Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
Dị Giới Cửu Tử Thần Công

Hokage Đánh Dấu Bù Tám Năm, Bắt Đầu Tức Đỉnh Phong

Tháng 1 15, 2025
Chương 215. Đại kết cục Chương 214. Thời gian hồi tưởng
dau-la-ho-ngoc-tieu-cuong-lien-co-the-tro-nen-manh.jpg

Đấu La: Hố Ngọc Tiểu Cương Liền Có Thể Trở Nên Mạnh

Tháng 1 21, 2025
Chương 582. Đại kết cục ta nhất định sẽ trở về Chương 581. Đường Tam cái chết
Ta Bị Quỷ Dị Công Kích Liền BIến Cường

Ta Có Thể Nhìn Thấy Chuẩn Xác Suất

Tháng 1 16, 2025
Chương 1173. Chương cuối nhất Chương 1172. Ta muốn hết
hoang-de-bu-nhin-bat-dau-trieu-hoan-dong-trac-lam-bao-quan.jpg

Hoàng Đế Bù Nhìn? Bắt Đầu Triệu Hoán Đổng Trác Làm Bạo Quân!

Tháng 2 8, 2026
Chương 280: Đế quốc hủy diệt Chương 279: Lôi vs viêm
toan-dan-tro-choi-ta-nhat-duoc-nguoi-trong-sinh-co-duyen.jpg

Toàn Dân Trò Chơi, Ta Nhặt Được Người Trọng Sinh Cơ Duyên

Tháng 2 9, 2026
Chương 270: Kiếm tiền không dễ dàng! Chương 269: Phiên bản đổi mới nhắc nhở
tuyet-the-vo-hon

Tuyệt Thế Võ Hồn

Tháng 12 7, 2025
Chương 4669: Minh Chiếu Bản Tâm Điểm Tinh đan Chương 4668: Hồng Cấp tam phẩm thần thông!
Mở Mắt Thấy Thần Tài

Hỗn Nguyên Võ Tông

Tháng 1 15, 2025
Chương 583. Đại Kết Cục Chương 582. Hỗn Độn khai ích
van-gioi-live-stream-chi-dai-tho-hao.jpg

Vạn Giới Live Stream Chi Đại Thổ Hào

Tháng 12 13, 2025
Chương 114: Hết trọn bộ Chương 113: Vương Thiên giác tỉnh
  1. Đông A Tái Khởi
  2. Chương 211: Rút lui.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 211: Rút lui.

Hoàng Kình sau khi tập hợp được hơn trăm người liền bắt đầu dẫn đội ngũ tiến về phía nam, hắn không vội vàng hành động ngay khi biết bị tập kích vì thiếu quân số. Sơn dân vốn là chiến binh bẩm sinh, phút trước họ còn là tù binh nhưng chỉ cần cho họ vũ khí thì từ già tới trẻ đều thành binh lính cả. Hơn 300 tù binh cả mới lẫn cũ sẽ là rắc rối lớn, nếu không cẩn thận có thể toàn bộ người của Hoàng Kình sẽ phải trả giá. Nhưng khi thấy lũy phía nam bị tấn công hắn không chờ lâu thêm được nữa. Hoàng Kình cẩn thận hạ lệnh:

– Duy trì đội hình, cẩn thận tiến về lũy phía nam tăng viện.

Đường núi hẹp, trại giam sơn dân sau thoáng chốc ồn ào vì bị tập kích thì lại trở nên im lìm không một tiếng động, cả khu vực lại chìm vào bóng tối, khiến Hoàng Kình và người của mình không tài nào phán đoán được tình hình phía trước. Dù có phái ai lên trước xem xét thì cũng đều bặt vô âm tín, chẳng ai có thể trở lại được.

Trần Kình quyết định cùng quân của mình dò dẫm bước lên từng bước, đám binh sĩ trong hàng ngũ căng thẳng cố gắng mở mắt nhìn vào bóng tối, chút ánh sáng từ ngọn đuốc chỉ đủ để chúng thấy chút ít đường đi trước mặt, còn muốn thất được phía trước thì vô vọng.

Đã tới cách cổng trại giam chỉ hơn 100 bước nhưng vẫn chẳng có động tĩnh gì, chỉ có sự im lặng đáng sợ và mùi gay gay xộc vào mũi. Đường trơn khiến một binh sĩ trong đội ngũ của Hoàng Kình trượt chân ngã bệt đít, tên binh sĩ suýt xoa rồi chống tay bò dậy, bàn tay dính dính nhớp nhớp khiến hắn tò mò đưa lên mũi ngửi rồi hắn hốt hoảng tri hô:

– Dầu hỏa, là dầu hỏa. Dưới đất là dầu hòa. Lùi lại, nhanh lùi lại.

Đám binh sĩ còn chưa kịp hốt hoảng thì từ phía trước, một ảnh lửa chợt bùng lên, một mũi hỏa tiễn từ đó bay tới. Còn chưa kịp hoảng hốt thì từ bóng tối phía trước, có tiếng Tày hò hét vang lên:

– Bắn!

Nghe tới dầu hỏa khiến tiền quân của Hoàng Kình loạn cào cào, thêm cơn mưa tên ập tới làm hơn chục tên đi đầu bị bắn thành nhím. Hoàng Kình vội vàng lệnh cho người của mình lùi lại:

– Lùi lại, nhanh lùi lại.

“Phừng phừng” ngọn nửa nóng rực bùng lên đỏ ửng cả một góc núi, vài tên binh sĩ vùng vẫy đau đớn trong ngọn lửa chạy tán loạn, còn hơn chục tên khác trúng tên hoàn toàn bị ngọn lửa nhấn chìm. Lượng dầu không đủ nhiều, Nông Cà chỉ đủ sức đốt hai bên đường để hở lối ở giữa. Nhưng chỉ thế là đủ, sức lửa quá lớn, chẳng có tên nào dám bước đi giữa hai hàng lửa khi phía trước vẫn còn nỏ tiễn chờ sẵn cả.

Tiếng hô chém giết nổi lên ầm ĩ ở phía nam, Ma Bách Luận tay cầm cây đao dẫn theo 30-40 trai tráng tiến tới cạnh Nông Cà nói:

– Nông Cà, còn một tốp nữa là hết người rồi. Có nhiều phụ nữ, nhiều người kiệt sức nên không đi được quá nhanh đâu.

Nông Cà tay cầm nỏ lên dây sẵn gật đầu ra vẻ đã rõ rồi nói:

– Chú Bách Luận, dẫn mọi người lùi về phía nam đi, cứ yên tâm, kiểu gì Chiêu Giang sẽ cướp được lũy. Nhanh lên, lửa không cháy được lâu nữa đâu.

Ma Bách Lạc mỉm cười trước sự nhiệt tình của người Tày, hắn bình tĩnh đáp:

– Có người hộ tống họ đi rồi, bọn ta sẽ ở lại chặn hậu cùng mọi người, phòng biến cố.

– Vậy được. Chú lui về sau khoảng 50 bước bố trí mai phục. Chiêu Giang dặn lợi dụng trời tối dùng nỏ làm chậm tốc độ tiến lên của chúng là được, đùng giao chiến.

Ma Bách Luận hiểu ý gật đầu:

– Vậy được, ta sẽ dẫn người lui về sau lập đội mai phục.

Tiếng chém giết ở phía nam bỗng chốc lại bùng lên dữ dội như có thêm hàng chục người mới gia nhập khiến Hoàng Kính phía trước sốt ruột, nhưng có thêm một tốp 50 lính ở phía bắc chạy tới cứu viện nữa giúp hắn lấy lại tự tin, Hoàng Kính vội thúc giục:

– Nhanh dập lửa, chúng ta phải sớm đánh qua phía nam cứu viện.

Ở phía nam, ngay khi tên ngừng bắn, tiếng xung phong vang lên, Nông Xú cùng người của mình cũng từ bìa rừng vác theo từng cây tre lớn nhẹ nhàng bước nhanh về phía tường lũy. Thân tre buộc thêm cành cây hợp cùng ngạnh tre làm thành loại thang thân đơn đơn giản.

Hơn 5 cây thang lặng lẽ được Nông Xú và người của mình dựng lên khi phía bên kia còn đang hăng máu chém giết, Nông Xú mồm ngậm đao cùng sơn dân trèo lên nhanh như sóc.

– Phía sau, có địch phía sau.

Khi binh sĩ trên lũy phát hiện ra thì đã muộn, Nông Xú tay cầm đao, chân bật mạnh vọt lên đầu lũy hắn gân cổ rống lớn:

– Giết.

Trên tường lũy, đám binh lính bị bất ngờ còn chưa kịp phản ứng đã bị Nông Xủ chém gục hai tên trước mắt. Các sơn dân theo sau cũng nhảy vọt lên đầu lũy rất nhanh.

Quân lính trên đầu lũy còn rất ít, chiến đấu nhanh chóng nghiêng hẳn về một phía, chẳng bao lâu trên lũy dường như chỉ còn sơn dân. Tên đội trưởng cùng vài tên lính bên cạnh lo sợ dồn về một góc lũy để cố thủ.

Chiêu Giang là người thực dụng, hắn không muốn tốn nhân mạng vô ích nên chỉ một cái vẫy tay, hàng chục mũi nỏ làm cho số quân còn lại cùng tên đội trưởng thành nhím cả.

Không có nhiều thời gian để nghỉ ngơi, ánh lửa phía bắc đã rất yếu, hàng dài đuốc từ xa kéo tới ngày càng nhiều. Chiêu Giang vỗ vai Nông Xú khen ngợi nói:

– Nông Xú, làm tốt lắm. Giờ mau di chuyển ra bờ sông canh phòng, hỗ trợ sơn dân vượt sông. Ta ở lại chặn hậu. Đốt lửa lên làm hiệu cho mọi người đi theo, đừng để ai bị lạc.

– Được.

Nông Xú mặt còn dính đầy máu tươi phấn khởi gật đầu nhận lệnh rời đi, từ ngày có Chiêu Giang hắn đánh nhau rất đã. Hơn 10 sơn dân tử trận cùng gần 20 người bị thương đều được đưa đi trước, các sơn dân còn lại nhanh chóng chia ra nhặt nhạnh lại mũi tên cắm chi chít trên lũy, trong núi những mũi tên thế này rất đáng quý, không thể phí phạm được.

Chiêu Giang ở lại trên lũy canh chừng mọi hướng, một sơn dân ở trèo lên tháp canh trên cao hét vọng xuồng:

– Chiêu Giang, có một nhánh quân đang vòng ra sau ngọn phía đông tiến tới bờ sông. Lửa ở cổng trại giam cũng bị dập tắt rồi.

Chiêu Giang nghe tin báo lại thì cau mày không thôi, đối phương nhanh nhạy hơn hắn tưởng rất nhiều, không phải là nhóm tàn quân vào núi làm cướp bình thường. Sơn dân được giải cứu lại phát sinh hơn trăm người với dự tính ban đầu khiến thời gian di chuyển sẽ lâu hơn dự tính. Bây giờ là cuộc chiến của thời gian, xem ai nhanh chân hơn. Chiêu Giang ngửa cổ hét lên:

– Xênh, ngươi xuống đi. Đợi người qua hết chúng ta cũng rút.

Sơn dân chân củi dưới chân lũi thành đống thì nhóm Bách Luận và Nông Cà là nhóm cuối cùng rút qua lũy. Nông Cà hồ hởi lại gần Chiêu Giang nói:

– Chiêu Giang, bọn ta là những người cuối cùng rồi.

Thuận lợi rút ra ngoài, Ma Bách Luận cảm kích nói với Chiêu Giang:

– Mọi người đều đã rút lui an toàn. Cảm ơn ân cứu mạng của anh em người Tày, cảm ơn cậu Chiêu Giang.

Chiêu Giang còn mối lo trong lòng nên chỉ đáp lại đơn giản rồi hối thúc hai người họ:

– Người Tày, người Tráng vốn là anh em, giúp đỡ nhau là điều đương nhiên. Chuyện chưa kết thúc đâu, chúng ta phải nhanh chóng rời khỏi đây. Hai người mau chóng tới bờ sông hỗ trợ mọi người di tản đi. Phải nhanh lên, kẻ địch sẽ sớm đuổi tới thôi.

– Được, ta hiểu rồi.

Nông Cà và Bách Luận thấy Chiêu Giang có chút gấp gáp không tiện nói nhiều thì biết chuyện chưa xong, không dây dưa nữa mà rời ra bờ sông. Chiêu Giang cầm bình dầu cuối cùng trong tay suy nghĩ một chút rồi đưa cho Xênh bảo hắn:

– Mọi người rút hết rồi. Đốt đi.

Cả lũy gỗ chắc chắn khổ tâm xây dựng bốc cháy phừng phừng chặn hoàn toàn con đường phía nam lại. Khó khăn lắm Hoàng Kính mới có thể tới được đây, chặng đường ngắn ngủi từ trại giam tới lũy này hắn cùng quân của mình phải bước từng bước cẩn thận. Sơn dân trong núi lợi dụng bóng tối thi thoảng lại tổ chức đánh chặn, nỏ tên cứ bắn tới tấp giết được vài người là bỏ chạy khiến hắn chịu thương vong tới hàng chục người mà chẳng chạm được vào một sơn dân nào. Hoàng Kình nhìn ngọn lửa đang thiêu rụi bao nhiêu công sức mà bản thân chẳng làm gì được, hắn bực tức gào thét:

– Lũ man di khốn kiếp.

Hoàng Kình cau mày không hiểu nổi, mũi tên vốn là thứ mà sơn dân quý trọng, là thứ luôn khan hiếm và thiếu thốn với sơn dân. Trước kia hắn cùng người của mình có thể thoải mái hoành hành ở vùng núi này cũng vì thế, không có tên nỏ sơn dân sẽ giảm sức chiến đấu rất nhiều. Nhưng không hiểu sao tối nay mọi thứ lại thay đổi, tên nỏ bắn ra như mưa không thương tiếc. Đây chính là thứ đáng sợ nhất.

Phía bờ sông vẫn còn rất đông người chưa sang được sông, vì nhiều phụ nữ, trẻ em lại nhiều người bị kiệt sức nên trai tráng phải thay nhau cõng họ qua sông, vì thế mà tốc độ sang sông rất chậm. Trời dần sáng rõ, Chiêu Giang cùng Ma Bách Luận lại càng hối thúc người qua sông.

Ma Bách Lạc chạy như ma đuổi theo bờ sông từ phía đông tới, hắn chống gối thở không nổi hổn hển nói:

– Chiêu Giang, Chiêu Giang. Nhóm quân ở phía đông đuổi tới rồi, còn cách ta 5 dặm thôi. Chúng ta làm gì giờ?

Chiêu Giang nhìn còn hơn trăm người trên bờ sông thoáng cau mày đắn đo. Sông miền núi chảy xiết, quá nhiều người cùng lúc vượt sông sẽ làm tắc dòng chảy, nước vì thế dâng cao hơn, chảy càng xiết hơn. Sẽ rất bất lợi với người yếu sức, và người già. Nhưng giờ thì hết cách dù không muốn nhưng hắn vẫn phải vội vàng hạ lệnh:

– Nhanh, tất cả cùng sang sông. Thanh niên, người khỏe đi phía ngoài để người yếu người già đi bên trong. Bám chắc vào nhau đừng để nước cuốn.

Theo lời của Chiêu Giang, sơn dân bắt đầu cùng lội xuống cả sông. Thanh niên trẻ khỏe xếp thành hàng đi bên ngoài, để lỡ có ai bị nước cuốn họ sẽ kéo lại được. Ba hàng người cứ thế bám víu vào nhau dần lội ra giữa sông. Chiêu Giang bước xuống dòng nước chìa tay ra để người sau bám lấy. Nhưng Ma Bách Luận và hơn hai mươi người khác quần áo tả tơi vẫn đứng im trên bờ mà không chịu nắm lấy cánh tay của hắn.

Ma Bách Luận mỉm cười nhìn đoàn người đang vượt sông nói với Chiêu Giang:

– Chiêu Giang, không kịp đâu, tất cả cùng đi sẽ có rất nhiều người phải chết. Tộc Ma Bách trăm sự nhờ cậu. Ma Bách Lí còn trẻ, từ nhỏ nó phải làm con tin trong tay người Hán nên suy nghĩ thiếu thấu đáo nhưng nó vẫn là đứa trẻ ngoan người Tráng. Nó có gì sai cậu cứ mắng chửi, mong cậu chỉ bảo thêm cho nó.

Ma Bách Lạc ở giữa dòng thấy Ma Bách Luận chưa chịu rời đi thì muốn quay lại hét lên:

– Chú Luận, sao mọi người không xuống? Nhanh lên, chúng sắp đuổi tới rồi.

Ma Bách Luận gân cổ hét ra giữa dòng:

– Bách Lạc, ngươi là trẻ ngoan của tộc Ma Bách. Tương lai tộc Ma Bách phải dựa vào các ngươi, có cơ hội phải lấy lại đất đai của tổ tiên nghe chưa, đừng quên tình nghĩa của người Tày hôm nay. Thay ta chăm sóc Bách Lí.

Ma Bách Lạc vùng vằng muốn quay lại bờ nhưng bị sơn dân xung quanh túm lại, hắn bắt đầu mếu máo gào thét:

– Chú Luận, không được. Mọi người xuống đi. Cháu không đi.

Trên bờ đã bắt đầu xuất hiện vài bóng đen ở phía xa xa, Ma Bách Luận hối thúc:

– Cậu Chiêu Giang. Đi đi, không còn nhiều thời gian đâu.

Chiêu Giang nhín ánh mắt kiên định của Ma Bách Luận thì gật đầu chấp thuận trước khi rời đi:

– Ta hiểu rồi. Ngài có thể yên tâm giao phó cho ta.

Vài người lớn tuổi cũng kiên quyết ở lại lên tiếng hỏi Ma Bách Luận:

– Bách Luận, ngươi là trưởng tộc, nhẽ ra lên đi cùng chúng mới phải?

Ma Bách Luận lắc đầu nhìn hàng người dần rời đi nói:

– Ta là tộc trưởng, giúp họ rời đi an toàn là trách nhiệm của ta. Nhẽ ra mọi người nên rời đi mới đúng.

Những người lớn tuổi ở lại cũng lắc đầu:

– Bọn ta già rồi, sống chẳng được mấy năm nữa. Đi theo chỉ làm chậm tốc độ rút đi của họ. Bọn trẻ mới là tương lai của tộc Ma Bách, chúng ta ở lại đây cầm chân chúng thêm một chút có tác dụng hơn.

– Phải.

Ma Bách Luận mỉm cười quay về phía đám binh lính mới đuổi tới, tay cầm chắc cây đao không ngần ngại cùng hai chục người khác lao về phía chúng.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

mot-giac-chiem-bao-tram-nam-ta-tro-thanh-dao-gia-thien-su.jpg
Một Giấc Chiêm Bao Trăm Năm, Ta Trở Thành Đạo Gia Thiên Sư
Tháng 3 24, 2025
da-tu-da-phuc-hau-due-cua-ta-lai-vo-dich.jpg
Đa Tử Đa Phúc, Hậu Duệ Của Ta Lại Vô Địch!
Tháng 1 30, 2026
lanh-chua-bat-dau-bi-doat-quyen-ke-thua.jpg
Lãnh Chúa: Bắt Đầu Bị Đoạt Quyền Kế Thừa
Tháng 1 17, 2025
diem-toi-da-thuc-an-cho-cho-ta-bach-nguyet-quang-ban-nu-cung-ban-that-la-dang-yeu
Điểm Tối Đa Thức Ăn Cho Chó: Ta Bạch Nguyệt Quang Bạn Nữ Cùng Bàn Thật Là Đáng Yêu
Tháng 10 30, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP