Chương 214: Mở đường làm ăn 2.
Trưởng Tôn Hào từ khi được Ngạc Đốn phó thác chuyện tìm hiểu về Đỗ Tử Bình, hắn lại thường xuyên cung cấp thêm thông tin về Đại Việt mà mình nghe ngóng được cho Ba Đích Đề nên có nhiều cơ hội ra vào phủ đệ của Ba Đích Đề nhiều hơn. Tới nay hắn đã dần quen thuộc. Trưởng Tôn Hào cúi thấp đầu bước vào trong sảnh, tới trước mặt Ba Đích Đề hắn ngoan ngoãn quỳ xuống hành lễ:
– Bái kiến đại nhân, tham kiến Đại Tướng Quân, Ngạc Đốn tiên sinh.
Ba Đích Đề phẩy tay nhìn hắn hứng thú hỏi:
– Miễn lễ, Trưởng Tôn Hào, nay ngươi tới đây có chuyện gì cần nói. Đứng lên rồi nói, cứ nói thẳng ra.
– Tạ ơn đại nhân.
Trương Tôn Hào khấu đầu tạ ơn đứng dậy chắp tay hướng về cả ba người, giọng có chút vui vẻ nói:
– Bẩm đại nhân, trước kia tiểu nhân được Ngạc Đốn tiên sinh tin tưởng giao phó cho trọng trách tìm hiểu về Đỗ Tử Bình vốn giữ chức Thống quân hành khiển trong triều đình Đại Việt. Nay thương đội trở về mang theo được một chút tin tức nên tiểu nhân vội vàng tới đây để báo cáo, không dám chậm trễ.
Ngạc Đốn khẽ kín đáo gật đầu xác nhận, Ba Đích Đề nổi hứng thú hỏi:
– Tin tức gì? Ngươi nói ra thử xem.
Trưởng Tôn Hào khẽ hít vào một hơi rồi khuôn phép đáp:
– Bẩm đại nhân, theo thông tin thương đội của tiểu nhân thu thập được thì Đỗ Tử Bình mới vài tháng trước lại được Nghĩa Hoàng (Nghệ Tông) thăng chức làm Hành Khiển, tham mưu quân sự.
Ngạc Đốn không kìm được bất ngờ mà phụt ra thành tiếng làm gián đoạn lời của Trưởng Tôn Hào, biết mình vô lễ, hắn vội khum tay hướng về Ba Đích Đề giải thích:
– Bẩm đại nhân. Đỗ Tử Bình chính là người cách đây vài tháng thuộc hạ có nhắc với người. Cách đây 3 năm hắn chính là phó tướng của Thống quân hành khiển tiền nhiệm là Minh Tự Trần Thế Hung bị chúng ta phục kích ở trung lộ. Không ngờ kẻ này để mặc chủ tướng chết trên trận còn bản thân bỏ chạy trở về lại tiếp tục được trọng dụng. Không ngờ hơn nữa là giờ còn được thăng lên chức hành khiển, khiến thuộc hạ quá đỗi bất ngờ mà thất lễ.
Ba Đích Đề hơi “a” lên vỡ nhẽ, tới đây hắn càng hứng thú hỏi tiếp:
– Kẻ như hắn lại được trọng dụng tới vậy à? Thế thì hẳn thế lực của hắn giờ phải lớn lắm?
Trương Tôn Hào lại khum tay có chút hồ hởi nói:
– Bẩm đại nhân, theo lẽ thường là thế, nhưng không rõ vì sao gần đây sau một thời gian ngắn khi được thăng chức hắn không những không tốt lên mà lại có vẻ đang gặp nhiều khó khăn.
– Ồ, thế à, mau nói rõ ra xem nào?
Ba Đích Đề hứng thú không kìm được mà thúc giục, Trưởng Tôn Hào cũng không chậm trễ mà kể ra toàn bộ:
– Đại nhân, gần đây thương đội của tiểu nhân phát hiện các cửa hiệu của Đỗ Tử Bình ở Vạn Ninh luôn rất vất vả gom góp tiền bạc, tới mức nhiều loại hàng hóa chúng phải bán rẻ để nhanh chóng gom được tiền. Cộng với dạo vừa rồi, lộ Lạng Sơn bắt bớ rất nhiều quan viên, theo tin đồn thì có vài người có liên quan đến hắn. Nên tiểu nhân suy đoán rất có thể Đỗ Tử Bình đã bị tóm gáy, đang cần tiền bạc để lo lót. Vì vậy tiểu nhân bạo gan cho rằng đây là cơ hội rất tốt để móc nối quan hệ làm quen với hắn. Nhưng lại không thể ra mặt trực tiếp, cho nên thương đội của tiểu nhân đã thu mua toàn bộ hàng hóa mà các cửa hiệu của hắn bán, bất kể là thứ gì đều mua toàn bộ bằng giá trước kia, còn đặt hàng trước cho cả năm sau. Là người làm ăn, Tiểu nhân hiểu rõ, việc này sẽ sớm thu hút được sự chú ý của Đỗ Tử Bình, có thể chỉ một thời gian ngắn nữa hắn sẽ liên hệ và có thể muốn bố trí gặp mặt trực tiếp. Vì vậy tiểu nhân mới phải vội vàng quay về đây bẩm báo đại nhân. Xin chỉ thị cho hành động tiếp theo.
“rầm rầm” Ba Đích Đề phấn khích vỗ bàn khiến Trưởng Tôn Hào giật bắn mình, hắn tưởng mình đã gây tội định quỳ xuống xin tha thì tiếng cười phấn khích của Ba Đích Đề oang oang vang lên:
– Hahaha làm tốt lắm, Trưởng Tôn Hào. Ngươi làm rất tốt.
Ngạc Đốn, Ba Đề Tuyền cũng không kìm được mà cười lớn hưởng ứng. Ba Đích Đề sau một hồi phấn khích nhìn Trưởng Tôn Hào tán thưởng:
– Trưởng Tôn Hào, chuyện này ngươi làm rất tốt, ứng biến cũng rất hợp lý, biện pháp là chính xác. Cứ tiếp tục mua hết hàng hóa của Đỗ Tử Bình để gây chú ý với hắn, giúp hắn giải quyết khó khăn trước mắt, sau đó sắp xếp để có cơ hội gặp mặt hắn trực tiếp là tốt nhất.
Ba Đích Đề lại quay sang nhìn Ngạc Đốn căn dặn:
– Ngạc Đốn, khi cơ hội tới ngươi nên theo thương đội 1 chuyến để trực tiếp gặp mặt Đỗ Tử Bình thì tốt hơn. Tốn kém bao nhiêu tiền để mua hàng hóa ngươi trực tiếp dùng ngân khố trả cho Trưởng Tôn Hào. Không cần lo chuyện tiền bạc, cái chúng ta cần là tin tức nội bộ của Đại Việt.
– Vâng thưa đại nhân, thuộc hạ đã hiểu.
Ngạc Đốn vội nhổm dậy khum tay vâng lệnh, Trưởng Tôn Hào thì khác, hắn không dám vâng lệnh toàn bộ nên vội khuôn phép thưa:
– Tạ ơn đại nhân khen ngợi, tiểu nhân sẽ tiếp tục cố gắng hết sức. Bẩm đại nhân, ý tốt của đại nhân tiêu nhân suốt đời không quên nhưng cũng không dám nhận. Danak đã cho tiểu nhân chỗ an cư lạc nghiệp thì tiểu nhân cũng phải có trách nhiệm cho tương lai của Danak. Vốn là thương nhân, hàng hóa mua ở chỗ này tiểu nhân sẽ tìm cách bán ở chỗ khác. Để bảo vệ Danak, chút hàng hóa này tiểu nhân dù có tán gia cũng không dám để nhọc tới ngân khố. Xin đại nhân có thể yên tâm.
Đầu Trưởng Tôn Hào cúi sâu không để ý tới anh mắt ngạc nhiên của cả Ngạc Đốn, Ba Đề Tuyền và Ba Đích Đề. Thương nhân chê tiền là chuyện xưa nay chưa từng có, Ba Đích Đề càng thích thú nhìn Trưởng Tôn Hào gặng hỏi:
– Đây có phải lý do hàng hóa chất đống ở Danak, giá cả giảm tới ba bốn phần không? Lâu lắm rồi Danak mới có cảnh bất kể tiểu hộ, bình dân đều người người đổ đi mua sắm như thế. Nhưng đám đại hộ thì lại đang đấm ngực tìm ta kêu khóc, thì ra đều là do ngươi mà ra.
Trưởng Tôn Hào từ khi tới Danak luôn được các phân hiệu của Hoài Văn vương dồn cho lượng hàng hóa rất lớn để làm vốn mở đường, bất chấp làm giá hàng hóa một số mặt hàng như đồ gốm sứ, vải vóc, trà ở Đại Việt có tăng lên vẫn không ngừng thu mua. Với giá tốt hơn chỗ khác 1 phần nên những tay buôn lậu người Hoa ở một dải Vạn Ninh – Khâm Châu cũng không ngần ngại mà ra sức đem hàng tới cho các cửa hiệu của Trưởng Tôn Hào. Vì thế, chỉ một thời gian ngắn, Trưởng Tôn Hào đã đem tới một lượng hàng hóa khổng lồ tới Danak, đủ sức để trực tiếp tác động được lên giá cả tại Danak. Nhất là khi hắn lựa đúng thời điểm các thương nhân Diệp Điều, Thiện hay Thiên Trúc đã theo gió mùa rời đi.
Trước câu nói đầy ẩn ý của Ba Đích Đề, Trưởng Tôn Hào sợ hãi vội quỳ mọp xuống thanh minh:
– Đại nhân, là tiểu nhân ngu muội. Thấy hàng hóa chất đống tiểu nhân vì không muốn mất những mối làm ăn lâu năm ở Vạn Ninh, Khâm Châu nên đã mạo muội thu mua về rồi bán hóa vốn để vừa tiếp tục có vốn làm ăn vừa có thể giữ được các quan hệ ở phía bắc. Không ngờ chuyện này lại làm ảnh hưởng tới đại nhân, tiểu nhân ngu dốt xin đại nhân tha tôi, xin đại nhân tha tội.
Ba Đích Đề theo thói quen vừa gõ ngón tay suy nghĩ cân nhắc lợi hại vừa nhìn Trưởng Tôn Hào đang khúm lúm dưới đất. Mất một lúc hắn âm trầm nói:
– Trưởng Tôn Hào, vốn dĩ dựa tội lũng đoạn giá cả ngươi đáng bị tịch biên tài sản, ngươi bị chém đầu còn người nhà bị đày xuống làm nô. Nhưng vì ngươi có công giúp bọn ta liên hệ với Đỗ Tử Bình, lại một phần hàng hóa cũng vì việc công này mà nhiều thêm nên lần này ta sẽ tha cho. Không có lần 2 đâu.
Trưởng Tôn Hào ở dưới dập đầu bôm bốp hối hả:
– Tạ ơn đại nhân khoan hồng, tạ ơn đại nhân.
Ba Đích Đề phất tay quay lại vẻ hứng thú hỏi tiếp:
– Được rồi, Trưởng Tôn Hào, ta hỏi thêm, mạng lưới quan hệ làm ăn của ngươi ở Vạn Ninh và Khâm Châu thật sự đủ lớn để lấp đầy nhu cầu của trấn Danak à? Không thể có chuyện hàng hóa trong vài cửa hiệu của Đỗ Tử Bình lại nhiều như thế được.
Trưởng Tôn Hào nghe hỏi tới thì dừng khấu đầu thành thật thưa:
– Bẩm đại nhân, gia tộc của tiểu nhân xưa nay làm ăn ở vùng Khâm Châu và Vạn Ninh, các mối quan hệ có thể duy trì tới giờ đều là những mối làm ăn lâu năm, nhờ giữ chữ tín mà có cả. Trong đấy có thành phần rất đa dạng, từ các tiểu thủ công tới các xưởng to nhỏ, có mối làm ăn với thương buôn khác và cả…
Trưởng Tôn Hào hơi ngừng lại đắn đo rồi nói tiếp.
– Và có cả các nhóm buôn lậu cùng vài quan viên địa phương. Trước kia tiểu nhân chuyên mua bán cho dân bản địa và cả cấp cho các thương nhân từ Diệp Điều hay Thiện, Thiên Trúc, đôi khi là cả người Oa. Vì thế lượng hàng hòa tiểu nhân hàng năm có thể thu gom rất lớn. Ngoài ra, những mối làm ăn này cũng là một nguồn thông tin quý giá mà đám thương nhân như tiểu nhân hay tận dụng. Không có họ, tiểu nhân sẽ như người mù đi buôn. Từ khi chuyển về đây, đầu ra cho hàng hóa của tiểu nhân còn nhiều khó khăn, sẽ mất thêm một thời gian nữa để tìm đầu ra cho hàng hóa. Nhưng tiểu nhân không nỡ dừng chuyện làm ăn này lại, phá thì dễ nhưng để duy trì tạo niềm tin thì mất rất nhiều năm. Nên tiểu nhân mới liều mạng mua hàng của họ như trước để duy trì quan hệ làm ăn rồi về đây bán rẻ để mong thu hồi vốn. Nguồn cơn mọi chuyện là thế, tiểu nhân không dám giấu diếm nửa lời.
Ba Đích Đề khẽ gật đầu ưng thuận đáp:
– Nếu không tính lượng thương nhân từ Diệp Điều tới thu mua hàng hóa thì lượng tiêu thụ của Danak đúng là không thể so với Khâm Châu. Thế thì đầu ra cho hàng hóa của ngươi đúng là rất khó khăn. Được rồi, ngươi mới lập công lớn, ta sẽ cho ngươi thêm một cơ hội nữa. Ngươi hiểu khó khăn của bản thân thì hẳn cũng biết cách giải quyết, ngươi muốn gì có thể đề bạt, ta sẽ xem xét.
Cả Ngạc Đốn và Ba Đề Tuyền đều không giấu được sự kinh ngạc khi nghe lời này, mấy chục năm phục vụ gần như chưa bao giờ bọn hắn thấy Ba Đích Đề nói ra điều kiện hào phóng tới thế. Còn Trưởng Tôn Hào quỳ ở dưới sàn thì người có chút run lên vì căng thẳng lẫn phấn khích, mồ hôi túa ra như tắm, hắn nuốt bọt ừng ực phân vân không biết nên nói ra hay không. Ba Đích Đề nhìn biểu hiện của hắn lại càng hài lòng nói thêm:
– Không có cơ hội lần hai đâu, hoặc là nói ra bây giờ, hoặc là quay về tiếp tục việc ngươi đang làm.
Trưởng Tôn Hào đầu óc càng khẩn trương, lại càng run hơn, hắn cố hít thở thật sâu vài hơi rồi căng thẳng nói:
– Tạ ơn ân điển của đại nhân. Quả thực tiểu nhân có một mong muốn, nhưng chuyện này với tiểu nhân quả thực không dám mơ.
Ba Đích Đề thúc giục:
– Cứ nói ra, ta sẽ xem xét.
Trưởng Tôn Hào ngẩng dậy, cố giữ mình trấn tĩnh khi nhìn vào Ba Đích Đề rồi nói ra mong muốn của mình.
– Đại nhân, nếu có thể xin đại nhân cho phép tiểu nhân được mở cửa hiệu, mang hàng hóa tới các trấn khác và vùng lân cận của Danak hoặc các trấn khác của Chiêm Thành để buôn bán.
Dứt lời, Trưởng Tôn Hào lại dập đầu sát đất hành lễ. Cả gian phòng trong thoáng chốc như im bặt chỉ còn nghe được tiếng thở của những người đang ngồi đây.