Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
y-pham-long-vuong.jpg

Y Phẩm Long Vương

Tháng 2 4, 2025
Chương 760. Nắm giữ ấn soái xuất chinh Chương 759. Một lưới bắt hết
boi-su-ty-tu-tien-thoi-gian.jpg

Bồi Sư Tỷ Tu Tiên Thời Gian

Tháng 1 17, 2025
Chương 1567. Sớm muộn sẽ trả Chương 1566. Ta suy nghĩ chôn 2 cái
tam-quoc-chi-van-dinh-thien-ha.jpg

Tam Quốc Chi Vấn Đỉnh Thiên Hạ

Tháng 1 25, 2025
Chương 785. Thịnh thế Đại Minh Chương 784. Nhị Hiền về minh
bat-diet-ba-the-quyet.jpg

Bất Diệt Bá Thể Quyết

Tháng 1 18, 2025
Chương 4378. Thái Cổ Hồng Mông Thụ Chương 4377. Đại Thánh cuộc chiến
dong-vai-pham-nhan-bi-nu-de-nghe-len-tieng-long.jpg

Đóng Vai Phàm Nhân , Bị Nữ Đế Nghe Lén Tiếng Lòng

Tháng 1 21, 2025
Chương 224. Đế Tranh Chương 223. Ngươi sẽ không phải không có bằng hữu a?
day-la-chinh-kinh-tu-tien-sao.jpg

Đây Là Chính Kinh Tu Tiên Sao?

Tháng 1 15, 2026
Chương 460: Chia của Chương 459: Trọng kim treo thưởng
thien-menh-nguoi-hai-thuoc-nhat-cai-be-gai-la-nu-de

Thiên Mệnh Người Hái Thuốc: Nhặt Cái Bé Gái Là Nữ Đế

Tháng 10 29, 2025
Chương 332: Chương 331:
nguoi-tai-tran-ma-ti-sieu-than-them-diem-muoi-nam-thanh-than.jpg

Người Tại Trấn Ma Ti, Siêu Thần Thêm Điểm, Mười Năm Thành Thần

Tháng 1 20, 2025
Chương 195. Ta là Đại Đế, làm hộ nhân tộc thái bình!!! Chương 194. Thánh Nhân vẫn lạc, hắc ám náo động trước giờ!!!
  1. Đông A Tái Khởi
  2. Chương 200: Huấn luyện tân binh
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 200: Huấn luyện tân binh

– Sao lại là Hoài?

Bh’riu Liêng nhân lúc nghỉ ngơi xúm lại hỏi Bùi Hải, Pơ Loong Đắc, Trương Tuấn thấy thế cũng quay lại hóng câu trả lời. Mấy tháng nay trèo đèo lội suối, theo chuyến hàng mang di vật những binh sĩ tử trận ở Kajo quay về Ngự Thiên. Bh’riu Liêng và Pơ Loong Đắc được chứng kiến nhiều thứ khiến họ ngạc nhiên, tới Ngự Thiên thì họ càng thêm ngỡ ngàng, nhất là khi chứng kiến tù binh người Chiêm cứ ngày ngày vác cuốc đi làm, nói nói cười cười chẳng có gì là giống nô lệ. Trước kia chỉ quanh quẩn ở Danak, hắn vốn cho rằng người Chiêm toàn những kẻ ngạo mạn, chẳng coi người Cơ Tu bọn hắn ra gì, nhưng ở đây đám người Chiêm dường như hòa nhã hơn nhiều ở Danak.

Buổi đại lễ tế những binh sĩ tử trận được tổ chức long trọng khiến hắn choáng ngợp, trước kia hắn từng nghĩ nhữ A Chua của người Cơ Tu đã là đẹp nhất. Nhưng khi đứng dưới bia đá sừng sững, khắc tên hàng trăm binh sĩ trong đó có nhiều người hắn biết. Bia đá được chạm khắc rất tinh xảo, chân bia là kiểu tượng con cá kình đang vờn sóng lớn, còn một khoảng trống được để sẵn để sau này sẽ khắc lại thông tin trận chiến mà họ đã tham gia và nằm lại.

Người dân ở Ngự Thiên tạm thời chưa biết trận chiến mà những binh sĩ kia đã tham gia, nhưng hắn thì biết rõ. Cả một bãi đất rộng lớn được lát gạch, trồng cây lấy bóng mát, còn có rất nhiều bia đá trơn bóng. Chẳng cần nói cũng biết những bia đá kia để làm gì. Tên tuổi được ghi lại, trận chiến đã tham gia cũng được nhớ tới, ngày ngày có người quét dọn hương khói, là một chiến binh hắn cũng dấy lên cảm xúc khó tả trong lòng.

Trương Tuấn cũng tò mò nói vào:

– Phải đấy, ta tưởng tước vị thường ban gắn liền với đất phong, nhưng chữ Hoài dường như chẳng liên quan gì tới Ngự Thiên cả?

Bùi Hải vốn chỉ thích lao lên đánh đấm, từ khi quay về Ngự Thiên hắn bị ép phải học chiến thuật không ít, đang nhăn nhó nhớ lại bài học chuẩn bị cho trận giả, được mấy đồng bọn xúm vào hắn liền quên hết quay ra tán gẫu:

– Hoài trong Hoài Niệm, Hoài Bão chứ không phải đất Hoài. Năm xưa, Hưng Đạo Đại Vương xin tước này cho vương gia vì hi vọng vương gia nhớ mãi tinh thần của tổ phụ mình. Người luôn giữ trọn trung nghĩa với chủ dù biết đi theo là chết cũng không sờn, người không vì bản thân được sống mà bỏ lại các huynh đệ trong quân. Chưa kể, nếu các ngươi biết Thái Sư Trần Thủ Độ năm xưa bá đạo thế nào thì không thể tưởng tượng được tổ phụ của vương gia lĩnh quân chỉ bằng một phần 5 mà có thể cầm cự tới cuối cùng cho tới khi Khâm Minh Đại vương ra lệnh đầu hàng đâu….

Bh’riu Liêng và Pơ Loong Đắc tròn mắt nghe Bùi Hải kể chuyện, Bh’riu Liêng bất giác nuốt nước bọt mong đợi hỏi:

– Vậy vị vương gia trẻ của các ngươi thì sao? Trước ta cứ tưởng hắn phải nhiều tuổi lắm chứ?

Bùi Hải thừa hiểu 2 tên này đang muốn gì, hắn cười gằn nhăn nhở nói:

– Các ngươi nhìn đống trang bị trên người Hoài Văn quân chỗ Đặng Tất mà chưa hiểu à? Ta khuyên thật, các ngươi bỏ cái ý định muốn tỷ võ đấy đi, ta không bằng các ngươi nhưng các ngươi cũng chỉ ngang Đặng Tất thôi. Vương gia trong mắt Đặng Tất như quái vật vậy, người từng 1 tay túm cổ áo hắn nhấc bổng lên mặc hắn có gồng sức ra sao cũng chẳng thoát được. Các ngươi đánh không lại đâu. Muốn thách đấu thì tìm mấy vị chỉ huy ấy, thắng hết họ hãy tìm vương gia.

“Thùng thùng thùng” Bùi Hải đang hay say minh họa lại cuộc đấu khi đó thì tiếng trống điểm quân cắt ngang câu chuyện của hắn, Bùi Hải nhăn nhó chống tay đứng dậy thở dài nói:

– Đi thôi, đến giờ kiểm tra thành quả luyện tập rồi. Các ngươi tý nữa đừng có nổi máu chó tự ý lao lên đấy. Nhất là 2 ngươi đấy Bh’riu Liêng, Pơ Loong Đắc. Kể cả nhìn có ngon thế nào cũng đừng vội lao vào, nhớ là phải giữ đội hình, các ngươi phá đội hình lao lên chỉ khiến chúng ta chết sớm thôi. Đi nào, trống dừng mà chưa tới là ăn quân côn đấy.

Bh’riu Liêng, Pơ Loong Đắc mấy ngày học chiến thuật, cách duy trì đội hình dù không mấy hiểu tác dụng nhưng vẫn quyết tâm học theo. Hai tên này nhất quyết muốn học được những thứ này để về áp dụng cho người Cơ Tu trong tương lai.

Hoài Văn quân tuyển quân không đủ dùng, số gia nô, gia binh cùng tân binh tuyển đợt đầu gần như đã bị chuyển vào Hóa Châu hết, trừ cả đi số kỵ binh chuyển lên làng Hoài, hiện tại ở đây chỉ còn hơn 700 tân binh và hơn 200 cựu binh mới theo Lê Văn Dần trở về. May mắn là dân Đại Việt trước giờ chuộng võ, nên mấy đợt tân binh đầu tiên huấn luyện đều rất nhanh nhưng giờ mọi chuyện dần khó khăn hơn. Phía Lạng Sơn, Hóa Châu vì vậy đều phải bố trí tuyển thêm lưu dân bản địa mới đủ đáp ứng nhu cầu quân số của Trần Quốc Toản. Đặc biệt là Hóa châu, theo Trương Nghĩa báo về thì hắn cũng mới tuyển thêm được 2000 tân binh, nâng tổng số binh sĩ ở Hóa châu lên 5000 quân. Liên kết với sơn dân và thủy binh Hóa châu thì vẫn đủ dùng, nhưng tương lai thì còn thiếu rất nhiều.

Nhìn gần 1000 binh sĩ phía dưới, Trần Quốc Toản ở trên đài điểm binh hắng giọng rồi nói:

– Tới đủ rồi. Bùi Hải, lần trước ngươi thủ tệ quá, lần này cho ngươi làm bên tấn công. Lê Văn Dần, đối đầu với 500 tân binh người cần bao nhiêu cựu binh để thủ thắng?

Lê Văn Dần vẫn bộ dạng điềm tĩnh bước ra, hắn hơi liếc nhìn Bùi Hải cùng đám tân binh mới tuyển được 2-3 tháng thì chắp tay khẳng khái đáp:

– Bẩm cậu chủ, con cần 200 cựu binh là đủ.

Lê Văn Dần dứt lời, dưới đội hình tân binh như nổi sóng, tên nào tên nấy nhìn Lê Văn Dần tóe lửa. Đám tân binh mới tới chẳng ai biết Lê Văn Dần, hắn bị Trần Quốc Toản điều đi từ tháng 5, tới giờ là nửa năm rồi hắn mới được quay về Ngự Thiên. Riêng Bùi Hải bên phía tân binh thì biết, trong mắt hắn nhớ Lê Văn Dần là người rất bình thường, không có gì nổi trội, võ tập toàn những bài cơ bản, không có chiêu thức đặc biệt, mọi thứ luôn làm theo trình tự. Nhưng giờ hắn thấy Lê Văn Dần như thành người khác, kiểu trầm trầm rất khó tả nhưng lại mang tới áp lực rất lớn cho đối phương. Bùi Hải nuốt nước bọt cái ực, còn chưa kịp nhận người quen thì mấy tên theo hắn từ Hóa châu về đã nhốn nháo cả lên muốn ăn tươi nuốt sống đám cựu binh.

Trần Quốc Toản trên đài mỉm cười, đám tân binh là đám ngựa non háu đá, phần lớn nghe danh Hoài Văn quân và mức chu cấp lớn của vương phủ bỏ ra mà tới, không sớm cho chúng bài học thì lên chiến trường sẽ chết rất nhanh. Chính vì thế sau khi về Ngự Thiên, hắn phải gọi ngay đám Lê Văn Dần về để chỉnh đám tân binh này.

– Được, vậy Lê Văn Dần, cho ngươi 200 cựu binh là bên thủ. Lê Văn Dần chọn chiến trường. Bùi Hải, cho ngươi 600 tân binh là bên tấn công, không trụ được hai canh giờ thì tối nay đừng vác mặt về ăn cơm nữa.

Lời Trần Quốc Toản như đổ thêm dầu vào lửa, đám tân binh nghiến răng nghiến lợi bực tức, tên nào tên nấy thờ phì phò kìm nén. Đã cho quân số gấp 3 lại còn cái gì mà không trụ được 2 canh giờ. Lê Văn Dần thì vẫn không không bộc lộ cảm xúc, tân binh thêm 100 người dường như không phải vấn đề với hắn, hơn nữa được quyền quyền chọn chiến trường là lợi thế Quốc Toản bù đắp cho hắn rồi. Phân phó xong xuôi điều kiện, Trần Quốc Toản kê cái đôn trên đài điểm binh ung dung ngồi nhìn hai bên chuẩn bị thao luyện.

Thao trường của Hoài Văn vương phủ rất rộng, ngày trước Trần Quốc Toản còn nhét 5000 tư binh của mình vào đây thao luyện được. Trong thao trường có đủ loại địa hình tùy theo từng bài huấn luyện, có hào, có đồi đất, có rừng, có sông nhỏ, có cả lũy đất. Thi thoảng còn được thay đổi để làm mới bài tập.

Lê Văn Dần chọn phòng thủ một đồi đất nhỏ độ dốc không đều, hai bên được che chắn bởi một con hào cạn và một con mương nước nhỏ, ở giữa là lối đi khá bằng phẳng đủ để hai quân có thể dàn đội hình. 200 cựu binh theo hắn dựng thuẫn chắn bao quanh đồi, lấy cự ly khoảng 5 bước phía sau con hào. Điều đặc biệt là hắn dàn quân trên cả chiều dài phòng ngự, phía con hào cạn và mương nước hắn chỉ xếp 3 hàng phòng ngự, phía chính diện thì có tới 5 hàng. Còn lại khoảng 30 binh sĩ ở hậu quân cùng với hắn.

Bùi Hải cũng cho dồn quân về mặt chính diện, 2 cánh có hào và mương nước chỉ có khoảng 100 quân mỗi bên, chính diện hắn đặt tới 200 quân, còn 200 quân còn lại ở trung quân làm hậu đội nữa.

Nhìn bố trí quân, Trần Quốc Toản lắc đầu cảm thán:

– Lê Văn Dần chưa gì đã dẫn trước rồi. Bùi Hải không sớm tỉnh ngộ thì thảm lắm.

Trần Triệu Cơ được Trần Quốc Toản dẫn theo để tiện bề chỉ bảo, nó đứng bên cạnh nghe thế thì tò mò hỏi:

– Tổ phụ, sao lại thế ạ?

Trần Quốc Toản hơi ngoái lại nhìn nó một cái rồi tiếp lời:

– Cái hào và mương nước kia chỉ là thứ che mắt thôi. Người khác nhìn vào tưởng đấy là chỗ khó đánh nhưng thực ra lại là chỗ dễ đánh nhất, sau con hào mặt đất dốc đứng, sẽ rất khó để hàng sau hàng trước hỗ trợ nhau phòng thủ. Bùi Hải bị Lê Văn Dần hướng sự chú ý tới chỗ đất bằng phẳng bằng cách xếp đội hình dày hơn rồi, đây là kiểu tư duy lối mòn của phần lớn người dẫn quân gặp phải, nếu đủ tỉnh táo thì có thể thao túng điều khiển đối phương hành động theo ý đồ của mình, như cách Lê Văn Dần đang làm vậy.

Lại hướng về phía 100 tân binh còn lại hắn nói tiếp:

– Các ngươi may đấy, tối nay không phải nhịn cơm rồi. Xem cho kỹ vào. Bắt đầu đi.

“Coong” Trần Quốc Toản vừa dứt lời, tiếng cồng vang lên inh ỏi báo 2 đội quân bên dưới bắt đầu thao luyện.

Bh’Riu Liêng và Pơ Loong Đắc máu chiến nhất được xếp trên đầu mặt chính diện, Trương Tuấn thì ở phía sau cùng với Bùi Hải tùy tình hình mà tăng viện. Tiếng Cồng vang lên, đám tân binh bị chọc tức từ nãy giờ, vừa có hiệu lệnh chỗ Bùi Hải cái là cả đám gào thét xông lên:

– Giết!!! Anh em, cho đám cựu binh biết tay.

Tiếng hét vang lên ầm ĩ, Bh’Riu Liêng, Pơ Loong Đắc lao lên trước, cùng tân binh ào ào lao lên theo sau. Vào phạm vi 100 bước, những tân binh rất thuần thục dơ thuẫn gỗ tròn lên che đầu, tránh làn mưa tên bắn xuống. Vì là bên tấn công, nên thuẫn tân binh chọn chỉ là thuẫn tròn, thuẫn nhẹ, trái ngược với những tấm thuẫn lớn cao tới cổ của những cựu binh.

“Bộp bộp bộp” những mũi tên bỏ đầu, chỉ còn búi vải được quết chút phẩm màu rơi xuống lục tục, mới chỉ thế mà đã có hơn 10 tên tân binh bực bội phải dừng lại tránh đường cho đồng đội tiếp tục tiến lên vì bị tên bắn trúng.

Hai bên cánh, tân binh cũng lao lên dữ dội nhưng tới trước con hào và mương nước lại dừng lại mà không tiếp tục tiến lên, chúng chỉ đứng đó bắn qua bắn lại để thu hút sự chú ý của cựu binh. Ý đồ của Bùi Hải rất rõ ráng, hắn dùng binh sĩ hai bên cánh làm nghi binh buộc Lê Văn Dần phải phân binh để canh phòng, hắn cũng e ngại tấn công vào đây vì theo tư duy thông thường để vượt qua được con hào này sẽ phải tốn không ít người.

Ở chính diện, đám tân binh hăm hở chuyển thuẫn về chắn trước mặt, người tỳ phía sau, theo đúng bài tập lợi dụng đà chạy để húc đổ hàng thuẫn của cựu binh, mở ra một lỗ hổng trong hàng phòng ngự.

“Rầm rầm rầm” Những tiếng va đập mạnh vang lên liên tục quanh chiều dài, nhưng trái với mong đợi của đám tân binh, hàng thuẫn của cựu binh chẳng hề suy chuyển, bọn chúng cứ như vừa húc vào tường. Phản lực làm vài tên tân binh thậm chí còn bị bật ngược trở ra, cản cả đồng đội phía sau dồn lên.

Còn chưa kịp lấy lại thăng bằng, câu lệnh khô khan của một chỉ huy trong đội ngũ cựu binh vang lên:

– Thương, đâm.

Hàng khiên của cựu binh liền lách nghiêng mở khe hở nhỏ giữa các tấm khiên, hàng chục cán thương đầu bọc vải từ đấy đâm ra tới tấp.

“Hự hự” Hàng chục tân bị mất thăng bằng, bị cán thương đâm cho túi bụi, bên bị đâm vào mặt, tên thì vào bụng, tên thì vào ngực. Chết thì không chết nhưng đau thì vẫn đau, cứ mỗi vết đâm là để lại trên người mỗi tên một vết sơn đỏ, đánh dấu tên đấy đã chết.

Mới màn dạo đầu, gần ba chục tên tân binh “chết sớm” bực tức đi ra ngoài chửi bới:

– Mẹ nó, mới sơ sẩy một chút đã để chúng lợi dụng.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

nhan-dan-danh-nghia-bat-dau-phung-menh-bat-dinh-nghia-tran.jpg
Nhân Dân Danh Nghĩa: Bắt Đầu Phụng Mệnh Bắt Đinh Nghĩa Trân
Tháng 2 3, 2026
nguoi-trong-phong-tam-giam-nghi-pham-lai-chinh-la-ta.jpg
Người Trong Phòng Tạm Giam, Nghi Phạm Lại Chính Là Ta
Tháng 1 20, 2025
tu-the-gioi-vo-hiep-bat-dau-trong-dao.jpg
Từ Thế Giới Võ Hiệp Bắt Đầu Trồng Đạo
Tháng 2 3, 2025
cuoc-song-thoai-an-cua-vo-lam-chi-vuong
Cuộc Sống Thoái Ẩn Của Võ Lâm Chi Vương
Tháng 2 8, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP