Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
phan-phai-cung-nu-chinh-nhom-dien-cuong-an-ai-nhan-vat-chinh-tam-tinh-sap.jpg

Phản Phái: Cùng Nữ Chính Nhóm Điên Cuồng Ân Ái, Nhân Vật Chính Tâm Tính Sập

Tháng 2 12, 2025
Chương 388. Dường như đã có mấy đời Chương 387. Quyết định ra tay
pham-nhan-tu-tien-tu-mot-cai-tren-troi-roi-xuong-vien-hau-bat-dau.jpg

Phàm Nhân Tu Tiên: Từ Một Cái Trên Trời Rơi Xuống Viên Hầu Bắt Đầu

Tháng 2 3, 2026
Chương 422: cánh tay màu đỏ ngòm Chương 421: Thượng Cổ đại yêu chi cốt
xuyen-thanh-phan-phai-ninh-than-ta-nhac-dien-roi.jpg

Xuyên Thành Phản Phái Nịnh Thần, Ta Nhạc Điên Rồi

Tháng 2 4, 2025
Chương 302. Chứng Đại La đạo quả, thành không Cực Tiên đế! « hết » Chương 301. Tây chinh, nam chinh, Bắc Chinh! Thiên Môn mở rộng ra, Tiên Nhân hàng thế!
tu-may-moc-tho-san-bat-dau.jpg

Từ Máy Móc Thợ Săn Bắt Đầu

Tháng 2 6, 2026
Chương 1842: Hải Đường vẫn như cũ Chương 1841: Hệ thống lưu
tan-the-ba-dao-di.jpg

Tận Thế Bá Đao Đi

Tháng mười một 25, 2025
Chương 481: Cuối cùng yên tĩnh (kết thúc) Chương 480: Bảo hộ chi hỏa
han-mot-quyen-oanh-sat-ma-than-nguoi-noi-han-la-muc-su.jpg

Hắn Một Quyền Oanh Sát Ma Thần, Ngươi Nói Hắn Là Mục Sư?

Tháng 1 23, 2025
Chương 550. Diệt chư quốc! Thành thần Vương! Chương 549. Thổ Tinh thú
cuc-dao-vo-hoc-may-sua-chua

Cực Đạo Võ Học Máy Sửa Chữa

Tháng 1 27, 2026
Chương 1902: Sát ý Chương 1901: Đề ra nghi vấn
di-gioi-trieu-hoan-thien-co-quan-hung.jpg

Dị Giới Triệu Hoán Thiên Cổ Quần Hùng

Tháng 1 19, 2025
Chương 1630. Đại Kết Cục! Chương 1629. Hoa Hạ nhân kiệt ra hết
  1. Đông A Tái Khởi
  2. Chương 210: Cướp trại 2.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 210: Cướp trại 2.

Cổng và tường lũy đơn giản các khu giam người tầm 100 bước, trên cổng có 2 tháp canh đơn giản đặt trên bốn cây gỗ bằng to bắp chân. Mỗi ca canh gác tại cổng này chỉ có 20 người. Ngoài cánh cổng này phía nam còn một lũy vắt ngang đường mòn giữa 2 dãy núi có 50 lính canh. Phía bắc là khu nhà ở chính của Hoàng Kình và đồng bọn. Xa hơn nữa ở phía bắc là những đồn lũy khác chắn các đường mòn từ phía bắc tới đây. Kiểu bố trí phòng ngự nhiều lớp, luôn sắp đặt canh gác sẵn đường lui, lập trại kiểm soát nguồn nước, lưng dựa núi là phong cách điển hình của người cầm quân. Nhìn vào bố trí này có thể đoán ra tên đầu lĩnh của đám cướp biết binh pháp.

Đống lửa trước cửa khu nhà giam dần tắt dần, chỉ còn chút lậu đỏ không đủ để soi sáng. Trên trạm gác, một tên lính canh huých vai người bên cạnh chỉ về phía nhà giam hỏi:

– Sao lửa tắt rồi? Bọn chúng lại ngủ quên à?

– Mẹ nó, cái lũ lười biếng này. Chắc chúng lại ngủ vắt lưỡi rồi. Ê…

Tên lính định ngửa cổ hét lên cho đối phương phía trại giam nghe thấy để thức dậy thì lại bị đồng bọn bên cạnh vội lấy tay bịt mồm lại chửi:

– Mẹ thằng điên, mày hét lên nhỡ báo động cả doanh thức dậy nháo nhào thì sao? ăn quân côn đấy. Gọi bảo người ở dưới chạy đi nhắc chúng nó là được.

Đợi tên đồng bọn gật đầu đã hiểu, tên lính canh mới buông tay ra rồi bám vào thành gọi vọng xuống:

– Ê, các ngươi chạy về nhà giam nhắc lũ canh gác kia dậy làm nhiệm vụ đi. Kẻo bị chỉ huy phạt cả đám bây giờ. Bảo chúng nó nhóm lửa lên.

Dưới cổng, hai binh sĩ phụ trách canh để đóng mở cổng nghe thế thì một tên làu bàu:

– Mẹ nó, tối nào cũng thế. Cứ bọn nào canh nhà giam lại ngủ vắt lưỡi. Được rồi, để ta đi gọi chúng.

Một tên lính bực bội chạy về phía nhà giam, tên lính trên tháp canh mỉm cười nhìn bộ dạng tức tối của đồng bọn phía dưới rồi quay đi tiếp tục nhiệm vụ canh gác.

“Bịch” Nhưng vừa quay đi thì từ bóng tối có tiếng gì đó như đồng bọn của hắn bị ngã xuống. Tiếng bước chạy của đồng bọn cũng biết mất khiến hắn chú ý. Hắn nheo mắt hơi chúi người về phía trước để nghe ngóng hay nhìn cho kỹ. Đúng lúc chăm chú nhất, trong mắt hắn hiện lên chút hàn quang lạnh lẽo, chỉ trong tích tắc khi ánh hàn quang đấy hiện lên hắn đã thấy cổ mình đau rát, cả người nhanh chóng thoát lực rơi lộn xuống đất.

Trong bóng tối, Chiêu Giang biết không thể giữ bí mật được nữa, hắn lạnh lùng phất tay, hàng chục cây nỏ trong tay của sơn dân theo hắn liền vang lên tiếng bật của cánh cung khô khốc.

“Rít rít phập phập” Sơn dân đều là những bậc thầy dùng cung nỏ, sau loạt tên đầu bất ngờ trút xuống đầu lũy đã có thêm hơn mười các xác của lính canh gục xuống. Một tên binh sĩ trên tháp canh may mắn thoát nạn hắn liền gõ kẻng liên hồi hét lớn:

– Kẻ địch tập kích, kẻ địch tập kích.

Thực ra cũng không cần hắn phải hô lên, Chiêu Giang ở phía dưới cũng rút đao ra gào thét gần như đông thời:

– Các anh em, giết!

Trong chớp mắt, tiếng hô chém giết vong vọng núi rừng, xua tan không gian yên tĩnh của màn đêm. Số binh sĩ ít ỏi ở cổng trại giam nhanh chóng bị sơn dân dùng nỏ bắn gục, tên nào còn sót lại cũng chẳng được bao lâu thì bị người của Chiêu Giang tràn lên chém giết. Rất nhanh, cổng trại giam đã bị sơn dân chiếm lấy chẳng mấy khó khăn, trước cả khi quân các nơi khác kịp phản ứng.

Hoàng Kình nghe tiếng chém giết vội chạy ra hiên nghe ngóng, khi biết vị trí xảy ra chiến đấu, không rõ quân số đối phương cụ thể là bao nhiêu, nhưng dựa vào tiếng hô hắn đoán đối phương có cả trăm người, chưa kể số tù binh có thể tham gia vào nữa. Hoàng Kình nhanh chóng tính ra bản thân ở đây không đủ quân số để đối phó với kẻ địch, hắn vội vàng hạ lệnh tránh cho binh lính vội vàng tới ứng cứu hi sinh vô ích:

– Người đâu, nổi hiệu báo các cánh quân về trại cứu viện, chúng cướp tù bình. Nhanh lên, lập đội ngũ từ từ tiến về trại giam cứu viện. Vừa đánh vừa chờ viện binh quay về, không được vội vàng giao chiến. Mang giáp tới cho ta.

– Vâng thưa chỉ huy.

Một tiểu binh bên dưới nghe thế liền nâng tù và ở éo lên thổi báo hiệu cho các cánh quân khác. Dần dần những ánh đuốc dần nổi lên khắp nơi dần tập hợp lại.

Chiêu Giang đứng trước cổng trại nhìn về phía bắc nơi rừng đuốc đang sáng bừng bừng hắn nhắc lại cho Nông Cà nhớ, hắn sợ nhất đám đồng bọn mới quen này quên chuyện mà làm loạn kế hoạch:

– Nông Cà, ngươi nhớ chưa? Đợi chúng tới thì đốt. Bằng mọi giá phải giữ được lối đi này thì người của ta mới thoát đi được. Khi người đã ra ngoài hết thì dần rút về phía nam. Dọc đường tổ chức đánh chặn, dùng nỏ đứng xa mà bắn, đừng áp sát bọn chúng. Nhớ chưa?

Nông Cà tay cầm chắc bình gốm, tròn mắt gật đầu quả quyết:

– Nhớ rồi, người anh em cứ yên tâm.

Chiêu Giang gật đầu giao phó:

– Được, vậy trông cậy vào ngươi. Ta đi giải quyết đồn lũy phía nam.

——————————-

Con đường mòn phía nam là lối thoát dự phòng cũng là lũy bảo vệ nguồn nước cho nhóm tàn quân bọn chúng. Chính vì thế, ngay khi chiếm được bản làng này, Hoàng Kình đã cho dựng một lũy gỗ ở phía nam, cao hai trượng và luôn bố trí 50 quân đóng giữ ở đây.

– Đội trưởng, phía trại chính xảy ra chuyện rồi, có tiếng tù và cất lên. Phía bắc dựa theo ánh lửa thấy được thì có vẻ họ cũng dần kéo quân về. Đội trưởng, chúng ta phải làm sao?

Một binh sĩ từ trên tháp canh cảo hẳn so với đầu lũy hối hả hét xuống thông báo. Đường núi quanh co, cây cối rậm rạp, dù cách nhau chỉ vài trăm bước nhưng bọn chúng vẫn phải dựa vào những tháp canh dựng cao thế này để thông tin được với nhau. Tên đội trưởng phía dưới nghe thế thì thoáng cau mày rồi hạ lệnh:

– Người đâu, nâng cao cảnh giác, sẵn sàng chiến đấu. Cho người chạy về trại chính xem xét tình hình củ thể rồi quay về báo cho ta.

– Vâng thưa đội trưởng.

Theo lệnh của hắn, ba binh sĩ từ trên lũy mang theo đuốc vừa trèo xuống, chạy được vài chục bước thì liền ngã vật ra đất sau vài tiếng bật dây của nỏ.

Chiêu Giang ở phía dưới chỉ đao về phía đầu lũy hét lớn:

– Các anh em, giết. Bắn tên.

Tên Đội trưởng trên đầu lũy cũng có chút bản lĩnh, hắn không bị quá bất ngờ mà vẫn giữ được bình tĩnh hạ lệnh:

– Mục tiêu của chúng là chúng ta. Các huynh đệ giữ chắc, đợi chỉ huy tới tăng viện. Cung thủ, phóng tên.

Cả sơn dân và đám binh sĩ trên đầu lũy bắn đầu bắn trả nhau không hề nương tay. Những tưởng trên đầu lũy, chiếm lợi thế về vị trí và tầm bắn sẽ giúp đám binh sĩ có ưu thế. Nhưng chuyện lại không như thế. Sơn dân dù ở dưới, nhưng ẩn nấp trong bóng tối khiến đám binh sĩ không thấy được vị trí chính xác của sơn dân mà ngắm, chỉ còn cách bắn bừa. Đã thế dưới đất, sơn dân cứ nép mình sau những tảng đá gốc cây mà bắn lên khiến tác dụng của số ít cung thủ trên đầu lũy chẳng đáng kể. Ngược lại, trên đầu lũy nhiều đuốc, sơn dân có thể nhìn rõ vị trí của đối phương, lại áp đảo hoàn toàn bởi số lượng nỏ nhiều hơn gấp 3 lần. Đám binh sĩ trên đầu lũy bị sơn dân bắn cho không ngóc đầu lên được, vài lượt tên đã có hơn chục tên trúng tên gục xuống.

Một binh sĩ cúi thấp người tới hét lớn:

– Đội trưởng, chúng nhiều cung nỏ quá. Bọn ta không ngóc đầu lên được.

Tên Đội Trưởng cố nhìn tình hình qua lỗ châu mai xem xét tình hình, thông thường 3 phần quân số là cung thủ đã là nhiều, thế mà không ngờ đối phương lại sẵn nỏ và tên thế này.

– Yên tâm, tên chúng mang theo cũng có giới hạn thôi. Đợi chúng hết tên phải lao lên sẽ là thời cơ của chúng ta. Bảo bĩnh sĩ nép sát mình xuống chờ đợi chúng đến gần.

– Rõ thưa đội trưởng.

Chiêu Giang ở phía dưới cau mày suy nghĩ, hắn đã cố tình gây náo loạn ở trại chính để dụ đám binh sĩ ở đồn lũy này chạy về rồi phục kích. Nhưng chút kế này không lừa được tên chỉ huy trên lũy. Hiện giờ, sau lúc đầu bất ngờ trước lượng tên áp đảo tên chỉ huy cũng kịp thời điều chỉnh không vội vàng đáp trả mà nép mình tránh tên để chờ thời cơ.

Đường đường chính chính công thành đoạt trại không phải sở trường của sơn dân nhưng hết cách. Chiêu Giang đấm vào thân cây bên cạnh nghiến răng hạ lệnh, hắn phải căn dặn thật rõ ràng cho những sơn dân này, đây là trận công lũy đầu tiên của họ:

– Dừng bắn tên, không còn cách nào khác, chúng ta đánh trực diện. Tập trung chiếm lấy đầu thang của chúng, ai giỏi leo trèo thì sang hai bên cánh, giữ lại 20 nỏ bắn yểm trợ, nhắm cho kỹ rồi bắn, cẩn thận bắn nhầm quân mình. Nhớ lại bài tập luyện đi, sơ sẩy là chết đấy.

– Rõ.

Theo lệnh của Chiêu Giang, sơn dân thuần thục đeo nỏ ra sau lưng, rút đao ra cầm ở tay nắm ra nắm vào, vài người có chút căng thẳng, vài người thì hưng phấn. Cả tháng qua cả bọn đã ăn tập theo mấy bài vở kỳ lạ của Chiêu Giang, trước kia họ chỉ biết liều chết lao vào chém giết với kẻ thù, đánh thua thì bỏ chạy nhưng giờ họ bị Chiêu Giang bắt phải chiến đấu theo bài vở rồi, vì theo hắn nói sẽ có những trận đánh không thể bỏ chạy được.

Trên đầu lũy thấy tên đã ngừng, tên đội trưởng đứng thẳng dậy trên đầu lũy tuốt đao ra hét lớn kéo quân của mình đứng lên chuẩn bị thủ lũy:

– Tên ngừng rồi, vào vị trí chuẩn bị chúng sắp tới rồi. Lính ném đá ở trước, cung thủ phía sau. Cố gắng giữ vững, chỉ huy tới tiếp viện cho chúng ta sớm thôi.

Các binh sĩ vốn đều là quân nhân, với những thứ này họ đã khá quen thuộc, theo lệnh của tên đội trưởng, rất nhanh bọn chúng đã nhanh chóng vào vị trí của mình. Tên lên dây, đá trên tay sẵn sàng chờ đối phương lao tới.

Đợi sơn dân phía sau vào vị trí mong muốn, Chiêu Giang hít một hơi lớn hét:

– Các anh em, hạ lũy hoặc chết. Giết!!!

– Giết!!!

Các sơn dân trong bóng tối cũng gân cổ hét lớn lấy tinh thần, rồi theo bước Chiêu Giang đồng loạt xông lên.

– Bắn tên!

Lệnh trên đầu lũy khô khốc vang lên, hơn 10 cung thủ ít ỏi liền buông tay bắn tên xuống dưới dù chẳng thấy rõ đối phương, nhưng cứ bắn bừa là được. Cho dù là vậy, trong bóng tối vẫn có âm thanh đau đớn của sơn dân vang lên sau loạt tên.

Còn cách lũy 30 bước, Chiêu Giang phất tay ra hiệu, 20 nỏ thủ theo sau liền tìm vị trí ẩn nấp trút tên lên đầu lũy. Vài tên giỏi leo trèo sau loạt tên đầu còn trèo tận lên ngọn cây bên cạnh để có góc bắn tốt hơn.

Trên đầu lũy, đám binh sĩ đã lộ nửa thân trên chờ đợi, trước loạt tên bất ngờ lại có gần mười tên trúng tên, vài tên gục xuống tại chỗ, 2-3 tên ngã lộn nhào xuống dưới.

Sơn dân bất chấp đá rơi ùa tới chân lũy bắt đầu muốn chiếm lấy đầu thang, vài cây gỗ bị chém nham nhở từng miếng như cái bát làm chỗ đặt chân được dựng lên, sơn dân giỏi leo trèo, cứ dựa vào đó thi nhau trèo lên. Chớp mắt, chiến đấu trở lên rất quyết liệt. Mọi sự chú ý đều đổ dồn về cuộc chiến trước mặt, người trong cuộc không có tâm tư để ý tới chuyện khác. Tất cả chỉ cố sức hạ đội phương trước mặt.

Một tên binh sĩ cúi mình bê lên cục đá phía sau lưng, hắn bỗng trợn mắt kinh ngạc rồi hoảng hốt hét:

– Phía sau, có địch phía sau.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

ta-da-than-ta-dua-vao-huong-hoa-bao-trum-chu-than-phia-tren
Ta, Dã Thần? Ta Dựa Vào Hương Hỏa Bao Trùm Chư Thần Phía Trên
Tháng 12 6, 2025
sat-yeu-them-dao-hanh-tu-bat-nhiep-tieu-thien-bat-dau-vo-dich.jpg
Sát Yêu Thêm Đạo Hạnh, Từ Bắt Nhiếp Tiểu Thiến Bắt Đầu Vô Địch
Tháng 1 31, 2026
grand-line-long-ky-si.jpg
Grand Line Long Kỵ Sĩ
Tháng 1 21, 2025
mot-kiem-binh-thien-ha.jpg
Một Kiếm Bình Thiên Hạ
Tháng 1 18, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP