Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
hoang-cat-chua-te.jpg

Hoang Cát Chúa Tể

Tháng mười một 25, 2025
Chương 5: Quyển tổng kết Chương 532: Quan ải khó vượt
tu-1982-bat-dau-kiep-song-len-nui-san-ban.jpg

Từ 1982 Bắt Đầu Kiếp Sống Lên Núi Săn Bắn

Tháng 2 26, 2025
Chương 124. Phiên ngoại hai: Bạch ngọc Chương 123. Phiên ngoại một: Nguyên bảo
trung-sinh-gioi-bong-da-dai-lao.jpg

Trùng Sinh Giới Bóng Đá Đại Lão

Tháng 2 3, 2025
Chương 1103. Ngươi là tuyệt nhất chủ tịch Chương 1102. Cup FA trận chung kết
ky-nguyen-cua-vu-than.jpg

Kỷ Nguyên Của Vu Thần

Tháng mười một 25, 2025
Chương 1946 : Cảm nghĩ Chương 1945 : Đi xa (phần 2/2)
ta-phuc-sinh-hong-hoang-dai-nang-toan-bo-du-tay-du-deu-te.jpg

Ta Phục Sinh Hồng Hoang Đại Năng, Toàn Bộ Đủ Tây Du Đều Tê

Tháng 2 24, 2025
Chương 506. Lời cuối sách! Chương 505. Ba đạo hợp nhất? Hồng Hoang chân tướng, Bàn Cổ chấp niệm
tu-tien-tu-phuc-che-linh-can-bat-dau.jpg

Tu Tiên Từ Phục Chế Linh Căn Bắt Đầu

Tháng 2 10, 2026
Chương 739:Lý hư thánh phi thăng! (2) Chương 739:Lý hư thánh phi thăng! (1)
than-thoai-son-trang-bat-dau-huong-nu-ma-dau-cau-linh-chung.jpg

Thần Thoại Sơn Trang: Bắt Đầu Hướng Nữ Ma Đầu Cầu Linh Chủng

Tháng 2 8, 2026
Chương 387: Di tích? Chương 386: Địch nhân của địch nhân, liền là bằng hữu
de-nguoi-lam-thu-dong-nguoi-thanh-dai-ha-van-thanh.jpg

Để Ngươi Làm Thư Đồng, Ngươi Thành Đại Hạ Văn Thánh

Tháng 2 8, 2026
Chương 568: Ta vẫn là ta! Chương 567: Ngươi sợ sao?
  1. Đông A Tái Khởi
  2. Chương 191: Chuyện tốt không thành.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 191: Chuyện tốt không thành.

Cơ thể Trần Quốc Toản vạm vỡ nhưng mới ít tuổi mà hắn đã chi chít sẹo lớn sẹo nhỏ, vết này chồng lên vết kia. Vết thương mới ở lưng dù nông nhưng vết cắt cũng khá dài khiến máu chảy ra không ít. Chiêu Dương ở sau cẩn thận rắc từng tý thuốc bột lên vết thương, nàng còn thổi nhẹ cho chúng mau khô. Hơi thổi man mát càng khiến Trần Quốc Toản thích thú. Hắn cứ như không biết đau hoặc hắn đã quen với những vết thương thế này nên chẳng kêu lấy một lời. Chiêu Dương vừa băng vết thương lại vừa nhẹ giọng kèm chút xót xa nói:

– Huynh là vương gia, có thể không xông pha lên trước nữa được không?

Trần Quốc Toản mỉm cười vỗ vỗ bàn tay mềm mại đang đặt trên vai mình trấn an nói:

– Hoài Văn quân chưa thành hình, ta không muốn quá nhiều người hi sinh vô ích. Muội yên tâm, khi Hoài Văn quân đã đủ mạnh ta chỉ cần ở sau chỉ huy là đủ. Hơn nữa, Đỗ Tử Bình đã có gan 3 lần muốn ám sát ta, không có có gì đảm bảo sẽ không có lần 4 cả. Vì vậy lần này ta phải tự đích thân ra tay là muốn khắc sâu vào tâm trí Đỗ Tử Bình hình ảnh của ta để hắn không dám làm càn nữa. Mà nãy vui quá, ta chưa kịp hỏi. Sao muội lại tới vương phủ rồi?

Nói đến chuyện hoang đường này Chiêu Dương lại có chút ngại, thêm chút vui vẻ:

– Huynh mới đi được 2 hôm là mẹ và Đặng bá đã cho đem lễ vật lên bí mật rước muội về đây. Mẹ nói muội tới vương phủ sớm để lo dần chuyện sổ sách làm ăn, còn tới khi tổ chức hôn lễ, đợi huynh về sẽ mời cha và mọi người ở làng Hoài tới sau.

Chiêu Dương nói từ mẹ rất tự nhiên, không còn gò bó khiến Trần Quốc Toản cười lên vui vẻ. Vương phi xem ra sốt ruột, không muốn chờ con dâu thêm 2 tháng. Cách làm việc bá đạo còn hơn cả hắn.

– Muội tới đây có gì khó xử không? Chắc muội nhớ làng lắm hả?

Chiêu Dương vẫn chăm chú băng bó vết thương cho Quốc Toản, lắc đầu nói:

– Muội vốn là người của vương phủ, mẹ gọi về muội phải nghe. Mấy ngày đầu thì muội hơi ngại và có chút lạ lẫm, khó xử. Nhưng mọi người rất tốt với muội, tới giờ muội cũng quen rồi. Đúng là muội rất nhớ cha và làng Hoài, nhưng gần đây bận mải với sổ sách, lại còn phải dần tiếp quản sản nghiệp nên muội cũng không có thời gian mà nhớ nhung nhiều. Giờ huynh về rồi, mọi chuyện sẽ càng dễ dàng hơn.

– Vất vả cho muội rồi. Mà sao muội biết hôm nay ta sẽ về mà chờ.

Chiêu Dương ở phía sau vừa siết mối buộc cuối cùng, trước câu hỏi của Trần Quốc Toản nàng lại đỏ mặt phừng phừng, giọng trở lên lí nhí:

– Là mẹ bảo muội. Mẹ còn dặn, nay muộn rồi huynh không cần tới, sáng cũng không cần dậy sớm vấn an mẹ. Vào triều muộn tý cũng chẳng sao. Mẹ cảnh cáo nếu huynh tới vấn an cẩn thận mẹ dùng gia pháp.

Đều là người thông minh, cả hai đều biết lời dặn thật sự của vương phi là gì. Chiêu Dương giọng lí nhí như mèo, mặt như bốc hỏa không dám ngẩng lên. Trần Quốc Toản cười khùng khục quay người lại bế Chiêu Dương lên. Với sức vóc của mình hắn dễ dàng bế Chiêu Dương nằm lọt thỏm trong vòng tay của mình, vừa tiến về tấm phản hắn vừa gằn giọng nói:

– Dám coi thường ta. Giờ ta biến thành sói cho nàng xem.

Vừa mới áp tay lên cái bụng phẳng lỳ, Trần Quốc Toản phấn khích cúi người về phía đôi mắt đang nhắm hờ của Chiêu Dương.

– Anh, anh về rồi à?

Giọng trong veo của Tiểu Đào ở bên ngoài vang lên ngày càng gần. Trần Quốc Toản không muốn tin nhưng đúng là giọng Tiểu Đào không sai được. Hắn cố ghìm lại muốn bỏ qua, làm như mình không ở đây hi vọng Tiểu Đào sẽ sớm bỏ đi.

– Anh. Anh ở đâu?

Giọng Tiểu Đào cất lên liên tục, Chiêu Dương phía dưới tỉnh lại phì cười híp mắt, âu nó cũng là cái số. Trần Quốc Toản không thể làm ngơ Tiểu Đào được, hắn đập đầu rầm rầm vào tấm phản 3 cái uất hận. Nhưng vẫn cố níu kéo lại chuyện tốt, hắn thề thốt:

– Muội ở yên đây chờ ta, ta đi thí Tiểu Đào ngủ rồi sẽ quay lại ngay. Sao đêm hôm thế này Tiểu Đào còn mò tới không biết?

Trước khi đi, Trần Quốc Toản còn cố hôn cho Chiêu Dương một cái mới chịu khoác áo đi ra. Đợi hắn đi rồi, Chiêu Dương ở lại ôm mặt che dấu đi niềm hạnh phúc trên khuôn mặt, không biết phải thể hiện niềm vui thế nào, nàng vô giác thích thú lăn đi lăn lại trên tấm phản. Trần Quốc Toản không làm nàng thất vọng, tình cảm hắn dành cho nàng là thật, phản ứng của hắn càng nói rõ đây không phải là thứ tình cảm qua đường của vương hầu quyền quý. Vương phủ cũng không ai có chút ý kiến với thân phận thấp kém của nàng. Bao nhiêu nhớ nhung bấy lâu tới giờ rất đáng, bao nhiêu hồi hộp lo lắng trong lòng Chiêu Dương đều đã tan biến.

Trần Quốc Toản ra tới cửa, hắn vỗ vỗ má lấy lại tỉnh táo, cố áp ngọn lửa hừng hực trong lòng, nặn ra một nụ cười trên mặt trước khi bước ra ngoài.

– Tiểu Đào, anh về rồi đây.

Cánh cửa mở ra cùng gương mặt quen thuộc, giọng nói thân quen xuất hiện, Tiểu Đào òa khóc dang tay muốn nhào tới, đôi chân ngắn của nó cố chạy nhanh hết tốc lực nhưng chẳng được bao nhiêu. Trần Quốc Toản rất cưng Tiểu Đào, hắn nhào tới bế Tiểu Đào lên ôm vào lòng mình nói liên tục những lời yêu thương.

Bàn tay nhỏ bé của Tiểu Đào cố gắng ghì lấy cổ Trần Quốc Toản không buông, nó quá nhớ anh trai nó, gương mặt có phần phính ra của Tiểu Đào gục sát vào cổ Quốc Toản khóc nức nở.

Bình thường Tiểu Đào nói rất nhiều nhưng nay nó chỉ biết nấc lên, Trần Quốc Toản có thí bao nhiêu nó cũng không nói lại. Hết cách, hắn đành ôm chặt lấy tiểu đào cứ đứng ở giữa sân như trời trồng, khẽ vuốt ve tóc rồi vỗ vỗ lưng nó để an ủi.

Trần Kính nãy giờ đi đi lại lại đứng chờ khó xử ở phía ngoài, Trần Quốc Toản nhìn hắn lẩm bẩm:

– Hung thủ đây rồi.

Tiểu Đào là trẻ con, thức đêm chẳng nổi, hơi ấm và mùi cơ thể quen thuộc của Trần Quốc Toản khiến nó cảm nhận được tình thân, sự bao bọc và bảo vệ của người nó yêu quý nhất nên cứ thế ngủ thiếp đi trên người Trần Quốc Toản.

Nhìn hung thủ trước mắt, Trần Quốc Toản muốn gỡ tay Tiểu Đào ra để đi tính sổ nhưng bàn tay nhỏ bé mũm mĩm của Tiểu Đào bám vào cổ áo hắn rất chặt. Hiểu tình cảm của con bé, hắn không đành gỡ nó ra.

Cứ thế ôm cả Tiểu Đào lại tới trước mặt Trần Kính, mắt hắn muốn tóe lửa, cố gắng gằn giọng nói nhỏ để khỏi làm Tiểu Đào giật mình:

– Thái Tử điện hạ, nửa đêm nửa hôm điện hạ không về nghỉ đi mà còn tới đây làm gì? Lại còn dụ dỗ trẻ con mở đường cho mình? Điện hạ có bỉ ổi quá không?

Trần Kính mặt mày khổ sở, hắn vội xua tay nói:

– Không, không nhé. Ta vì chuyện ở Lạng Sơn nghĩ mãi không yên nên mới tới tìm đệ. Ta vốn chờ đệ ở thư phòng, không hiểu sao Tiểu Đào lại thấy ta nên nó mò mẫm tới hỏi. Tiểu Đào rất thông minh, nó thấy ta nửa đêm tới đây nên nhất định đoán đệ đã về. Ta nói sao cũng không được, chẳng lẽ đệ bảo ta phải nói dối nó à?

Nếu chuyện là thế thì có thể thông cảm được, Trần Quốc Toản vừa lắc lư người cho Tiểu Đào ngủ yên vừa hừ nhẹ nói:

– Chuyện Lạng Sơn đệ đã nói hết với huynh rồi còn gì? Sao còn chưa yên tâm?

Trần Kính thở dài một hơi đầy lo lắng:

– Bố cục Lạng Sơn ta không bàn, ý ta nói là những phỏng đoán của đệ về động thái của quân Minh. Theo đệ nói, chúng hành động nhanh hơn dự đoán của ta nhiều, trong khi chúng ta vẫn đang phải từng bước giải quyết vấn đề nội bộ. Thế chẳng phải nguy cơ đã ở ngay trước mắt rồi ư?

Trần Quốc Toản không thể bỏ mặc Trần Kính với đống suy nghĩ này được nên đành gác chuyện của bản thân lại vậy.

– Được rồi, huynh cứ về thư phòng chờ đệ. Đệ cho Tiểu Đào đi ngủ đã rồi đệ qua.

Nhìn Trần Kính mặt đầy cảm kích rời đi, Trần Quốc Toản cũng thấy đây là trách nhiệm của bản thân. Dù sao hắn cũng là người nhồi những kế hoạch này vào đầu Trần Kính.

Bế Tiểu Đào đã ngủ say tít mít quay lại gian nhà tắm rộng lớn, Chiêu Dương đã ngủ say, hơi thở khẽ đều đều từ bao giờ, trên mặt còn hiện rõ nụ cười hạnh phúc. Trần Quốc Toản mỉm cười ngắm Chiêu Dương thích thú, hắn biết dù Chiêu Dương không nói ra, không kêu ca một tiếng nhưng việc tiếp nhận quản lý sản nghiệp của vương phủ chẳng bao giờ là chuyện dễ dàng, việc này hắn từng thử làm và làm chẳng nổi. Nhẹ nhàng đặt Tiểu Đào vào lòng Chiêu Dương, hai chị em cứ thế mơ màng ôm lấy nhau. Kéo cho cả 2 chị em cái chăn mỏng, hắn rón rén thơm lên cái má mềm mại của Chiêu Dương trước khi rời đi. Phải cố gắng lắm hắn mới dứt mình ra được khỏi khung cảnh yên bình đấy để bước ra ngoài.

Thư phòng của Trần Quốc Toản đã quá quen thuộc với Trần Kính, gia nô trong phủ cũng vậy, thấy Trần Kính đi lại tự do trong phủ là điều quen thuộc. Thấy hắn ngồi ở đâu là tự giác có người hầu phục vụ trà nước như đối với Trần Quốc Toản.

Từ chỗ Chiêu Dương tới, tâm trạng Trần Quốc Toản khá hơn rất nhiều. Vừa cầm chén trà lên tu một hơi hết sạch vừa nói với Trần Kính đang thẫn thờ nhìn ánh nến trong phòng.

– Huynh sao thế? Vẫn lo lắng chuyện Đại Minh à?

Trần Kính tỉnh lại từ suy nghĩ mông lung cũng nâng chén trà lên uống nói:

– Chuyện Đại Minh đã đánh Đại Hạ đệ chắc mấy phần?

Trần Quốc Toản đã nghĩ chán chuyện này từ khi ở Lạng Sơn rồi, nên hắn không còn trong tâm trạng hoang mang như Trần Kính. Hắn ngả người ra ghế thoải mái đáp:

– 8 phần. Đại Hạ cùng lắm trụ được tới hết năm thôi. Không có khả năng thứ 2 đâu.

Trần Kính cau mày cố tìm kiếm hi vọng rằng chuyện không tiến triển nhanh tới mức đó, hắn nhìn Trần Quốc Toản mong đợi:

– Nhưng 3 năm qua Đại Minh mới tiến hành bắc phạt những 2 lần. Chúng vẫn còn đủ nguồn lực để đánh Đại Hạ ư?

– Đệ e rằng đúng là thế. Bắc phạt vừa để thể hiện quyết tâm đuổi Mông Cổ giành lại thiên hạ cho người Hán, vừa giữ lòng dân vừa tranh thủ được sự ủng hộ của hào tộc. Đánh Đại Hạ, truy quét tàn dư của Đại Chu để củng cố quyền lực trong nước. Binh đông tướng mạnh, nghĩ lại thì dù có chút vội vã nhưng Đại Minh hoàn toàn đủ cơ sở để làm việc này.

Trần Kính thất vọng vân vê chén trà trầm ngâm nói:

– Như đệ đã nói trước kia, khi Đại Minh dẹp xong nội loạn sẽ hướng mũi dùi ra ngoài. Chẳng phải như thế thì sau Đại Hạ sẽ tới chúng ta thành mục tiêu hay sao? Chúng ta liệu có đối phó nổi không?

– Huynh không có tin tình báo nào ở phía bắc mới hơn à?

Trần Kính uể oải lắc đầu:

– Không có, nếu Đại Minh đánh Đại Hạ là thật thì có nhanh cũng phải 6 tháng nữa tin mới tới đây.

Trần Quốc Toản thở dài:

– Đây là thứ chúng ta thiếu nhất hiện giờ, quá thiếu tin tình báo. Nhưng huynh yên tâm, Chu Nguyên Chương chưa chú ý tới chúng ta đâu. Nghĩ kỹ lại thì Chu Nguyên Chương chấp nhận mạo hiểm, hao tốn quốc lực để vội vã dẹp nội loạn củng cố quyền lực trong nước là có nguyên nhân. Thông thường trong nước có vấn đề thì sẽ kiếm kẻ thù để hướng sự chú ý, phẫn nộ của người dân ra bên ngoài, còn muốn củng cố quyền lực thì là dấu hiệu Hoàng đế chuẩn bị gõ những kẻ có quyền có thế trong nước. Đệ đoán Chu Nguyên Chương muốn đối phó đám hào môn quý tộc cùng tầng lớp quan lại cũ rồi, sẽ mất vài năm để hắn làm được chuyện này. Huynh yên tâm, nếu khéo léo chúng ta vẫn dư thời gian.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

nguoi-tai-gioi-ninja-khong-nghi-toi-di-bon-ho-deu-la-ta-khoi-loi.jpg
Người Tại Giới Ninja: Không Nghĩ Tới Đi, Bọn Họ Đều Là Ta Khôi Lỗi!
Tháng 2 9, 2025
tieu-khu-cua-chung-ta-lai-xuyen-khong-roi.jpg
Tiểu Khu Của Chúng Ta Lại Xuyên Không Rồi
Tháng 2 1, 2026
gia-toc-tu-tien-tu-hoa-duc-linh-the-bat-dau-gan-kinh-nghiem.jpg
Gia Tộc Tu Tiên: Từ Hỏa Đức Linh Thể Bắt Đầu Gan Kinh Nghiệm
Tháng 5 8, 2025
yugioh-benh-nghien-rong-giai-doan-cuoi.jpg
Yugioh: Bệnh Nghiện Rồng Giai Đoạn Cuối
Tháng 3 6, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP