Chương 212: Rút lui 2.
Chiêu Giang sang tới bờ sông bên kia, chiến đấu trên bờ vẫn chưa kết thúc. Chiêu Giang cũng không thể ngờ lão Ma Bách Luận có thể chiến đấu kiên cường như thế.
Ma Bách Lạc cùng hàng chục người khác mới được giải cứu quỳ ở bờ sông gục đầu khóc lóc chưa chịu rời đi, Chiêu Giang hùng hổ bước lại túm cổ áo hắn kéo dậy quát:
– Sao còn chưa chịu rời đi, ngươi định để lão Luận chết vô ích à? Mau dẫn người về bản Giuốc. Nhanh lên.
Ma Bách Lạc mếu máo, nước mắt nước mũi tèm lem. Hắn vốn rất nghe lời Chiêu Giang nhưng lần này hắn kiên quyết lắc đầu đáp:
– Không, ta phải ở lại, đợi chúng rút đi, ta muốn mang chú ấy theo. Ít nhất ta cung phải mang được thi thể chú ấy trở về, không thể để bọn nọ nằm lạnh như thế được.
Chiêu Giang rít qua kẽ răng bực tức ném Bách Lạc ngã dúi dụi:
– Im đi, ngươi thử nhìn tên đầu lĩnh phía bên kia xem, hắn còn đang nhìn chằm chằm về phía chúng ta, ngươi nghĩ bọn chúng sẽ buông tha cho chúng ta yên lành rút đi à? Hắn sẽ cho người truy đuổi chúng ta tới cùng để dằn mặt, để lần sau chúng ta không dám tới cứu người nữa. Ngươi còn không mau dẫn người rời đi thì tất cả sẽ chết hết. Mọi công sức của đám lão Bách Luận sẽ đổ sông đổ bể. Đi đi, dẫn mọi người quay về bản Giuốc, ta đi sau cản bọn chúng lại.
Ma Bách Lạc ngơ ngác nhìn theo hướng chỉ tay của Chiêu Giang, bên kia bờ sông chiến đấu đã kết thúc, thi thể sơn dân và lão Luận nằm ngổn ngang trên mặt đất, tên chỉ huy của đối phương trực tiếp bước qua bãi chiến trường, tay hắn cầm kiếm nhìn chằm chằm về phía bên này. Điệu bộ rất nguy hiểm.
Ma Bách Lạc lau bùn đất trên mặt, hắn đứng thẳng dậy tiến tới bờ sông nhìn cho thật kỹ gương mặt của đối phương. Chĩa đao về phía tên chỉ huy, Ma Bách Lạc thở phì phò lấy lại bình tĩnh, giọng đầy hận thù nói với Chiêu Giang:
– Chiêu Giang, huynh phải hứa với ta, sau này phải để ta tự tay chém chết tên này.
Chiêu Giang ở phía sau gật đầu hứa:
– Được, ta hứa. Nhất định sẽ cho ngươi cơ hội đối mặt với hắn.
Đợi Ma Bách Lạc ưng thuận quay trở về, Chiêu Giang phân phó.
– Nông Xú ở lại với ta cùng 100 anh em khác chặn bọn kia vượt sông. Ma Bách Lạc, ngươi và Nông Cà cùng các anh em còn lại bảo vệ mọi người rút về bản Giuốc. Đông người đi chậm, tranh thủ rút sớm đi.
– Được, bọn ta rõ rồi.
Đám Ma Bách Lạc, Nông Cà rời đi thì Nông Xú cũng phân chia người tác ra để canh giữ bờ sông. Việc những người Tráng kia có rút được về bản Giuốc không đều phụ thuộc vào họ cả.
Bên kia bờ sông, Dương Tú lặng lẽ nhìn sơn dân đã rời đi, nhưng một tốp trai tráng khỏe mạnh nhất vẫn ở lại bờ sông. Dương Tú biết đối thủ tiếp theo của hắn chính là nhóm trai tráng này, ấn tượng từ cách sơn dân phá trại của Hoàng Kính, ánh mắt của hắn dừng lại ở hình ảnh của Chiêu Giang cũng đang nhìn hắn gườm gườm bên kia bờ sông.
– Chỉ huy, đám sơn dân trên bờ đã bị giải quyết xong. Chúng ta tổn thất 10 người, còn 5 người khác bị thương phải ở lại. Quân số còn lại 185 người có thể sang sông đuổi sơn dân. Chỉ huy, chúng ta có vượt sông luôn không ạ?
Phó chỉ huy của Dương Tú bước tới sau lưng chắp tay báo cáo lại với hắn thiệt hại và xin chỉ thị cho hành động tiếp theo mới làm Dương Tú rời ánh mắt khói Chiêu Giang bên kia bờ sông. Hắn tra kiếm vào vỏ, chắp tay về sau âm trầm hạ lệnh:
– Chưa được, bọn chúng bố trí người ở lại canh bờ sông rồi. Chúng ta chia ra, ngươi lĩnh một đạo, ta một đạo đợi tới tối sẽ vượt sông. Yên tâm, đám sơn dân kia không rời đi nhanh được. Sau khi sang sông thì tùy cơ ứng biến, có thể đuổi theo sơn dân hoặc ở lại hợp binh với nhau. Nhớ kỹ, mục tiêu không phải bắt sơn dân lại mà phải đánh cho chúng thật đau, giết càng nhiều càng tốt để lần sau chúng không dám manh động nữa. Rõ chưa?
– Tuân lệnh chỉ huy, thuộc hạ đi chuẩn bị ngay.
Sơn dân người Tráng rời đi trước nên không rõ, ngay từ tối hôm đấy, những cuộc chiến, rượt đuổi, phục kích trong rừng diễn ra không ngừng giữa Chiêu Giang và Dương Tú ở phía sau lưng họ. Tổng quân số 2 bên chỉ chưa tới 300 người nhưng có tới hàng chục cuộc chiến nổ ra liên tục cho tới tận khi tất cả đuổi tới bờ sông Kỳ Cùng mới dừng lại.
Đông người di chuyển trong rừng rất chậm, nếu trước kia đám Chiêu Giang chỉ tốn 3 ngày đêm để tới được sông Quây Sơn thì giờ gần 400 người dắt díu nhau trong rừng, dầm sương dãi gió tới 7 ngày mới về được tới bản Giuốc. Nhờ có Chiêu Giang cản chân truy binh, những sơn dân người Tráng có thể yên bình rời đi, nhưng dù vậy gần 400 người theo Nông Cà, Bách Lạc rút đi, về được tới bản Giuốc chỉ còn 347 người. Số còn lại đều bị rừng già cướp đi.
—————————
Bản Giuốc từ khi có sơn dân người Tráng tới trải qua một phen vui buồn lẫn lộn, người vui mừng cảm kích vì được cứu ra từ ổ giặc cướp, người buồn bã đau khổ vì có người thân ra đi, có người lo lắng cho người nhà của mình vẫn chưa trở về. Bản Giuốc hiện tại rất ồn ào, người tìm tới lánh nạn ngày càng đông khiến không gian dần trở lên nhốn nháo nhưng khi nhóm Chiêu Giang trở về thì mọi thứ thay đổi toàn bộ.
Chiêu Giang cùng Nông Xú cần thêm 3 ngày nữa mới mệt mỏi trở về được bản Giuốc. Không ai có thể ngờ được đội sơn dân dễ dàng phá trại cứu người thoát ra lại có thể tàn tạ như thế khi trở về. Gần như toàn bộ người ở bản Giuốc đều đổ ra đường đón nhóm Chiêu Giang trở về trong yên lặng. Mọi cảm xúc buồn bã đau khổ của nạn dân đều tự khắc bị gác lại, chứng kiến những vất vả, mất mát của người Tày phải chịu để giải cứu được người Tráng, những nạn dân từ phía bắc tự ý thức được những mất mát của họ chẳng đáng là gì với những người Tày. Nhẽ ra người Tày có thể bình yên sống ở bản Giuốc mà chẳng cần chịu đựng những mất mát này. Cảm kích trước tình cảm này, đến những người đang đau buồn như Ma Bách Lí, Ma Bách Lạc cũng chẳng dám buồn vì cái chết của Ma Bách Luận nữa. Hai tên chỉ biết khấu đầu thay lời cảm ơn.
Chiêu Giang cùng Nông Xú thập thễnh dẫn chỉ hơn 50 người quay về được đến trại, gần như chẳng còn ai lành lặn được cả, ai cũng thương tích đầy mình. Đến bản thân Chiêu Giang trên người vẫn còn vài vết thương chưa kịp đóng vảy.
Nông Mạnh chạy ra chứng kiến cảnh này cũng không khỏi bất ngờ, có rất nhiều điều muốn hỏi nhưng phải tạm gác lại để lo bố trí chữa trị cho những người bị thương trước. Thấy ánh mắt xót xa của A Nùng, Chiêu Giang vỗ vỗ tay vợ mình cười như không có chuyện gì lớn an ủi:
– Ta không sao, mấy vết thương này không đau chút nào. Đám kia bị ta đánh cho thảm hơn nhiều.
Sau vài canh giờ, mọi thứ dần tạm ổn, Nông Mạnh tiến tới gần Chiêu Giang cũng băng bó đầy người, còn chưa kịp lên tiếng thì Chiêu Giang đã mở lời trước:
– Đám truy đuổi bọn đệ là cấm binh của Đại Chu còn sót lại, bọn chúng hành động rất bài bản. Chuyện nghiêm trọng hơn chúng ta tưởng rất nhiều, đối phương là nhóm có tổ chức đang dần lớn mạnh chứ không phải chỉ là đám cướp ô hợp nhỏ lẻ nữa.
Nông Mạnh cau mày nghi hoặc:
– Đại Chu à?
Chiêu Giang gật đầu giải thích:
– Phải, là một nhánh của Hồng Cân quân trước, Đại Chu chỉ tồn tại một thời gian ngắn ở vùng Giang Chiết trước khi bị nhà Minh diệt. Lĩnh Nam sắp tới sẽ có những thế lực lớn tranh giành địa bàn chứ không đơn thuần là loạn lạc vì cướp bóc nữa. Đám tàn binh vô tổ chức sẽ sớm bị những thế lực này chiêu mộ hoặc diệt sạch.Muốn đứng vững hay muốn giúp được người Tráng sống sót được trước cơn cuồng phong này chúng ta buộc phải lớn mạnh hơn nữa. Nông Mạnh đại ca, chuyện này chúng ta cần Quốc Toản giúp sức rất nhiều, hi sinh cũng sẽ rất lớn.
Chiêu Giang không dấu nỗi lo trong lòng để nói toàn bộ cho Nông Mạnh biết, hắn muốn Nông Mạnh nhận biết rõ nguy cơ, suy nghĩ thấu đáo trước khi quyết định có tiếp tục giúp người Tráng hay không. Nông Mạnh trong lòng rối ren:
– Chiêu Giang, trong mấy ngày đệ đi vắng, bản Giuốc đã có thêm hơn 500 nạn dân chạy về. Núi rừng không đủ sức nuôi sống nhiều người như thế ở một chỗ, lương thực hiện giờ chủ yếu nhờ thương đội của Quốc Toản mang tới mới cầm cự được. Nếu còn tiếp tục cứu thêm nạn dân về đây, ta e sẽ thành gánh nặng quá lớn với Quốc Toản?
Chiêu Giang về mặt này rất tự tin trấn an:
– Nông Mạnh, vấn đề này huynh có thể yên tâm. Lương thực, nhu yếu phẩm Quốc Toản sẽ tự có cách để chu cấp đủ cho huynh nếu huynh cần. Đệ ấy sẽ nghĩ ra cách giải quyết. Nhưng nếu bỏ cuộc sống bình yên ở bản Giuốc, quyết tâm cứu người Tráng ở bên kia biên giới thì huynh và người Tày hay cả người Tráng đều phải biết nếu chọn con đường này sẽ có người chết, rất nhiều người phải chết.
Nông Mạnh siết tay hiểu rõ điều này nói:
– Ta biết, nhiều người chết là điều không thể tránh khỏi, cách đây 2 tháng bọn ta không làm gì cũng có rất nhiều người phải chết rồi. Chuyến đi sắp tới ta sẽ hỏi ý kiến đệ ấy, nếu chuyện này không thành gánh nặng cho Quốc Toản thì ta không ngại. Bọn ta không sợ chết.
– Đúng thế, người Tráng cũng không sợ chết. Bọn ta sẵn sàng chiến đấu với chúng để cứu đồng tộc của mình.
Nông Mạnh vừa dứt lời, ở phía sau Ma Bách Lí, Ma Bách Lạc cùng vài trai tráng khác ở đâu bước tới nói chen vào. Ma Bách Lí qua vài ngày đã phần nào bỏ đi được vẻ non nớt, nét đau buồn trên mặt vẫn còn rất rõ nhưng tinh thần đã phấn chấn hơn. Chiêu Giang nhìn hắn an ủi:
– Ma Bách Lí, Ngươi sao rồi? Cha ngươi là người dũng cảm và đầy trách nhiệm. Có thể bọn ta là người cứu họ ra khỏi ổ giặc nhưng người giúp người Tráng và cả bọn ta thuận lợi rời đi là cha ngươi Ma Bách Luận cùng người của mình.
– Ta không sao. Cảm ơn huynh Chiêu Giang. Ta đã nghe Bách Lạc kể lại mọi chuyện. Huynh yên tâm, cha ta đã liều mạng để người Tráng được rời đi, ta sẽ không để công sức của ông ấy uổng phí. Chiêu Giang, xin hãy cho bọn ta được gia nhập vào đội sơn binh, bọn ta sẽ kế thừa tinh thần của ông ấy, sẽ tiếp tục chiến đấu cho tương lai của người Tráng.
Ma Bách Lí nói xong liền quỳ xuống đợi Chiêu Giang trả lời, các sơn dân theo Ma Bách Lí cũng thế. Nhìn họ, Chiêu Giang hài lòng gật đầu đáp:
– Được, nếu các ngươi không ngại chiến đấu thì theo ta. Bách Lí, ngươi lập danh sách những người muốn tham gì đi. Từ mai chúng ta bắt đầu tham gia huấn luyện, đối đầu với đội quân chính quy chúng ta không thể đánh theo cách thông thường được. Muốn đứng vững trước cơn cuồng phong sắp tới chúng ta cần chuẩn bị thật kỹ, đây sẽ là hành trình rất gian nan đấy.
Các sơn dân người Tráng đang quỳ nghe thế thì hồ hởi:
– Cảm ơn huynh, Chiêu Giang. Bọn ta sẽ đi chuẩn bị ngay.
Chiêu Giang gật đầu ưng thuận rồi quay ra nói với Nông Mạnh:
– Nông Mạnh, xem ra đệ không đi dự lễ cưới của Quốc Toản được, đệ phải ở đây đề phòng đám tàn dư Đại Chu và huấn luyện sơn binh mới. Đệ sẽ viết một lá thư, nhờ huynh chuyển cho Quốc Toản, đệ ấy sẽ hiểu cho đệ. Ngoài ra, Nông Mạnh, đệ biết cầm quân thôi, chuyện ăn ở cho nạn dân đệ không lo được, trước kia ở làng Hoài cũng là Chiêu Dương lo cho cả. Chuyện này huynh cáng đáng được không? Người tập trung về đông sẽ có nhiều vấn đề lắm, nếu cần giúp thì huynh nên nhờ Quốc Toản bố trí người giúp đỡ.
Nông Mạnh gật đầu ưng thuận:
– Ta hiểu, thương đội người Kinh lên đây ngày càng nhiều ta cũng đang quá tải, chuyện này ta sẽ nói với Quốc Toản.