Chương 204: Huấn luyện cựu binh.
– Thấy chưa? khi nãy ta chửi các ngươi là lợn có sai không?
Phất tay cho những binh sĩ phía trên trở về hàng, nhìn cảm đám gục đầu xấu hổ, Trần Quốc Toản cho bọn chúng biết hậu quả trước rồi mới nói cho chúng nguyên nhân:
– Biết vì sao cùng ở trong thao trường, cùng là nhà gạch, cùng ngày ngày lao động, tập luyện đổ mồ hôi như nhau, cùng ăn cơm do hỏa đầu nấu nướng mà các ngươi thì người ngợm lở loét, chấy rận bò đầy đầu, đau bụng hòe loạn linh tinh mà những tù binh này không bị không? Nói cho các ngươi biết, tất cả đều tại các ngươi ở bẩn như lợn, nhà cửa như cái chuồng lợn mới thế. Muốn số cho giống người thì thay đổi đi. Lạt La Tạ Đốn đâu?
Lạt La Tạ Đốn bất ngờ khi mình được nêu tên, trong đầu hắn đã nghĩ quả này phải nhường ra chỗ ở cho đám tân binh rồi. Hắn vẫn bước ra thưa:
– Thưa vương gia, có con.
Trần Quốc Toản hắng giọng nói:
– Từ mai, mỗi sáng ngươi dẫn đám doanh trưởng đi kiểm tra nhà ở những tên này cho ta. Cứ lấy nhà của các ngươi ra làm chuẩn, tên nào để nhà cửa bẩn thỉu, rác không dọn, chăn chiếu không gấp, đái ỉa linh tinh cứ ghi hết lại. Một tên bẩn thì phạt cả doanh, một doanh 80 người, cứ một tên vi phạm cả doanh chạy bộ thêm năm dặm. Ngoài ra, lần đầu vi phạm phạt cắt hết thịt cá trong ngày của cả doanh đem tính vào khẩu phần của tù binh, lần sau tái phạm cho cả doanh đi xách phân. Rõ chưa?
Lạt La Tạ Đốn tròn mắt, hắn ấp úng hỏi lại:
– Không phải người muốn thu lại nhà của đám nô tài cho họ ở à?
Trần Quốc Toản cau mày, lấy từ thắt lưng ra cái roi da giao phó:
– Nhà giam của các ngươi thì các ngươi ở, sao phải đưa cho chúng? Cầm lấy, tên nào không nghe ngươi cứ dùng cái này mà quất.
Lạt La Tạ Đốn cười toét miệng vui sướng, chỉ cần không phải mất nhà thì muốn hắn làm gì cũng được. Dùng hai tay nhận roi hắn hồ hởi nhận lời:
– Vâng thưa vương gia, con đã rõ.
Sau này bị một tên tù binh quân Chiêm quản thúc khiến cho đám tân binh bên dưới bất mãn, ánh mắt có chút hận thù của chúng cùng các doanh trưởng đã nói lên tất cả. Lạt La Tạ Đốn vô tư chẳng quan tâm tới vấn đề này, hắn chỉ nhớ lời Quốc Toản dặn.
Trần Quốc Toản nhếch môi hừ lạnh nói với tân binh:
– Sao, bất mãn, không phục vì bị người Chiêm quản thúc tại Đại Việt? Hắn có là tù binh Chiêm Thành thì cũng là người, cũng có máu đỏ như ta, Ngự Thiên được như giờ công sức của bọn hắn không ít đâu. Còn các ngươi cũng là người nhưng đang sống như lợn, muốn bất mãn thì lo mà sống được như hắn đi. Giờ thì cút về, trước khi dọn dẹp xong chỗ ở thì đừng hòng ăn cơm.
– Vâng thưa vương gia.
Tân binh trước sự bảo kê của Trần Quốc Toản cũng chẳng thể làm gì, hơn nữa bản thân chúng cũng quá sợ hai từ ôn dịch. Đều rất tin tưởng lời Trần Quốc Toản nói ra, cả đám đành nhanh bước rời đi, tranh thủ dọn dẹp trước khi trời tối kẻo phải ôm bụng đói mà ngủ thật.
Lạt La Tạ Đốn còn đang thất thần, vì chế độ đẳng cấp ở Chiêm Thành nên chẳng mấy ai coi hắn là người, mạng hắn vốn chẳng đáng giá một xu thì ở đây là tù binh nhưng chưa kể tới người dân trong trang, riêng vị vương gia cao quý kia coi hắn là người, tự so sánh mình với hắn đã đủ khiến tâm hồn hắn như được tưới mát. Nếu trước kia vốn chỉ cảm mến con người ở Ngự Thiên vì hắn được ăn no, có chỗ ăn chỗ ở đàng hoàng, được sống thì giờ hắn hoàn toàn cảm phục vì được coi trọng, được đối xử như con người.
– Ngươi còn đứng đó làm gì? đi kiểm tra đám tân binh đi.
Tiếng Trần Quốc Toản vọng bên tai làm Lạt La Tạ Đốn bừng tỉnh, hắn cười hiền hòa ánh mắt đầy tôn thờ nhìn Quốc Toản như phật sống, hắn nghĩ bản thân sau này chẳng cần thờ cúng vị thần phật nào khác. Lạt La Tạ Đốn rối rít đáp:
– Vâng, con nhớ lời người dặn rồi. Vương gia cứ yên tâm giao cho con, con sẽ làm thật tốt.
Nhìn Lạt La Tạ Đốn hăm hở rời đi, Trần Quốc Toản cười lên vui vẻ. Sau những tranh đấu quyền mưu mệt mỏi, hắn chỉ muốn xung quanh mình toàn những những người thật thà, đơn giản như Tạ Đốn. Hắn lại càng nhớ tới năm xưa cùng đám bạn như Đặng Văn Thiết, Tiểu Bảo, Tiểu Sửu cùng lớn lên cùng phá phách xóm làng vui biết bao nhiêu.
Bùi Triều thở hồng hộc chạy tới cắt ngang niềm vui của Quốc Toản, hắn lại nghiêm mặt:
– Bùi Triều, quản quân không nghiêm, phạt 20 quân côn, tước bổng lộc 1 tháng, trước khi tân binh quay lại nề nếp cấm rời thao trường. Ngươi phục không?
Bùi Triều chạy một mạch từ ngoài bến cảng về đây, mặt tái nhợt vì mệt, quỳ một gối dưới đất hắn cố điều hòa hơi thở nói:
– Con biết tội, con cam tâm chịu phạt. Tạ ơn cậu chủ khoan hồng.
Trần Quốc Toản quay lại nhìn hắn vẫn nghiêm mặt nhắc nhở:
– Tốt, Bùi Triều, quá sa đà vào ổ ôn nhu không tốt cho ngươi. Thời gian này ở lại thao trường suy nghĩ cho thấu đáo. Lê Văn Dần, lôi hắn đi.
– Vâng thưa cậu chủ.
Lê Văn Dần ở phía sau hô lớn rồi bước lên trước mặt dẫn Bùi Triều rời đi. Với tính không biết nể nang của Lê Văn Dần, 20 quân côn này đủ cho Bùi Triều nằm sấp phơi mông 3 ngày. Tên này từ hồi cưới vợ, ngày ngày “hành sự” mà xao nhãng việc quân, Trần Quốc Toản nhân đây cho hắn thời gian để tỉnh ngộ trước khi mọi việc đi quá xa.
Mọi chuyện xong xuôi, Trần Quốc Toản để lại cả khu doanh trại tán loạn lên ngựa thong dong rời đi, hắn muốn vừa có yên tĩnh để nghĩ về bố trí sắp tới vừa đi xem qua tình hình cuộc đấu của đám Bh’riu Liêng tới đâu rồi.
Cựu binh cũng vừa xong buổi huấn luyện cũng tò mò tới bìa rừng nhỏ xem, nhiều người còn đang xúm vào một chỗ bàn tán to nhỏ. Trần Quốc Toản từ đâu thò đầu vào hỏi:
– Có chuyện gì hay à?
Đám cựu binh không quá rụt rè trước mặt Trần Quốc Toản, họ đều hiểu tính của cậu chủ, khi bình thường rất xuề xòa không câu lệ tiểu tiết. Các cựu binh chỉ chắp tay hơi cúi chào chứ không cần quỳ mọp như bình dân khác khi thấy một vị vương gia:
– Cậu chủ.
– Cậu chủ.
Trần Quốc Toản phẩy phẩy tay ý muốn bỏ qua mấy câu chào rồi hỏi lại:
– Sao thế? có người bị hai tên kia hạ rồi à? Bị hạ thế nào?
Nghe thế thì hai tên cựu binh mặt bôi chút bùn, mặc vải bố nâu xụ mặt bước ra, một tên bước lên trước chắp tay, giọng nói vẫn có chút bực bội không phục báo cáo:
– Bẩm cậu chủ, đúng ạ. Con bị trước, hai tên quái quỷ kia giao hẹn bị gai rừng có vết sơn cào xước là chết, con bất cẩn bị một cái cào vào bắp tay. Cậu chủ xem, vết xước bé tý thế này mà cũng tính.
Cựu binh vạch tay đáo để lộ một vệt sơn mảnh chỉ dài khoảng 2 đốt ngón tay trên bắp tay chắc nịch, Trần Quốc Toản mỉm cười, chưa nhận xét vội, hứng thú quay sang người còn lại hỏi:
– Còn ngươi thì sao? “Chết” thế nào?
Tên cựu binh còn lại bước lên, dơ lên một cái gai nhọn như cây kim bất mãn nói:
– Cậu chủ, con bị cái này cắm vào cổ. Chỉ như con kiến cắn, thế mà cũng tính là chết ạ?
Trần Quốc Toản ngửa cổ cười lớn rồi mới nhận xét:
– Đúng thế, 2 ngươi đều “chết” không sai đâu. Có thể các ngươi bất mãn không phục nhưng sơn dân là những người rất giỏi dùng bẫy và độc, chỉ vết xước nhỏ cũng đủ lấy mạng người rồi. Không đau như bị đao đâm kiếm chém nhưng chắc chắn là chết.
Rồi Quốc Toản lại khoát tay chỉ một vòng nói:
– Các ngươi may mắn đấy, có hai tên kia ở đây thì tranh thủ mà học, tương lai chúng ta sẽ chiến đấu trong rừng núi rất nhiều. Trong rừng có muôn vàn cách chết mà ta cũng không thể biết hết được, những thứ học được hôm nay mai sau sẽ cứu các ngươi một mạng. Nghe câu hổ xuống đồng bằng chó bắt nạt chưa? Nói thế không phải để bảo các ngươi kém cỏi. Khi nãy các ngươi có thể thấy 2 tên kia ở trong đội hình đánh nhau chỉ như trâu húc bờ tường, đợi đến lúc kiệt sức thì một đao là giết được. Nhưng vào rừng thì khác, bọn chúng sẽ phát huy được mọi khả năng của mình. Đấy là sở trường, sở đoản của mỗi người là vậy. Các ngươi cũng thế, những thứ khác có thể hơn đứt sơn dân nhưng riêng về sơn chiến thì cần học hỏi họ nhiều. Cố gắng lên.
Đám cựu binh rất tin tưởng vào lời nói của Trần Quốc Toản, nếu hắn đã nói chết thì là chết, không ai dám nghi ngờ nữa. Cả đám trở lại với vẻ kiên định đáp:
– Vâng thưa cậu chủ. Chúng con sẽ cố học hỏi hai tên đó.
– Cậu chủ.
Đang ồn ào với đám cựu binh, thì lão Lưu quản gia đã lẳng lặng đi tới sau lưng từ bao giờ khiến Trần Quốc Toản cũng phải giật mình quay lại hỏi:
– Lưu quản gia? sao hôm nay lão lại tới đây, có chuyện gấp tìm ta à?
Lưu quản gia chắp tay khum người nói:
– Bẩm cậu chủ, trời sắp tối mà chưa thấy cậu về, có vài chuyện lão cần thưa với cậu chủ gấp để kịp gửi hồi âm cho các phân hiệu và vương phủ ở kinh thành. Vì thế lão phải tới đây tìm cậu chủ.
Trần Quốc Toản bình thường chỉ luyện tập buổi sáng sớm, rồi về thư phòng làm việc, đọc văn thư các nơi gửi về, cuối ngày mới tập tại vương phủ tiếp. Hôm nay có tập đánh trận giả, lại thêm đống thứ nên hắn đã giành cả ngày ngoài thao trường rồi. Quốc Toản gãi gãi đầu rồi chỉ tay về phía cổng thao trường nói:
– Ồ thế à, lão Lưu, có chuyện gì chúng ta vừa đi vừa nói.
Đi theo Trần Quốc Toản, rời khỏi chỗ ồn ào rồi lão Lưu quản gia bắt đầu mở lời:
– Cậu chủ, đầu tiên là chỗ Đinh Mãi có gửi thư về hỏi. Cậu Chiêu Giang gần đây đang yêu cầu rất nhiều nỏ, tên và cả thêm 300 bộ giáo mác nữa, phân hiệu của chúng ta ở Lạng Sơn cung cấp không đủ. Đinh Mãi muốn hỏi cậu chủ có cấp đủ cho cậu Chiêu Giang hay không?
Trần Quốc Toản gãi gãi cằm suy nghĩ một lúc rồi nói:
– Hẳn là Đinh Mãi lo sơn dân được cấp quá nhiều vũ khí sẽ quá mạnh, khó kiểm soát sợ có rủi ro về sau. Gửi thư về hỏi chỉ là cái cớ thôi, hắn muốn cảnh báo ta cân nhắc. Nhưng không sao, ta hiểu Chiêu Giang, hẳn là hắn muốn đánh mạnh hơn, cụ thể thì chắc hắn sẽ báo ta sớm thôi. Lão bảo với Đinh Mãi cứ cấp mọi thứ theo yêu cầu của Chiêu Giang. Nếu thiếu thì bảo chỗ Nguyễn Nạp Hòa cho vay tạm, triều đình sẽ bổ sung sau.
– Vâng thưa cậu chủ. Còn chuyện thứ 2 là phân hiệu ở Vạn Ninh báo về, các cửa hiệu dưới danh Trưởng Tôn Hào tiếp tục thu mua lượng lớn trà, lụa và rất cần lương thực. Việc thu mua nhiều thế đã đẩy giá của những thứ này ở một dải Vạn Ninh, Vân Đồn tăng thêm 3 phần. Các phân hiệu muốn hỏi cậu chủ xem có tiếp tục cung cấp cho các hiệu buôn của Trưởng Tôn Hào không?
Cái này thì không cần nghĩ, Trần Quốc Toản đáp luôn:
– Có, trừ lương thực ra thì cứ tiếp tục cấp cho hắn. Lương thực thì báo phân hiệu ở Vạn Ninh tìm cách thu mua qua mấy tay buôn lậu phía bắc để bổ sung thêm hàng. Tốn tiền tý cũng được, cứ tiếp tục dồn hàng cho hiệu buôn của Trưởng Tôn Hào.
– Vâng thưa cậu chủ. Còn chuyện cuối cùng, Vương phi bảo cậu đầu tháng 12 sẽ làm lễ cưới, vương phi cùng cụ Thiết, cả thiếu phu nhân sẽ chờ lão Chiêu Dật xuống Thăng Long rồi cùng đi thuyền về đây. Chỉ có Tiểu Đào và Trần Đình Thâm được về trước cho kịp buổi khai giảng Bình Dân viện. Vương phi bảo người chuẩn bị sẵn sàng, thuyền cập bến là dẫn dâu luôn.
Trần Quốc Toản cười tươi có chút ngại ngại nói:
– Thế là coi như mẹ ta đi đón dâu cho ta luôn à? Còn tận hơn tháng nữa, ta thấy nhớ họ rồi. Chuyện này đành nhờ Lưu quản gia vậy, cần làm gì thì lão cứ làm nhé.
– Vâng, lão đã rõ. Thưa cậu chủ, lão xin phép về trước để gửi hồi đáp cho kịp.