Chương 201: Huấn luyện tân binh 2.
Bùi Hải sốt ruột rất muốn giao lại quyền chỉ huy để bản thân lao lên tuyến trên, mới chiến đấu một lúc mà tân binh đã phải ra ngoài ngồi ôm gối gần cả hàng dài, trong khi cựu binh ngồi đấy chỉ chỏ tán phét mới có hơn chục mạng. Trương Tuấn nhăn nhó một lúc thì lưỡng lự bảo Bùi Hải:
– Bùi Hải, cho hai cánh tiến qua mương tấn công đi.
Bùi Hải không hiểu, hắn vẫn lo tân binh không chịu nổi thương vong khi muốn vượt qua con hào:
– Nhưng bên kia con hào có chỗ đứng chân đâu, leo lên được hào cũng đâu có chỗ mà đột phá được.
Trương Tuấn lắc đầu nghi hoặc:
– Ta cũng không rõ, ta cứ cảm thấy chúng ta nên tấn công thêm vào đấy. Dù sao đánh nghi binh hai bên cánh tác dụng cũng không nhiều, chi bằng đẩy mạnh hai cánh gây áp ực, biết đâu từ đấy lại có kẽ hở cho chúng ta lợi dụng.
Bùi Hải cau mày nghĩ một lúc rồi gất đầu quyết:
– Được, vậy chúng ta trèo qua hào mà tấn công.
Nhìn hai cánh của tân binh bắt đầu có thay đổi, cung thủ được thay bằng đao thuẫn thủ bắt đầu tiến lên vượt qua con hào. Mặt chính diện được tăng thêm quân. Trần Quốc Toản khẽ mỉm cười, thì thầm:
– Bắt đầu nhận ra rồi à? Lê Văn Dần, xem ngươi đối phó thế nào?
Ở mặt chính diện, Bh’riu Liêng và Pơ Loong Đắc được trải nghiệm lại cảm giác ở Kajo khi đối đầu với đội hình quân Chiêm, thậm chí còn khủng bố hơn vì bọn chúng đang chiếm ưu thế quân số mà vẫn chẳng làm gì được. Bh’riu Liêng điên lắm rồi, hắn rất muốn đu mình vượt qua hàng thuẫn trước mắt để vào trong chém giết nhưng hắn phải kìm lại, mục đích của hắn tới đây là để học những thứ đội hình này. Bh’riu Liêng mặt đỏ gay gắt bực tức gọi với sang:
– Pơ Loong Đắc, lại đây hợp sức với ta. Ta không tin hai chúng ta hợp sức mà không đẩy được mấy tên này.
Hai tên khỏe như trâu mộng, chân hắn bấm sâu vào mặt đất, cả hai nghiến răng nghiến lợi đẩy mạnh hàng thuẫn phía trước. Cứ cố nhích từng tý một, từng tý một lần này cả hắn và Pơ Loong Đắc quyết không lùi nữa. Đấy hết hơi thì dùng cả người tỳ vào sau khiên thở lấy hơi rồi lại đẩy tiếp. Cảm nhận được hàng khiên của đối phương đang dần trượt về phía sau, Pơ Loong Đắc hô lên:
– Có tác dụng rồi, anh em đâu, đẩy mạnh lên.
Ở hậu quân của cựu binh, Lê Văn Dần nhìn hai cánh đã gây áp lực lớn hơn, tân binh đã bắt đầu trèo qua con hào, dù như thế làm số lượng tân binh bị loại khỏi vòng chiến tăng lên nhanh chóng nhưng lại là điều khiến Lê Văn Dần lo nhất. Lê Văn Dần bảo với cựu binh bên cạnh:
– Tiền quân, dần lùi lại để bọn chúng tốn thêm chút thể lực và vào sâu một chút. Hai cánh vừa đánh vừa dần di chuyển về giữa, lùi lên cao nhường lại con dốc dụ chúng tăng quân. Mục tiêu câu giờ càng lâu càng tốt.
– Vâng, thưa chỉ huy.
Mặt chính diện, nhờ sức của Bh’Riu Liêng và Pơ Loong Đắc, hàng khiên của cựu binh đã bị kéo căng ra, lõm vào như cái bát. Từ độ dày 5 hàng, giờ cựu binh chỉ còn duy trì được 3 hàng chống đỡ mỗi vị trí. Nhưng vẫn không ngăn được đà tiến của tân binh.
Hai bên cánh, kết quả bất ngờ hơn rất nhiều. Tân binh sau những khó khăn ban đầu để vượt qua con hào và mương nước, không ngờ hàng khiên của cựu binh ở mặt này lại có vẻ yếu hơn nhiều.
Hai bên cánh ngọn đồi dốc hơn nhiều, không có đủ đất bằng để đứng chân, chính vì thế việc các hàng hỗ trợ nhau chống giữ hàng thuẫn khó khăn hơn. Trước quân số tới ngày càng đông của tân binh, cựu binh cứ dần phải lùi lại về giữa, thế bao vây đã dần thành hình.
Bùi Hải ở phía sau thấy tình thế thuận lợi trở lên phấn khích:
– Trương Tuấn, hai cánh có lợi thế rồi, nếu chúng ta có thể vòng ra sau là sẽ bao vây được đối phương vào giữa. Nhưng quân số của họ xem ra không đủ, ta với ngươi phân binh, mỗi người đem 50 người sang hai cánh hỗ trợ tiền quân, đánh từ 2 bên ép vào giữa.
Trương Tuấn còn chút lo lắng nhưng không thấy có vấn đề gì, tiền quân còn tới gần 200 người, sẽ thoải mái chống đỡ. Hắn gật đầu đồng ý:
– Được, chúng ta đi.
Nhìn tân binh dùng nốt 100 quân dự bị cuối cùng chia ra hai bên cánh, Lê Văn Dần mỉm cười nói với cựu binh bên cạnh.
– Tới lượt chúng ta rồi. Mục tiêu mặt chính diện.
Bh’riu Liêng, Pơ Loong Đắc chắc nhẩm nãy giờ bản thân đã tiến được tới hơn 10 bước chân, dù cả hai tên đã rất mệt nhưng hẳn đội hình đối phương đã bị kéo hết cỡ. Hắn hít một hơi như quên mất mình đang nói tiếng Chiêm để động viên những người xung quanh:
– Các anh em gắng lên, đẩy, chúng sắp vỡ rồi.
Đám tân binh nghe ú ớ chẳng hiểu gì nhưng trong hoàn cảnh này, giọng điệu đó chỉ có thể là đang hô hào họ dồn sức. Theo lời động viên của Bh’riu Liêng, đám tân binh hò hét nhau dồn hết sức còn lại để đẩy thật mạnh, nhưng tân binh còn chưa kịp thấy kết quả cho nỗ lực của mình thì giọng Lê Văn Dần khô khốc ở phía sau cũng đồng thời vang lên:
– Mở trận, hai bên ép vào. Giết!
Cựu binh ăn tập với nhau nhiều, hành động rất nhuần nhuyễn. Các thuẫn binh đồng loạt mở ra một lối nhỏ ở điểm cong cao nhất, hai bên bị lại dồn sức đẩy vào, những cán thương qua khe hẹp lại đồng thời đâm ra.
Bh’riu Liêng, Pơ Loong Đắc đang dồn sức đẩy lên dốc, bất ngờ bị mất đà, cả người cứ thế lao lên trước không hãm lại được. Mắt hắn vẫn kịp thấy sau hàng thuẫn, có tên chỉ huy khó ưa lúc nãy đang tay khiên tay đao gỗ chờ sẵn. Bh’riu Liêng mừng thầm hét lên:
– Cuối cùng cũng thấy người rồi.
Hắn định vùng lên lao về phía Lê Văn Dần, nhưng bất ngờ cái chân của hắn không còn bật lên nổi nữa, hắn còn chưa kịp ngổng dậy thì cái gõ đau điếng kèm âm thanh lạnh lùng vang lên:
– Ngươi chết!
Ba mươi cựu binh cùng Lê Văn Dần giữ sức nãy giờ, đối với nhóm tiền quân đã mệt bở hơi đít hơn một canh giờ qua thì nhiệm vụ quá dễ dàng. Hai bên cựu binh chỉ việc tỳ người vào khiên chống đỡ nên không quá tốn sức, phối hợp cùng hậu quân của Lê Văn Dần mới tới cứ thế ép dần vào thu hẹp phạm vi hoạt động của tân binh. Không gian thì dần trở nên chật chội, thương thì cứ đâm ra không ngừng, sức lực thì cạn kiệt, hậu quân thì không còn người tới tiếp viện. trong chớp mắt, nhóm tiền quân của tân binh bị tàn sát dễ dàng.
Lê Văn Dần cứ thế một hơi đánh thốc cả ra ngoài. Hắn bỏ mặc luôn hai bên cánh phải lùi lên đỉnh đồi đất chống đỡ lại Bùi Hải cùng Trương Tuấn. Nhưng con dốc khi nãy bất lợi cho phòng thủ ra sao thì giờ lại thành lợi thế bấy nhiêu, Bùi Hải cùng Trương Tuấn cố lắm để trèo lên, vừa lên tới nơi còn chưa kịp mừng vì tới hàng phòng ngự cuối cùng của cựu binh thì phía sau lưng lại vang lên tiếng cồng.
“Coong” Tới khi Bùi Hải, Trương Tuấn đang hăng máu đánh nhau nghe tiếng cồng quay lại nhìn, thì Lê Văn Dần đã chống đao ở dưới chân hào nhìn bọn hắn nhếch môi cười. Nếu thích thì cựu binh ở sau lưng bắn tên là đủ giết hết đám tân binh đang leo dốc rồi.
Bh’riu Liêng và Pơ Loong Đắc mỗi tên dính một vệt đỏ trên người, vẫn đang nằm thở hổn hển trên mặt đất chẳng thiết bò dậy. Bh’riu Liêng bực tức hét lên:
– Chó chết, tức quá.
Đợi tân binh uể oải quay về dưới đài điểm binh, tổng kết lại tân binh chết 347 số còn lại buộc phải hàng, cựu binh chết 54. Thiệt hại khá lớn nhưng vẫn coi là toàn thắng. Trần Quốc Toản nhìn đám tân binh mặt đen như đít nồi nói:
– Thế nào, giờ còn tên nào chưa biết trời cao đất dày không? Thao trường đổ mồ hôi, chiến trường bớt đổ máu. Những cựu binh này họ đổ máu rồi, hôm nay được họ đánh cho sẽ giúp các ngươi giữ được mạng trong tương lai? Các ngươi thua cựu binh cũng vì thiếu kinh nghiệm mà thôi, đội hình phối hợp nhuần nhuyễn hơn chút nữa là sẽ ổn.
– Rõ thưa vương gia.
Đám tân binh vẫn chưa hết sốc sau trận thua thảm hại, nhất là nghĩ tới tối nay phải ôm bụng đói đi ngủ, tên nào tên ấy uể oải trả lời. Trần Quốc Toản mỉm cười rồi dụ dỗ:
– Tập luyện cả ngày rồi, tối không ăn thì rất sẽ khó ngủ. Cho các ngươi cơ hội, chỉ cần chạy thêm 2 vòng thao trường thì tối sẽ được ăn cơm? Thế nào, chạy hay nhịn đói?
Đám tân binh ngẩng cổ nuốt khan hết nhìn thao trường lại xoa bụng, hôm nay ngoài tập luyện ban sáng, chiều còn dốc sức đánh trận giả, nghĩ tới chạy 2 vòng thao trường nữa chân đám tân binh đã thấy run.
Bùi Hải mặt có hai vết tím vì ngoan cố không chịu nhận thua, bị cựu binh vây lại đánh cho mấy phát. Hắn bực tức hướng lên đài điểm binh hô lớn:
– Con chạy. Chạy thì chạy, cũng chẳng mệt chết được.
Bùi Hải là người nhiệt huyết, người như hắn rất dễ cảm nhiễm cho người xung quanh. Nói xong hắn liền cắm đầu chạy trước, đám tân binh thấy thế cũng dần dần quyết định chạy bộ theo Bùi Hải thay vì nhịn đói.
– Con cũng chạy.
– Con cũng chạy.
Cả đám tân binh nhao nhao hô lên bắt đầu chạy những bước đầu tiên, hơn trăm tên tân binh được ngồi dự khán cũng ngoan ngoãn biết điều chạy theo nếu không muốn tối về bị ăn đập. Thấy Trương Tuấn cũng định chạy theo thì Trần Quốc Toản lên tiếng cản lại:
– Trương Tuấn và 2 ngươi nữa, ở lại ta có chuyện cần nói.
Nhảy khỏi đài điểm binh, Trần Quốc Toản tới trước mặt Trường Tuấn, Bh’riu Liêng và Pơ Loong Đắc nói riêng với từng người:
– Trương Tuấn, đề xuất tấn công 2 bên cánh là của ngươi? Dù nhận ra hơi muộn nhưng vẫn hơn tên đầu bò Bùi Hải. Địa lợi không phải chỉ là tổng thể chiến trường mà nó còn là từng chi tiết nhỏ nơi diễn ra trận chiến. Ngay trong khi trận đánh đang diễn ra, ngươi cũng cần phải tận dụng từng chút chi tiết nhỏ này để giành lấy lợi thế. Như hôm nay ngoài việc ngươi và Bùi Hải không nhận ra điểm yếu ở hai cánh của Lê Văn Dần thì còn bỏ quên gò đất nhỏ ngay trước mặt chính diện, nếu bố trí cung thủ ở đó để bắn áp chế vào đội hình đối phương thì tiền quân các ngươi đã thuận lợi hơn rất nhiều. Ngươi cần học thêm về chiến thuật, quan sát thêm về địa hình, thời gian. Có thể tham khảo thêm ở chỗ Lê Văn Dần, hoặc là trực tiếp hỏi ta khi có cơ hội để rõ hơn. Rồi, giờ thì chạy đi.
Trương Tuấn nheo mắt vừa nghe vừa nhìn theo hướng chỉ tay của Trần Quốc Toản, tới giờ hắn mới để ý tới mỏm đất nhỏ hơi lệch bên trái cách tiền quân khoảng 70 bước. Nếu chiếm mỏm đất, đặt cung thủ ở đó chiếm vị trí cao sẽ có góc bắn tốt hơn sẽ có rất nhiều tác dụng. Hắn vỗ đầu tự trách không nhận ra điều đơn giản này sớm hơn, khiến cung thủ của tân binh trong trận vừa rồi gần như vô dụng. Trương Tuấn khom người lê phép:
– Con đã hiểu. Tạ ơn cậu chủ chỉ dạy. Con chạy.
Còn Bh’riu Liêng và Pơ Loong Đắc đứng đó, Trần Quốc Toản lắc đầu dùng luôn tiếng Cơ Tu nói chuyện với 2 hắn:
– Hai ngươi đừng cố chấp nữa. Đồng bằng, trận pháp là sở đoản của sơn dân. Dùng sở đoản đánh sở trường là đại kỵ của người cầm quân. Các ngươi có học được cũng không thể kết trận chặt chẽ linh hoạt bằng đám quân sĩ dưới xuôi đâu. Hơn nữa, hai ngươi học được không có nghĩa các sơn dân ở quê nhà các ngươi cũng học được. Ở đây còn rất nhiều thứ có ích cho dân tộc các ngươi như nghề rèn, nghề nông, y dược, lễ giáo…. đều là những thứ rất tốt cho người Cơ Tu. Các ngươi đừng lãng phí thời gian quý báu vào mấy việc này làm gì.