Chương 198: Chuyện nhà 2.
Khâm Minh Đại Vương – Trần Liễu từng có rất nhiều phong hiệu từ Hiển Hoàng do Tiên đế Trần Thái Tông ưu ái phong tặng (Hàm ý coi anh trai Trần Liễu ngang hàng với mình là Văn Hoàng) bất chấp sự phản đối của văn thần thời bấy giờ.
Nhưng cũng chỉ được hai năm, năm Thiên Ứng Chính Bình thứ 5 (năm 1236) Khâm Minh Đại Vương Trần Liễu trong một đêm say rượu đã cưỡng gian một cung phi cũ của Lý triều tại cung Lệ Thiên. Thái Sư Trần Thủ Độ nhân thể tước phong hiệu Hiển Hoàng giáng Khâm Minh Đại Vương xuống làm Hoài Vương.
Nhưng lại cũng chỉ được một năm, năm Thiên Ứng Chính Bình thứ 6 (năm 1237) Thái sư Trần Thủ Độ lại lập kế ép Thuận Thiên công chúa khi đó đang là vợ của Khâm Minh Đại Vương và có đã thai 3 tháng lên làm Hoàng hậu. Khâm Minh Đại Vương vì quá phẫn uất mà dấy binh làm phản ở Sông Cái. Dù thanh thế rất lớn, nhưng đối thủ là Thái Sư Trần Thủ Độ thì cũng chẳng được bao lâu.
Dưới trướng Khâm Minh Đại Vương khi đó có một đại tướng anh dũng, hết mực trung thành với Đại Vương dù biết theo ngài sẽ tự chuốc lấy cái chết, người đấy là Đại Tướng quân Trần Hiến người làng Tráng Liệt. Trần Hiến trước khi khởi sự đã khuyên can Khâm Minh Đại vương hết lời, nhưng ý vương đã quyết hắn đành phải nghe theo. Trong cuộc chiến ở sông Cái, Trần Hiến là người đã chỉ huy quân của mình kiên cường chống cự lại đại quân đông đảo của Thái sư Trần Thủ Độ khi đó cho tới khi Khâm Minh Đại vương nửa đêm tìm đến thuyền của Thái Tông xin hàng. Khâm Minh Đại Vương nhờ có Tiên Đế đứng ra chắn trước lưỡi kiếm của Thái sư mới có thể giữ mạng. Sau khi đại vương đầu hàng, toàn bộ những binh sĩ, tướng hiệu theo Khâm Minh Đại Vương đều bị chém sạch cả nhà. Còn người được ban cho đất An lấy phong hiệu An Sinh vương cho tới cuối đời.
Sau khi được tha cho, Khâm Minh Đại Vương đã hết lời cầu xin cho ái tướng của mình là Trần Hiến không phải chết, nhưng không muốn bỏ lại các huynh đệ, Trần Hiến lại tự mình xin được chết chung với toàn bộ quân đội dưới quyền. Cả nhà Đại tướng quân Trần Hiến đều bị xử chém cả, chỉ duy nhất có hai người con một trai một gái được Khâm Minh Minh Đại Vương cảm ân nhận làm con nuôi mới thoát được.
Người anh trai là Trần Tử Đức sau này đã hi sinh ở đầu cuộc chiến với quân Nguyên năm Nguyên Phong thứ 6 (1257) trong trận Bình Lệ Nguyên nổi tiếng.
Người con gái về sau sinh được một người chính là vương phi Trần Ý Ninh thì cả nhà cũng bị quân Nguyên giết hại. Vương phi Trần Ý Ninh may mắn được Hưng Đạo vương đỡ đầu, nhiều năm sau vương phi kết hôn cùng Vũ Uy Vương nhưng khi Trần Quốc Toản chưa ra đời thì Vũ Uy Vương lại mất trong một nhiệm vụ bí mật sang giúp nhà Tống chống lại quân Nguyên. Triều đình không thể công khai chuyện này vì vậy Trần Quốc Toản được Hưng Đạo Vương xin triều đình ban cho tước vị Hoài Văn hầu, chữ Hoài lấy theo tước Hoài Vương của Khâm Minh Đại Vương thời điểm đại vương nhận nuôi hai anh em Trần Tử Đức, như một cách để nhớ tới sự trung nghĩa của tổ tiên mình trong biến cố đó.
Trần Dị là đích hệ của Trần Tử Đức, là chắt gọi vương phi Trần Ý Ninh bằng cụ. Cành của Trần Tử Đức sau 3 cuộc kháng chiến chống Nguyên không lập được công trạng đáng kể, thời Tiên đế Minh Tông cũng không thi thố được gì, khai chi tán diệp chẳng nổi mà gia thế ngày càng sa sút. Vương phi Trần Ý Ninh không đành lòng nên chủ động xin Minh Tông ban cho tước Chương Hinh hầu cho Dị, tước chỉ có danh không có quyền, đất thì cắt một phần từ đất của Hoài Văn vương ở phủ Thiên Trường cho Dị làm đất phong. Coi như vương phi đã mở ra đường sống cho Dị và con cháu, chỉ cần chuyên tâm quản lý đất phong, vài cửa hiệu là không cần lo cuộc sống, nếu đủ tài trí có thể thi thố tài năng.
Trần Dị từng tham gia kỳ thi Thái học sinh thời Dụ tông (1346) nhưng trượt không đỗ đạt gì. Sau kỳ thi thái học sinh đó, triều chính dần suy yếu, triều đình chỉ tổ chức vài cuộc thi nhỏ lẻ để bổ sung số ít quan lại. Vốn tuyển quan lại còn hình thức bảo cử, nhưng Vương phi ngoài lần xin cho Dị tước hầu để ấm tập thì không có ý định tiến cử bất kỳ ai. Chính vì thế mà Trần Dị và con cháu từ đó tới nay không còn cơ hội thi thố, con đường công danh vì vậy mà càng mờ mịt.
Trần Dị thời đầu cũng tự biết khả năng, nên khá chú tâm vào việc cai quản phần đất được vương phi ban cho ở phủ Thiên Trường. Cuộc sống dần khả giả, ổn định hơn, hắn cũng một mặt vừa lo làm ăn một mặt vừa gửi gắm tương lai vào con cái tiếp tục con đường công danh.
Nhưng lòng tham của con người là vô đáy, mười năm trước khi qua tuổi 50, Trần Dị bắt đầu nghĩ tới cái ghế Hoài Văn vương vẫn bỏ trống nhiều năm. Hơn 10 năm hắn đã vài lần hỏi ý vương phi về chuyện chọn con cháu trong họ để kế thừa tước vương nhưng đều bị gạt đi.
Trần Dị trong lòng cho rằng vương phi quá cố chấp, nhất định giữ tước vị cao quý kia lại chờ con trai trở về, đây là chuyện quá hoang đường. Thậm chí Vương phi càng cao tuổi, Trần Dị càng lo vương phi sẽ chọn con cháu của Đặng Văn Thiết giữ tước vị để tiếp tục chờ đợi, chứ không để lại cho con cháu trong nhà.
Cú sốc đầu năm khi nghe tin vương phi đã chọn 1 người không thân không thích lên kế thừa vị trí Hoài Văn vương, cái chuyện khó tin người chết quay về hắn chẳng tin. Nhưng triều đình công nhận khiến Trần Dị suy sụp, hi vọng tan tành, trong lòng hắn lần đầu tiên sinh ra cảm giác bất mãn gân như tới mức hận thù với vương phi.
Đúng lúc này, có vài thực khách dẫn đầu bởi Trình Tú một thanh niên khôi ngô tìm tới muốn làm môn hạ cho Trần Dị. Hắn tới đưa ra những luận điểm quái dị, những dự đoán mà Dị không bao giờ ngờ tới, những ý định mà Dị không dám nghĩ, vẽ ra tương lai mà hắn không không dám mơ. Nhất là lời hứa sẽ giành về cái tướng vương kia.
Ban đầu Trần Dị không dám thu nhận, nhưng cũng không từ chối đám Trình Tú đã thể hiện mầm mống trong lòng của hắn. Nhưng mọi chuyện không ngờ lại dần dần giống Trình Tú dự đoán, tin Trần Quốc Toản chết tới chỉ sau khi Vũ Cấm về Thăng Long có 1 ngày. Cơ hội hiếm có để đoạt lấy tước vương, Trần Dị không ngần ngại nữa mà đồng ý làm theo kế hoạch của Trình Tú. Gần như ngay tức thì, Trình Tú đã đem tới cho hắn hàng chục tay chân để thực hiện kế hoạch của mình trong đó có cả Hà Lương. Vài tước vị tản quan được phong từ Cung Phụng, Hầu Cấm,…. cùng với cả trăm gia nô, gia binh được Trình Tú chiêu mộ nhanh chóng. Rồi tin tức cứ thế lan đi, kèm theo cả đống tin đồn bất lợi.
Tới khi cả đám lê lết trở về, Trần Dị vội vàng gọi hết anh em họ hàng trở về bàn bạc, hắn đã gần 60 tuổi, đã già trông lại càng già. Ba người trẻ hơn Trần Dị một chút hối thúc:
– Anh, chúng ta nên làm gì bây giờ? Hay chúng ta lên Thăng Long tìm vương phi tạ lỗi.
Đám bốn anh em bọn họ từ đầu đến giờ đều không có sự chuẩn bị gì, quyết định nghe theo Trình Tú lan truyền tin đồn, tìm người đứng ra tố cáo tạo hiệu ứng xấu đều không có tính toán từ trước. Nên khi có vấn đề phát sinh họ cũng chẳng có sẵn đối sách để đối phó với tình huống bất lợi. Trần Dị chỉ đành đưa mắt nhìn Trình Tú đang cau mày suy nghĩ:
– Trình Tú, đám Hà Lương tàn tạ trở về có nói Trần Quốc Toản còn sống, chúng ta phải làm gì bây giờ?
Trình Tú còn đang tính toán đủ thứ trong đầu, hắn chưa hề nhận được tin báo Trần Quốc Toản còn sống từ Đỗ Phủ. Nhiệm vụ của hắn là gây ra hỗn loạn, tạo tin đồn bất lợi để nhân dịp hạ bệ Hoài Văn vương, dùng Chương Hinh hầu chiếm lấy cái ghế này để dễ bề kiểm soát. Không biết thật giả, nhưng qua lời kể của những gia nô bị đánh bẹp dí hôm qua kể lại thì Trình Tú có chút nghi ngờ chuyện này là thật. Hắn không có đủ thời gian để kiểm chứng thông tin.
Cả Trình Tú và anh hắn Trình Ngân đều rất trung thành với Đỗ Tử Bình. Trình Tú đặt khả năng có thể đúng là Trần Quốc Toản còn sống, thế thì khả năng cao chủ tử của hắn Đỗ Tử Bình đang gặp nguy hiểm. Trình Tú đang đắn đo liều lĩnh làm một chuyện dù biết sẽ làm to chuyện ra rất nhiều, nhưng sẽ là cách tốt nhất để cứu giúp chủ tử của mình. Biết được thời điểm Trần Quốc Toản tới đây là một lợi thế, nếu thế hắn có thể bố trí mai phục trên đường để giết đi. Con dê thế tội thay hắn cũng đã nghĩ ra, chẳng có ai thích hợp hơn đam Trần Dị, chỉ cần để lại vài cái xác của gia nô gia binh của Cung Chính Hầu ở hiện trường là được, vấn đề còn lại chỉ là kế hoạch kiểm soát cái tước Hoài Văn Vương sẽ thất bại thôi.
Hắn dường như không nghe thấy tiếng Trần Dị đang gọi mình:
– Trình Tú, Trình Tú, ngươi có nghe ta nói gì không?
Trình Tú giật mình tỉnh lại, quay một vòng nhìn 8 con mắt đang nhìn hắn chờ đợi cho ý kiến. Trình Tú siết tay quyết định hành động, hắn khom người chắp tay nói:
– Hầu gia, thuộc hạ có một kế này, nhưng thời gian gấp gáp không thể nói rõ ngay được. Xin hầu gia giao cho thuộc hạ số gia binh còn lại trong phủ, thuộc hạ sẽ kết hợp cùng số tân binh mới tuyển về phải đi ngay mới kịp. Xin hầu gia chấp thuận.
Trình Tú quỳ một gối, ánh mắt đầy kiên nghị nhìn thẳng vào mắt Trần Dị, thời gian 2 tháng vừa qua dù ít nhưng hắn cũng đã chiếm được niềm tin của Trần Dị.
Trần Dị đắn đo hối thúc:
– Ngươi phải nói qua ý định của mình trước đã chứ?
Trình Tú càng tỏ ra vội vã hơn, hắn khẩn thiết nói:
– Hầu gia, thuộc hạ có cách để có thể đàm phán với Trần Quốc Toản nếu hắn thật sự còn sống. Nhưng muốn thế giờ thuộc hạ phải đi chuẩn bị ngay, xin hầu gia chấp thuận trước, đợi sắp xếp mọi việc xong thuộc hạ sẽ giải thích rõ hơn.
Trước sự tha thiết của Trình Tú, Trần Dị cũng dần lưỡng lự muốn xuôi theo nhưng chưa hạ được quyết tâm thì bên ngoài có tiếng trẻ con hét vọng vào:
– Ông, không được, chuyện này quá đáng ngờ. Không thể mạo hiểm đưa người cho hắn.
Trần Dị ngước lên thấy Trần Triệu Cơ mới 8 tuổi ở ngoài hiên cố hét vào trong phòng thì cau mày:
– Triệu Cơ, cháu còn nhỏ, những chuyện này cháu không hiểu đâu. Cháu lui ra đi để bọn ta bàn bạc.
Triệu Cơ ở bên ngoài vẫn không chịu bỏ cuộc, nó rướn cổ hét to hơn:
– Hắn không nói rõ ra, ông đừng nghe hắn. Trình Tú lấy gia binh đi chỉ có thể là để đối phó với vương gia, không biết chừng hắn còn muốn giết người. Đây là tội tày đình, ông đừng tin hắn.
Trình Tú dưới nền nhà thoáng cau mày khó chịu rồi hốt hoảng dập đầu bôm bốp đáp:
– Oan cho thuộc hạ quá. Oan cho thuộc hạ quá. Thuốc hạ thật sự chỉ suy tính vì an nguy của hầu gia, nào dám làm bừa. Nếu đã nghi ngờ Trình Tú như thế, chi bằng người cứ giết hoặc đuổi Trình Tú đi.
Trần Dị nhìn Trình Tú khôi ngô tuấn tú chẳng ngại dập đầu tới bật máu thì không đành lòng, hắn quát ra ngoài:
– Triệu Cơ, cháu quá đáng rồi đấy, người đâu, lôi nó ra ngoài.
– Ông, đừng nghe lời hắn, đừng nghe hắn. Ông, ông,…
Triệu Cơ ở bên ngoài bị gia đinh kéo đi vẫn không ngừng hét vọng vào trong, tiếng hét nhỏ bé của nó cứ nhỏ dần. Trần Dị thở dài ngồi xuống ghế quyết định:
– Được rồi, Trình Tú, việc cần làm thì cứ…..
Trần Dị còn chưa nói hết câu thì bên ngoài nhiều tiếng gà bay chó chạy vang lên, còn có cả tiếng hô hoán cùng vài âm thanh chém giết làm hắn cau mày quát:
– Người đâu, bên ngoài có chuyện gì?
——————————
P/s: Trần Triệu Cơ là nhân vật có thật, ông là người thiết lập căn cơ cho nhà Hậu Trần. Nhưng sử liệu không có nhiều thông tin về thân thế của ông nên mình phóng tác thành con cháu trong nhà để dễ bề nâng đỡ về sau.