Chương 215: Mở đường làm ăn 3.
Đề xuất của Trưởng Tôn Hào rất chính đáng, thị trường Danak không đủ lớn để hấp thụ nhiều hàng hóa. Vậy thì muốn tiêu thụ được lượng hàng hóa của mình, hắn cần mở rộng thị trường.
Với những người như Ngạc Đốn, Ba Đề Tuyền hay Ba Đích Đề thì không đơn giản vậy. Trưởng Tôn Hào mới tới Danak nửa năm, dù thân phận đã được điều tra, thời gian theo dõi mọi hành động cũng đã qua, chuyện nghi ngờ hắn là nội gián có thể tạm gác lại. Ba Đích Đề tạm yên tâm về Trưởng Tôn Hào, nhưng đấy chỉ là khi giữ được hắn còn gói gọn trong Danak để dễ bề kiểm soát. Khi còn ở trong Danak dù Trưởng Tôn Hào có đi đâu, gặp ai, làm gì,… nếu muốn Ba Đích Đề có thể dễ dàng tra ra, nhưng thả hắn ra thì khó lòng mà kiểm soát được.
Có điều, ở chiều ngược lại. Tin tức Trưởng Tôn Hào mang tới lại rất nhanh chóng và hữu ích cho Ba Đích Đề. Theo như lời hắn nói thì đấy là nhờ mạng lưới làm ăn rộng khắp của hắn ở Vạn Ninh và Khâm châu. Nếu để mạng lưới này bị hủy mất vì việc không có thị trường để bán hàng thì quá đáng tiếc. Nhất là khi Danak lại đang có đối thủ tiềm tàng sau lưng.
Yên lặng tới nửa khắc, Ba Đích Đề phá vỡ bầu không khí bằng một tràng cười:
– Được lắm, rất thẳng thắn. Ta đồng ý cho ngươi mở rộng kinh doanh tới các trấn xung quanh Danak và giới thiệu cho ngươi buôn bán ở cả nơi khác của Chiêm Thành. Ngạc Đốn, dùng con dấu của ta viết cho hắn một lá thư giới thiệu, ngoài ra, con phố buôn bán với sơn dân cũng cho hắn một phần lớn. Có nó ngươi sẽ dễ dàng tới nơi khác đặt cửa hiệu buôn bán. Vấn đề của ngươi tin rằng sẽ được giải quyết.
– Tuân lệnh đại nhân.
– Tạ ơn đại nhân, tạ ơn đại nhân.
Dù kinh nhưng Ngạc Đốn không hỉ không nộ nhổm dậy vái nhận lệnh, còn Trưởng Tôn Hào thoáng chốc ngỡ ngàng vì sự thành thì rối rít dập đầu tạ ơn. Ba Đích Đề đợi hắn dập đầu đủ 3 cái thì dơ tay ra hiệu dừng lại rồi nói tiếp:
– Phải nói khả năng làm ăn buôn bán của người Hoa các ngươi rất tốt, tư duy hơn xa người Chiêm bọn ta. Ta trao quyền lợi cho ngươi nhưng ngươi cũng phải cố gắng mang lại những thứ hữu ích cho Danak như vừa rồi. Cũng nhân dịp này giúp ta đào tạo mấy tên trướng phòng trong phủ, để chúng đi theo học được chút tài nghệ của ngươi. Ngạc Đốn, ngươi thu xếp luôn việc này cho ta.
– Vâng, thuộc hạ đã rõ.
Trưởng Tôn Hào thừa biết những người này được cài vào là để theo dõi mọi hành động của hắn, nhưng cái này đã dự đoán trước, cũng không phải vấn đề đáng lo khi nhiệm vụ hắn làm rất đặc thù, khó ai mà ngờ tới được. Trưởng Tôn Hào rạng rỡ đáp:
– Tạ ơn đại nhân đã chiếu cố, tiểu nhân sẽ cố hết sức.
Ba Đích Đề hài lòng gật đầu phủi tay:
– Được rồi, ngươi lui về đi. Chuyện gì cần làm thì cứ làm, thư và người sẽ mang tới cho ngươi sau.
– Vâng, tiểu nhân đã rõ, tiểu nhân xin cáo lui.
Trưởng Tôn Hào lùi người bước ra ngoài rồi nhanh chóng rời đi đầy háo hức. Đợi bóng hắn khuất rồi, Ba Đề Tuyền im lặng nãy giờ mới lên tiếng:
– Anh, như thế liệu có ưu ai cho hắn quá không? E rằng đám đại tộc phú hộ lâu năm ở Danak sẽ bất mãn.
Ba Đích Đề vẫn nhìn ra bầu trời bên ngoài nhếch môi khinh thường nói:
– Bọn chúng bất mãn thì sao? chúng dám bất mãn với ta? Là ta cố tình muốn chúng phải bất mãn. Bao nhiêu năm bấu víu vào Danak để phát tài khiến trong mắt chúng chỉ còn tiền tài mà quên mất nghĩa vụ của bản thân rồi. Một chút tin tức hữu ích cũng không mang về được, độc chiếm tài phú quá lâu giờ chúng chỉ biết ăn trên lối mòn từ trước không chịu bứt ra ngoài. Mới có chút khó khăn đã chỉ biết than vãn kể khổ. Danak già cỗi cần những thương nhân mới như Trưởng Tôn Hào đối chọi lại để thay đổi. Đệ hiểu chưa?
Ba Đề Tuyền vẫn chưa hết khó chịu trong lòng vì quyền lợi của hắn cũng bị ảnh hưởng không ít, nhưng Ba Đề Đích đã nói rõ mục đích thì hắn đành phải nghe. Ba Đề Tuyền gật đầu đáp:
– Đệ rõ rồi.
Ba Đích Đề hài lòng gật đầu muốn rời đi nói:
– Được rồi, hôm nay tới đây thôi. Hai người trở về đi. Ngạc Đốn lưu ý cơ hội tiếp cận Đỗ Tử Bình, nếu làm tốt sẽ mang về rất nhiều lợi ích.
– Vâng, thưa đại nhân.
—————————
Rời nội thành kiên cố của Danak, bước ra đường phố ồn ào, Trưởng Tôn Hào ngửa cổ nhìn trời thẫn thờ hít vài hơi thật sảng khoái. Nhiệm vụ của hắn nguy hiểm ở chỗ phải sớm thâm nhập vào mọi ngóc ngách của Chiêm Thành. Sau khi tới Danak chạm chán với gã gian hùng Ba Đích Đề cùng con cáo già Ngạc Đốn, trong thâm tâm hắn thầm cảm kích vì bản thân không phải là kiểu nội gián thông thường, nhiệm vụ của hắn không phải mang tin tức trở về mà là mang tin tức tới cho Chiêm Thành. Những tin tức hoàn toàn chính xác, không nửa lời gian dối. Chỉ có thế hắn mới đủ tự tin để đối mặt với những đại nhân vật kia.
Tài phú thì có vương phủ tài trợ, người ngoài nhìn vào tưởng như vương phủ đang chi tiền ra như nước. Nhưng thực chất Trưởng Tôn Hào đang mang về lượng tài phú khổng lồ cho vương phủ và cả Đại Việt. Các xưởng thủ công ở Đại Việt được bao tiêu sản phẩm, giá thậm chí còn cao hơn thị trường, không cần lo đầu ra có thể yên tâm hoạt động hết công xuất, còn liên tục mở rộng. Hàng hóa chuyển tới Danak lại được bán giá cao cho quý tộc hoặc thương buôn từ Diệp Điều lại mang tới tiền tài mênh mông. Xưa nay giống như Đại Việt luôn ưa chuộng hàng hóa của Đại Minh thì Chiêm Thành cũng rất ưa chuộng hàng hóa của Đại Việt, Đại Minh.
Được thỏa sức vẫy vùng là ước mơ bao năm của hắn. Giữa lúc đang tận hưởng cảm giác sảng khoái trong lồng ngực, cổ áo hắn bị giật mạnh về phía trước. Một trung niên khoảng 30 tuổi cau mày, trợn mắt túm cổ áo Trưởng Tôn Hào kéo mạnh về mình quát tháo văng nước bọt:
– Ngươi đây rồi, tên ngoại lai khốn kiếp. Hôm nay ông phải làm cho ra nhẽ xem liệu có phải ngươi cố tình phá giá trà để chơi ông không?
– Đúng đấy, hôm nay phải nói cho ra nhẽ. Vải tơ tằm trước nay là hàng thượng phẩm có tiền chưa chắc đã mua được, thương đội phải xếp hàng cả năm mới mua được vài trăm cuộn, thế mà bây giờ bán nhan nhản khắp nơi, chỉ cần chịu chi ai cũng có thể mua được. Ông đây buôn vải nửa đời, làm gì có cái lý đấy. Ngươi nói ra cho rõ, không thì đừng hòng rời đi.
– Đúng thế, cả giấy, gạo cũng thế. Hôm nay phải làm cho rõ.
Xung quanh Trưởng Tôn Hào mấy chục người ăn mặc sang trọng nhốn nháo chỉ trỏ quát tháo văng nước bọt. Nhìn hùng hổ là thế nhưng Trưởng Tôn Hào biết những người chỉ là những thương gia hạng trung trở xuống, tìm tới đây chẳng qua là muốn dựa vào số đông đòi lại chút quyền lợi mà thôi, không ai dám làm gì hắn. Ở Danak hiện giờ thì không ai không biết Trưởng Tôn Hào là số ít thương nhân được ra vào nội thành thường xuyên, chỉ chừng đó là đủ để nâng địa vị của Trưởng Tôn Hào lên rất cao.
Trưởng Tôn Hào để xung quanh xả hơi một lúc mới bình tĩnh dơ tay ra hiệu yên lặng để nói lớn:
– Các vị, các vị, trước kia Hào ngu muội mới xảy ra cớ sự này. Cụ thể ta không thể nói rõ, thiệt hại của mọi người ta cũng hiểu, để đền bù lại, ta sẽ tiếp tục bán hàng hóa như giá hiện tại thêm 3 ngày. Trong 3 ngày này chỉ cần còn hàng thì ta sẽ bán, không phân biệt là ai cũng đều bán. Nhưng các vị lưu ý, hàng hóa quá nhiều, ta chỉ đồng ý thanh toán bằng bạc.
Ánh mắt của Trưởng Tôn Hào rất kiên định, lão trung niên buôn trà đang túm cổ hắn là người đầu tiên hiểu ý trong lời nói của Trưởng Tôn Hào, lão liền nhanh chóng rời đi không nói không rằng.
Một lúc sau, tất cả xung quanh mới vỡ lẽ lại nhốn nháo rời đi. Không nói rõ ràng nhưng ai cũng hiểu, tình trạng này chỉ kéo dài thêm 3 ngày, 3 ngày sau giá cả sẽ quay về như cũ. Bọn chúng phải tranh thủ về gom góp tiền bạc để mua vào thật nhiều hàng hóa, 3 ngày sau họ không tốn công đi xa thu mua hàng hóa chịu nhiều rủi ro cũng có thể kiếm được vài phần lợi nhuận.
Trong chớp mắt, xung quanh Trưởng Tôn Hào chẳng còn lại ai cả, nhìn đám thương nhân rời đi, hắn cười khoái chí. Những thương nhân này vốn cùng lắm chỉ được làm ăn tại các cảng như Vạn Ninh, Khâm Châu chứ không được vào sâu đất liền nên không rõ hoặc có biết cũng chẳng thể làm gì. Nhờ vào nguồn bạc của thương nhân ngoại quốc mang tới, ở Chiêm Thành, bạc rẻ đồng đắt, ở Đại Việt và nhà Minh do bị rút bớt tỷ lệ bạc trong đồng tiền nên bạc đắt đồng rẻ, chỉ cần ở Chiêm Thành thu bạc đem tới Đại Việt và Đại Minh là Trưởng Tôn Hào đã chiếm lợi mấy phần. Chưa kể số hàng hóa kia cũng không phải là không thu lợi.
Po Pari lại nhìn Trưởng Tôn Hào đang ngây như gà gỗ giữ đường thì kéo tay hắn đi nói:
– Huynh không gây chú ý thì không chịu được à? Bán phá giá hàng hóa còn chưa xong giờ lại gây nên cảnh tranh giành thu gom hàng hóa. Danak bị huynh quậy cho loạn cào cào rồi.
Trưởng Tôn Hào tỉnh lại nhìn Po Pari cười vui vẻ:
– Po Pari, đệ tới rồi à? Đi, nay ta lại có chuyện vui, chúng ta đến tửu lâu ăn mừng?
Po Pari dừng lại cau mày khó hiểu:
– Chuyện vui? Huynh mới gây thù chuốc oán với các thương nhân, giờ lại phải xả hàng bán rẻ mà là chuyện vui à? Đệ thấy huynh sắp bại gia tới nơi rồi chứ vui chỗ nào? Huynh bị đá rơi vào đầu không thế?
Trưởng Tôn Hào cười phá lên vỗ vai Po Pari kéo về phía tửu lâu nói:
– Chuyện dài lắm, ta đang cần rất nhiều tiền mặt để mở rộng làm ăn trước mắt là Chiêm Cảng (Hội An ngày nay) và Shimhapura (làng Trà Kiệu ngày nay). Gom hàng chẳng làm gì được, bán đi lấy tiền tốt hơn. Đi, vừa ăn vừa nói, có nhiều chuyện ta cần nhờ đệ giúp sức lắm, cơ hội phát tài của chúng ta tới rồi.
Po Pari không hiểu chuyện làm ăn, không hiểu chuyện tỉ giá tiền bạc, Trưởng Tôn Hào nói gì hắn chỉ ù ù cạc cạc nghe thế rồi bước theo. Về cơ bản trong ấn tượng của hắn, người huynh đệ mới quen này chưa bao giờ lừa hắn lại còn có ơn cứu mạng. Giúp được gì Po Pari sẽ không ngại mà giúp, khi có tranh chấp hắn cũng mặc định đứng về phe Trưởng Tôn Hào.
Trưởng Tôn Hào hồ hởi bước đi, sắp tới hắn cần mở rộng làm ăn, mở cửa hiệu ở khắp nơi sẽ cần lượng tiền rất lớn. Hắn đã tính tới chuyện vươn tới tận Đồ Bàn rồi.
Trong quán trà ven đường, vài đại lão nhẩn nha nhâm nhi trà xem tình hình dưới phố, đợi người hầu quay về báo lại, vị quản gia bên cạnh khum người hỏi:
– Lão gia, xem ra tên Trưởng Tôn Hào lại chiếm lợi lớn. Các thương nhân chúng ta phải tới đều đã tản đi gom tiền để mua hàng. Tình hình như thế, chúng ta có chi tiền mua hàng không?
Cri Ha Mun tươi cười gật đầu khen ngợi:
– Mua chứ. Báo cho các thương đội đi mua hết hàng hóa của hắn, mua được bao nhiêu cứ mua. Dù sao chỉ cần giữ hàng thêm vài tháng nữa là thương nhân từ Diệp Điều sẽ quay lại, số hàng cũng đem về cho chúng ta mấy phần lợi nhuận. Dùng bạc mua hàng, sau này thu về cũng là bạc, chúng ta sẽ không thiệt hại gì. Tất cả đều có lợi, mọi thù hằn dường như bị xóa bỏ, tính toán rất khéo..
– Vâng, thưa lão gia.