Chương 203: Hòe loạn.
– Mẹ cái lũ bẩn như lợn. Đây là doanh trại hay là chuồng lợn.
Trần Quốc Toản mặt đỏ như gấc, bức bội đạp bung cánh cửa đi ra quát lớn khiến xung quanh mặt mũi xám ngoét. Lê Văn Dần mấy tháng mới trở về, qua nhìn chỗ ở của tân binh hắn cũng không khỏi cau mày nhăn mũi khó chịu.
Đã cất công xây nhà gạch hẳn hoi cho chỗ ở tươm tất mà cảnh tượng bên trong khiến bọn hắn không thể chấp nhận được. Trong nhà, chăn chiếu vứt lộn bậy, cái cuốn cái không, đồ gì cũng dập vào góc tường. Quần áo bẩn vứt la liệt, lá cây, rác rủng ngập mặt đất. Mùi hôi thối của một đám đực rựa ở với nhau không ngửi nổi. Lật tấm chiếu lên mấy con rệp, gián chạy túa ra cả đàn.
Bên ngoài nước non đọng thành vũng nhầy nhụa, vài chỗ khai mù chẳng nói cũng biết đám binh sĩ lại bạ đâu đái đấy.
Vốn từng trải qua dịch bệnh bùng phát trong quân thời chống giặc Thát, được thần y Lê Thị Liên cứu chữa rồi nói cho Trần Quốc Toản mới biết tất cả dịch bệnh có 8 phần là do thói quen vệ sinh, ăn ở mà thành. Vì thế Hoài Văn quân và cả toàn Hoài Văn vương phủ rất coi trọng vấn đề này. Tân binh hồi đầu mới tuyển về được rèn kỷ luật rất kỹ, chỗ ăn chỗ ở không thành vấn đề. Nhưng qua mấy đợt tuyển quân ồ ạt cấp bách, cứ huấn luyện xong là được thuyên chuyển đi nên có vẻ đám tân binh cũng chẳng tha thiết dọn dẹp chỗ ở nữa, đầu tên nào cũng nghĩ dọn làm gì khi vài tháng nữa là chuyển đi rồi, để đứa sau đến ở tự dọn lấy.
Trần Quốc Toản mắt tóe lửa nhìn vài tên doanh trưởng xung quanh quát:
– Gõ kẻng, chạy đi gọi hết đám tân binh về đây cho ta.
– Vâng thưa vương gia.
Trần Quốc Toản bình thường có thể rất hòa ái dễ gần, nhưng khi tới chuyện nghiêm túc thì một câu cũng đừng đùa, để hắn nổi điên thì to chuyện. Đám doanh trưởng mặt xám ngoét run lẩy bẩy cuống cuồng chạy đi.
Đám tân binh còn chưa chạy hết 2 vòng thao trường như giao hẹn mà chân đã nhấc lên chẳng nổi. “Keeng Keeng” tiếng kẻng nổi lên dồn dập khiến bọn chúng nghi hoặc không rõ có chuyện gì, nên vẫn uể oải dần di chuyển về nơi phát ra tiếng kẻng.
Đám doanh trưởng hùng hục chạy tới, thở còn chẳng kịp, nói chẳng nổi, bọn hắn thà để dành hơi đá đít thúc đám tân binh mau chóng chạy về còn hơn.
700 tân binh sau hai khắc thì cũng miễn cưỡng thành đội ngũ, tận mắt thấy Trần Quốc Toản thái độ khác hẳn thường ngày thì cũng biết lớn chuyện. Chưa biết chuyện gì nhưng bọn chúng cũng biết tự giác đứng yên chờ đợi.
Trần Quốc Toản nóng ruột đi đi lại lại nghiến răng lẩm bẩm thành tiếng:
– Một lũ bẩn như lợn, nhà cửa như cái chuồng lợn. Mẹ nó, phí tiền phí của vì cái lũ lợn này, lẽ ra nên dựng chuồng cỏ cho chúng ở.
Tiếng thì thầm trong cổ họng nhưng cũng đủ cho vài tên đầu hàng nghe thấy, vài tên biết nguyên nhân thì có tên xấu hổ, có tên dửng dưng không biết vì sao vương gia giận. Ở đâu bọn hắn chả ở như thế, tùy tùy tiện tiện quen rồi cũng chẳng có vấn đề, có chỗ ngủ, ăn no bụng là được.
Trần Quốc Toản bực mình muốn quát chửi nhưng chưa biết phải làm sao để nói cho đám tân binh này thủng được, làm sao để chúng biết việc này quan trọng thế nào mà không cần nói nhiều. Đang bí thì thấy vài tù binh người Chiêm ở xa xa, hắn dừng lại nói với một thân binh:
– Chạy ra bình dân viện, gọi tên Lạt Na Tạ Đốn về đây cho ta.
– Vâng thưa cậu chủ.
Tên thân binh nhảy lên ngựa vừa chạy đi, Trần Quốc Toản quay xuống nhìn đám tân binh quát:
– Nói với đám lợn các ngươi chỉ tổ phí lời. Đi theo ta, mở to cái mắt ra mà nhìn cho rõ.
Nói xong, Trần Quốc Toản liền rời đi, kéo theo cả đoàn tân binh rầm rộ đi về phía nhà tù giam đám tù binh người Chiêm.
Tới gần nhà tù, không khí đã khác hẳn. Không còn mùi khai khăm khẳm, chẳng còn lá cây đầy đất, cũng chẳng còn vũng bùn nhớp nhác. Trần Quốc Toản rất hài lòng, quay lại nhìn đám tân binh lại cau mày vào quát:
– Đám lợn các ngươi xếp thành hàng, tuần tự đi vào trong, ngó đầu vào nhìn trong nhà của tù binh Chiêm Thành. Tự nhìn rồi so sánh xem, ta nói nhà của các ngươi là chuồng lợn, các ngươi là lợn có sai không. Mở to mắt nhìn cho kỹ vào.
Với những tù binh Chiêm Thành, phần nhiều xuất thân từ dân đen, là đẳng áp chót ở Chiêm Thành, cả đời họ chưa từng biết tới mùi ở trong nhà gạch bao giờ. Cuộc sống của họ trước giờ chỉ quanh quẩn trong nhà tranh, vách đất hay những gian nhà kho lụp xụp của địa chủ, tăng nữ. Thế nên ngay từ khi được ở trong nhà giam được xây bằng gạch dù đơn giản nhưng cũng như mơ với những tù binh này.
Mấy tháng giời sống trong những gian nhà giam này, nhiều tù binh dần coi đây như nhà, lại được yêu cầu giữ vệ sinh ngay từ những ngày đầu nên họ đều đã vào nề nếp. Làm việc không bị đánh đập, được ăn no, ốm được khám chữa, ở nhà gạch, không bị kìm kẹp quá đà khiến những tù binh có tính tự giác rất cao. Phòng ai người ấy ở nên không có chuyện đùn lại rác cho người sau tới dọn như đám tân binh. Nhiều tù binh còn coi trọng gian nhà giam còn hơn chính bản thân mình, người ngợm có thể bẩn chứ họ không muốn những viên gạch trong nhà phải dính bùn đất.
Như Lạt La Tạ Đốn, gian của hắn nổi tiếng là gian sạch nhất ở đây, phòng giam hơn 10 người, chỉ cần có tên làm làm bẩn tường mà không chịu lau nhanh hắn sẽ dùng mặt tên đấy làm rẻ lau luôn.
Phòng rất sạch, chẳng có tý rác, đồ đạc cất gọn gàng, không bị cái mùi ẩm mốc, khăm khẳm thối như phía trại của đám tân binh. Chiếu chăn gấp gọn ngay ngắn, vài tên kỹ tính đi làm tiện mót được ít tre nứa còn tự làm cho mình cái sạp tre để nằm.
Tân Binh xếp hàng dài dằng dặc lần lượt đi hết khu trại giam xây hình chữ U như đàn kiến. Nhiều tên gãi đầu xấu hổ, nhiều tên xuýt xoa thấy nhà giam còn sạch hơn cả mụ vợ nhà hắn dọn dẹp. Nhưng cũng có vài tên chưa vợ chưa con, mặt cứ trơ trơ không quan tâm mấy, bọn hắn chẳng hiểu được ý nghĩa của ở sạch là thế nào, dù tay thì đang gãi xoành xoạch bên sườn.
Lạt La Tạ Đốn về đến nơi, thấy tân binh đang lần lượt đi xem từng gian phòng, hắn còn lo lắng căn nhà giam của mình sẽ bị tân binh chiếm mất. Mấy lần thấy bàn chân bẩn thỉu của tân binh dẫm lên bậu cửa hắn cũng không còn tâm trí để bực bội, thường ngày có tên tù binh nào mà thế thì hắn cho ăn đòn rồi.
Đợi cuộc hành quân tham quan kết thúc, tân binh trở lại về hàng, Trần Quốc Toản lại bước lên trước nhưng không nói với tân binh vội mà quay ra gọi Lạt La Tạ Đốn:
– Tạ Đốn, ngươi lên đây.
Lạt La Tạ Đốn bình thường rất bạo, nhưng hôm nay trước mặt đông người hắn có chút rụt rè bước lên tới gần Trần Quốc Toản.
– Dạ, có con.
– Ừm, tốt lắm. Tạ Đốn, ngươi ở trong nhà giam này được bao lâu rồi?
Ngày chuyển vào nhà gạch này là ngày trọng đại với Tạ Đốn, hắn không nghĩ gì nhiều mà đáp:
– Bẩm vương gia, con ở đây được 6 tháng lẻ 9 ngày rồi ạ.
Trần Quốc Toản lại vỗ vai hắn một cái cho hắn thêm tự tin khen ngợi:
– Tốt lắm, Tạ Đốn, ta có vài câu hỏi muốn hỏi ngươi. Chờ chút.
Trần Quốc Toản khẽ lia mắt nhìn đám tân binh đang ngồi khoanh chân bên dưới rồi chỉ vào một tên tân binh gọi:
– Ngươi, lên đây.
– Vâng.
Đợi tên tân binh chạy tới trước mình 5 bước Trần Quốc Toản ra hiệu cho hắn dừng lại rồi ra lệnh:
– Được rồi, đứng đó vạch áo lên, quay người xuống dưới cho tất cả cùng nhìn. Tạ Đốn, ta hỏi ngươi, 6 tháng qua ngươi có bao giờ bị như tên kia không?
Tạ Đốn chăm chú nhìn vào người tên tân binh vừa vén áo lên, trên người chi chít vết mẩn đỏ, lở loét do bị ngứa, gãi nhiều mà toét ra. Tưởng gì chứ ngày xưa hắn bị suốt, có điều giờ không thấy bị nữa. Tạ Đốn thật thà lắc đầu đáp:
– Vương gia, ngày trước con cũng hay bị ngứa thế này, nhưng giờ thì không bị nữa.
Nói rồi hắn lại vén áo lên cho Trần Quốc Toản thấy hắn không nói dối. Bên dưới bắt đầu chỉ chỏ có tiếng xì xầm bàn tán nhiều hơn. Trần Quốc Toản nhếch môi cười hài lòng gật đầu:
– Tốt, tiếp, ngươi lên đây.
Trần Quốc Toản lại chỉ vào một tên tân binh tóc tai bù xù khác gọi, đợi hắn lên tới gần nhìn rõ mấy con rận bò lổm ngổm trên đầu rồi quay ra hỏi Tạ Đốn:
– Tạ Đốn, thế trên đầu ngươi có mấy con chấy rận đang hành quân thế kia không?
Nghĩ thôi da đầu hắn đã nhớ lại cảm giác ngứa ngứa ngày trước, Tạ Đốn liền lắc đầu ùng ục đáp:
– Không, giờ con không bị nữa.
– Tốt, tới ngươi, tiến lên đây.
Trần Quốc Toản lại chỉ một tên tân binh mặt xám bợt, thở thoi thóp, chẳng nói cũng biết tên này đang bệnh, đợi hắn lên đứng cùng 2 tên đang gục đầu xấu hổ kia mới hỏi:
– Ngươi qua nay có bị Hòe Loạn không?
“hahaha” đám tân binh bên dưới bỗng phì cười vì cái từ hòe loạn (tiêu chảy) nhưng trước cái lườm của Trần Quốc Toản cả đám lại bặm môi im lặng. Chúng không biết sự nghiêm trọng của bệnh này.
Tên tân binh mặt đỏ như gấc nói lí nhí gì đó nghe không rõ, Trần Quốc Toản định đá đít cho hắn một cái bắt nói lớn hơn nhưng tự nhiên nghĩ tới hòe loạn lại thu chân lại, gằn giọng hỏi:
– Nói lớn lên, giấu giếm cái gì? Không nói ra để ôn dịch bùng phát có khi chết cả lút bây giờ.
Nhắc tới ôn dịch làm gần nghìn con người ngồi đấy lặng người, mặt xanh như đít nhái. Cái từ ôn dịch qua lời truyền miệng của người già quá ám ảnh, trong lịch sử có những trận ôn dịch càn quét cả làng, cả phủ chẳng còn mấy người sống sót. Đám tân binh nuốt khan cái ực căng thẳng chờ đợi tên tân binh đang run như cầy sấy kia trả lời. Hắn mếu máo run rẩy quỳ thụp xuống muốn khóc:
– Đúng ạ, từ hôm qua tới này đúng là con bị Hòe Loạn. Vương gia, con sẽ chết ạ, con dính ôn dịch rồi à?
Bên dưới nghe thế thì nhốn nháo, vài tên bất giác lùi lại hoảng loạn muốn bỏ chạy. Tình hình bỗng chốc như sắp mất kiểm soát. Trần Quốc Toản bực bội vơ lấy cái kẻng gõ inh ỏi rồi hét lên:
– Câm mồm, ta đứng ở đây còn không sợ, các ngươi chạy cái gì?
Bên dưới thấy Trần Quốc Toản thân là vương gia cao quý còn không một chút né tránh thì cũng tạm yên tâm rồi ổn định lại. Trần Quốc Toản hắng giọng trấn an tên tân binh:
– Yên tâm, ngươi mới chỉ bị hòe loạn thôi, may mà phát hiện kịp thời nên chưa bùng phát thành ôn dịch. Tý nữa uống thuốc là sẽ khỏi. Tất cả các ngươi cũng thế, bất kể có bị hay không bị hòe loạn đều phải uống thuốc. Còn ngươi Tạ Đốn, các ngươi có bị hòe loạn không?
Tạ Đốn lại lắc đầu ùng ục, hắn không muốn dính dáng gì tới bệnh này. Ngay xưa mỗi lần bị người cứ lả đi mê man, may sao mà không chết:
– Không, con không còn bị nữa. Từ hồi ở đây con không bị nữa.