Chương 196: Thô sơ bên ngoài, tinh tế bên trong
Lão Trần Nguyên về đến nhà đã thấy một người khá trẻ, ăn mặc có chút sang trọng phú quý, tay hắn phe phẩy chiếc quạt cho giống người tri thức. Lão Nguyên tiếp xúc với nhiều người quyền quý trong vương phủ, nên lão nhận ra ngay, tên này có nhìn thế nào, có ra vẻ ra sao cũng không giống người phú quý. Phú quý phải toát ra từ xương tủy như cậu chủ, có mặc áo gai vẫn thấy là người phú quý. Lão Nguyên chẳng cần khách khí hỏi luôn:
– Ngươi là ai? Tìm ta có việc gì?
Người trẻ kia khẽ cau mày khi Lão Nguyên nói chuyện với hắn chẳng chút khách khí, hắn vẫn giữ bình tĩnh, làm bộ quan cách đáp:
– Chào “Lão Tượng” ta là Hà Lương đang lĩnh chức Hầu cấm của Chương Hinh hầu phủ.
Lão Tượng là danh hiệu lão Nguyên được triều đình ban tặng, chuyện này còn đang khiến lão khó chịu trong lòng. Lão Nguyên vẫn cọc cằn đáp:
– Thì sao? Có chuyện gì nói mau đi, ta đang bận, không có nhiều thời gian.
Hà Lương mày càng cau hơn khi thấy rõ ràng lão Nguyên không có ý coi tước vị của hắn ra gì. Dù Hầu Cấm chỉ là tước vị cấp thấp, là tản quan không có thực quyền nhưng nó vẫn là quan tước, vẫn có quyền lợi, vẫn được giữ cơ hội chờ triều đình bổ nhiệm. Hắn rất muốn nạt nộ cho đối phương một trận, nhưng chuyến này đi hắn còn có nhiệm vụ nên đành cắn răng nhẫn nhịn:
– Lão Tượng, hạ quan tới đây là vì có lời của Chương Hinh Hầu chuyển tới lão Tượng…..
Hà Lương cố gắng nhẹ giọng, giữ vẻ quan cách cố gắng thuyết phục như ban ơn huệ cho lão Nguyên. Lão Nguyên nhíu mày, nhìn xoáy vào Hà Lương giong nghi hoặc hỏi lại:
– Cái gì? Ngươi bảo ta đứng ra tố cáo Vương gia âm thầm rèn đúc vũ khí? Tố cáo người chiếm đoạt công sức, sáng kiến làm việc theo dây chuyền và thống nhất dụng cụ đo của ta làm của riêng? Tố cáo toàn bộ người Chiêm kia đều là tù binh chứ không phải nô lệ được mua về?
Hà Lương trước giọng nói đầy nghi ngờ của lão Nguyên, hắn vẫn tự tin sẽ thuyết phục được lão vì trước sức hấp dẫn của tiền tài mấy ai có thể chống lại:
– Đúng thế, lão Tượng, lão cũng biết Chương Hinh hầu là chắt của Vương phi, trước kia vương phi đã từng có ý muốn nhường lại tước Hoài Văn vương cho hầu gia. Nhưng sau này, tên vương gia mạo nhận kia lợi dụng vương phi tuổi cao, lợi dùng lòng tốt của người mà lừa chiếm lấy cái tước Hoài Văn vương. Làm việc thất đức nay hắn đã nhận quả báo, bị sơn tặc giết nơi rừng thiêng nước độc, bị thú hoang gặm nhấm sạch chẳng còn mảnh xương. Cái ghế Hoài Văn vương tin rằng sẽ lại quay về với đúng người kế thừa xứng đáng của nó chỉ là chuyện sớm muộn, chính là Chương Hinh hầu. Lão Nguyên, chỉ cần lão đứng ra tố cáo cùng với những người khác, nói ra bộ mặt thật của tên giả mạo kia. Đợi khi mọi chuyện lan đi khắp nơi, Chương Hinh hầu sẽ đứng ra thu thập, vì giữ thể diện hoàng thất, quan phủ và vương phi chắc chắn sẽ thu lại tước vị kia và tìm người kế vị mới chính là Chương Hinh hầu, người đang nỗ lực giúp đỡ vương phủ giải quyết tình hình rối ren lại là dòng đích nhà ngoại vương phi. Đây là điều chắc chắn.
Lão Nguyên cố giữ mình không nhào vào đấm tên ẻo lả đối diện, lão hỏi thêm:
– Còn nhiều người như ngươi đang đi thuyết phục trang hộ khác như ta, nguyện đứng ra tố cáo vương gia?
Hà Lương tưởng lão Nguyên đã xuôi xuôi, hắn gật đầu từ tin bước lại gần, đặt tay lên vai lão Nguyên quả quyết:
– Đúng thế, lão Tượng, chuyện thành tương lai Chương Hinh hầu sẽ không để lão thiệt, phú quý sẽ ở ngay trước mắt. Chưa kể người sẽ cho lão thu một phần lợi vĩnh viễn từ sáng kiến của mình. Đây là thời cơ trăm năm để lão và người nhà chuyển mình khỏi kiếp nô bộc.
Lão Nguyên mặt tối sầm, lão đã hơn 50 nhưng quanh năm nghề rèn khiến sức lão đến thanh niên còn chẳng theo nổi. Cánh tay chắc nịch quai búa quanh năm từ từ đặt lên bàn tay của Hà Lương trên vai lão.
“Rắc” lão Nguyên bất thình lình vặn ngược tay Hàn Lương, xương cốt tay hắn kêu lên răng rắc. Phải mất vài giây Hàn Lương mới hiểu ra gào hét lên đau đớn.
Hà Lương gào hét nhưng Lão Nguyên còn quát to hơn:
– Lũ chó chết, một lũ chó chết. Người tốt như cậu chủ mà chúng mày còn dám đặt điều. Một lũ ruồi nhặng ghê tởm, thấy người gặp nạn không giúp còn bu vào kiếm ăn.
Lão Nguyên vừa nói, vừa kéo cánh tay bị bẻ quặt của Hà Lương ném cả người ra ngoài phố như ném bao trấu. Hà Lương lăn lộn trên mặt đất ho sụ sụ còn chưa kịp ôm lấy cánh tay lủng lẳng đã thấy cả người nặng trịch không cử động nổi. Lão Nguyên râu hùm dựng ngược, mắt tóe lửa tỳ gối lên người Hà Lương, tay túm cổ áo kéo hắn ngổng dậy, giọng đầy sát khí nói:
– Lũ ruồi rặng chúng mày muốn ăn, tao cho chúng mày ăn.
Dứt lời Lão Nguyên liền tung những cú đấm chắc nịch vào mồm Hà Lương. Vừa tung đấm lão vừa chửi:
– Ăn đi, tao cho mày ăn tới chết.
Hà Lương mới chịu tới đấm thứ 3 đã mềm oặt, đầu óc choáng váng chẳng kêu nổi, mồm nhoe nhoét máu chẳng biết đâu là môi trên đâu là môi dưới.
Xung quanh người người tới xem nhưng không ai dám vào cản, Các trang hộ cũ thấy lão Nguyên như nổi điên, sợ to chuyện muốn tới can nhưng còn chưa kịp đã có mấy tên gia nô nai nịt gọn gàng ở đâu tới chỉ tay quát:
– Trần Nguyên, dừng tay, cho ngươi cơ hội ngươi còn không biết điều, lại dám đánh người. Người đâu, đánh hắn.
Lão Nguyên ngẩng mặt chỉ nhìn một cái rồi không thèm quan tâm, đấm thêm một cái cho hả dạ mới buông tay thả Hà Lương đã mềm oặt rơi cái bịch xuống đất. Đối diện với hơn 10 tên đang lao tới lão biết đều là đồng bọn của Hà Lương, lão vơ cây gậy trước sân, hôm nay lão có chết cũng không thể tha cho tên nào.
Các Trang hộ thấy lão Nguyên bị vây công cũng không thèm nói nhiều, cũng không sợ làm lớn chuyện, cứ chạy tới đấm tụi lạ mặt tới làm loạn cái đã. Trang hộ hò hét nhau:
– Bà con, đập bỏ mẹ tụi nó đã.
Bà Tám thấy ồn ào trước nhà lão Nguyên liền túm cổ thằng Tý vội bảo:
– Mau, chạy đi tìm Bùi Triều tới đây. Rồi cả Lê tri huyện nữa.
Lão Nguyên vung gậy vụt như trời giáng vào vai một tên đang lao tới khiến hắn ngã khụy xuống đất, ôm bả vai trái đã xệ xuống làm hắn thét lên đau đớn. Nhưng trang hộ chưa tới kịp, lão bị một tên ôm ghì lấy hông, không dứt ra được. Một tên khác cười gằn vung gậy hét lên:
– Muốn chết, ta cho lão chết.
– Cút!
Tên gia nô còn chưa kịp biết tiếng hét ở đâu thì cái búa nặng trịch đập thẳng vào lưng khiến hắn ngã chúi mặt về trước, thở không nổi. Lạt La Tạ Đốn chày hùng hục như trâu mỗi tay túm cổ một tên quăng đi quát:
– Cút hết.
Lạt La Tạ Đốn nhảy lên đạp bay tên đang ôm ghì lấy hông lão Nguyên ra, hắn chạy bạt mạng tới đây còn chưa kịp thở, hắn áp lưng vào lưng lão Nguyên hổn hển hỏi:
– Chú Nguyên, bọn này là ai mà xúm vào vây công chú thế.
– Bọn nó là lũ ruồi bọ muốn hại cậu chủ. Gặp con nào ta đập con đó. Giết!
Lão Nguyên nói xong lại vác gậy lao lên đánh tiếp, Lạt La Tạ Đốn nghe tới đám này là đám hại vương gia, chẳng nghĩ nhiều hắn đổ luôn cho đám này là người tung tin đồn. Hắn nghiến răng nghiến lợi chửi:
– Con mẹ nó, thì ra là do lũ chúng mày.
La Tát Đản ở ngoài thấy Lạt La Tạ Đốn lao vào hỗn chiến ôm đầu kêu khổ rồi cũng lao vào hội đồng cùng hắn. Trước cửa nhà lão Nguyên đã loạn thành một bầy, đánh đấm túi bụi, người kéo tới ngày một đông. Đồng bọn của Hà Lương cũng từ khắp nơi thò đầu ra thấy đồng bọn bị đánh cũng kéo nhau đồ dồn về, trang hộ cứ thấy người lạ mặt đang muốn đánh người mình là xúm vào đánh. Mới một lúc mà đám đông đã tới gần trăm người đấm đá loạn xạ.
Hà bộ đầu dẫn theo gần 10 bộ khoái chạy tới thì tình thế đã quá hỗn loạn, hắn nhanh chóng quát lên:
– Dừng tay, tất cả dừng tay.
Hà Bộ đầu có gào khản cổ cũng chẳng ai nghe, đám đông hăng máu đánh nhau tới đỏ mắt làm gì còn ai nghe hắn nữa. Hà bộ đầu hết cách đành dẫn các bộ khoái xông vào:
– Các ngươi theo ta, tách bọn họ ra.
Bộ khoái tới chẳng những không dẹp được loạn mà càng loạn hơn, vài tên đồng bọn của Hà Lương thấy bộ khoái tới muốn chùn tay dừng lại. Nhưng trang hộ của vương phủ đang hăng máu, sợ gì bộ khoái? Chúng dừng tay thì trang hộ nhân cơ hội bay lên đạp cho chúng một cái khiến chúng ngã dúi dụi mồm thì chửi:
– Chết mẹ mày đi.
Thế là mọi công sức của bộ khoái thành công cốc, chẳng có ai định nương tay nữa.
Bà Tám không có sức lao vào đánh người, nhưng bà có khả năng hiệu triệu ghê gớm. Đám trẻ con bị bà sai đi gọi người tới giúp, đâm ra trang hộ đang làm đồng cứ dần kéo về rõ đông.
Một tên đồng bọn của Hà Lương bị đánh bay vào một nhà dân, hắn vớ được cái dao làm bếp, một tay ôm đầu máu, hắn không còn e dè gì nữa, mặc kệ luật pháp cấm dùng hung khí, hắn dơ dao lên nhắm vào Lạt La Tạ Đốn đang hăng máu hét:
– Tao giết mày, thằng….hự
“Bốp” một viên đá bằng nắm tay bay thẳng vào đầu khiến hắn lại vật ra đất không nhúc nhích nữa. Trần Quốc Toản mặc bộ đồ hạ nhân, tay tâng tâng hòn đá khác ngồi cười nhìn đám đông hỗn loạn nói với Trần Hiếu đã rất ngứa ngáy tay chân bên cạnh:
– Ngươi biết tại sao chú Nguyên lại vứt tên kia ra ngoài mới đánh không?
Trần Hiếu lắc đầu không hiểu. Trần Quốc Toản trợn mắt muốn sút cho hắn một cái, nhưng nghĩ lại hắn chưa gặp lão Nguyên bao giờ nên hạ giọng nói:
– Ngươi phải học hỏi nhiều, chăm đọc sách, nói chuyện với người lớn tuổi vào. Chú Nguyên dù bề ngoài thô ráp nhưng trong bụng lại cực kỳ tinh tế. Chú ấy không vô duyên vô cớ làm thế đâu. Nói cho ngươi biết, chú ấy cố ý gây động tĩnh lớn để kéo hết bọn ruồi nhặng kia lộ diện đấy, nếu không chỉ nhốt tên kia trong nhà đập mình hắn cũng chẳng được gì. Làm thế này mới phá được âm mưu của chúng. Ngươi xem, đám cuối cùng lòi mặt ra rồi kìa.
Trần Quốc Toản chỉ tay về phía nhóm gần 20 tên khác mang theo trường côn, chỉ nhìn qua cũng biết chúng là dân luyện võ, là tư binh chứ không phải đám hỗn tạp trong bầy hỗn loạn kia. Trần Hiếu sốt ruột:
– Cậu chủ, con lên nhá.
Trần Quốc Toản mỉm cười nhận ra mấy người trong cô nhi bang ngày trước cũng đang hầm hầm chạy tới, hắn dửng dưng đáp:
– Ngươi lên cùng với huynh đệ của mình đi. Đánh thôi, đừng giết.
Nói rồi, Trần Quốc Toản cũng không ngồi xem nữa, bỏ Trần Hiếu đấy cho hắn muốn làm gì thì làm, còn bản thân thích thú nhào vào đám đông đang hỗn chiến tìm lão Nguyên. Trần Hiếu nhận ra đồng bọn cũ, mắt hắn hơi đỏ lên, hắn hưng phấn chỉ về phía gần 20 tên đang cầm trường côn lao tới hét lớn:
– Các huynh đệ, theo ta! Giết!