Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
b5f3c900936a98ed95dd010526fea901

Ta Dùng Một Trăm Khối Khiêu Chiến Vòng Quanh Trái Đất Lữ Hành

Tháng 1 21, 2025
Chương 351. Lữ trình mới tức sắp mở ra Chương 350. Bắt cá đại kế
tan-the-my-nu-cua-ta-thi-co-quan-doan.jpg

Tận Thế: Mỹ Nữ Của Ta Thi Cơ Quân Đoàn

Tháng mười một 29, 2025
Chương 522: Hoàn thành cảm tưởng Chương 521: Đại kết cục
ta-duong-thanh-dien-tu-cac-nu-than-che-ba-do-thi.jpg

Ta Dưỡng Thành Điện Tử Các Nữ Thần, Chế Bá Đô Thị

Tháng 1 31, 2026
Chương 193: Tra nam bản thân tu dưỡng Chương 192: Chu Tri Vi cùng trâu Jack
ta-bi-nhot-o-ben-trong-khoi-sat.jpg

Ta Bị Nhốt Ở Bên Trong Khối Sắt

Tháng 12 31, 2025
Chương 1294 Chương 1293: Phiên ngoại cừu mạo hiểm
tu-tien-tu-vo-tan-tai-nguyen-bat-dau.jpg

Tu Tiên Từ Vô Tận Tài Nguyên Bắt Đầu

Tháng mười một 28, 2025
Chương 216: Hữu duyên gặp lại Chương 215: Tiên giới phản đồ
tho-lo-nguoi-khong-tiep-thu-nguoi-bat-ta-me-uy-hiep-ta.jpg

Thổ Lộ Ngươi Không Tiếp Thụ, Ngươi Bắt Ta Mẹ Uy Hiếp Ta?

Tháng 1 25, 2025
Chương 339. Đại kết cục Chương 338. Hôn lễ bắt đầu
lol-chi-duy-nga-doc-ton.jpg

Lol Chi Duy Ngã Độc Tôn

Tháng 1 19, 2025
Chương 1242. We Are The Champions! Chương 1241. Thiên Vương Sơn chi chiến! (3)
tra-tien-moi-co-the-tu-tien-ta-tong-mon-toan-bo-mien-phi

Trả Tiền Mới Có Thể Tu Tiên? Ta Tông Môn Toàn Bộ Miễn Phí

Tháng 2 6, 2026
Chương 960: Con kiến Tiên Quân: Nha, lại khách tới rồi! Chương 959: Tiền bối ngươi thế nào? Sắc mặt trắng như vậy?
  1. Đông A Tái Khởi
  2. Chương 206: Nước xa cứu lửa gần 2.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 206: Nước xa cứu lửa gần 2.

Chiêu Giang hơn tháng qua đã cùng trai tráng bản Giuốc dựa vào hàng trăm cây nỏ Trần Quốc Toản để lại đã dễ dàng đánh bại 4-5 toán cướp từ phía bắc tràn xuống. Biến khu vực xung quanh bản Giuốc thành một vùng an toàn hiếm hoi cho người Tày vùng biên giới.

Nông Mạnh qua 3 trận đầu chứng kiến được tài năng của Chiêu Giang, nhờ có hắn mà sơn dân đã dễ dàng phục kích, chặn đánh từng tốp sơn tặc thành công. Trong trận chiến nhờ lợi dụng tối đa ưu thế của nỏ và địa hình đã giúp sơn dân thiệt hại rất ít. Dân cư đổ đến bản Giuốc ngày một đông hơn, Nông Mạnh cũng không tiện từ chối nên giao lại toàn bộ quyền chỉ huy sơn dân đối phó với giặc cướp cho Chiêu Giang. Còn bản thân Nông Mạnh thì chạy đông chạy tây lo bố trí cho những đồng bào là nạn nhân trong kiếp nạn này.

Chiêu Giang dù dành được vài trận thắng, nhưng nhân lực trong tay hắn cũng chỉ có 300 người. Bảo vệ riêng bản Giuốc thì không có vấn đề gì, nhưng Chiêu Giang được kế thừa học nghệ của lão Bộc, hắn không muốn bản thân cứ ở yên, thụ động chờ sơn tặc tới đánh, cũng không muốn chỉ có bản Giuốc được an toàn. Chiêu Giang muốn cả vùng núi này không bị giặc cướp hoành hành nữa. Vì thế mà dọc dòng Kỳ Cùng, nơi có thể nói là có tầm quan sát tốt nhất trong toàn bộ vùng núi này, Chiêu Giang cho lập hàng chục chốt canh, mỗi chốt chỉ có 3 sơn dân lo canh gác mặt sông. Chỉ cần sơn tặc vượt Kỳ Cùng sẽ báo ngược về bản Giuốc để sơn dân tổ chức đánh chặn.

Kế hoạch bước đầu rất thành công, thậm chí nhờ lượng nỏ dồi dào của sơn dân cộng với lượng nỏ Quốc Toản chuyển cho, mỗi chốt 3 người nhưng luôn có sẵn cả chục cây nỏ để nếu cần thì 3 người cũng có thể dễ dàng đánh chặn những toán cướp nhỏ. Vùng an toàn dễ dàng được mở rộng hơn trước rất nhiều, sơn dân tới nương nhờ sự bảo vệ của bản Giuốc ngày càng tăng lên nhanh chóng.

Có hàng hóa Trần Quốc Toản tiếp tế liên tục, cứ hai ngày lại có một chuyến hàng chuyển lên, thêm chợ phiên được mở, được tự do xuống trấn buôn bán, thậm chí vài thương đội cứ định kỳ tời bản Giuốc trao đổi hàng hóa, lại có đội sơn binh đã mấy bận đánh bại giặc cướp. Mà không rõ từ khi nào, nhưng tin đồn lan đi rất nhanh khắp các châu, danh tiếng của Nông Mạnh và tình nghĩa của Trần Kính cứ thế âm thầm ngày càng lên cao trong lòng người Tày. Thậm chí nó còn vượt qua sông Kỳ Cùng lan sang bên kia biên giới tới tai người Tráng.

Nông Mạnh vội vàng bước nhanh tới chỗ Chiêu Giang và sơn binh, từ hồi lĩnh quyền chỉ huy sơn binh, Chiêu Giang đề nghị tách hẳn nơi ở của Sơn binh ra khỏi làng để dễ dàng điều động khi cần.

– Người anh em Chiêu Giang, người đấy đâu?

– Hắn ở đây.

Chiêu Giang hơi nghiêng người cho Nông Mạnh thấy Ma Bách Lí đang nằm trên sạp, trừ mặt bị vài vết rách, bắp chân được băng bó thì không thấy vấn đề gì khác. Nông Mạnh cẩn thận quan sát tỉ mỉ quần áo trên người của Bách Lí rồi gật đầu xác nhận:

– Đúng rồi, hắn là người Tráng. Còn là người có địa vị nữa.

Người Tráng và người Tày vốn cùng một gốc, trang phục có nhiều điểm tương đồng, chỉ có vài điểm khác nhau cơ bản là mũ đội đầu và màu sắc trang phục. Người Tày chuộng màu đen thêm khăn hoặc tý họa tiết đỏ còn người Tráng thì nhiều màu hơn.

Chiêu Giang cau mày suy nghĩ chút rồi nói:

– Nông Mạnh, đệ thấy người Tráng bên kia dù có vài bản rất lớn nhưng có vẻ cũng khốn đốn không kém gì chúng ta. Người này khả năng muốn đi tìm giúp đỡ nhưng đệ hơi bất ngờ khi hắn chạy tới phía nam chứ không phải phía bắc.

Nông Mạnh trầm ngâm có chút khó xử nói:

– Đúng thế, chuyện người Tráng bị ảnh hưởng bởi nạn giặc cướp này cũng là điều ta đã biết, vốn trước kia có nạn dân người Tráng chạy xuống đây rồi. Nhưng đây là lần đầu ta thấy người có địa vị bỏ chạy thế này.

Đang dở câu chuyện, Nông Xú hớt hải chạy vào nhà sàn thấy Nông Mạnh và cả Chiêu Giang thì vội vàng báo lại:

– Trưởng làng, Chiêu Giang, người của chúng ta tìm được một người còn sống nữa ở dưới hạ lưu.

Người Tráng vốn cùng một gốc với người Tày-Nùng, phong tục tập quán của họ cũng không khác biệt nhiều. Khi thì họ đứng chung dưới một ngọn cờ như khi chiến đấu dưới vị vua Nùng nổi tiếng Nùng Trí Cao, cũng có khi họ quay sang đối đầu hoặc chẳng can dự hay liên hệ gì với nhau như thời Nguyên tới giờ.

Nạn nhân của đám tàn binh Hồng Cân quân và Đại Hạ không chỉ có người Tày-Nùng mà có cả người Tráng. Tiếng là đất của nhà Minh nhưng sức quản lý của triều đình chưa tới được những vùng này, chưa kể người Tráng xưa nay “khó trị” nên triều đình người Hán ưa dùng chính sách phân hóa, lợi dụng các sắc dân ở đây để họ tự chống lại nhau hơn là hao tốn tiền của để đặt quyền cai trị ở đây. Thời Nguyên, người Miêu từ Hồ Nam, Quý Châu tràn tới càng làm vùng này xáo trộn càng thêm bất ổn. Là nơi rất thích hợp cho những cánh từ tàn quân tới giặc cướp trốn tránh sự truy quét của triều đình.

Ma Bách Lí bị trách nhiệm gánh trên vai thôi thúc giúp hắn mơ hồ tỉnh dậy, dù chưa thể mở mắt nhưng những âm thanh bàn tán xung quanh đã dần lọt vào tai hắn. Hắn có thể nhận ra xung quanh có 3-4 người đang nói chuyện, tất cả đều dùng tiếng Tày. Giọng nói khàn khàn quen thuộc vang lên khiến Ma Bách Lí quyết tâm mở mắt ra. Dáng người cao lớn của Bách Lạc ở ngay trước mắt khiến hắn không tin mình đã tỉnh:

– Ma Bách Lạc? Là ngươi à Bách Lạc.

Tiếng nói yếu ớt của Ma Bách Lí vang lên, Ma Bách Lạc từ ngoài hối hả chạy vào tới mép giường túm tay Bách Lí cười ngây ngốc:

– haha Bách Lí, ngươi tỉnh rồi. Tốt quá rồi.

Ma Bách Lí còn chưa kịp để ý tới vài người khác xung quanh đã xúc động vội vàng hỏi tới:

– Bách Lạc, là ngươi thật? Ngươi thật sự còn sống?

Bách Lạc gật đầu lia lịa chỉ tay về phía sau nói:

– Phải, ta may mắn được họ vớt lên. Chính họ cũng đã cứu ngươi ở cầu khỉ.

Bách Lí hơi nheo mắt nhìn theo hướng chỉ tay của Bách Lạc, thấy 2 người khác trong tầm mắt dù thấy một bóng dáng quen thuộc, vẫn chưa nhận ra ai với ai nhưng hắn vẫn muốn bò dậy nói lời cảm ơn:

– Cảm ơn các vị ân nhân đã giúp đỡ.

Nông Mạnh ngăn hành động của Bách Lí lại nói xen vào:

– Bách Lí, cậu còn yếu cứ nằm đi. Ta là Nông Mạnh, trưởng bản của bản Giuốc. Người cứu cậu là Chiêu Giang.

Đợi Bách Lí nói vài lời cảm ơn với Chiêu Giang xong, Nông Mạnh lại tiếp lời:

– Chuyện bộ tộc của cậu ta đã nghe Bách Lạc nói qua sơ bộ. Cậu là con trai của tộc trưởng Ma Bách Luận, ta biết ông ấy, nói cách khác cậu chính là tộc trưởng tương lai của tộc Ma Bách. Ta muốn nghe trực tiếp từ câu. Các cậu vượt sông là muốn tìm sự giúp đỡ từ bản Giuốc bọn ta?

Bách Lí cố ngồi thẳng dậy, hắn mới khoảng 14 tuổi nhưng ánh mắt kiên định, cho thấy ý chí rất lớn sau dáng người nhỏ bé kia. Bách Lí gật đầu từ tốn nói:

– Trưởng Bản, bọn ta thật sự tới đây để tìm kiếm sự giúp đỡ. Tộc Ma Bách đã tới hồi nguy ngập, bản Giuốc là hi vọng cuối cùng của bọn ta. Mong Nông Mạnh trưởng bản ra tay cứu giúp.

Bách Lí nói xong liền dập đầu sát đất rồi giữ nguyên ở đó, Chiêu Giang nãy giờ để ý tới từng cử chỉ của Bách Lí, khác hẳn với Bách Lạc chân chất cử chỉ vô tư thì Bách Lí lễ giáo hơn nhiều so với một sơn dân. Lần này Nông Mạnh không nâng hắn lên nữa, trầm ngâm một hồi, Nông Mạnh hỏi lại:

– Tại sao cậu lại tìm tới bản Giuốc mà không phải nơi khác? Cậu nghĩ bọn ta đủ khả năng à? Mới gần 2 tháng trước bọn ta cũng đang phải vật lộn không khác gì các cậu, tình hình mới chỉ ổn định lại một chút. Ta không nghĩ mình nên mạo hiểm dẫn người sang bên kia sông để giúp những người mới năm ngoái còn tranh cướp bãi sẵn với bọn ta.

Bách Lạc còn ngỡ ngàng tưởng mọi chuyện đổ bể, hắn định quỳ xuống cầu xin thì Bách Lí ngẩng đầu lên vẫn là ánh mắt kiên định đấy nói rõ ràng:

– “Bởi vì chúng ta cùng chung một gốc, là anh em trong nhà. Bình thường anh em có thể tranh cãi đấu đá lẫn nhau, nhưng tuyệt không được để người ngoài nhúng tay vào, khi người ngoài tới ức hiếp chúng ta, cướp đất của tổ tiên chúng ta, chúng ta phải đoàn kết lại để đánh đuổi bọn chúng” Đấy là lời răn của Vua Nùng vĩ đại để lại cho chúng ta. Nông Mạnh trưởng bản, ta tin vào truyền thống tôn kính tổ tiên của người Tày nên mới tới đây. Tin đồn những toán cướp bị người Tày đánh tan tác đã truyền đi khắp nơi, trong lúc mơ màng ta cũng đã thấy được sự dũng mãnh của trai tráng ở đây. Chỉ cần được giải cứu, tộc Ma Bách nhất định sẽ toàn lực đồng hành cùng bản Giuốc, ta tin chỉ cần đoàn kết lại chúng ta sẽ có đủ khả năng để đối đầu với đám giặc cướp.

Bách Lạc gật đầu xác nhận lia lịa, Nông Mạnh im lặng hồi lâu rồi mới lên tiếng:

– Ta luôn nhớ lời răn của tổ tiên, nhưng bản Giuốc được như hôm nay là nhờ người anh em người Việt giúp đỡ. Hắn không phải người Tày nhưng còn giống người Tày hơn cả người Tày. Nếu giúp các ngươi, rất có thể ta sẽ đem rắc rối tới cho hắn, chuyện này ta không thể quyết định. Chưa kể, ta đã quyết từ nay kể cả con cháu ta sau này, nếu người Việt không bỏ rơi chúng ta thì dù gian khổ cỡ nào chúng ta cũng sẽ quyết không phản bội lại tình cảm này. Giúp các ngươi ta e rằng bản thân không đủ khả năng giữ lời thề này.

Bách Lạc có thể không hiểu ngụ ý trong lời của Nông Mạnh nhưng Bách Lí và Chiêu Giang thì hiểu. Người Tráng hay cả người Tày Nùng xưa nay mỗi khi mạnh lên đều nổi dậy gây rất nhiều phiền phức cho triều đình cả Đại Việt và người Hán. Nông Mạnh e sợ nếu người Tráng và người Tày bắt tay có thể mầm mống tham vọng trong lòng sơn dân hoặc vài bộ tộc lớn có thể dần trỗi dậy, Nông Mạnh không tự tin đủ sức để áp chế những người này, khi chuyện xảy ra sẽ đem tới rắc rối lớn cho Trần Quốc Toản.

Chiêu Giang từng nghe lão Bộc kể rất nhiều về Quốc Toản, bản thân hắn cũng được kế thừa học nghệ của lão Bộc, từng chăm chỉ rèn luyện dưới sự dạy bảo trực tiếp của lão Bộc. Nông Mạnh tự tin bước ra chen ngang câu chuyện chặn lại lời định nói của Bách Lí rồi hỏi:

– Bách Lí, ta có chuyện này muốn hỏi ngươi trước.

Bách Lí nuốt lời định nói với Nông Mạnh ngược vào trong rồi quay sang Chiêu Giang:

– Người anh em Chiêu Giang, người anh em có gì muốn hỏi?

Chiêu Giang bước lại gần Nông Mạnh và Bách Lí rồi cau mày nhìn kỹ mọi biểu cảm của Bách Lí rồi hỏi:

– Từ thời Nguyên, vùng Lĩnh Nam được coi như một tỉnh của nhà Nguyên chứ không phải một thuộc địa. Điều đó cho thấy quan hệ của các ngươi với triều đình đã được củng cố, cho dù nhà Minh đã kế thừa đại thống thì theo lý quan hệ của triều đình với các ngươi vẫn được duy trì mới phải. Bọn ta dù cùng gốc nhưng cách biệt sông núi, đường xá khó đi hơn rất nhiều nếu so với việc tìm đến Phủ Bách Sắc, hoặc ít nhất là châu Tân Dương. Những kẻ gây ra họa này là đám tàn binh của các lộ Hồng Cân quân cũ, cũng là kẻ thù của nhà Minh. Nhẽ ra trong tình thế này ngươi phải tìm đến những thành trấn này nhờ giúp đỡ mới đúng. Vì sao ngươi lại tìm nước xa để cứu lửa gần? Chẳng lẽ, người Minh bỏ rơi người Tráng, để mặc các ngươi sống chết rồi rồi?

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

tro-choi-he-thong-sieu-than-ta-truc-tiep-khoa-lai-hien-thuc
Trò Chơi Hệ Thống Siêu Thần? Ta Trực Tiếp Khóa Lại Hiện Thực!
Tháng 2 1, 2026
thu-do-de-sasuke-otsutsuki-boruto-toc-do-xoat-tat-phong-truyen.jpg
Thu Đồ Đệ Sasuke Ōtsutsuki Boruto Tốc Độ Xoát Tật Phong Truyện
Tháng 2 5, 2026
than-bo-bat-dau-bat-hoang-dung-cung-yeu-nguyet
Thần Bộ! Bắt Đầu Bắt Hoàng Dung Cùng Yêu Nguyệt
Tháng 1 31, 2026
ta-an-cu-dong-cung-thai-tu-phi-nang-hang-dem-den-nha.jpg
Ta! Ẩn Cư Đông Cung, Thái Tử Phi Nàng Hàng Đêm Đến Nhà
Tháng 1 31, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP