Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
hong-hoang-ta-vi-hong-van-bat-dau-thanh-vi-doi-lao-ba.jpg

Hồng Hoang: Ta Vì Hồng Vân, Bắt Đầu Thánh Vị Đổi Lão Bà

Tháng 1 17, 2025
Chương 678. Hồng Quân cuối cùng chết Chương 677. Chúng sinh ý niệm
hong-hoang-ngo-tinh-nghich-thien-ta-dan-dau-nhan-toc-quat-khoi.jpg

Hồng Hoang: Ngộ Tính Nghịch Thiên, Ta Dẫn Đầu Nhân Tộc Quật Khởi

Tháng 1 11, 2026
Chương 253: Nhân tộc Thánh giới ra! Chương 252: Hồng hoang biến hóa
quoc-vuong-hoc-vien-ta-moi-ngay-gia-tang-mot-chut-diem-thuoc-tinh.jpg

Quốc Vương Học Viện: Ta Mỗi Ngày Gia Tăng Một Chút Điểm Thuộc Tính

Tháng 1 13, 2026
Chương 423: Chương cuối nhất (xong) Chương 422: Thâm uyên vô tận
tong-vo-bat-dau-song-toan-thu-tri-lieu-chi-den-ly-han-y.jpg

Tổng Võ: Bắt Đầu Song Toàn Thủ Trị Liệu Chỉ Đen Lý Hàn Y

Tháng 2 1, 2026
Chương 124: Nam Cung Thập Tam Đình vs Tạ Thất Đao! Kiếm Tiên đồ Ám Hà! Chương 123: Chấp dù quỷ Tô Mộ Vũ, chặn giết Kiếm Tiên!
thien-nhai-co-dao

Thiên Nhai Cô Đao

Tháng 12 17, 2025
Chương 327: Kết cục chi trở lại hết thảy bắt đầu địa phương Chương 326: Về nhà
tokyo-mo-phong-tu-sat-vach-dai-ty-ty-bat-dau.jpg

Tokyo: Mô Phỏng Từ Sát Vách Đại Tỷ Tỷ Bắt Đầu

Tháng 4 26, 2025
Chương 286. Phu nhân mang thai, kết thúc Chương 285. Fujihara phụ thân: để nữ nhi đi thông gia
sau-khi-bi-huy-dung-mao-ta-tro-thanh-cu-tinh.jpg

Sau Khi Bị Hủy Dung Mạo Ta Trở Thành Cự Tinh

Tháng 1 22, 2025
Chương 509. « Thương Hải Nhất Thanh Tiếu » Chương 508. Văn hóa chuyển vận bước đầu tiên
hoang-de-the-than-ta-the-chat-moi-ngay-gia-tang-mot-diem.jpg

Hoàng Đế Thế Thân: Ta Thể Chất Mỗi Ngày Gia Tăng Một Điểm

Tháng 3 29, 2025
Chương 571. Nhân tộc phong thánh Chương 570. Đạo nguyên thế giới
  1. Đông A Tái Khởi
  2. Chương 195: Người cố chấp.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 195: Người cố chấp.

Lão Trần Nguyễn nhìn khay bạc phủ lụa đỏ cùng tấm biển “Lão Tượng” được triều đình ban cho mà càng thêm buồn bã. Món quà được triều đình mang tới trao tận tay cho lão vì những đề xuất cải tiến cách làm việc kết hợp với thống nhất đơn vị đo của mình. Lão Nguyên biết những công lao này là cậu chủ ban cho lão, vì cậu chủ bảo lão gánh lấy công lao này thay cho cậu chủ nên lão mới cắn răng nhận lấy. Trong khi xung quanh chúc tụng không ngớt, lão Nguyên lại chỉ dám đem những món này cất kỹ trong phòng.

Tin đồn cậu chủ tử trận khiến cả huyện Ngự Thiên dậy sóng, vương phủ ở kinh thành không nói một lời, lão Nguyên cùng nhiều trang hộ khác cố chấp cho rằng kia chỉ là tin đồn thất thiệt. Bề ngoài lão và những trang hộ vẫn cần mẫn làm việc, cố gắng cư xử như mọi ngày nhưng trong lòng của họ lo lắng không thôi.

Tin đồn đã lan tới cả tháng, vương phủ không thừa nhận cũng không phủ nhận, dù những chỉ thị công việc vẫn được gửi về đều đều nhưng nhiều hộ dân trộm nghĩ: dường như vương phủ chỉ đang trốn tránh vấn đề mà thôi. Nhiều người bỏ đi, nhiều người gắng gượng giữ lấy hi vọng mong manh trong lòng. Bầu không khí tươi mát, tràn ngập sức sống và tinh thần lao động ở Ngự Thiên dần trở lên nặng nề. Công việc vẫn được tiến hành nhưng là làm trong yên lặng, chẳng nói chẳng cười, khuôn mặt nhăn lại nhiều hơn, ngồi thẫn thờ nhiều hơn, tiếng thở dài nhiều hơn mà thôi.

Lão Nguyên kiên cường cố gắng dứt mình khỏi suy nghĩ lung tung, ngửa cổ uống hết chén nước chè, lão thắp lên ban thờ nén hương thành tâm khấn vái:

– Xin tổ tiên phù hộ cho cậu chủ tai qua nạn khỏi, bình an vô sự.

“Bốp” lão bất ngờ tự tát mình một cái thẳng tay đau điếng, lão tự chửi mình suy nghĩ lung tung. Lấy lại tỉnh táo, lão Nguyên lẩm bẩm sửa lại lời khấn:

– Lời vừa rồi không tính, xin tổ tiên phù hộ cho cậu chủ con cháu đầy đàn.

Trong xưởng rèn tiếng quai búa vẫn vang lên không ngừng, nhưng ngay cả tiếng búa lão đã nghe cả đời cũng trở lên buồn bã hơn. Những thợ rèn vẫn không ngừng gõ búa, nhưng gương mặt ai cũng như mất hồn, họ như cái xác làm việc theo thói quen. Lão Nguyên đã lấy lại tinh thần, lão bực tức quát lớn:

– Các ngươi mất sổ gạo à? Làm việc cho ra làm việc vào. Cẩn thận làm chậm việc của cậu chủ, ta cho mỗi đứa một búa đấy.

– Vâng.

Các thợ rèn uể oải đáp lời lão Nguyên, dù rất muốn kéo tinh thần họ lên nhưng lão Nguyên tới giờ cũng hết cách, chẳng thể quát mắng mãi được. Mọi bực tức trong lòng được lão dồn hết vào từng nhát búa, lão gõ không biết mệt mỏi, gõ như muốn đập vỡ miếng sắt bên dưới như muốn đập tan tin đồn kia. Nhưng có vẻ mọi chuyện chẳng được như ý.

– Chú Nguyên, người dừng tay uống nước đi đã.

Một thợ rèn trẻ tuổi thấy lão Nguyên làm việc điên cuồng không chịu được bê ca nước tới đưa cho lão. Lão Nguyên nhìn thợ trẻ tuổi rụt rè, tay vơ ca nước liếc nhìn gằn giọng hỏi:

– Có chuyện gì thì nói đi?

Thợ rèn trẻ gãi đầu phân vân mãi rồi cũng nói ra được thắc mắc trong lòng:

– Chú Nguyên, hôm nay vương phủ có nhắc gì tới cậu chủ không ạ?

Lão Nguyên trừng mắt, quăng ca nước đi quát lớn:

– Ngươi là thợ, ta là thợ, việc của chúng ta là làm những gì vương phủ yêu cầu. Ít thắc mắc linh tinh đi? Nếu vương phủ không nhắc tới thì ngươi muốn thế nào?

Có bỏ đi như đám người thấy lợi là tới, thấy nạn là đi kia không?

Lão Nguyên thật sự rất bực mình, bao lâu nay dồn nén hết mọi thứ trong lòng, là người nóng tính lão chẳng e dè mà muốn xả hết mọi thứ ra khi có cơ hội. Dù biết mình quá đà nhưng lão không có ý định dừng lại, lão còn muốn chửi tiếp như muốn chửi cho cả huyện Ngự Thiên này nghe, chửi cái thói đời chó chết người tốt làm việc tốt còn sợ gặp họa.

– Chú Nguyên, chú Nguyên, có người tới nhà tìm chú hỏi chuyện.

Lão Nguyên tỉnh lại từ cơn tức giận đang chiếm lĩnh đầu óc, lão nhìn xung quanh đang gục đầu buồn bã dặn dò trước khi rời đi:

– Các ngươi tập trung vào việc đang làm đi, đừng nghĩ ngợi nhiều. Cậu chủ trí dũng song toàn, mấy tên giặc cướp sao hại được cậu chủ. Làm lỡ chuyện của cậu chủ mới là chuyện lớn. Chúng ta làm tốt việc của mình chính là báo đáp tốt nhất cho cậu chủ. Nhớ chưa?

Vài thợ rèn uể oải đáp lại lời lão Nguyên:

– Vâng, chúng cháu hiểu rồi.

Xưởng rèn nằm trong thao trường, nhà lão Nguyên ở ngoài trang viên, từ xưởng rèn về nhà lão Nguyên phải đi qua Vương phủ để tới cổng. Con đường gạch to lớn nay cũng chung cảnh ngộ như cả huyện Ngự Thiên, đi đường chẳng ai thiết tha nói năng chào hỏi dù có là người quen.

Trước cửa vương phủ, nhìn bóng dáng còng còng quen thuộc, lão Nguyên bước tới cằn nhằn:

– Bà Tám, bà không ở lán bán nước còn tới đây làm gì?

Bà Tám đội chiếc nón lá, tay xách thêm ấm trà và vài miếng trầu ngó ngó nghiêng nghiêng nhìn vào vương phủ bị lão Nguyên làm cho giật mình. Bà Tám luống cuống nói:

– Trà mới về, ta hãm đem qua xem cậu chủ về chưa để mời người dùng thử. Còn ông? đang giờ rèn sao ông lại ra ngoài.

Lão Nguyên và bà Tám đều hiểu tâm tư của nhau, có điều không ai muốn công khai thừa nhận. Lão Nguyên chỉ chỉ tay về phía cổng nói:

– Nhà có khách, ta về xem thế nào. Bà Tám, đi thôi, sáng ta qua vương phủ hỏi lão Lưu rồi, cậu chủ chưa về.

Nói xong lão Nguyên thở dài bước đi, bà Tám vội bước theo dúi ấm trà cho lão rồi hỏi thêm:

– Lưu quản gia nói sao?

Lão Nguyên trầm tư nhận ấm trà, lão chẳng e dè ngửa cổ tu một hơi rồi mới nói:

– Vẫn như mọi khi. Vương phủ ngoài dặn dò công việc thì không còn gì khác. Vương phi và Đặng bá không ai nhắc tới cậu chủ một tiếng.

Bà Tám bình thường ở quán nước nếu ai dám than thở xì xầm nói theo tin đồn sẽ bị bà hất nước đuổi đi, giờ trước mặt lão Nguyên cũng chẳng thèm dấu diếm nữa, bà thở dài nói:

– Thế chỗ Lê tri huyện thì sao? Lão hay gặp tri huyện, hắn có nói gì không?

Lão Nguyên vẫn lắc đầu, làm bà Tám càng thêm buồn chán bước theo nói:

– Không rõ vương phủ ở kinh thành suy tính thế nào, lời đồn lan đi, không đính chính cũng không phủ nhận khiến đủ loại vấn đề chui ra rồi. Chuyện càng ngày càng nghiêm trọng, nhiều người cho rằng vương gia thật sự xảy ra chuyện nên vương phủ mới không nói gì. Mấy ngày nay nhiều lưu dân bỏ đi lắm.

Lão Nguyên lại dùng những lời cũ để an ủi bà Tám:

– Cái đám thấy lợi là tới đó muốn đi thì càng tốt, quan tâm làm gì. Bà Tám, cậu chủ là ai cơ chứ, là người dùng 200 binh sĩ bắt hơn nghìn tù binh, là người trên triều dám đánh cả cẩu quan tới gãy răng, cậu chủ không nói ra hẳn có lý của cậu chủ. Dân đen như chúng ta không hiểu được suy nghĩ của cậu chủ đâu. Có khi cậu chủ còn đang đứng ở chỗ nào đó quan sát mọi động tĩnh của huyện Ngự Thiên không chừng. Bà cứ yên tâm về bán nước, ta cũng chuyên tâm rèn đồ, đấy mới là việc nên làm của chúng ta để giúp cậu chủ. Chúng ta còn không trụ được thì thử hỏi còn ai ở Ngự Thiên này giữ được niềm tin nữa?

– Phải, ông nói đúng.

Bà Tám gật đầu, ra tới ngoài cổng đông người hơn, chớp cái cả bà Tám và lão Nguyên quay lại với bộ dạng thường ngày, hai người chia tay người nào về việc nấy. Bá Tám thật sự hi vọng cậu chủ đúng như lời lão Nguyên nói đang đứng quan sát toàn bộ động tĩnh của huyện Ngự Thiên chứ không phải như tin đồn nói tới.

Bọn họ hay trang hộ đều là người có nhiều tình cảm với vương phủ, với vương phi, với cậu chủ. Họ đã bỏ ngoài tai mọi tin đồn, cố chấp cho rằng đấy là chuyện nhảm nhí. Không nói ra nhưng trong lòng mọi người đều lung lay cả.

Nhưng vẫn có người không tin vào mấy tin đồn nhảm nhí hoặc hắn cứng đầu, cố chấp không tin. Lạt La Tạ Đốn trên mái nhà dùng búa gõ rầm rầm vào từng thanh gỗ, để từng cái đinh ăn thật sâu, để từng khớp nối bám thật khít. Lạt La Tạ Đốn biết Bình Dân Viện là thứ rất được mong chờ, vì thế hắn làm việc rất chăm chỉ. Mồ hôi chảy ra nhễ nhại hắn cũng chẳng dừng tay, xung quanh có uể oải, lời bàn tán lọt vào tai có tệ ra sao hắn vẫn làm. Vài giọt mồ hôi chảy vào mắt, khiến mắt hắn cay xè đỏ dừ. Hắn bực tức dùng ống tay áo ướt sũng quệt qua quệt lại trên khuôn mặt lấm lem, nhìn mấy tên lèm bèm bên dưới hắn cau có quát lên:

– Câm mồm mà làm đi. Các ngươi ăn no rửng mỡ, còn thừa sức thế thì lo mà làm đi.

Vài tù binh quân Chiêm bên dưới xì xầm chuyện tin đồn vương gia tử trận nghe thế thì cúi gằm mặt tiếp tục làm việc. Chúng biết Lạt La Tạ Đốn vốn hiền, có chút ngốc nghếch nhưng gần đây hắn rất cọc tính, động vào lúc hắn khó chịu có khi ăn đòn.

La Tát Đản ở trên mái vẫn từ tốn làm việc, không hỉ không nộ, vừa làm hắn vừa bảo Lạt La Tạ Đốn:

– Đem chúng ra trút giận ngươi cũng không dễ chịu hơn đâu.

Quen nhau từ lâu, La Tát Đản có lẽ là người duy nhất có thể khiến Lạt La Tạ Đốn bình tĩnh lại, Lạt La Tạ Đốn quay lại hỏi La Tát Đản câu hỏi mà mấy ngày nay hắn hỏi không biết bao nhiêu lần:

– La Tát Đản, theo ngươi cậu chủ có thật sự xảy ra chuyện không?

La Tát Đản dừng búa quay ra nhìn Tạ Đốn:

– Cậu chủ? Ngươi như thành trang hộ trong gia viên rồi ấy nhỉ? Ngươi quên mình là người Chiêm là nô lệ là tù binh à? Ngươi hỏi ta bao nhiêu lần rồi? Ngươi lo lắng cho vương gia đó vậy cơ à?

Lạt La Tạ Đốn gãi đầu, hắn không thể miêu tả rõ cảm xúc trong lòng mình, nhưng hắn thật sự lo lắng cho an nguy của Trần Quốc Toản. Hắn hỏi La Tát Đản rất nhiều lần, nhiều lần La Tát Đản trả lời hắn giống hệt nhau nhưng hắn vẫn hỏi. Vì hồi ở Chiêm Thành hắn không thấy ai thông minh như La Tát Đản, hơn nữa câu trả lời của La Tát Đản làm hắn dễ chịu.

– Đừng hỏi nữa, ngươi cứ trả lời ta đi.

La Tát Đản thừa hiểu suy nghĩ của tên này, hắn bình thản trả lời, cũng là suy nghĩ thật lòng của hắn. Ngay từ khi cái tin đồn kia xuất hiện, hắn cho rằng đấy chỉ là lời vớ vẩn hoặc là mưu kế. Ấn tượng của hắn với kỵ binh oai phong ở Đồn Khoái ngày ấy chưa bao giờ suy giảm, vị kỵ binh như bóng ma bước ra từ những câu chuyện của người già ấy không có chuyện chết dễ dàng thế:

– Tạ Đốn, Một người bình chân như vại nhìn chúng ta vây công hoàng tử của chúng, đợi tới lúc thích hợp nhất mới chịu tiến lên giật lấy thắng lợi thì vài đám giặc cướp không làm gì nổi vị vương gia đó đâu. Mấy tin đồn chỉ là vớ vẩn, ngươi khỏi cần lo lắng vô ích làm gì.

Lạt La Tạ Đốn phấn khích đứng lên cười ha hả, vỗ vai La Tát Đản phấn khởi nói:

– Đúng nhể, đúng nhể. Vài đám giặc cướp sao có thể hại cậu chủ được.

Lạt La Tạ Đốn phấn khích đứng lên, khoát tay một vòng hét lớn, muốn cho cả huyện biết:

– Hahah lũ các ngươi chẳng biết gì cả, các ngươi thông minh bằng La Tát Đản à? Ta đã nói rồi mà các ngươi không tin.

Đang hưng phấn, Lạt La Tạ Đốn khựng lại, tay hắn chỉ tới cửa nhà lão Nguyên, hắn nheo mày nhìn thấy một người mới bị ném từ trong nhà ra ngoài. Xung quanh dần trở lên nhốn nháo, người người tụ tập xúm lại. Lạt La Tạ Đốn thất thần nói ra:

– Chú Nguyên có chuyện gì thế kia?

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

thien-long-khong-giong-nhau-bang-chu-cai-bang
Thiên Long: Không Giống Nhau Bang Chủ Cái Bang
Tháng mười một 6, 2025
ta-dua-vao-dien-kich-thanh-kinh-di-nhan-vat-chinh-ban-tay-vang.jpg
Ta, Dựa Vào Diễn Kịch Thành Kinh Dị Nhân Vật Chính Bàn Tay Vàng
Tháng 1 30, 2026
tam-quoc-ta-dong-cong-chi-tu-bat-dau-thien-ho.jpg
Tam Quốc: Ta, Đổng Công Chi Tử, Bắt Đầu Thiên Hồ
Tháng 1 24, 2025
ta-chi-co-the-diet-the-cung-khong-phai-dai-ma-dau.jpg
Ta Chỉ Có Thể Diệt Thế, Cũng Không Phải Đại Ma Đầu
Tháng 3 9, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP