Chương 205: Nước xa cứu lửa gần 1.
Anh nắng yếu ớt của mặt trời cuối tháng 10 chẳng thể xua đi được màn sương ẩn sau những tán cây lớn của khu rừng già. Người phương bắc thường gọi đây là chướng khí hay lam chướng, thứ làm chúng rất khó chịu mỗi khi đặt chân tới đây. Tầm nhìn bị thu hẹp, xung quanh ẩm ướt, vận động nhiều hít thở còn trở lên khó khăn.
Chảy giữa cánh rừng già là con sông Kỳ Cùng, đây là con sông duy nhất có dòng chảy từ Đại Việt sang Đại Minh, dù đã là mùa cạn nhưng nước chảy vẫn khá siết vì độ dốc lớn từ thượng nguồn đổ xuống. Cả khu rừng ban sáng im lìm chỉ còn tiếng nước chảy róc rách kèm thêm tiếng quẫy nước của vài con cá suối. Tiếng chim rúc rích rỉa bộ lông ướt nhẹp chờ nắng lên để hong khô.
Cây cầu khỉ bắc ngang sông được tận dụng từ cây gỗ lớn đổ rạp vắt ngang dòng sông, thân cây to hai người ôm không hết, không ai biết cây gỗ này đã nằm đó bao nhiêu năm, bao nhiêu thế hệ đã dùng nó làm lối đi lại. Trên thân cây mọc đầy rêu phong đó hiện giờ cũng có người đang liều chết ôm ghì lấy thân cây, hắn cố rướn người với xuống dòng Kỳ Cùng gào lên khản cổ:
– Ma Bách Lí, nắm lấy tay ta, cố lên.
Tiếng hét của hắn vang vọng, phá sỡ sự yên tĩnh của núi rừng truyền đi rất xa. Ma Bách Lí đang vùng vẫy dưới dòng nước siết, khi trồi khi lặn giúp hắn nhìn thấy cánh tay của Ma Bách Lạc đang chìa ra. Mồm hắn không hét lên được, cứ há ra là nước lại xộc vào, hắn đã uống no một bụng nước, nước xộc vào cả mũi khiến mắt cay xè. Tiếng hét của Ma Bách Lạc không thể lọt vào tai hắn, giờ hắn chỉ nghe thấy tiếng ùng ục của nước. Nhưng cánh tay chắc nịch kia chắc chắn đang bảo hắn nắm lấy, Ma Bách Lí cố sức trồi lên mặt nước để mình không bị trôi đi quá xa chỗ Ma Bách Lạc nhưng dòng nước hung dữ không cho hắn quá nhiều cơ hội.
Nhìn Ma Bách Lí bị dòng nước nhấn chìm ngay trước mắt, Ma Bách Lạc gào muốn vỡ cổ:
– Ma Bách Lí, Ma Bách Lí, đừng bỏ cuộc. Ma Bách Lí.
Ma Bách Lạc một tay túm vào ngạch cây thả hẳn nửa người xuống dưới dòng nước hi vọng Ma Bách Lí trong cơn vùng vẫy kia có thể bám được vào hắn. Chân Ma Bách Lạc quờ quặng như điên trong dòng nước nhưng chẳng có gì cả chạm vào hắn cả. Đúng lúc tuyệt vọng nhất, một cánh tay ở phía sau túm được vào lưng áo của hắn. Ma Bách Lạc vòng một tay ra túm lấy cổ áo của Ma Bách Lí dồn hết sức kéo hắn ngoi lên khỏi mặt nước cười sảng khoái:
– Hahaha Ma Bách Lí, ngươi còn sống, tốt quá, tốt quá. Mau, dồn sức bám vào người ta mà trèo lên. Nhanh lên.
Ma Bách Lí mới khoảng 14-15 tuổi, ho sặc sụa nôn ra cả thúng nước, mắt đỏ lòm vì dính nước. Hắn muốn hồi sức một tý trước khi trèo lên nhưng biết không còn nhiều thời gian cho cả hai. Ma Bách Lí liên tục gật đầu hiểu ý cố bám người Ma Bách Lạc để trèo lên từng chút môt.
– Chúng kia rồi, chúng kia rồi, nhanh đuổi theo.
Bên bờ bắc dòng Kỳ Cùng nhóm hơn 30 tên tay cầm cung, hông dắt đao chỉ tay về phía Ma Bách Lí hét lớn, vài tên bắt đầu tra tên sẵn vào cung.
Ma Bách Lạc một tay nâng bàn chân của Ma Bách Lí lên nói lớn:
– Bách Lí, nhanh lên. Chúng tới rồi, chạy đi. Chạy sang bờ nam.
Bách Lí gồng sức trèo lên được thân cây, hắn liền cúi xuống lắc đầu rồi dùng 2 cánh tay khẳng khiu với lấy cánh tay chắc nịch của Bách Lạc đang bấu vào nhạnh cây muốn kéo lên. Vì cúi xuống hắn lại nôn ra cả thúng nước nữa. Sức hắn quá yếu, kéo không nổi, Bách Lạc treo mình nãy giờ, lại dồn sức đẩy Bách Lí lên làm hắn cũng kiệt sức, loay hoay mãi vẫn chưa thể trèo lên.
“Rít rít phập phập” vài mũi tên lác đác đã bắn tới, mũi rơi xuống dòng nước siết, mũi thì cắm vào thân cây gần chỗ hai người họ. Mặc kệ nguy hiểm đang tới gần, Bách Lí vẫn cố chấp muốn kéo Bách Lạc lên. Tiếng hét của nhóm người đuổi theo đã nghe rõ mồn một.
– Đừng bắn, phải bắt sống nó. Đuổi theo, nhanh lên.
Bách Lạc nhìn nhóm người đuổi theo đã tới gần, ước lượng sức mình không còn đủ để kịp trèo lên, hắn vội thúc giục Bách Lí:
– Chạy đi, Bách Lí, mặc kệ ta. Ngươi là tương lai của tộc Ma Bách, tộc còn cần ngươi cứu. Chạy đi.
Bách Lí không còn sức hét lên, hắn mếu máo lắc đầu quyết không buông. Vài giọt nước nhỏ tong tong vào mặt Bạch Lạc không biết là nước mắt hay nước trên quần áo Bách Lí nhỏ xuống. Bách Lạc nhe răng cười ngây ngốc:
– Bách Lí, rất vui được làm bạn với ngươi.
Bách Lạc buông ngạnh cây, dồn chút sức cuối cùng đạp vào thân cây cho bản thân bắn mạnh ra khiến Bách Lí tuột tay. Cả người cứ thế chìm nghỉm trong dòng nước siết. Bách Lí gân cổ gào thét:
– Bách Lạc, khônggggggggggg. Bách Lạc.
– Nó kia rồi, nó kia rồi. Đừng để nó thoát. Bắt sống nó.
Nhóm người đuổi theo đã tới rất gần, Bách Lí quay đầu đầy hận thù nhìn đám người kia. Cướp tộc của hắn, giết người tộc hắn, giờ còn không cho hắn thời gian để đau buồn nhìn người bạn thân nhất tuẫn mình dưới dòng nước.
Nhưng Bách Lí biết mình còn trách nhiệm trên vai, hắn nhổm dậy bỏ chạy về phía nam thật nhanh. Vùng vẫy trong dòng nước siết làm sức hắn cũng đã cạn, miệng thở hồng hộc cố lấy thật nhiều hơi, đôi chân có gắng mấy vẫn chẳng thể chạy nhanh hơn được, lết tới đầu cầu thì đám đuổi theo cũng đã tới sát. Bách Lí vội vàng dồn sức cố bật mạnh để nhảy khỏi cầu khỉ, muốn lợi dụng những bụi cây ở bìa rừng để trốn đi. Nhưng mọi chuyện không thuận lợi như hắn dự tính.
“Rít phập” Bắp chân Bách Lí đau nhói làm hắn ngã cắm mặt xuống đất. Mặt đất đầy sỏi làm mặt hắn đau rát, máu chảy ra nhoe nhoét, chân cũng chảy máu đầm đìa nhưng Bách Lí vẫn không bỏ cuộc, hắn không muốn bạn mình chết vô ích. Hắn vẫn cố dùng bàn tay cào lên mặt đất mà bò đi.
Sau lưng hắn, nhóm cướp đuổi theo thấy con mồi đã hết đường chạy liền đi thong dong lại, vừa thở để hồi sức vừa cười lên thích thú. Tên đi đầu chế giễu:
– Ông xem mày chạy đi đâu. Tới giờ về nhà rồi con.
Dứt lời hắn đắc ý bật khỏi thân cây nhảy xuống đất. Người hắn đang lơ lửng trên không bỗng thấy ngực đau nhói, rồi người như bị kéo ngược về sau. Hắn kinh ngạc thấy ngực mình xuất hiện một cây thương, cả người cứ bị treo lơ lửng trên cán thương, chân có vùng vẫy ra sao cũng chẳng chạm tới đất. Cơn đau dần rõ ràng, máu chảy ra nhiều hơn, hắn cảm nhận rõ da thịt mình ở miệng vết thương đang dần bị kéo rách vì sức nặng của cơ thể. Đau đớn tột cùng nhưng không hét nổi, mồm tràn ngập vị tanh của máu rồi ý thức cứ lịm dần.
Chiêu Giang rút nốt hai cây thương ngắn dắt sau lưng, bật khỏi mỏm đá một cây thương trong tay hắn lại bay vọt đi, dễ dàng xuyên qua 2 tên cướp khác. Chiêu Giang gào lớn về phía bọn cướp:
– Giếtttt
Vừa tiếp đất, cây thương còn lại cũng bay vọt đi rồi kéo ngược một tên khác xuống dòng Kỳ Cùng ở dưới.
Đám cướp bị tấn công bất ngờ có chút hoảng loạn bị chững lại đà tiến. Phía trước đầu cầu chỉ còn 3 tên, Chiêu Giang nhân cơ hội chúng còn chưa kịp định thần liền rút cây đao cong ở hông ra, đôi chân rắn chắc dồn sức bật mạnh lao lên đầu cầu.
“Xoẹt xoẹt xoet” Trong ánh mắt mơ màng đang tối dần của Bách Lí, ba nhát chém ngọt xớt tung ra dễ dàng hạ ba tên cướp trên đầu cầu. Tên đầu tiên bị Chiêu Giang chém một đường chéo từ bả vai xuống tới eo, đao thuận thế chém ngược từ dưới xẻ nách làm một tên rụng đầu, tên thứ 3 bị Chiêu Giang đâm thấu ngực.
Đám cướp mất lúc đầu hoảng loạn vì tưởng trúng phục kích, khi thấy Chiêu Giang dù dũng mạnh nhưng chỉ có một mình thì bình tĩnh trở lại, một tên cầm kiếm chỉ về phía Chiêu Giang quát lớn:
– Hắn chỉ có một mình, dùng tên bắn chết hắn.
Chiêu Giang đạt được mục đích, miệng hắn nở nụ cười, nhân lúc đám cướp bất ngờ hắn đã một hơi chiếm được đầu cầu, không lo bị đối phương bao vây nữa. Nép mình sau xác tên cướp bị đâm thấu ngực, mặc kệ tên có nhiều thế nào hắn cũng có thể yên tâm. Chiêu Giang tranh thủ cố hớp từng hơi thật sâu để hồi sức, chạy như bay tới đây may mà hắn vẫn tới kịp.
Xác tên cướp chắn trước mặt đã cắm chi chít tên như con nhím mà Chiêu Giang ở phía sau vẫn ung dung chẳng có lấy một vết xước. Tên cầm kiếm thấy cung tên không thể làm được gì, hắn chỉ về phía Chiêu Giang quát:
– Thương, trường thương lên trước, đẩy lùi hắn xuống khỏi đầu cầu rồi vây lấy hắn mà đánh. Nhanh.
Hai tên thương binh theo lệnh của hắn, chậm rãi lách hàng người trên cây cầu khỉ tiến lên trước. Lợi dụng tầm dài của thương, hai tên cướp cứ thi nhau kẻ đâm người chọc, không cho đối phương chút cơ hội nào để xoay sở.
Chiêu Giang có tài đến mấy cũng hết cách, xác tên cướp trước mặt bị đâm cho nhoe nhoét, hắn chỉ đành cố chống giữ lâu nhất có thể. Chân cứ phải nhích dần lùi lại phía đầu cầu. Hắn bực bội chửi:
– Mẹ nó, hết cách rồi. Nông Xú, Nông Cà hai thằng chết tiệt, các ngươi ngủ quên ở đâu rồi.
Chiêu Giang vừa dứt lời, từ bìa rừng, tiếng nỏ bật dây đanh thép vang lên, những mũi tên như điện xẹt bắt ra. Khoảng cách chưa tới 50 bước, sức mạnh của nỏ là vô địch. Mười mũi tên làm thêm 3-4 tên cướp trên cầu trúng tên rồi chìm nghỉm trong dòng Kỳ Cùng hung hãn.
Nông Xú cong người ném một cây lao về phía tên cướp cầm thương đang đâm chọc Chiêu Giang rồi hét lớn:
– Các anh em, cứ bắn xả láng, chúng ta nhiều tên lắm, dùng nỏ bắn chết mẹ tụi nó. Giết!
Tiếng hét của Nông Xú vang lên kèm theo 2-3 mũi nỏ nữa lại bắn tới làm đám cướp càng hoản loạn, địa hình chật hẹp bọn chúng tiến không được, nếu cứ đứng giữa cầu thì chẳng khác gì bia tập bắn cho đám nỏ trong rùng. Dù đối diện với sự dũng mãnh của Chiêu Giang khi nãy chúng không hoảng loạn thì giờ cũng phải loạn. Vài tên sau cùng bắt đầu bỏ chạy, tên cầm kiếm cũng muốn bỏ chạy. Chiêu Giang ở phía sau cười gằn quăng xác tên cướp nhão nhoét phía trước sang một bên rồi hét lớn lao lên đuổi giết:
– Có chạy đằng trời.
Đao trên tay Chiêu Giang điêu luyện gạt ngang đánh bay cán thương trước mặt, lưỡi đao tiện thể cứa ngang khi chạy vọt qua tên cướp dễ dàng xé toạc một bên sườn, khiến nội tạng của hắn chảy ra ngoài tồng tộc.
Tên cầm kiếm hốt hoảng quay lại, hai tay cầm chắc chuôi kiếm dơ lên ngang trước mặt để chặn đòn chém đang xé gió bổ xuống của Chiêu Giang.
Nhưng kiếm chẳng thấy va chạm mà ngực đã lạnh buốt, Chiêu Giang lươn lẹo khi bổ đao xuống thì rụt tay về tránh cây kiếm chắn ngang rồi lại đâm ra. Mũi đao sắc bén linh hoạt dễ dàng đâm thủng ngực đối phương. Tên cầm kiếm khụy gối xuống miệng không ngừng nôn ra máu, hắn cố ngước mắt nhìn cho rõ người giết mình. Chiêu Giang lạnh lùng nói trước khi đạp hắn xuống sông:
– Cứ yên tâm, ta sẽ tiễn hết lũ rác rưởi các ngươi xuống dưới đấy.
Lau cây đao dính đầy máu tươi, Chiêu Giang đợi đám cướp chạy hẳn sang bên kia cầu mới quay về đầu cầu. Nhìn thấy 2 người đồng đội của mình đang chăm sóc cho thanh niên đã bất tỉnh kia, Chiêu Giang cằn nhằn rồi hếch hàm hỏi:
– Hai ngươi làm gì mà chậm thế, tý thì ta toi với bọn chúng. Hắn sao rồi.
Để Nông Cà lại băng vết thương ở chân cho Bách Lí, Nông Xú đứng dậy thu dọn chiến trường khó xử nói:
– Hắn chỉ mệt quá ngất đi thôi, vẫn thở. Người anh em Chiêu Giang, bọn ta còn phải đặt nỏ cho đúng hướng chứ không may bắn vào ngươi thì sao. Có hai người bọn ta mà phải đặt mười mấy cái nỏ, thế là nhanh rồi đấy. Cũng may kế hoạch của chúng ta thành công, lừa được bọn chúng. Duy trì thế này thêm một thời gian, chắc đám cướp bên kia sẽ không dám tùy tiện sang sông nữa.
Chiêu Giang gật đầu nói:
– Đúng thế, chỉ cần cho chúng ôm đầu máu thêm vài lần, tin rằng chúng sẽ không có gan sang sông nữa đâu. Khi đấy cuộc sống của chúng ta sẽ trở lại như trước, không cần lo gì nữa. Nông Xú, dọn dẹp nhanh lên, chúng ta quay về sơn trại trước đã.