Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
trong-sinh-chi-nghich-chien-tay-du.jpg

Trọng Sinh Chi Nghịch Chiến Tây Du

Tháng 2 1, 2025
Chương Hoàn tất cảm nghĩ, cùng sách mới vấn đề! Chương 1092. Đạo không có tận cùng
ngu-thu-chi-linh-chu

Ngự Thú Chi Linh Chủ

Tháng 2 6, 2026
Chương 1507: Loạn trong giặc ngoài Chương 1506: Để ở trong lòng
than-hao-danh-dau-bon-nam-ta-thanh-tram-ty-dai-lao.jpg

Thần Hào: Đánh Dấu Bốn Năm, Ta Thành Trăm Tỷ Đại Lão

Tháng 1 26, 2025
Chương 968. Mọi người đều biết Chương 967. Còn sớm đây
tu-hokage-bat-dau-lam-hau-truong-hac-thu.jpg

Từ Hokage Bắt Đầu Làm Hậu Trường Hắc Thủ

Tháng 2 3, 2025
Chương 807. Marvel phiên ngoại Chương 807. Cuối cùng, kết thúc
tai-bien-bat-dau-bang-long-hinh-xam-song-than-thoai-di-nang.jpg

Tai Biến: Bắt Đầu Băng Long Hình Xăm, Song Thần Thoại Dị Năng

Tháng 1 24, 2025
Chương 152. Lam Tinh thống nhất Chương 151. Đại cục đã định
nguoi-trong-bung-me-ben-canh-nu-de-muon-dem-ta-dap-ra-ngoai.jpg

Người Trong Bụng Mẹ, Bên Cạnh Nữ Đế Muốn Đem Ta Đạp Ra Ngoài

Tháng 2 6, 2026
Chương 714: Minh Đế tâm ma linh hồn nghe vậy Chương 713: Minh Đế tâm ma bị hái sao lão tổ
menh-thua-mot-thang-ta-dem-ngay-ngo-nu-de-duong-thanh-yandere

Mệnh Thừa Một Tháng, Ta Đem Ngây Ngô Nữ Đế Dưỡng Thành Yandere

Tháng mười một 11, 2025
Chương 260: Luân Hồi Chương 259: Tỷ tỷ
than-dieu-ta-kiem-tien-tran-ap-thien-ha.jpg

Thần Điêu: Ta, Kiếm Tiên, Trấn Áp Thiên Hạ

Tháng 3 23, 2025
Chương 418. Các ngươi là không có bại Chương 417. Ta nguyện ý
  1. Đông A Tái Khởi
  2. Chương 197: Chuyện nhà.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 197: Chuyện nhà.

Con dâu rất lo cho bà Tám, bà hết hốt hoảng rồi giờ bà đang vỗ đùi cười không ra tiếng, bà muốn nói gì đó nhưng không nói được. Bà chỉ biết há to miệng cười, đôi mắt mờ mờ cong lên vì hạnh phúc. Con dâu lo lắng vỗ vỗ lưng cho bà Tám:

– Mẹ, mẹ sao thế. Mẹ vào trong nhà đã kéo ở ngoài nguy hiểm.

Bà Tám giật tay con dâu ra chỉ chỉ về phía loạn quân, bà cố sức nói:

– Cậu….. cậu…. cậu chủ về rồi. Cậu chủ về rồi, vương gia về rồi.

Kệ con dâu ngơ người nhìn theo hướng chỉ tay, bà Tám đã quay về quán tìm ấm nước mới hãm. Từ tiếng hô đứt đoạn của bà Tám, cứ dần dần lan ra khắp phố:

– Cậu chủ về rồi, vương gia về rồi. Hoan hô.

– Cậu chủ về rồi, vương gia về rồi. Hoan hô.

Lão Nguyên nghe tiếng hô lọt vào tai thì dừng tay ngước mắt lên nhìn xem người ở đâu, một tên nhân cơ hội muốn lao lại vật lão Nguyên xuống liền bị Trần Quốc Toản dùng tay kéo ngược lại quăng thẳng vào hàng rào ven đường.

– Chú Nguyên, sao nay chú không ở xưởng rèn mà ra đây đánh nhau thế này.

Mắt lão Nguyên nhòe đi, mồm lão run run mếu xệu khi thấy Trần Quốc Toản đang cười với mình. Lão đưa tay ra rờ rờ cánh tay chắc nịch của Trần Quốc Toản, vừa vuốt ve cánh tay vừa nghẹn ngào thốt lên:

– Cậu chủ, cậu về rồi, cậu về thật rồi.

Tiếng ồm ồm của lão Nguyên vang lên, xung quanh bắt đầu khựng lại nhìn về, Lạt La Tạ Đốn quăng một tên trên tay đi, miệng hắn có mấy vết bầm cũng chẳng cản được niềm vui của hắn. Hắn cười toe toét hô lên:

– Vương gia về rồi, vương gia về rồi. Thấy chưa, các ngươi mở to mắt ra mà nhìn, ta đã bảo tin đồn chỉ là loại nhảm nhí còn gì. Loại giặc cỏ sao hại được vương gia. Hahaha.

La Tát Đản phải vỗ cho Lạt La Tạ Đốn một cái để hắn tiết chế lại, không nhào tới ôm chân Trần Quốc Toản như những người kia.

Xung quanh Trần Quốc Toản các trang hộ vui mừng òa khóc nức nở, đám đồng bọn của Hà Lương thì ngơ ngác như trời trồng. Cả huyện Ngự Thiên dần bùng nổ hò hét. Tới giờ Bùi Triều cùng hơn trăm tân binh mới hùng hục chạy tới, trên người vẫn là võ phục bằng vải thô mặc khi tập luyện. Tên nào tên nấy mặt hằm hằm muốn giết người nhưng khi thấy Trần Quốc Toản đứng đó thì Bùi Triều cùng tân binh khựng lại ngẩn ra, sát khí vừa rồi như bay đi đâu hết, cả đám quỳ rạp xuống khấu đầu mếu máo.

Trần Quốc Toản nhìn Bùi Triều thấy hắn quỳ rạp xuống vai run rẩy khiến Trần Quốc Toản không hiểu sao hắn xúc động thế. Nhưng chuyện đấy để hỏi sau, có chuyện hắn cần làm trước, chỉ tay về phía đám đồng bọn đang muốn kéo Hà Lương chuồn đi, Trần Quốc Toản ngọt nhạt hướng về tân binh nói:

– Các ngươi tới chậm, để trang hộ bị đánh trước cửa sao còn đứng ỳ ra đó? Muốn để những trang hộ này ra tay thay các ngươi à? Hay muốn bôi tro vào mặt ta?

Bùi Triều đứng dậy vái dài ra hiệu nhận lệnh, con người hiền lành một khi nổi điên thì rất kinh khủng. Tin đồn lâu nay đã đủ khiến hắn muốn điên, lại nghe tin có người ngoài tới trang viên gây rối, Bùi Triều chính thức nổi điên. Nỗi nhục này không rửa không được, kẻo người khác cho rằng vương phủ dễ bắt nạt. Hắn chẳng nói chẳng rằng, nghiến răng nghiến lợi lao tới đám đồng bọn Hà Lương đang sợ xanh mắt mèo chẳng nương tay. Tên nào còn đứng nổi là còn đánh.

Bà Tám xách ấm nước cố bước nhanh rẽ đoàn người đi vào, con dâu bà sợ bà ngã cố đi theo cũng không nổi bước chân thoăn thoắt ấy. Bà Tám híp mắt cười dâng ấm nước lên, bà mệt nói không tròn câu nổi:

– Cậu chủ, cậu chủ.

Trần Quốc Toản rất hưởng thụ tình cảm của trang hộ. Hắn nhận ấm nước ngửa cổ tu ừng ực một hơi mới hà ra một tiếng rồi dơ ngón tay lên nịnh bợ:

– Bà Tám, trà của bà pha là ngon nhất. Đám bán trà ở Thăng Long toàn thứ bỏ đi, trà trong cung cũng chẳng bằng ấm trà của bà.

Bà Tám cười như được mùa, liên tục phủi tay xấu hổ. Các trang hộ khác bừng tỉnh, người người chạy về mang đồ ra nhờ cậu chủ đánh giá chất lượng. Người mang quả, người mang trầu, người cơm nắm, có tên điên mang cả bát gạo vụ mới ra bị trương hộ khác đánh cho biêu đầu. Cứ cái gì trang hộ cho qua mồm Trần Quốc Toản đều thành thượng phẩm cả. Nhiều quá ăn không hết, bất giác Trần Quốc Toản chỉ ăn một miếng còn lại cho hết Lạt La Tạ Đốn đã đứng bên cạnh từ bao giờ.

Lê Đạo tới được một lúc, hắn mừng muốn phát khóc khi thấy Trần Quốc Toản còn sống, sống rất khỏe. Nhưng hắn muốn khóc thật khi thấy gần trăm tên bị đánh cho nằm bẹp dí mà đám tân binh vẫn chưa chịu tha cho, tay vẫn đấm chân vẫn đạp túi bụi. Lê Đạo mặt mày nhăn nhó:

– Vương gia, vương gia, chuyện này.

Trần Quốc Toản biết Lê Đạo khó xử, hắn tham gia trận ẩu đả này còn cho người của mình đánh tới cùng cũng là vì thế, vừa là để dằn mặt vừa là có hắn tham gia thì người gánh trách nhiệm sẽ là hắn chứ không phải những trang hộ dễ mến này. Một vương gia đánh vài tên gia nô, Hầu Cấm của một hầu tước thì chẳng có gì to tát, đền ít tiền là xong, mà có khi còn được chúng biếu lại tiền. Cười đáp lễ với Lê Đạo một cái, Trần Quốc Toản phất tay:

– Bùi Triều, thế đủ rồi. Dừng tay đi.

– Vâng, thưa cậu chủ.

Bùi Triều đang hăng máu cũng phải dừng tay lại, hắn thả tay đang túm cổ một tên người đã mềm oặt ra quay lại chắp tay khom người vái rồi lệnh những tân binh thu dọn. Trần Hiếu túm cổ một tên khá vạm vỡ kéo về tới trước mặt Trần Quốc Toản, hắn hồ hởi khoe:

– Cậu chủ, tên này hình như là đội trưởng của của đám này?

Xung quanh người tới ngày càng đông, hắn phải tìm cách giải tán đám đông kẻo chẳng làm được gì nữa. Trần Quốc Toản tách trang hộ đi ra, rồi gân cổ nói lớn:

– Trần Hiếu, chạy về vương phủ bảo lão Lưu quản gia tối nay giăng đèn mở tiệc mừng công, không biết mặt lão Lưu thế nào thì cứ hét to lên, thế nào cũng gặp. Toàn trang chiều nay nghỉ làm chuẩn bị mở tiệc. Bà con quay về thay quần áo mới, tới vương phủ bảo lão Lưu bố trí giúp vương phủ một tay. Nhanh không lại không kịp.

– Hoan hô, cậu chủ muôn năm, vương gia muôn năm.

Sau lời của Trần Quốc Toản, xung quanh còn cuống nhiệt hơn, người người reo hò nhưng người tản đi thì chẳng mấy. Lão Nguyên, bà Tám cùng vài trang hộ lâu năm phải hết sức xua mọi người quay về chuẩn bị mới dần dần tản đi được.

Trần Quốc Toản gạt mồ hôi trên trán, đợi Lê Đạo chắp tay khom người cúi chào mới nói:

– Lê tri huyện, ta đã xem một vòng Ngự Thiên, mấy tháng qua ngươi làm rất tốt, huyện Ngự Thiên đã thay đổi không ít. Chỗ bến cảng đợi Tế sinh đường và bình dân viện hoàn thành thì bắt đầu làm thôi. Còn chuyện hôm nay đều là do ta ra lệnh, Lê tri huyện hiểu chứ?

Lê Đạo là người thông minh, hắn liền hiểu ra ý của Trần Quốc Toản. Các trang hộ dù có lý thế nào thì gây rối đánh bị thương người khác ít nhiều cũng sẽ bị quy tội, chưa kể trong đám bị đánh bẹp dí kia có cả tản quan. Có Trần Quốc Toản đứng ra gánh vác thì hắn sẽ dễ xử hơn nhiều, nếu không e rằng hắn buộc phải bắt vài trang hộ đánh người hăng nhất. Lê Đạo khom người vái tạ:

– Cảm ơn vương gia đã khen ngợi, hạ quan đã hiểu. Chuyện này có vương gia gánh vác thì không còn gì để nói nữa.

Lão Nguyên ở phía sau nghe được câu nói của Lê trị huyện thì vội vã bước lên vái:

– Cậu chủ, chuyện này xuất phát từ lão. Người cứ để lão ngồi nhà lao ít lâu, không thể chuyện gì cũng để cậu chủ gánh được. Tới lúc người gánh không nổi thì trang hộ biết phải làm sao.

Trần Quốc Toản cảm kích vỗ vỗ lên vai lão Nguyên an ủi:

– Chú Nguyên, chú xưa nay làm việc gì cũng có lý của mình. Huống hồ đây là chuyện trong nhà, cháu gánh là thích hợp nhất. Cùng lắm là đến chút tiền thôi. Đám con cháu mất dậy cháu sẽ còn qua tận nhà “bảo ban” chúng nó, thế này chưa là gì cả. Chú yên tâm.

Lão Nguyên nghe tới tiền vội dấn lên hỏi:

– Cậu chủ, khay bạc triều đình ban cho lão vẫn còn để ở xưởng, hay là…

– Chú Nguyên, những phần thưởng này chú hoàn toàn xứng đáng nhận. Chú biết Đặng Tất qua thư hết lời khen ngợi đồ chú làm thế nào không? những thứ đó đã cứu mạng hàng trăm binh sĩ Hoài Văn quân. Công của chú lớn lắm. Nếu chú cảm kích thế thì nhanh nhanh làm thêm cho cháu vài ngàn món nữa đi.

Lão Nguyên cảm động nhìn Trần Quốc Toản cười tươi như nhìn phật sống, lão gật mạnh đầu đáp:

– Lão biết rồi, cậu chủ yên tâm, 3 năm nữa sẽ có đủ một vạn món cho cậu dùng.

Trần Quốc Toản cười vui vẻ rồi quay ra nói nốt chuyện với Lê Đạo:

– Lê tri huyện, còn nhiều chuyện chúng ta nói sau, hôm nay ta còn chút việc nhà phải giải quyết.

Trần Quốc Toản đưa mắt nhìn gần trăm tên từ gia nô, gia binh tới tản quan mày mày tím tái bầm dập tên nằm bẹp bên quỳ run như cầy sấy là Lê Đạo liền hiểu ý, hắn vài chào trước khi rời đi:

– Hạ quan hiểu. Vậy hạ quan xin cáo lui, trong huyện còn nhiều việc cần hạ quan làm.

Trần Quốc Toản gật đầu cảm kích đợi Lê Đạo dẫn Hà bộ đầu cùng những bộ khoái rời đi mới quay ra làm việc của mình. Trần Quốc Toản không muốn làm chuyện lên quá to, hoặc ít nhất là không để tin đồn lan truyền ra ngoài quá nhiều nên cần Lê Đạo giúp sức. Dù gì đây cũng là người trong nhà, Trần Quốc Toản biết rõ nếu hắn quá mạnh tay thì ít nhiều gì vương phi cũng sẽ nghĩ ngợi áy náy trong lòng.

Nhìn đám người đang quỳ khúm lúm, Trần Quốc Toản lạnh lùng nói từng chữ:

– Quay về nói với Trần Dị, muốn sống thì trong ba ngày đuổi hết đám tản quan tự phong, cắt gia binh xuống 50 người, gia nô xuống 100.. Bảo với hắn chuẩn bị sẵn roi mây, 3 ngày sau ông trẻ của hắn sẽ tới dạy lại hắn. Giờ thì cút đi, trước khi ta đổi ý.

– Tạ ơn vương gia, chúng nô tài nhớ rồi.

Nhìn cả đám người lạy lọc phát chán, Trần Quốc Toản phất tay:

– Bùi Triều, cho người áp tải bọn này về.

– Vâng thưa cậu chủ.

Nhìn Bùi Triều xử lý việc nào ra việc nấy, từ cách làm việc tới phong thái trưởng thành lên không ít, không còn là tên tiểu tử bị gái trêu cũng đỏ mặt mấy tháng trước nữa. Trần Quốc Toản lẩm bẩm khen ngợi:

– Tên này thay đổi nhanh thật, mới vài tháng mà đĩnh đạc hẳn.

Lão Nguyên ở bên cạnh nghe thế thì tít mắt:

– Ai cưới vợ vào rồi cũng thế cả. Cậu chủ, người cũng tính dần đi.

Trần Quốc Toản kinh ngạc quay lại nhìn lão Nguyên:

– Hắn cưới vợ rồi? sao cháu không nghe ai nói?

Lão Nguyên nghĩ lại thấy thương cho Bùi Triều ngoan ngoãn:

– Lúc hắn báo cưới thì có tin đồn cậu chủ gặp nạn. Cả huyện buồn rầu ăn chẳng nổi, đám cưới hắn cũng chả làm gì, chỉ làm mâm cơm cúng tổ tiên rồi âm thầm dẫn cô dâu về. Kể cũng thiệt thòi cho hắn.

Trần Quốc Toản tới giờ mới rõ vì sao Bùi Triều khi nãy xúc động thế, hắn liền quay ra bảo gia binh bên cạnh.

– Thế thì không được, gọi hắn quay lại, tiệc tối nay để mừng cho phu thê hắn.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

di-vuc-thien-canh.jpg
Dị Vực Thiên Cảnh
Tháng 2 10, 2026
xuyen-nhanh-cung-dau-ba-tong-het-thay-xeo-di
Xuyên Nhanh: Cung Đấu? Bá Tổng? Hết Thảy Xéo Đi!
Tháng 2 3, 2026
tu-phong-than-bat-dau-chu-thien-lu-trinh.jpg
Từ Phong Thần Bắt Đầu Chư Thiên Lữ Trình
Tháng 3 5, 2025
tram-deu-la-vi-dai-han
Trẫm, Đều Là Vì Đại Hán!
Tháng 2 1, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP