Chương 193: Con cháu mất dậy.
– Ta có thể lên thăm chú ấy không?
– Không, đường xá xa xôi ngươi lên làm gì, nhỡ ốm ra đấy thì làm sao. Ta còn muốn ngươi ở với ta thêm vài chục năm nữa.
Trần Quốc Toản, Đặng Văn Thiết người ngồi người ngả nằm ra lan can tiểu đình vừa nhâm nhi quả khô vừa ngắm ánh chiều tà. Có lẽ điều ân hận nhất của Đặng Văn Thiết từ khi biết tung tích cuối đời của lão Bộc là năm xưa đã ngừng cho người đi dò la tin tức của lão. Hắn thở dài não nề:
– Chỗ chú ấy nằm hiện giờ phong cảnh thế nào? có đẹp không?
Trần Quốc Toản dửng dưng đáp:
– Đẹp, chính nam, ngắm trọn cảnh làng mạc bên dưới. Ngày ngày mặt trời mặt trăng đều lướt qua đầu, không khí mát mẻ yên tĩnh, ta ở đấy 3 đêm cũng thấy thích.
– Sau này chết ta cũng muốn ở đấy, để cho ta một ô cạnh chú ấy.
– Ừ, ta cũng định thế. Về già ta sẽ tới đấy sống cuộc sống ẩn dật, nhà có sẵn rồi, chết chôn luôn ở đấy là được.
Đặng Văn Thiết buồn bã đã đành, Trần Quốc Toản đã không nói được câu an ủi thì chớ lại còn ra vẻ cũng tâm trạng thẫn thờ như ông cụ non. Đặng Văn Thiết bực mình gõ mạnh cây gậy trong tay xuống nền mắng:
– Mới có mười mấy cái tuổi ranh, vợ còn chưa có, “dọc ngang” chưa biết mà cũng ra vẻ tâm trạng.
Trêu cho Đặng Văn Thiết quên đi chuyện này, Trần Quốc Toản cười phá lên châm chọc lại:
– Còn ngươi thì trăm tuổi có dư rồi mà còn muốn nít ranh ta đây an ủi nữa à?
– Hừ, ngươi chưa nghe câu người già là những đứa trẻ lớn à? Không thèm nói với ngươi nữa, nay trên triều mọi chuyện thế nào rồi.
Trần Quốc Toản thấy Đặng Văn Thiết bực tức đã quên chuyện lão Bộc, còn đang có vẻ tức quá đà thì tới làm lành, vừa đưa trà vừa xoa lưng nhẹ nhàng bảo:
– Rồi rồi. Mọi chuyện tạm ổn rồi. Đỗ Tử Bình, Đỗ gia tạm thời bị bắt thóp, quân Uy Tiệp đã “hi sinh” toàn bộ khi áp tải hàng hóa, hung thủ là đám Hắc Ưng trại. Nông Mạnh cùng sơn dân có công hỗ trợ ta tiêu diệt đám sơn tặc. Lương Đại là chủ mưu cầm đầu những quan viên tham ô kia cấu kết với Hắc Ưng trại, tháng sau sẽ bị lôi ra chém đầu, người nhà đày đi Hóa Châu. Riêng Lương Đại mai sẽ có tin hắn sợ tội tự vẫn trong nhà lao. Đinh Mãi được Đỗ Tử Bình tiến cử thành công lên chức Tri châu trấn Lạng Sơn, Nguyễn Nạp Hòa được thăng làm đô chỉ huy sứ cho phép bổ thêm 1 quân, bãi bỏ phiên của lộ Lạng Sơn. Làng Hoài và mục trường ta dùng lệnh bài của Tiên đế ban cho để đổi lấy rồi. Có điều ta vẫn bị dí cho cái Giảng Võ đường, năm sau phải tới dạy đám cậu ấm cô chiêu đấy rồi.
Đặng Văn Thiết nhìn xa xa trầm ngâm nói:
– Dù khá hợp lý nhưng hẳn sẽ có người nhìn ra sơ hở. Nhất là 9 cái mạng của đám Vũ Cấm là một sơ hở lớn. Nhưng thôi chẳng sao, mọi chứng cứ đều trong tay chúng ta, coi như đứt đoạn rồi.
– Còn ai nhìn ra nữa thì ta không rõ, nhưng lão Trương Đỗ chắc nhìn ra rồi, trên triều lão cứ nhìn ta chằm chằm. Nhưng cũng không lo, dùng cường quyền ép lão ấy thì khó chứ dùng mạng vài ngàn gia quyến ra nói thì lão ấy cũng phải nhường một bước thôi.
Đặng Văn Thiết gật đầu cho là phải rồi hỏi:
– Thế tiếp theo ngươi định làm gì?
– Vắt Đỗ Tử Bình, dặn quản gia không lấy đủ của hắn 30 vạn quan thì đừng dừng lại. Sắp tới chúng ta cần xây dựng làng Hoài thành trung tâm hậu cần phía bắc, vừa để liên kết với sơn dân, vừa để hỗ trợ các thành trấn phía bắc trong cuộc chiến với phương bắc trong tương lai. Vì thế tiền của Đỗ Tử Bình rất cần thiết. Ta quá chán ngán cảnh làng mạc, Thăng Long sau mỗi cuộc chiến đều bị phá cho tan hoang rồi. Ta muốn thử đẩy chiến tranh ra phạm vi vùng biên. Muốn thế năng lực hậu cần ở Thái Nguyên cho Lạng Sơn phải thật mạnh.
Đặng Văn Thiết hơi nhướng mày lo lắng hỏi lại:
– 30 vạn quan? Nhiều thế à? ta nhớ con số hắn tham ô đâu có vài vạn quan mà? Ngươi định dồn hắn vào đường cùng? Cẩn thận chó cùng dứt dậu đấy.
Trần Quốc Toản nhếch môi nguy hiểm nói:
– Ta tính hết phần của đám phạm quan kia vào cho hắn, hống hách bao năm giờ phải bắt hắn phải nôn ra bằng hết thì thôi. Ta cố ý dồn hắn vào đường cùng mà. Bần cùng mới sinh đạo tặc, giờ hắn đang rất ngoan, để hắn dễ sống thì hắn sẽ ngoan mãi mất, ta muốn hắn phải sinh ra ý định phản kháng lại. Chúng ta vừa có tiền lại vừa tiện thể mở đường cho Trưởng Tôn Hào tiếp cận hắn luôn.
Đặng Văn Thiết tay chỉ chỉ Trần Quốc Toản thầm mắng rồi vun vào:
– Ngươi đúng là loại yêu nghiệt, đã tính tới bước này rồi. Nếu đã thế thì tăng lên 50 vạn quan đi, tính cả tiền lãi vào luôn.
Trần Quốc Toản trở lại cái lan can yêu thích ngả ra mới nhăn nhở nói:
– Thì thế ta với ngươi mới thành một cặp bài trùng được chứ. Hahaha
Đặng Văn Thiết cũng cười lên, quên đi chuyện buồn của lão Bộc, cười mỏi rồi thì hắn lại hỏi chuyện tiếp theo:
– Thôi, nói chuyện của ngươi đi, ngươi chưa nói bản thân định làm gì? Vừa tái xuất đã gây ra động tính lớn thế, ngươi phải cẩn thận đấy.
Trần Quốc Toản thở hắt ra có chút chán nản với cái thế sự bây giờ, nhưng vẫn nhanh chóng lấy lại vẻ nhăn nhở đáp:
– Ta biết, sắp tới ta sẽ ở lỳ Ngự Thiên và làng Hoài không ra nữa. Quan trọng nhất là cưới vợ sinh con, làm tròn chữ hiếu. À mà mai ta về Ngự Thiên trước, mọi người cứ nhẩn nha đi thuyền về cho nhàn. Ta đi trước muốn xem xem tình hình Ngự Thiên lúc ta “chết” có vấn đề gì không? Với lại mấy hôm nữa xương cốt của những binh sĩ tử trận ở Kajo được đưa về rồi, ta phải về để chủ trì lễ cầu siêu cho họ. Nhắc mới nhớ, ý tưởng bia mộ tập thể ghi công cho các huynh đệ mà Đặng Tất nói rất hay, ở nhà đã chuẩn bị chưa?
Đặng Văn Thiết gật gù ưng thuận:
– Tính phải lắm, một người không nên thu hút quá nhiều sự chú ý vào mình. Tốt nhất cứ đợi sóng gió vụ này qua đi rồi ra ngoài cũng chưa muộn. Còn chuyện kia thì ta đã cho chuẩn bị một mảnh đất ở phía Bắc Ngự Thiên rồi, cần tới đâu làm tới đó, trước mắt chỗ cần cho buổi lễ đã xong, thợ đá đang khắc tên từng người lên bia đá. Mai ngươi có dẫn Chiêu Dương đi cùng ngươi không?
Trần Quốc Toản nhổm dậy hơi đỏ mặt, gãi đầu xấu hổ dò hỏi:
– Liệu có được không nhỉ?
Đặng Văn Thiết nhếch môi khinh thường, mắt liếc sang một cái chế giễu:
– Vợ ngươi, ngươi muốn thì có gì mà không được. Nhưng nên tiết chế, đừng sa vào ổ ôn nhu quá đà mà bỏ bê luyện tập, không tốt cho ngươi.
– Được thôi, mai ta sẽ nói chuyện với mẹ, bảo ngươi khuyên ta không nên quá gần gũi với Chiêu Dương, từ từ hãy cưới muội ấy.
Đặng Văn Thiết bực tức trợn mắt quát văng nước bọt:
– Ta nói thế khi nào? Ngươi là trẻ con à mà hở tý lại đi xúi Vương phi? Lớn tướng rồi, nói chuyện như hai người đàn ông ta xem nào?
Trần Quốc Toản cười tít mắt, dù có bao nhiêu tuổi thì Đặng Văn Thiết vẫn luôn bị vương phi và lão Bộc át vía. Hắn rất sợ bị hai người họ trách mắng. Trần Quốc Toản vẫn muốn trêu chọc hắn thêm một chút:
– Khi nãy thì ngươi chê ta là nít ranh, giờ thì bảo ta không phải trẻ con nữa? Rốt cuộc là ngươi muốn thế nào? Có phải ngươi bị lú lẫn không, lú quên luôn chuyện sơn dân đã bỏ tục uống rượu bằng mũi?
Đặng Văn Thiết từ xưa vốn là người hiền lành, không giỏi ăn nói, cãi nhau luôn chịu thua thiệt với Trần Quốc Toản. Không cãi được thì hắn hừ mũi coi khinh nói cái khác:
– Ngươi đúng là cái loại thù vặt, mỗi cái chuyện uống rượu bằng mũi mà chấp nhặt tới giờ. Nhắc tới thì phải công nhận Chiêu Dương rất có thiên phú kinh thương, quản lý sổ sách, ta được cái làm lâu năm nên biết chút ít chứ không so được với Chiêu Dương. Con chưa kể cái mục trường to tướng, sau này tha hồ mà tung hoành. Số ngươi đỏ thật.
Nhìn sang góc hồ bên kia, Chiêu Dương đang dìu vương phi đi dạo trong hoa viên, Tiểu Đào chạy lăng xăng xung quanh, tiếng cười khanh khách của nó có thể nghe rõ ràng. Trần Quốc Toản thẫn thờ nhìn cảnh này không biết chán. Cả kiếp trước và kiếp này, dù không được gặp cha ngày nào nhưng hắn vẫn tự nhận thấy bản thân vô cùng may mắn khi xung quanh hắn là những người luôn hết lòng lo nghĩ, vun vén cho hắn, những thuộc hạ hết sức trung thành.
Bắt gặp ánh mắt Chiêu Dương quay lại nhìn mình, Trần Quốc Toản vẫy tay cười toe toét khiến Chiêu Dương phải ngại ngùng quay đi. Hắn mỉm cười hài hòa rất vui vẻ nhưng lời nói ẩn chứa tức giận đang bị kìm nén:
– Phải, đúng là ta rất may mắn. Để nàng ấy ở lại đây rồi về cùng mọi người. Ta sẽ dẫn Trần Hiếu về trước, có chút rác rưởi cần dọn dẹp trước khi đón mọi người về.
Đặng Văn Thiết về vấn đề này chẳng thể can thiệp được, chỉ có thể ở ngoài góp ý:
– Nhẹ tay thôi, dù gì cũng là con cháu dòng đinh của vương phi, làm mạnh tay quá sẽ khiến người khó xử.
Trần Quốc Toản siết nắm đấm kêu răng rắc, cố ghìm giọng mình xuống để Vương phi ở bên kia hồ không nghe được:
– Lũ con cháu mất dậy, dám làm phiền mẹ ta bao nhiêu năm, có chút tin đồn đã muốn động chân động tay. Chắc chúng còn đang nghĩ mẹ ta sẽ khó mà qua được đợt này nên muốn nhảy vào xâu xé sợ mất phần. Bố mẹ chúng mất sớm không dạy được thì để ông trẻ này về chỉ điểm khai sáng cho tụi nó.
Đặng Văn Thiết kệ Trần Quốc Toản đang tức tối cũng phì cười vỗ đùi nói:
– Tính ra đúng thật, bọn chúng phải gọi ngươi là ông trẻ đấy. Haha. Chuyện này ta không can thiệp được, ta là người ngoài, may mà ngươi quay về kịp lúc. Vương phi cũng phải trốn tránh trả lời thư từ mãi đấy.
Trần Quốc Toản bực bội vơ ấm trà lên tu cho hạ họa lườm Đặng Văn Thiết nói:
– Người ngoài cái gì mà người ngoài. Lúc ta còn sống mẹ đã muốn nhận ngươi rồi, thế mà thêm ngót trăm năm nữa ngươi vẫn không chịu. Ngươi mà nhận thì đám ngu xuẩn kia còn dám ho he bao năm à? Cái lũ đấy ngu tới mức để người ngoài lợi dụng mà không biết.
Đặng Văn Thiết nhún vai:
– Chịu, ta không đủ khí lượng như ngươi. Ta có nhận thì cũng là khác máu mủ, cái ghế Hoài Văn vương để không còn dễ nói, để người ngoài ngồi lên khéo bọn chúng còn làm inh ỏi hơn. Giờ ngươi quay về giải quyết cũng chưa chắc đã dễ dàng đâu. Lời chói tai kiểu gì chẳng có.
Trần Quốc Toản còn muốn nói tiếp thì thấy Đặng Vũ đang bước nhanh tới thì nhướng mày hỏi:
– Đặng Vũ về khi nào thế? Ta còn đang định bảo gửi thư kêu hắn vể thẳng Ngự Thiên.
– Sáng nay, lúc ngươi vào cung thì nó về tới đây. Ngươi gọi nó về gấp thế, nhẽ ra nên để nó ở lại thêm một thời gian nữa thì tốt hơn?
Trần Quốc Toản lại cười điệu cười nguy hiểm nói:
– Lê Văn Dần sẽ về thay cho hắn. Ta có nhiệm vụ mới cho Đặng Vũ, tương lai ta rất mong chờ vào cánh quân này.
Đặng Văn Thiết nghĩ một lúc thì mắt sáng lên, háo hức nói:
– Ngươi định đào tạo mã cung thủ?
– Khà khà, rất đã đúng không? Hai ta có lẽ là những người còn lại rõ nhất sự lợi hại của nhóm quân này. Có mục trường, ta tin mình có thể làm được. Hỏa khí chưa thể động vào làm ngay được thì ta dùng Mã cung thủ, Chỉ cần 300-500 mã cung thủ là quá đủ dùng, cứ tưởng tượng có nhóm quân này vòng vòng bên ngoài để hãm trận kẻ địch mà xem.
Đặng Vũ tiến tới chắp tay cúi chào lần lượt Đặng Văn Thiết và Trần Quốc Toản, hắn không rõ ánh mắt rực cháy của hai người đang nhìn hắn là gì. Hắn rất lễ phép thưa:
– Cậu chủ, có Ngự Sử Đại phu Trương Đỗ tới tìm cậu chủ.
Đặng Văn Thiết và Trần Quốc Toản nhìn nhau cười, chả cần nói cũng biết Trương Đỗ tới vì việc gì.