Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
sieu-cap-tam-bao-nghi.jpg

Siêu Cấp Tầm Bảo Nghi

Tháng 1 23, 2025
Chương 4992. Để hết thảy quy về quá khứ, để hết thảy quy về bình thường Chương 4991. Người áo đen âm mưu
dau-la-cuop-mat-chu-truc-thanh-thanh-lap-thien-su-hoc-vien.jpg

Đấu La: Cướp Mất Chu Trúc Thanh, Thành Lập Thiên Sứ Học Viện

Tháng 2 24, 2025
Chương 353. Đại kết cục Chương 352. Thần Giới đại chiến (4)
kinh-tieu

Kinh Tiêu

Tháng 2 7, 2026
Chương 947: đại phồn như giản, kiếm ra như hồng Chương 946: Kinh Tiêu kiếm bên dưới, chúng sinh bình đẳng
mot-dau-ten-la-vuong-my-cuc-cho-vay-ma-lai-tu-tien.jpg

Một Đầu Tên Là Vương Mỹ Cúc Chó Vậy Mà Lại Tu Tiên

Tháng 2 5, 2026
Chương 373: người cự tuyệt Chương 372: đại hỗn chiến
truong-sinh-van-co-cau-tai-thien-lao-lam-nguc-tot.jpg

Trường Sinh Vạn Cổ: Cẩu Tại Thiên Lao Làm Ngục Tốt

Tháng 2 27, 2025
Chương 499. Đại kết cục Chương 498. Huynh trưởng ngựa võ
toi-cuong-internet-than-hao.jpg

Tối Cường Internet Thần Hào

Tháng 2 1, 2025
Chương 363. Ta nguyện ý Chương 362. Sau cùng mệnh lệnh
tim-tien-ta-chinh-la-tien.jpg

Tìm Tiên? Ta Chính Là Tiên!

Tháng 2 1, 2026
Chương 277: Thiên Đình cùng Địa Phủ ( hết trọn bộ! )(2) Chương 277: Thiên Đình cùng Địa Phủ ( hết trọn bộ! )(1)
Trọng Sinh Chi Toàn Diện Phục Hưng

Cái Này Hải Quân Được A, Hắn Thực Có Can Đảm Giết Râu Trắng!

Tháng 1 16, 2025
Chương 9. Phiên ngoại chương cuối nhất: Hải quân Chương 8. Phiên ngoại 8: Mũ rơm đoàn
  1. Đông A Tái Khởi
  2. Chương 202: Huấn luyện tân binh 3.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 202: Huấn luyện tân binh 3.

Bh’riu Liêng và Pơ Loong Đắc đưa mắt nhìn nhau, trong lòng cả 2 tên vẫn còn bị ám ảnh bởi hình ảnh quân Chiêm yếu gà sau khi kết đội hình thì bọn hắn không sao đánh nổi. Cả hai tên muốn tìm cách học được những thứ này để tương lai có thể quay lại đối phó với quân Chiêm. Bh’riu Liêng cau mày nói:

– Nếu không học được cái này, tương lai có chiến tranh với quân Chiêm thì ngươi bảo bọn ta phải làm sao? Chẳng lẽ lại bỏ chạy.

Trần Quốc Toản vỗ tay cái bốp hơi nghệt mặt ra khó xử nói:

– Đánh không được thì chạy, bỏ chạy có sao đâu, quan trọng là con người còn sống. Núi rừng là nhà của các ngươi, sơn dân ở trong rừng thì đâu chẳng là nhà. Các ngươi cứ ngày ngày quấy nhiễu, đợi quân Chiêm mệt mỏi kiệt quệ thì quay lại đánh, ta đảm bảo bọn chúng sẽ toi đời. Các ngươi không biết, bọn ta năm xưa 3 lần đánh giặc Thát cũng đều bỏ Thăng Long, bỏ nhà cửa để chạy đấy thôi, sau cùng người chiến thắng vẫn là bọn ta. Đuổi quân giặc đi rồi bọn ta lại quay về xây dựng quê hương. Quan trọng là con người còn, là dân tộc còn. Các ngươi có hiểu không?

Bh’riu Liêng đần mặt nhìn Quốc Toản không hiểu, Pơ Loong Đắc cau mày nói ra thứ bọn hắn quan tâm nhất:

– Nhưng bọn ta không muốn phải bỏ đất đai của tổ tiên để chạy.

Trần Quốc Toản vỗ trán kêu khổ, hắn đã giải thích mấy lần cho 2 tên này rồi nhưng nói kiểu gì cũng không được. Hai tên này cứ đâm đầu vào đòi học trận pháp, đến nay ăn quả đắng rồi mà vẫn chưa chịu tỉnh ra. Trần Quốc Toản như nghĩ ra gì đó, hắn hô “a” lên một tiếng lớn rồi nói:

– Thế thì các ngươi tập trung vào sở trường của mình nhưng đông người hơn, trang bị tốt hơn hoặc ít nhất là bằng bọn chúng, dọc đường quấy phá, đánh nhiều hơn, không đánh trực diện, đợi chúng mệt mỏi làm một đòn đau là được rồi.

Pơ Loong Đắc, Bh’riu Liêng mặt đần thối nhìn Trần Quốc Toản không hiểu nổi những gì hắn nói nãy giờ.

– Nói nhiều các ngươi không hiểu, thế thì cứ trực tiếp đánh đi. Lê Văn Dần?

Lê Văn Dần ở bên cạnh bước ra chắp tay hô lớn:

– Có thuộc hạ.

Trần Quốc Toản chỉ tay về phía cánh rừng nhỏ trong góc thao trường nói:

– Ngươi chọn ra 10 người giỏi sơn chiến, đấu với 2 tên này. Chiến trường là cánh rừng đằng kia, nhiệm vụ là trước trưa ngày mai phải tiến tới chiếm được căn chòi ở trung tâm cánh rừng. Không chiếm được hay quá trưa mai mà chưa chiếm được đều tính là thua. Hai canh giờ sau xuất phát.

– Tuân lệnh cậu chủ.

Lê Văn Dần chắp tay hô lớn nhận lệnh rồi quay đi điểm người thực hiện nhiệm vụ. Trần Quốc Toản quay lại nói với 2 tên Bh’riu Liêng và Pơ Loong Đắc khiêu khích:

– Bh’riu Liêng, Pơ Loong Đắc hai ngươi ở phe đối diện, phải ngăn không cho những binh sĩ kia tới được căn chòi. Trang bị tự chọn, nửa canh giờ sau xuất phát cho các ngươi thời gian làm quen cánh rừng. Thế nào? Còn sức đánh trận nữa không?

Bh’riu Liêng khóe môi hơi giật giật, đánh nhau trong rừng hắn sợ quái gì, trong rừng hắn đánh ngày này sang tháng nọ cũng được. Hắn cười gằn thách thức:

– Không cần 2 canh giờ, để đám kia một canh giờ sau xuất phát là được.

Nói xong, Bh’riu Liêng cùng Pơ Loong Đắc liền chạy đi chuẩn bị những thứ cần thiết. Nhìn hai tên hăm hở rời đi, Trần Quốc Toản có chút hi vọng thuyết phục được 2 tên này thay đổi suy nghĩ. Nếu có thể cho 2 tên này thấy được những cái hay ở Đại Việt, tương lai tin rằng sẽ rất có ích cho kế hoạch nam tiến của Đại Việt. Thấy Lê Văn Dần đã chọn xong người, Trần Quốc Toản cất tiếng gọi:

– Lê Văn Dần.

Lê Văn Dần nghe tiếng gọi thì bước nhanh tới thưa lễ phép:

– Cậu chủ gọi con.

Trần Quốc Toản gật đầu, chắp tay sau mông quay đi vừa đi vừa nói:

– Theo ta, lâu rồi không nói chuyện với ngươi. Chúng ta vừa đi vừa nói.

Bước lên tường lũy của thao trường, trên này ít người hơn Trần Quốc Toản dần mở lời:

– Dần này, nghe nói ngươi sắp có đứa thứ 2?

Nói tới con cái, Lê Văn Dần không giấu được vẻ hạnh phúc trên mặt, từ hồi được thăng lên làm chỉ huy, dù hay phải đi xa nhà nhưng lương bổng của hắn lại cao hơn nhiều, việc đồng áng cũng được vương phủ cho người hỗ trợ nên hắn chẳng có gì phải bận tâm nhiều, cuộc sống thậm chí ngày càng tốt hơn. Lê Văn Dần mỉm cười thưa:

– Bẩm cậu chủ, trộm vía vợ con bầu được 6 tháng, cũng sắp sinh rồi ạ.

Trần Quốc Toản gật đầu khen:

– Ngươi thật may mắn. Đứa bé thứ 2 chắc chắn cũng sẽ khỏe mạnh như trâu giống cha nó.

Lê Văn Dần cười rất hiền đáp:

– Cảm ơn vương gia đã có lời chúc. Con cũng chỉ mong thế.

Trần Quốc Toản tắt nụ cười trên môi, nhìn ra xa xa cánh đồng trơ gốc rạ bên dưới trầm tư nói:

– Dần này, ngươi là chỉ huy thì cũng biết chuyện chúng ta đang làm ở Hóa châu?

Lê Văn Dần chỉ gật đầu ra vẻ đã biết, để Trần Quốc Toản tiếp tục nói mà không phải dừng lại.

– Quân số ở Hóa châu hiện tại đã đạt tới gần 7000 quân, đường xá xa xôi, đây đã tới ngưỡng hậu cần của vương phủ có thể chu cấp. Hiện giờ muốn tăng quân số ở đây thì chỉ còn cách Hóa châu phải tự túc được một phần quân lương, muốn thế phải di dân khai hoang Hóa Châu, nhưng đấy là chuyện vài năm nữa mới có thể thành. Chúng ta không thế rầm rộ tiếp tế Hóa châu hơn nữa. Lương chở tới Hóa châu không đủ, lương cũng không thể chở tới bao nào ăn hết bao đó được, phải có kho dự trữ quân lương đủ để phòng tai họa, đủ để sau này cho đại quân ở bắc vào dùng. Chính thế mà Hóa châu hiện giờ không thể tăng quân. Trước kia thì không sao, nhưng giờ có thêm làng Hoài, chúng ta cũng không thể tự bỏ chi phí ra nuôi mấy vạn quân được.

Trần Quốc Toản quay lại nhìn Lê Văn Dần đang chăm chú nghe từng lời nói tiếp:

– Khoảng nửa năm nữa ta dự định mượn tay triều đình thành lập thêm 2 quân mới quân số khoảng 1 vạn, nơi đóng quân dự định mà ta muốn là ở châu Hà Hoa lộ Nghệ An (Nay là huyện Kỳ Anh tỉnh Hà Tĩnh). Đây là vị trí tốt nhất để phục vụ cho những kế hoạch trong tương lai của chúng ta. Nhưng vấn đề là ta không thể trực tiếp chỉ huy cánh quân này, cũng không thể tin tưởng để người ngoài chỉ huy. Chuyện này ta muốn giao phó cho ngươi.

Lê Văn Dần rất lâu rồi mới thấy căng thẳng và lo lắng thế này, hắn vội chắp tay thành khẩn nói:

– Cậu chủ, được cậu chủ coi trọng là vinh hạnh, là phúc ba đời của con. Việc cậu giao con cũng không dám từ nhưng cậu chủ, con sợ mình không gánh vác nổi trách nhiệm này. Chỉ huy các huynh đệ trong Hoài Văn quân còn dễ, con tối đa tới giờ mới chỉ dẫn 300 huynh đệ. Bây giờ là những 1 vạn người, con lo mình không làm được sẽ làm hỏng việc của người.

Trần Quốc Toản tiến lên vỗ vai Lê Văn Dần khích lệ:

– Ta không lo lắng chuyện ngươi không làm được, cái ta lo là ngươi sẽ thiệt thòi. Làm việc này ta sẽ có cách tiến cử ngươi lên chức đô chỉ huy sứ, cũng có nghĩa là ngươi sẽ không còn là trang hộ của Hoài Văn vương nữa.

Lê Văn Dần nghe thế thì vội quỳ mọp xuống đất, hắn không muốn từ chối việc Trần Quốc Toản giao, nếu cậu chủ muốn hắn có thể chết, nhưng lại không muốn rời khỏi vương phủ. Nhất thời hắn không biết nói gì, chỉ vội vàng nói được vài chữ:

– Cậu chủ, cậu chủ…

Trần Quốc Toản thở dài, nhờ nói chuyện với Đinh Mãi, hắn đã hiểu được lo lắng của những người như Lê Văn Dần. Hắn thở dài than phiền:

– Các ngươi thật là, làm người tự do lại không muốn, cứ thích giữ lấy cái danh trang hộ Hoài Văn vương làm gì. Thôi được rồi, cũng như Đinh Mãi, nếu ngươi đồng ý thì chỉ mình ngươi tách hộ, vợ con vẫn ở lại đây, con ngươi sẽ được theo học bình dân viện. Sau này ngươi làm quan rồi nếu vẫn muốn bán mình cho vương phủ làm nô tiếp thì cũng được. Nhưng ngươi phải nghĩ cho kỹ, nhận nhiệm vụ này thì ít nhất trong 4 năm tiếp theo ngươi sẽ không được về nhà, có chăng thì nhân chuyến công cán được tạt qua tý thôi. Dĩ nhiên vương phủ vẫn âm thầm trợ giúp ngươi ở phía sau. Con ngươi còn nhỏ, ta muốn ngươi tự quyết định chuyện này.

Lê Văn Dần đã bình tĩnh lại, giọng hắn trở lại với vẻ không nộ không hỉ nhưng lại khiến người khác hoàn toàn an tâm:

– Cậu chủ, con nguyện nghe theo mọi sắp xếp của cậu.

Trần Quốc Toản hài lòng gật đầu đáp:

– Tốt lắm, còn hơn nửa năm nữa, trong nửa năm này ta sẽ nói cho ngươi tất cả những gì ngươi cần biết, những gì ngươi cần làm. Sắp tới ngoài giờ tập luyện phải học thêm chữ, có vất vả nhưng sẽ rất tốt cho ngươi.

– Vâng thưa cậu chủ, con nhớ rồi.

– Được rồi, đứng lên đi, theo ta đi kiểm tra thao trường, tiện thể cho ta xem thành quả học chữ mấy tháng qua nào.

Nói xong, Trần Quốc Toản lại rảo bước đi, bỏ lại Lê Văn Dần nuốt khan có chút căng thẳng. Đứng trước con chữ hắn cảm giác còn áp lực hơn đối diện với thiên quân vạn mã.

Phía cánh rừng đang rất ồn ào, nhiều người tụ tập tới xem màn so găng mới, những cựu binh cũng bắt đầu tiến vào cuộc chiến với Bh’riu Liêng và Pơ Loong Đắc. Lê Văn Dần tò mò muốn hỏi suy nghĩ của Trần Quốc Toản:

– Cậu chủ, theo người thì bên nào sẽ giành chiến thắng.

Trần Quốc Toản chẳng ngần ngại mà đáp luôn:

– Bh’riu Liêng và Pơ Loong Đắc sẽ thắng. Những binh sĩ của ta có thể hạ được một người là thành công, đả thương được 1 người là mấy tháng qua coi như có thành quả.

Lê Văn Dần không khỏi bất ngờ, hắn không nghĩ quân của mình sẽ bị áp đảo tới thế, hắn bất giác hỏi lại:

– Vì sao thế ạ, mười người con chọn đều là những người chiến đấu rất giỏi trong rừng, chuyến đi Lạng Sơn họ đã thể hiện rất tốt.

Trần Quốc Toản khẽ “hừm” nhẹ một cái như đang suy nghĩ rồi mỉm cười đáp:

– Chúng ta mới luyện sơn chiến nửa năm, còn bọn họ đã đời đời sống trong rừng. Trước kia họ bị ám ảnh bới trận thua quân Chiêm chẳng qua là do khi đó họ vừa thiếu trang bị vừa chưa có kinh nghiệm đối phó với một đội quân chính quy thôi. Qua trận đó hai tên này học khôn rồi, nhìn thế thôi nhưng chúng là những thiên tài chiến trận đấy. Ngươi cứ chờ mà xem, ở đây chúng sẽ tiến bộ rất nhanh. Giờ trong tay chúng lại có trang bị đầy đủ, muốn hạ 2 tên kia trong rừng thì khó lắm. Ta thấy cựu binh trụ được qua đêm nay là đủ giỏi rồi. Đi, chúng ta qua doanh trại của tân binh xem chỗ ăn ở của bọn chúng. Mấy tháng rồi chúng ta chưa kiểm tra bọn chúng.

– Vâng thưa cậu chủ.

Lê Văn Dần để lại suy nghĩ sau đầu rồi rảo bước bước đi.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

nguoi-tai-tuy-duong-ta-chinh-la-dai-tuy-thap-nhi-thai-bao
Người Tại Tùy Đường, Ta Chính Là Đại Tùy Thập Nhị Thái Bảo
Tháng 2 8, 2026
than-nong-tien-quan
Ai Nói Không Có Linh Căn Liền Không Thể Tu Luyện
Tháng 2 7, 2026
theo-co-gioi-su-bat-dau-vo-han-chuyen-chuc
Theo Cơ Giới Sư Bắt Đầu Vô Hạn Chuyển Chức
Tháng mười một 26, 2025
lam-viec-tot-lien-tro-nen-manh-me.jpg
Làm Việc Tốt Liền Trở Nên Mạnh Mẽ
Tháng 1 17, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP