Chương 199: Già đầu còn không bằng đứa trẻ.
Từ huyện Ngự Thiên tới Chương Hinh hầu phủ ở phủ Thiên Trường mất một ngày đường, với kỵ binh thì chỉ cần nửa ngày. Sau buổi tối tiệc tùng linh đình vừa là việc thật vừa là để lòe mắt thiên hạ. Trần Quốc Toản cùng người của mình từ cuối canh 5 đã dắt chiến mã bí mật rời Ngự Thiên. Mấy ngày qua Trần Quốc Toản đã nói chuyện với Trần Hiếu rất nhiều, hướng dẫn hắn cách lấy tin tức, nhưng hắn vẫn cau mày suy nghĩ không thôi, Trần Quốc Toản nhân lúc đang chờ thuyền chở quân sang sông nói với hắn:
– Trần Hiếu, ngươi đã theo ta mấy tháng nay, có biết vì sao chiều qua ta cho thả chúng về rồi lại phải xuất phát ngay trong đêm để bắt chúng lại không?
Trần Hiếu lễ phép thưa lại:
– Dạ, vì người muốn chúng bị bất ngờ, không có chuẩn bị trước.
Trần Quốc Toản gật đầu giải thích cho hắn:
– Đúng thế, đánh khi chúng bất ngờ là cách tốt để giành thắng lợi, nhưng quan trọng nhất là để giảm thiểu thiệt hại của ta xuống mức tối thiểu. Ngoài những huynh đệ trực tiếp chiến đấu, muốn làm được thế chúng ta cần có 2 thứ là thông tin và phản thông tin. Thông tin là thứ chúng ta thu thập được, giúp chúng ta đánh giá tình hình, xây dựng kế hoạch, lên các phương án dự phòng. Thông tin cần thu thập rất đa dạng từ tính cách con người đến số lượng, năng lực, quy mô của đối phương, thậm chí từ những thứ vụn vặt nhất. Tất cả sẽ giúp chúng ta hình dung được bố trí, thậm chí là suy nghĩ, bước đi của đối phương. Phản thông tin thì là những thứ chúng ta cho kẻ địch thấy để lừa chúng suy nghĩ, hành động theo ý muốn của chúng ta. Thậm chí là ám sát những nhân vật chủ chốt của đối phương.
Trần Quốc Toản hơi ngừng lại rồi tiếp tục nói rõ hơn.
– Cụ thể hơn như chiến dịch vừa rồi. Trước khi hành động 4 tháng ta đã cho người điều tra mọi thông tin, tính cách, nguồn lực, các mối quan hệ, các tay chân thuộc hạ đáng chú ý và cả chiến báo những trận chiến trước kia Đỗ Tử Bình từng tham gia để phân tích tính cách, thói quen hành động của hắn, từ đấy ta lên kế hoạch đối phó sao cho hiệu quả nhất. Đấy là thông tin. Còn phản thông tin chính là trong khi hành động ta biết hắn cho người theo dõi ta, ta lại chưng ra cho hắn thấy những gì ta muốn, từ chọc tức hắn, phản ứng của vương phủ, việc ta giả chết, thậm chí cả việc bỏ mặc Ngự Thiên cho chúng hoành hành lâu nay. Tất cả đều nhằm mục đích đánh lừa sự chú ý của hắn, để mọi móng vuốt của hắn lộ ra ngoài, kẻ địch trong tối mới đáng sợ, còn khi chúng đã ở ngoài sáng thì chúng ta có thể lựa theo mà bẻ gãy từng cái một dễ dàng. Bị thiếu hụt thông tin chính là nguyên nhân khiến Đỗ Tử Bình thất bại hoàn toàn còn chúng ta giảm thiệt hại tới mức rất thấp. Tên Trình Tú hiện tại cũng thế, cái hắn hiếu là thông tin từ Đỗ phủ bị đứt đoạn, cái ta nói ba ngày sau ta mới tới là phản thông tin ta đưa ra để đánh lừa hắn, để hắn nghĩ bản thân vẫn còn thời gian chuẩn bị.
– Những thông tin này rất quan trọng, giúp vương phủ có thể ứng phó sớm với những nguy cơ một cách tốt nhất, cũng giúp những huynh đệ tránh hi sinh vô ích. Mạng lưới thông tin của chúng ta hiện đang dựa nhiều vào các thương đội và cửa hiệu để chắp vá, tạm thời vẫn miễn cưỡng dùng được. Nhưng sau này gặp những đối thủ lớn hơn, chúng sẽ có mạng lưới thông tin lớn hơn, tinh nhuệ hơn sẽ khó đối phó hơn nhiều. Chính vì vậy chúng ta cần sớm tổ chức mạng lưới tình báo của riêng minh, từ trang bị tới con người đều cần rất nhiều thời gian chuẩn bị và huấn luyện. Ngươi hiểu chứ?
Trần Hiếu trầm ngâm nãy giờ ghi nhớ toàn bộ lời Trần Quốc Toản nói, đợi cậu chủ kết thúc hắn chắp tay gật đầu đáp:
– Vâng, con đã hiểu ạ.
– Tốt lắm, thuyền tới rồi, chúng ta đi thôi.
———————————–
Trong gian chính ở hầu phủ, tiếng ồn ào hỗn loạn bên ngoài truyền tới ngày càng rõ, Trần Dị và 3 anh em khác của mình hối thúc hỏi người bên ngoài nhưng không có ai trả lời bọn hắn cả, Trình Tú dần có dự cảm không lành, vừa rồi Trần Dị cũng đã có ý đồng thuận cho hắn hành động nên hắn lấy cớ muốn rời đi:
– Hầu gia, để thuộc hạ ra xem có chuyện gì. Chuyện kia thuộc hạ cũng xin rời đi bố trí.
– Ừm. Ngươi đi đi, xem bên ngoài có chuyện gì?
Trần Dị vừa mới gật đầu đồng ý thì Trình Tú đã đứng dậy nhanh chóng rời đi.
“Bốp, rầm” Vừa mở cửa bước ra, hắn đã bị một bàn chân đạp mạnh bay ngược vào trong, cái ghế bị cơ thể hắn văng tới gẫy tan nát. Trình Tú mồm ộc ra ngụm máu, hắn ôm ngực đau đớn. Trần Dị hoảng hốt run rẩy quát lên:
– Các ngươi là ai?
Từ ngoài ánh sáng chiếu vào khiến Trần Dị nhìn chỉ thấy bóng người mà không rõ mặt của đối phương, Trần Hiếu bước vào trước cảnh giác rồi lách người cho Trần Quốc Toản cất giọng nói tự tin bước vào:
– Ông trẻ của ngươi.
Trình Tú ở dưới ôm ngực nén đau nghi hoặc:
– Trần Quốc Toản? Nay mới là ngày thứ 2, ngươi bảo cho thời hạn 3 ngày cơ mà?
Trần Quốc Toản bước vào phòng dửng dưng nói:
– Binh bất yếm trá. Sao? Ngươi nghĩ ta sẽ cho ngươi cơ hội phục kích ta à? Dăm ba cái kế sách vớ vẩn?
Trình Tú ở dưới đất vẫn ôm ngực muốn cự cãi:
– Vương gia, ngài nói gì vậy, giữa thanh thiên bạch nhật ngài đánh vào phủ đệ, hành hung gia nô người khác, ngài không sợ tiếng thối của ngài truyền đi khắp Đại Việt à?
Trần Quốc Toản nhếch môi khinh bỉ, nhìn xoáy vào khuôn mặt ưa nhìn của Trình Tú nói:
– Tiếng thối? hahaha, ta còn đang sợ danh tiếng của ta tốt quá mà đang phải làm đủ chuyện xấu đây.
Nói xong, Trần Quốc Toản trực tiếp bỏ qua Trình Tú còn muốn cãi ở dưới nói với Trần Hiếu:
– Trần Hiếu, thấy tác dụng của việc ta giao phó cho ngươi chưa? Lo mà chọn người, gặp lão Hàn (chủ thuyền hoa) để tiếp quản công việc đi.
– Vâng, con đã hiểu.
Trần Hiếu trên đường tới đây đã thấy hơn trăm tên gia binh như đã được huấn luyện bài bản từ lâu chứ không phải tân binh mới tuyển. Nếu không có kế hoạch đánh úp của Trần Quốc Toản thì Hoài Văn quân kiểu gì cũng tốn ít nhiều nhân mạng với chúng. Tới giờ thì hắn đã minh bạch toàn bộ tin tức tình báo quan trọng thế nào, hắn khom người nhận lệnh, nhiệm vụ thu thập tin tức này hắn quyết tâm làm rồi. Trần Quốc Toản hài lòng gật đầu rồi lạnh lùng đáp chẳng chút áy náy:
– Tốt lắm, lôi tên này ra ngoài, chém. Nể tình hắn trung thành với chủ, cho hắn toàn thây. Còn đám bậu xậu kia, tên nào không có quan điệp giao hết cho Lê Đạo xử lý, kẻ nào chống đối thì giết.
– Vâng.
– Giết!
Trình Tú cố gắng tranh thủ điều hòa hơi thở hồi sức nãy giờ, khi thấy không thể trì hoãn được nữa hắn hô lớn rút từ cổ tay ra thanh đoản kiếm, định vùng lên nhắm thẳng vào Trần Quốc Toản ở phía trước đâm tới.
Nhưng Trần Hiếu chớp mắt như đã trở về với bộ dạng âm trầm làm nghề không vốn ngày trước. Hắn nhanh như chớp, hai ánh đao loang loáng lóe lên, một đao dễ dàng chém bay đoản kiếm cùng ba ngón tay của Trình Tú. Đao còn lại lướt xuống cắt bay luôn gót chân của đối phương.
Trình Tú gục xuống ngỡ ngàng mất hai giây mới phát hiện ra rồi ôm chân máu chảy ra đầm đìa gào thét đau đớn. Trần Hiếu mặc kệ đối phương kêu gào ra sao, hắn lạnh lùng tra đao vào vỏ rồi cứ thế túm cổ áo Trình Tú kéo xềnh xệch ra ngoài mặc máu từ vết thương đang chảy dài thành vệt trên nền nhà.
Trần Dị đối diện với sự quyết liệt và lạnh lùng của Trần Quốc Toản, sự máu lạnh của Trần Hiếu không kìm được mà ngồi bệt xuống đất run rẩy chờ số phận của mình. Hắn đã thấy ngoài sân hàng chục tên gia binh gia nô đã bị bắt, quỳ cả ở đấy, xung quanh những binh sĩ oai phong, ai nấy đều năm năm cây đao trong tay. Cách biệt về đẳng cấp quá lớn khiến hắn hoàn toàn suy sụp.
Trần Quốc Toản cũng bất ngờ với thay đổi nhanh chóng của Trần Hiếu, nhưng hắn vẫn bình tĩnh ngồi xuống chiếc ghế đối diện với Trần Dị rồi lên tiếng như bề trên đang dạy bảo con cháu của mình:
– Nể tình mẹ ta, ta sẽ tha cho các ngươi lần này, cũng sẽ ra tay dọn dẹp cho các ngươi. Quan trường hiểm ác, các ngươi suy nghĩ quá ngây thơ, dấn thân vào đấy thì không sống nổi đâu, tốt nhất cứ ở đây mà sống cho tốt, lo khai chi tán diệp cái đã. Đừng mơ mộng hão huyền nữa, chọn vài đứa con cháu khá khẩm ôn luyện, 2-3 năm nữa triều đình sẽ tổ chức lại khoa cử cho các ngươi cơ hội thi thố tài năng.
Trần Quốc Toản nói xong muốn rời đi chẳng thèm để ý nữa, ở đây thêm hắn sợ không kìm được mà giết hết đám con cháu ngu xuẩn đi tin lời người ngoài để đối phó người nhà này. Trần Dị ở phía sau lắp bắp:
– Vương…vương gia. Tạ ơn….
Trần Quốc Toản hơi ngừng lại, quay đầu nói:
– Gọi ta là ông trẻ.
Trần Dị còn đang ngơ ngác không hiểu dụ ý bên trong thì Triệu Cơ ở ngoài chạy tới đã chắp tay vái rất lễ phép:
– Tổ phụ, chúng con nhớ lời người dặn rồi. Chúng con sẽ nhất nhất làm theo.
Trần Quốc Toản nổi hứng hỏi lại Triệu Cơ:
– Nhóc con, không chê ta lạ, ít tuổi mà đã nhận mình làm cháu chắt à?
Triệu Cơ vẫn giữ tư thế khom người lễ phép:
– Bẩm tổ phụ, người là tổ phụ tất nhiên sẽ dạy bảo, giúp đỡ con cháu. Còn như vương gia thì tới thế nào cũng chỉ là người ngoài.
“Hahaha hahaha” “Xoẹt” Trần Quốc Toản hưng phấn cười dài, bên ngoài xen lẫn vào tiếng đao kiếm xuyên qua da thịt. Hắn chẳng để ý tới, hứng thú hỏi Triệu Cơ:
– Nhóc con, thú vị lắm, khi nãy ngươi cũng nghi ngờ ý đồ của Trình Tú. Thiên tư không tệ, ngươi tên là gì?
Triệu Cơ hơi nhìn về ông nội mình vẫn đang thẫn thờ dưới đất nói:
– Bẩm tổ phụ, con là Trần Triệu Cơ, là đích tôn của ông nội. Con mới 8 tuổi.
– Khá lắm, Triệu Cơ, đợi mấy hôm nữa dọn dẹp xong ở đây, ngươi tới Ngự Thiên theo học đi. Ở đó nếu rèn luyện tốt, tương lai ngươi có thể phát huy khả năng
của mình, đem về thành tựu lớn. Ở đây sẽ lãng phí tài năng của ngươi.
– Vâng. Con nhớ rồi.
Trần Quốc Toản thích thú xoa xoa đầu Triệu Cơ đợi nó vái tạ xong mới quay ra nhìn Trần Dị và ba anh em khác của mình bên dưới vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra có chút thất vọng, hắn lắc lắc đầu nói:
– Cả đám già đầu còn không bằng đứa trẻ con. Chút mưu kế đơn giản cũng nhìn không ra, để kẻ thù lợi dụng đối phó với chính người trong nhà. Ý nghĩa của chữ Hoài còn chẳng hiểu, thế mà dám nhòm ngó tước vị này.