thánh đối với các nền văn minh đáy biển.

Nhưng dù biết là thế, cậu không thể chấp nhận việc những người đã cứu mình lại bị cuốn vào một ván cờ đầy nghi hoặc mà không ai giải thích điều gì.

Eru cúi đầu thật thấp, giọng bình tĩnh nhưng kiên định:

“Xin thứ lỗi, thưa Đại Hiền Giả. Tôi biết ngài có toan tính và trách nhiệm riêng. Nhưng tôi không thể ngồi yên nhìn nhóm bạn của tôi gánh chịu hậu quả cho điều mà họ không làm.”

Cậu hít sâu, rồi ngẩng đầu lên:

“Nếu có thể, xin hãy để tôi thay thế họ.”

Nói rồi, Eru quỳ gối xuống, lặng lẽ đặt tay lên ngực, không hề dao động.

Không gian yên lặng kéo dài.

Đại Hiền Giả không nói gì. Đôi mắt ngài chậm rãi khép lại, hàng mi trắng rũ xuống như tuyết phủ đỉnh núi. Ngài không từ chối cũng không đồng ý.

Chỉ có sự tĩnh lặng tuyệt đối bao phủ quảng trường, như thể thời gian cũng đang lặng lẽ quan sát lời thỉnh cầu này.

Ở một nơi khác, Erim lặng lẽ tiến bước giữa rừng cột sách khổng lồ, nơi lưu trữ bất tận tri thức, cất giữ vô số bí ẩn đủ để khiến cả một nền văn minh thăng hoa hoặc sụp đổ.

Từng giá sách cao như núi, hàng vạn cuốn thư tịch, tinh thể dữ liệu, vỏ sò ghi âm, bản đá khắc ngữ cổ… tất cả tạo thành một mê cung khổng lồ chất chứa bao nhiêu đời người khổ công nghiên cứu và thu thập.

Erim dấn sâu vào tầng dưới, càng đi càng tối. Nơi đây là khu vực cấm, nơi giam giữ không phải người, mà là tri thức nguy hiểm, những mảnh kiến thức chỉ cần rò rỉ một phần cũng đủ làm đáy biển chấn động, lịch sử đảo chiều.

Ánh sáng yếu dần, sương mù mờ nhòe hiện ra giữa các kệ sách. Không khí trở nên lạnh, ngột ngạt và bất an. Từ sâu trong bóng tối, bên tai Erim bắt đầu vang lên những tiếng thì thầm khó phân biệt, như có ai đó đang gọi cậu bằng chính suy nghĩ của cậu.

“Lại gần hơn…”

“Ngươi muốn biết…”

“Sự thật ở phía sau…”

Erim siết chặt tay bịt tai lại, không để bản thân dao động. Cậu biết rõ ở đây, tri thức có độc. Những gì bị niêm phong ở tầng sâu không chỉ là kiến thức, mà là những ý niệm ô nhiễm muốn ăn mòn tất cả nhận thức. Chỉ cần sơ ý tiếp xúc với một mảnh thông tin sai lệch, linh hồn đều có thể tự vỡ vụn.

Cậu không muốn chết. Và càng không muốn điên.

Erim cắm đầu bước tiếp, dứt khoát bỏ qua mọi cám dỗ bên tai, để mặc những tiếng gọi chìm dần sau lưng như bong bóng vỡ tan.

Không biết đã đi bao lâu, cậu rốt cuộc nhìn thấy ở cuối hành lang u tối, một ánh sáng nhạt đang chớp động. Như một đốm lửa giữa lòng đại dương sâu thẳm.

Cậu chạy tới. Nơi đó mở ra một kho lưu trữ đặc biệt, được chạm khắc bằng những vật liệu không xác định, phát ra ánh sáng tự thân mờ ảo. Khác với các kho sách bình thường, nơi này không chứa tri thức, mà chỉ lưu giữ toàn bộ mục lục của thư viện ngầm, bộ não điều hướng toàn thể mạng tri thức khổng lồ này.

Và tại đây, Erim gặp được Đại Học Giả.

Đối diện cậu là một sinh thể hoàn toàn vượt ngoài mọi khái niệm sinh học thông thường.

Ngài mang hình dáng một bạch tuộc khổng lồ màu ánh vàng kim, mỗi xúc tu dài như cột trụ, mềm mại nhưng mạnh mẽ. Hơn vạn xúc tu lớn nhỏ phủ khắp không gian. Hàng trăm con mắt to nhỏ nhấp nháy rải rác khắp thân thể, như đang đọc đồng thời hàng triệu dòng thông tin. Thân thể khổng lồ ấy lơ lửng, không bám đất, cũng không đổ bóng.

Thứ khiến Erim khiếp đảm hơn cả là, ngài không mang cảm giác thực thể.

Đại Học Giả không phải một sinh vật sống, mà là một ý thức cổ xưa, linh hồn của chính tòa thư viện này.

Thực tế thì đúng như vậy. Ngài không có thân xác ngoài kia, bởi toàn bộ kiến trúc thư viện ngầm chính là thân thể của ngài. Một tồn tại cổ xưa, thuộc về một chủng tộc đã gần như tuyệt diệt – Kiến Trúc Chi Linh, sinh ra từ các kiến trúc vĩ đại cùng truyền thuyết thần thoại.

So với Đại Trí Giả luôn kiên định, cứng rắn, khăng khăng muốn mọi con đường đều đi theo trật tự mình đã vạch sẵn như một định mệnh không thể tránh.

Đại Hiền Giả lười biếng nhưng tính toán sâu xa, như đang ngủ nhưng thực chất từng nước cờ đều nằm trong lòng bàn tay.

Thì Đại Học Giả lại là một sinh thể đa sầu, đa cảm, thậm chí đôi khi hơi phiền nhiễu.

Ngay khi Erim đứng trước ngài, Đại Học Giả không hiện ra vẻ huyền bí hay thần thánh gì cả. Ngược lại, dáng vẻ như một ông lão già đầy tâm sự, ánh mắt khẽ lay động như đang nhớ về một thời quá khứ xa xôi.

“Đứa bé, nếu con đã tìm được đến tận đây, thì ta không còn gì để giấu con nữa.”

Hàng trăm con mắt trên thân thể khổng lồ của ngài khẽ thu lại, ánh nhìn như trầm xuống một tầng thời gian khác. Những chiếc xúc tu mềm mại không còn cử động dọa người, mà chỉ khẽ đung đưa trong nhịp thở như sóng vỗ.

“Cho nên đứa bé, con muốn nghe cái này lão già kể chút câu chuyện chứ.”

Một cái ghế nhỏ được đưa ra, cùng với vài chén trà mờ khói và điểm tâm biển lạ lẫm nhưng thơm dịu, được đặt sẵn trên bàn đá hình xoắn ốc giữa ánh sáng chập chờn.

Erim, không biết vì sao, lại không cảm thấy sợ. Cậu ngồi xuống, khẽ gật đầu.

“Con muốn nghe, thưa ngài.”

Đại Học Giả khẽ phát ra tiếng cười như gió biển yên bình:

“Chuyện này kể ra rất dài, rất phức tạp. Nhưng nếu gói gọn, thì chỉ có thể nói rằng, chúng ta và cả Liên Bang Mu đã từng phạm một sai lầm lớn.”

Ánh mắt ngài chậm rãi quét qua màn sương mờ quanh thư viện:

“Và bây giờ hậu duệ của Atlantis đang đến để đòi món nợ máu ngày xưa.”

Erim ngẩng đầu, kinh ngạc. Cậu chưa từng nghe nói đến mâu thuẫn giữa Tháp San Hô và Atlantis.

“Erim,” giọng Đại Học Giả bỗng nhẹ đi như đang giảng bài, “Con có từng nghe tới một thứ gọi là Hiệp Nghị Trung Lập chưa?”

Cậu nhíu mày, lục lại trong trí nhớ.

“Là một hiệp ước đặc biệt giữa các nền văn minh đáy biển…” cậu khẽ đáp, “Bất kỳ nền văn minh nào đã ký tên vào đó sẽ bị ràng buộc không được can thiệp, không được tấn công và không trợ giúp bất kỳ thế lực nào khác.”

“Đúng.” Đại Học Giả gật đầu chậm rãi. “Và đổi lại, các nền văn minh khác cũng phải tôn trọng sự trung lập ấy, không được gây rối, không được khiêu khích.”

Erim chậm rãi gật đầu. Cậu nhớ rằng trong danh sách các văn minh tham gia Hiệp Nghị có Tháp San Hô và Đảo Rùa.

Chỉ khi thấy Erim đã hoàn toàn nhớ lại, Đại Học Giả mới tiếp tục, ánh mắt trầm xuống, giọng nói như một cơn sóng ngầm bắt đầu vỡ tan:

“Hiệp Nghị Trung Lập… kỳ thực, không đơn thuần chỉ là một văn kiện hay cam kết thông thường. Nó không phải một thứ trên giấy mực hay lời thề suông. Bản chất thật sự của nó là một sản phẩm từ một món Thần Khí cổ xưa thuộc về Đảo Rùa.”

Ánh mắt Erim khẽ động, tập trung lắng nghe.

“Bất kỳ ai ký tên lên Hiệp Nghị này, dù là cá nhân hay cả một nền văn minh, nếu phản bội điều đã ký kết thì sẽ phải gánh chịu một cái giá khổng lồ. Mà cái giá ấy dù là cả một nền văn minh huy hoàng bậc nhất cũng không thể chịu nổi dù chỉ một lần.”

Giọng nói ngài lặng xuống như đang kể về một trang sử bị bụi phủ.

“Năm đó, Atlantis dù đứng ngang hàng với Liên Bang Mu, dù được xưng là đỉnh cao của nền văn minh đáy biển, vẫn không dám phá bỏ quy tắc của Thần Khí ấy.”

“Thế lực của họ rất lớn, công nghệ và vũ khí cũng rất mạnh, tham vọng đủ cao nhưng nếu chỉ vì vậy cũng không để chúng ta buộc phải hợp lực, bỏ qua đại giới và tiêu diệt họ.”

Erim ngẩn người. Đây là lần đầu cậu nghe đến một sự thật như vậy, rằng Tháp San Hô và các nền văn minh khác từng hợp tác tiêu diệt Atlantis.

Như đọc được suy nghĩ trong cậu, Đại Học Giả thở nhẹ:

“Chiến tranh, chúng ta đã chứng kiến rất nhiều.”

“Có những cuộc chiến từng xé toạc đáy biển, từng làm rung chuyển cả cấu trúc sinh thái biển sâu, từng khiến cả chục nền văn minh biến mất khỏi bản đồ… Chúng ta không xa lạ.”

“Nhưng từ đầu đến cuối, Tháp San Hô chỉ là người quan sát, là người ghi lại chân thực lịch sử, mãi mãi không phải người tham chiến.”

Ánh sáng từ các bức tường thư viện ngầm hắt xuống làn xúc tu như hòa lẫn trong tiếng nói của ngài.

“Mọi thứ lẽ ra vẫn sẽ như vậy…”

Ngừng một chút, giọng ngài trầm xuống:

“Nếu như năm đó, Atlantis không khai quật được cái kia văn minh tàn tích.”

Một thoáng im lặng kéo dài. Erim cảm thấy nhiệt độ quanh mình dường như vừa hạ xuống.

Cậu cau mày, cảm nhận rõ ràng sự thay đổi trong giọng điệu của Đại Học Giả.

Một thứ gì đó đủ khủng khiếp, đủ nguy hiểm để khiến một nền văn minh trung lập buộc phải bước ra khỏi bóng tối.

“Không phải chúng ta muốn tham gia mà là vì chúng ta không thể không tham gia.”

Đại Học Giả im lặng một lúc lâu. Không gian xung quanh chợt lặng đến đáng sợ, như thể ngay cả các bức tường thư viện cũng đang nín thở.

Cuối cùng, ngài cất lời, giọng khàn nhẹ như đang nói ra điều cấm kỵ:

“Nền văn minh đó… ta không dám nói nhiều.”

“Chỉ có thể nói rằng nó cổ xưa hơn bất kỳ nền văn minh nào dưới đáy biển.”

“Nó hùng mạnh đến mức từng suýt nữa thống nhất toàn bộ Trái Đất, từ đáy đại dương cho đến lục địa, từ lòng đất sâu đến tận mây cao. Thế giới khi ấy gần như đã nằm trong tay họ.”

“Nhưng sau đó… vì lý do nào đó không rõ, họ rời đi. Rời khỏi Trái Đất, tiến vào vũ trụ, để lại sau lưng vô số tàn tích, bí mật và nguy cơ.”

Đại Học Giả khẽ dịch chuyển, thân thể phát ra ánh sáng vàng u ám như sóng ký ức lan xa.

Ngài cúi đầu nhìn Erim, giọng nhẹ nhàng:

“Erim, con biết rõ… Thần Khí đều có phạm vi giới hạn, đúng không?”

Erim gật đầu.

Cậu hiểu điều đó. Từng món Thần Khí đều có “biên giới” của riêng nó, phạm vi ảnh hưởng tùy thuộc vào năng lực cốt lõi. Ví dụ như:

Lôi Long Chi Mâu, có thể bao phủ một thành phố trong bão sét.

Ốc Biển Bội Thu, đủ sức hút kiệt sinh khí của cả một lục địa.

Đinh Ba Thủy Vương, mang khả năng điều khiển toàn một vùng biển rộng lớn.

Hộp Thời Gian, thậm chí chi phối cả không thời gian trong lãnh thổ Thủy Cung.

Nhưng Đại Học Giả chậm rãi nói tiếp, từng từ như đè nặng lên tâm trí:

“Năm đó, Atlantis đã thu được từ tàn tích ấy một món Thần Khí.”

“Phạm vi ảnh hưởng của nó… là toàn cầu.”

Erim khựng lại.

Toàn thân cậu căng cứng.

“Toàn cầu”…? Không chỉ một vùng, không chỉ một quốc gia, không chỉ một hệ thống… mà là cả Trái Đất.

Từng nhịp đập của tim Erim chậm lại, rồi nghẹn thở khi Đại Học Giả nói tiếp, với vẻ mặt chưa từng nghiêm trọng đến vậy:

“Nhưng điều đáng sợ… không chỉ là phạm vi của nó.”

“Mà là hiệu quả của nó.”

“Nó có thể khiến kẻ thông minh… trở nên ngu muội. Biến người có trí tuệ… thành trống rỗng. Biến cả nền tảng tri thức truyền thừa… thành ô nhiễm.”

Erim ngồi bất động, đôi mắt mở lớn trong nỗi kinh hoàng.

Đây không phải một vũ khí phá hủy thể xác. Không tạo ra thiên tai, không làm hủy diệt các thành phố ngay tức khắc.

Mà nó phá hủy ký ức cùng bản năng, đốt cháy ngôn ngữ cùng văn hóa, làm mục nát nhận thức cùng thành tựu, xóa đi lịch sử cùng tri thức. Khiến tất cả giống loài quên mất mình là ai, quên cả cách để tồn tại, quên cả vì sao họ từng sống sót đến giờ.

Một Thần Khí như thế, nếu rơi vào tay sai người sẽ không chỉ kết thúc một nền văn minh.

Mà sẽ kết thúc khái niệm “văn minh”.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

bat-tuan-lao-han-tu-tien-truyen.jpg
Bát Tuần Lão Hán Tu Tiên Truyện
Tháng 2 9, 2026
di-thoi-khong-game.jpg
Dị Thời Không Game
Tháng 4 23, 2025
pha-vo-hokage.jpg
Phá Vỡ Hokage
Tháng 2 11, 2025
tay-du-ta-phan-phai-hau-truong-bi-phat-to-lo-ra-anh-sang.jpg
Tây Du: Ta Phản Phái Hậu Trường Bị Phật Tổ Lộ Ra Ánh Sáng
Tháng 3 3, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP