Chương 192: Dự định của Chu Nguyên Chương?
Trần Kính càng nghĩ càng cau mày không hiểu:
– Nhưng chẳng phải Bắc phạt vẫn chưa thành, nếu giờ quay ra đối phó với đám hào môn quý tộc sẽ rất nguy hiểm ư? mất sự ủng hộ của đám hào môn đó chuyện Bắc phạt liệu có thể thành công không?
Trần Quốc Toản gãi má suy nghĩ hỏi lại Trần Kính:
– Huynh từng gửi thư nói, có phải tin tức gửi về nói năm ngoái đại tướng Từ Đạt của nhà Minh đã đánh vào kinh đô Hòa Lâm, bắt về hàng ngàn quý tộc Mông Cổ đúng không?
Trần Kính gật đầu nói:
– Đúng thế, là chuyện từ đầu năm ngoái, tin này cũng mới tới tay chúng ta.
Trần Quốc Toản mỉm cười, giờ hắn càng thêm chắc chắn:
– Thế thì đúng rồi, 2 lần bắc phạt liên tiếp giành chiến thắng, đánh vào kinh đô kẻ thù, mang về đất đai, của cải và cả tù binh. Uy vọng của Chu Nguyên Chương đã lên tới đỉnh điểm từ khi khởi sự tới nay, là thời cơ tốt cho hắn bắt đầu động đến đám hào môn, quan lại để giải quyết vấn đề ruộng công và vấn đề tham nhũng. Có thể Chu Nguyên Chương tính toán nhà Nguyên đã suy yếu, nhưng thực lực vẫn còn. Hắn sẽ không vội dốc toàn lực dứt điểm kẻ thù này ngay mà hắn sẽ tranh thủ 1-2 năm để dọn dẹp mối mọt trong nước, vừa để phục hồi sản xuất vừa để thu quyền lực về tay. Sau đấy khi đám hào tộc bị giày xéo quá mà đứng lên phản kháng, một mặt hắn sẽ tiếp tục phát động bắc phạt để hướng sự chú ý ra ngoài, một mặt dập tắt nốt sự phản khác cuối cùng để dằn mặt những kẻ khác. Chậc chậc, e rằng đệ mới đoán được chút ít, không biết bên trong còn âm mưu gì không? kế hoạch kinh khủng thật. Đám hào môn, quan lại Đại Minh tiêu rồi.
Trần Kính cũng kinh ngạc nhưng có chút phấn khởi nói:
– Vậy ý đệ là chúng ta còn thời gian. Vậy theo đệ tiếp theo chúng ta lên làm gì?
Trần Quốc Toản nheo mắt hơi cúi người về trước nhìn xoáy vào Trần Kính dò hỏi:
– Huynh thật sự không biết tiếp theo chúng ta lên làm gì? Huynh thử đệ đúng không?
Trần Quốc Toản đã nói nãy giờ, nếu nói tiếp hắn sợ Trần Kính sẽ dần có suy nghĩ hắn quá toàn tài, dần dần sẽ khó mà nắm bắt. Giống như Lưu Bang năm xưa sợ không nắm được Hàn Tín trong tay nên phải tìm cách giết đi vậy. Nên tốt nhất cứ thu mình lại để Trần Kính thể hiện nhiều hơn, còn hắn nép nép phía sau thôi.
Trần Kính thật sự muốn gõ đầu cho Trần Quốc Toản một cái, vừa tinh như ma lại vừa phòng trước phòng sau, dù đã thân thiết tới mức như anh em ruột thịt mà Quốc Toản vẫn không muốn lấn lướt Trần Kính dù là chuyện nhỏ nhất như cuộc nói chuyện này. Trần Kính tay đã dơ lên rồi nhưng lại thôi, nghĩ kỹ thì Quốc Toản lo sợ cũng là có lý. Chính hắn cũng sợ sau này hắn tới tuổi lục tuần liệu có thay tính đổi nết? Khi đó Quốc Toản mới 40, đang vào thời kỷ đỉnh cao của đời người, nếu đệ đệ hắn không tiết chế, kể cả hắn không tính toán thì đời con cháu hắn liệu có bỏ qua? Khẽ rít qua kẽ răng Trần Kính trợn mắt:
– Đệ vẫn nghĩ ta sẽ như Lưu Bang giết Hàn Tín đấy à? Cũng vì thế mà đệ đem tên ta đi loan khắp 7 châu 34 động ở Lạng Sơn? Thằng chết tiệt. Thôi được, cũng không làm khó đệ nữa, muốn phòng trước phòng sau thì cứ việc.
Nhìn Trần Quốc Toản lại gãi gãi đầu xấu hổ, Trần Kính thở hắt ra không sao mà tức được, hạ tay xuống rồi nói tiếp:
– Quay lại chuyện chính. Việc đệ nói ta cũng đã nghĩ qua. Việc ta có thể làm hiện giờ thì theo ta có vài việc. Một là cho sứ giả sang tiếp tục cố gắng hòa hiếu với Đại Minh càng lâu càng tốt, vừa lôi kéo sự ủng hộ trong vấn đề Chiêm Thành. Hai là lo quân bị và xây dựng quan hệ với các động miền núi, thậm chí là cung cấp vũ khí cho họ như các Tiên Đế năm xưa đã làm để cùng chống lại quân Nguyên. Họ là phên dậu của ta, họ mạnh lên thì có nghĩa là phên dậu của ta mạnh, đây là điều tốt. Ba là tiếp tục giải quyết kẻ địch phía nam, chính là Chiêm Thành. Bốn là vấn đề nội tại của chúng ta.
Nói đến vấn đề thứ 4, Trần Kính lại có chút ủ rũ không nói thêm được. Thế lực trong tay hắn còn rất yếu, sự ủng hộ từ hoàng tộc cũng rất yếu, giờ muốn động cũng chẳng động được vào ai. Trần Quốc Toản phía trước mặt thì lại cười toet toét:
– Huynh nói đúng lắm. Điều một thì huynh rành hơn đệ nhiều, đệ chỉ có một lưu ý là nếu được thì huynh bảo sứ thần cố gắng 2 năm nữa kéo được sứ nhà Minh sang đây thì tốt. Điều 2 là chuyện sơn dân thì huynh đọc tin tức ở Kajo cũng biết rồi, cách làm của Trương Nghĩa rất hiệu quả, sắp tới ở những trấn khác huynh cũng nên áp dụng như thế. Quan viên tới những địa phương này phải hiểu được văn hóa bản địa, tôn trọng sơn dân, quan hệ gắn bó giữa sơn dân và người Việt phải đặt lên hàng đầu. Chỉ cần có họ giúp đỡ, việc chống lại kẻ thù mạnh hơn trở lên dễ dàng hơn nhiều. Phía Lạng Sơn có Đinh Mãi và Nguyễn Nạp Hòa đệ đã tiến cử cho huynh rồi. Những chỗ khác chưa nguy cấp huynh cứ từ từ tìm sau. Điều 3 thì chúng ta đã làm lâu nay rồi, cứ yên tâm giao cho đệ. Còn điều 4.
Trần Quốc Toản khẽ hừ lạnh một tiếng mới nói tiếp:
– Còn điều số 4 đệ chẳng phải đã hứa với huynh là 3 năm à? 3 năm sau đệ sẽ tìm cho huynh uy vọng đủ để huynh bắt đầu đập các bè phái này như Chu Nguyên Chương bây giờ. Trước mắt Đỗ Tử Bình đã bị bắt thóp, huynh giữ hắn cho chặt thì Đỗ gia ở Thiên Trường sẽ ngoan ngoãn một thời gian, vẫn còn nhiều khó khăn nhưng bớt đi một kẻ cản trở là đủ để cho huynh tận dụng làm những việc mình muốn. Thi cử, tản quan, thủy lợi huynh cứ tranh thủ vung tay mà làm.
Trần Kính ngẩng mặt nhìn Trần Quốc Toản, không hiểu sao nhìn cái bộ mặt toe toét, câng câng của Trần Quốc Toản hắn luôn rất tin tưởng và nhẹ nhõm. Dương như tương lai kia là điều chắc chắn. Hắn mỉm cười phấn chấn, thích thú hỏi chuyển sang chuyện khác:
– À mà nói mới nhớ, thư ta viết cho đệ thế nào? Hiệu quả chứ?
Trần Quốc Toản khẽ nhếch môi nói:
– Đệ chưa tính sổ chuyện tốt của đệ bị phá là còn may. Thơ với chả ca, cái gì mà em à em bé. Đọc buồn nôn chết đi được, đệ chẳng dùng.
– Đệ…..
Trần Kính tức giận tay run run chỉ mặt Trần Quốc Toản nói không lên lời, những tưởng có thể lên mặt với tên đệ đệ ở khoản thơ ca, ai dè mình hao tâm tư viết cho hắn, hắn chả thèm dùng lại còn chê. Trần Kính thở dài bỏ ra sau đầu, đối với đệ đệ này hắn ăn quả đắng nhiều rồi, thêm lần nữa cũng không sao. Võ nhân không hiểu chuyện thơ phú cũng là lẽ thường. Trấn Kính lấy từ ống tay áo ra một lệnh bài đấy tới trước mặt Trần Quốc Toản rồi khoanh tay ngẩng mặt nhìn sao cho bõ tức nói:
– Cho đệ này.
Trần Quốc Toản cầm lấy lệnh bài rồi chẳng ngần ngại đút vào ống tay áo làm như không, rồi kỳ quái nhìn Trần Kính đang tạo dáng, cứ khoanh tay ngẩng mặt lên trời không nói gì. Hắn buồn chán đứng dậy vươn vai nói:
– Huynh còn chuyện gì nữa không? Không thì đệ đi ngủ đây, cưỡi ngựa mấy ngày liền đệ mỏi lắm rồi. Mai đệ lên triều muộn một chút, lên sớm nghe tấu báo chán lắm. Huynh cũng đừng cố nhét cho đệ mấy cái chức quan làm gì, đệ ở ngoài làm được nhiều việc hơn, quan với chức bị bó buộc lắm.
Trần Kính bất ngờ dấn tới vội vàng hỏi Trần Quốc Toản:
– Ơ thằng này, ta cho đệ đồ, đệ không hỏi đồ là gì đã lấy, cũng không nói câu cảm ơn mà đã muốn rời đi à?
Trần Quốc Toản cười nhăn nhở:
– Thuyền hoa của lão Hàn chứ gì? Từ lúc huynh dẫn đệ đi là đệ biết huynh sẽ cho đệ rồi. Đệ dùng cái này để lấy thông tin về cho Đại Việt, tiền long đệ còn phải chi thêm vô số để xây mạng lưới tình báo. Đệ có lấy cho đệ đâu mà phải cảm ơn?
Trần Kính trố mắt rồi lại cười phá lên sảng khoái, đệ đệ hắn lên làm vương gia đã nửa năm nhưng vẫn là tiểu đệ gầy gò mà hắn quen biết ở Đồn Khoái. Vẫn câu nói đấy, vẫn tinh thần đấy, không hề bị phú quý làm hủ bại. Nhìn theo bóng lưng của Quốc Toản đã chẳng khách khí mà rời đi, Trần Kính lại hô lên:
– Quốc Toản, không đi không tới!
Trần Quốc Toản chỉ đưa tay ra vẫy vẫy đáp lại:
– Không đi không tới.
Trần Kính gương mặt rạng rỡ, tinh thần thoải mái, cả người như nhẹ bẫng cứ thế hưng phấn bước như bay về Đông cung chuẩn bị cho buổi thượng triều “náo loạn” sắp tới.
Buổi thượng triều hôm sau vô cùng ầm ĩ, toàn những tin tức chấn động như sấm động giữa trời quang được đưa ra khiến triều đình náo loạn. Người vui kẻ buồn, người đăm chiêu suy nghĩ kẻ thẫn thờ mông lung. Đỗ Tử Bình dù còn chút bợt nhạt nhưng với khả năng ứng theo thời thế của mình, hắn đã hoàn thành được những việc mà Trần Quốc Toản giao phó. Đại quân chuẩn bị xuất binh được giải giáp về lại doanh, lương thực lại trở ngược về kho, biến đổi đột ngột khiến dân tình xôn xao bàn tán, tin đồn đệ tử của Tham Lang tinh quân hạ thế càng khiến người người hiếu kỳ.
Những ồn ào tới mấy cũng chẳng vượt qua được bức tường của Hoài Văn vương phủ. Trời thu man mát, vương phi rất tận hưởng không khí hiện tại. Dưới cái đình nhỏ trong hậu viện, Vương phi mỉm cười hạnh phúc nghe Trần Quốc Toản đang gối dưới đùi thao thao bất tuyệt kể về mọi thứ hay ho trong chuyến đi, giống như ngày xưa hắn hay làm mỗi khi tập luyện trở về. Dùng bàn tay nhăn nheo, vương phi khẽ vuốt vuốt tóc rồi má đứa con trai độc nhất của mình. Nhà sắp sửa thêm đứa con dâu càng khiến người phấn khởi cười mãi không thôi.
Gió hiu hiu kèm thêm tiếng lá cây xào xạc của hai gốc thị, qua mấy ngày di chuyển liên tục, tối qua lại chẳng được nghỉ mấy, trở về sau buổi thượng triều Trần Quốc Toản dù mệt mỏi tới đâu cũng tìm tới mẹ trước. Nhưng chẳng được bao lâu, mùi thơm quen thuộc trên người mẹ cứ như thuốc an thần khiến hắn thiếp đi ngủ từ bao giờ chẳng hay. Một mẹ một con cứ thế ngồi yên ở mái đình, tận hưởng thời gian bên nhau hiếm hoi.
Đặng Văn Thiết không dám quấy rầy, nhưng thấy vương phi đã ngồi lâu sợ ảnh hưởng tới sức khỏe đành quyết định cầm thêm cái áo khoác ngoài tiến tới. Mũi chân chẳng biết cố ý hay vô ý hích nhẹ vào mông Trần Quốc Toản một cái, hắn khom người rất lễ phép thưa với vương phi:
– Vương phi, trời chiều gió lạnh rồi, người khoác thêm áo vào kẻo lạnh.
Trần Quốc Toản ở dưới bị thúc đít thì giật mình tỉnh dậy, thấy trời đã gần tối có chút ngại ngùng gãi đầu, không ngờ hắn đã ngủ lâu thế. Trước mặt hai người thân thiết nhất, Trần Quốc Toản chẳng ngại mà chưng ra bộ mặt trẻ con của mình, tay bóp tay xoa đùi của vương phi nịnh bợ:
– Đùi của mẹ có mị lực ghê gớm quá, lâu lắm rồi con không có giấc ngủ ngon tới vậy. Mẹ, vừa rồi Đặng Văn Thiết cố ý đá con đấy.
Trần Quốc Toản nghĩ mãi chưa nghĩ ra cách trả thù vụ uống rượu bằng mũi lên liền xì đều để mong ít nhất vương phi sẽ thay hắn mắng Đặng Văn Thiết một câu cho hả dạ.
Đều là những đứa trẻ ngoan của mình, Vương phi biết ý của Đặng Văn Thiết lo cho mình nên chỉ lườm cho cái nhắc nhở, Trần Quốc Toản xúi dại thì bị cốc nhẹ cho một cái:
– Các ngươi chỉ khéo lo, lớn thế này lại còn hay bày trò. Thôi, hai đứa nói chuyện đi, ta chiếm thời gian thế là được rồi, ta đi tìm con dâu.
Đợi vương phi vui vẻ rời đi, Đặng Văn Thiết trợn mắt mím môi nhìn Trần Quốc Toản, đã có ý tốt nhắc nhở hắn lại còn bị xì đểu. Trần Quốc Toản chẳng thèm để ý, trước mặt Đặng Văn Thiết chả cần ý tứ làm gì. Hắn nhún vai bĩu môi lên ghế ngồi nói:
– Ai bảo ngươi thấy ta tập uống rượu bằng mũi mà không nói.