Chương 190: Mục đích cuối cùng.
Đỗ Cảnh từ khi tỉnh lại chưa có đêm nào được ngon giấc, nửa đêm hắn hay tỉnh dậy vì bị những cơn ác mộng hành hạ. Nghe tiếng động ngoài tiền sảnh, tiếng đao kiếm chém giết hắn lấy hết can đảm rón rén ra xem có chuyện gì. Dưới ánh chớp loang loáng và cơn mưa nặng hạt, khuôn mặt hung thần đã khắc ghi vào tâm khảm của hắn kia lại hiện lên. Hai chân hắn nhớ lại cảm giác bị bẻ gãy mấy tháng trước khiến hắn ngã khụy, cơ thể không kiểm soát được mà đái ra ướt sũng quần. Hắn theo bản năng cố dùng tay chống bò ngược về sau. Mồm luôn ú ớ kêu cứu mạng.
– Quái … quái vật. Cứu ta, cứu ta. Tha cho ta.
Mặc tiếng kêu thảm thiết của Đỗ Cảnh, chẳng ai có thể giúp được hắn vào lúc này. Chính cha hắn, Đỗ Tử Bình cũng đang thất thần, mắt trợn tròn kinh ngạc không chớp.
“Rẹt, đùng” Thiên lôi đánh phía xa xa khiến khung cảnh trong sân hiện lên rõ ràng trong mắt Đỗ Tử Bình. Trần Quốc Toản hoành thương đứng giữa khoảng sân trống, đang ngửa mặt hứng mưa như để rửa trôi máu thịt dính trên người. Xung quanh là gần 20 thi thể gia binh mà hắn vất vả đào tạo, máu cùng nước mưa đã khiến khoảng sân nhà hắn thành ao máu. Trên mái nhà, mái cổng vài binh sĩ giáp trụ đen sì không biết từ đâu trồi lên, tay đều cầm nỏ cứng bắt đầu trèo tường nhảy xuống.
Khung cảnh quá khủng bố khiến Đỗ Tử Bình ú ớ nói không tròn tiếng.
“Rầm” còn chưa hết bàng hoàng, cơ thể Trình Ngân đã mềm oặt bay thẳng về vách gỗ cạnh hắn. Đầu óc hắn choáng váng, hăn đờ đẫn vô thức nhìn xuống 2 bàn tay của mình như để tìm kiếm thứ hắn có thể sử dụng lúc này. Nhưng chẳng có gì cho hắn dùng cả, hắn chẳng thể nghĩ ra cái gì khác.
Chuyện như còn chưa đủ tệ với Đỗ Tử Bình, Trần Kính trong bộ đồ hạ nhân nãy giờ mới lên tiếng, bước qua Trần Hiếu có phần tả tơi vẫn cố gượng cười thỏa mãn. Trần Kính rút kiếm nghiến răng hét lên rồi muốn bổ tới chém về phía Đỗ Tử Bình.
– Đỗ Tử Bình, tên khốn kiếp!
– Hoàng…. Hoàng Thái Tử?
Mồm Đỗ Tử Bình ú ớ nói ngắt quãng, từ đầu tới giờ chỉ tập trung vào Trần Quốc Toản mà hắn không để ý người đứng phía sau thế mà lại là Trần Kính. Tiềm thức của hắn như hoàn toàn sụp đổ, mọi chuyện tới đây là hết, chẳng còn gì để cứu vãn, Đỗ gia sẽ không đắn đo mà vứt bỏ hắn như ngắt một cái lá vàng, khô héo khỏi tán cây.
Đỗ Tử Bình còn chẳng có ý định gắng gượng chống đỡ hay né tránh lưỡi kiếm đang bổ xuống cổ hắn kia.
– Điện hạ, khoan đã!
Giọng Trần Quốc Toản vội vã vang lên ngăn Trần Kính xuống tay khi lưỡi kiếm đã ngay cổ hắn. Trần Kính được kéo ra khỏi cơn tức giận đang lấn át hoàn toàn lý trí của hắn. Trước khi theo Trần Quốc Toản tới đây hắn đã hứa sẽ không lộ diện cho tới cuối, mọi việc sẽ lấy Quốc Toản làm chủ.
Thanh kiếm trên cổ Đỗ Tử Bình run run vì cơn tức giận vẫn chưa thể hạ xuống, Trần Quốc Toản cả người ướt nhẹp tiến vào dùng bàn tay rắn chắc của mình nắm lấy tay Trần Kính.
– Trần Kính đại ca, đệ biết huynh tức giận nhưng huynh nên bình tĩnh lại, nhớ lại những gì chúng ta đã nói. Giết hắn bây giờ thì quá dễ dàng cho hắn.
Nhìn ánh mắt kiên định của Quốc Toản khiến Trần Kính bình tâm lại, hắn cố gắng hít vào vài lượt khí lạnh để làm nguội đi ngọn lửa tức giận trong lòng. Mỗi khi Quốc Toản có ánh mắt này Trần Kính liền hiểu mọi việc vẫn trong kế hoạch của đệ đệ hắn, điều này khiến hắn hoàn toàn yên tâm.
– Hừ, được rồi, tùy đệ sắp xếp.
Đợi Trần Kình đồng ý lui lại, Trần Quốc Toản mới kiếm cái ghế ngồi trước mặt Đỗ Tử Bình nói một đống chuyện. Trần Kính ở phía sau nghe rõ mọi từ, khuôn mặt cau có tức giận của hắn cũng dần giãn ra chuyển thành tái nhợt đi với đủ loại yêu cầu của Trần Quốc Toản đưa ra. Hắn bắt đầu thấy thương thay cho Đỗ Tử Bình. Bên bên ngoài, những binh sĩ Hoài Văn quân thành thục dọn dẹp mọi thứ, còn không quên bồi cho mỗi thi thể một nhát. Cơn mưa lớn sẽ giúp họ dễ dàng xóa dấu vết hơn.
Để Đỗ Tử Bình sống có nhiều tác dụng hơn đem hắn ra chặt. Việc cho Trần Kính chứng kiến toàn bộ câu chuyện mới là mục đích chính của Trần Quốc Toản. Khi lên làm Hoàng Đế, Trần Kính sẽ thành quân bài quan trọng nhất để đảm bảo giữ Đỗ Tử Bình luôn trong vòng kiểm soát. Giữ lại quá nhiều quân bài chỉ khiến kế hoạch thêm loạn, càng thêm nhiều chi tiết phải để ý càng dễ mắc sai lầm. Vì vậy, những quân bài kia, từ Hắc Ưng trại, Vũ Cấm, Lương Đại đều sẽ bị cho xuống đài hoặc đưa ra để gánh vác tội danh theo kịch bản thích hợp nhất.
Cuối canh 4, mọi chuyện cuối cùng cũng tới hồi kết sau mấy tháng buôn ba. Chia tay Trần Kính rồi cùng Hoài Văn quân quay trở về vương phủ, đêm đã về khuya nên Trần Quốc Toản không muốn kinh động tới ai. Gia binh và binh sĩ còn lại ở vương phủ biết ý chỉ cúi đầu hoặc quỳ xuống nhỏ giọng chào hỏi. Tới tiền sảnh thấy Đặng Trung có mấy vết rách trên người, Trần Quốc Toản hỏi thăm:
– Thương thế sao rồi? Mọi chuyện ổn thỏa chưa? Có huynh đệ nào bị thương ngoài ngươi không.
Đặng Trung có vài vết thương ở vai và eo, vết thương có vẻ khá sâu nhưng không nguy hiểm, đều đã được băng bó ngoài ra không ảnh hưởng gì khác. Hắn chắp tay nhỏ giọng báo:
– Bẩm cậu chủ, mọi chuyện đều ổn. Cả chín tên đều đã bị hạ. Chỉ có mình con là bị thương, các huynh đệ không ai làm sao cả?
Không cần hỏi Trần Quốc Toản cũng biết tên này lại nổi máu chó muốn tự tay kết liễu Vũ Cấm mới hả dạ:
– Tên Vũ Cấm cũng khá lợi hại mới có thể làm ngươi bị thương thế này. Hơn nữa, ta nói với ngươi rồi, khi đơn đả độc đấu thì đừng đem cái chùy nặng trịch đấy ra đấu với đao kiếm, chúng linh hoạt mà ngươi dùng chùy sẽ rất bất lợi. Đối thủ mà khá hơn chút khéo ngươi toi mạng rồi chứ ở đấy mà cười. Dẫn tên Trần Hiếu đi băng bó, hôm nay hắn cũng gặp đối thủ khá lợi hại, tả tơi cả.
Trần Hiếu nghe thế thì cố ngóc đầu lên khỏi cáng cười hề hề nói:
– Cậu chủ, người thấy con tiến bộ không? Con chưa thấy người cho lời khuyên gì?
Trần Quốc Toản đến đau đầu với tên này, từ hồi theo hầu tên này cứ như dần trở lại với vẻ trẻ con nhất là từ lúc đến làng Hoài thì tốc độ trẻ hóa lại càng nhanh. Cái vẻ lầm lỳ, kín bưng lúc ở trong lao đâu mất rồi? Vì mấy tháng qua được trở lại con người thật hay vì hắn biết bản thân sắp bị phân công nhiệm vụ khác nên cố ý lảng tránh? Trần Quốc Toản bực bội chỉ hắn nói:
– Đừng có giả vờ, tương lai ngươi phải tách ra gánh vác việc riêng không thể kè kè theo ta mãi được, đừng có làm cái bộ dạng trẻ con đấy lừa ta. Việc này ta chưa thấy ai thích hợp gánh vác hơn ngươi, muốn bảo vệ vương phủ thì đây là cách tốt nhất.
Tâm tư bị nhìn thấu, Trần Hiếu mặt ỉu xìu lại nằm vật xuống cáng, hắn không ngại xông pha núi đao biển lửa nhưng hắn chỉ muốn ở bên cạnh theo hầu Trần Quốc Toản.
– Vâng, con rõ rồi.
Bỏ lại cái đống hổ lốn ngoài tiền sảnh, Trần Quốc Toản trở về căn phòng tắm của mình. Nhiều ngày buôn ba, chưa kể mới nhuốm máu kẻ thù hắn muốn gột rửa thật sạch sẽ mùi phong trần, mùi máu tanh để bản thân tươm tất nhất trước khi đi tìm mẹ và Đặng Văn Thiết. Hắn không muốn người thân của mình phải lo lắng quá nhiều. Vì thế mà vài vết thương nhỏ đã ngừng chảy máu hẳn chẳng thèm quan tâm, chỉ băng bó tạm rồi dìm mình vào trong bồn tắm đã được chuẩn bị sẵn.
Thói quen của hắn là nín thở ngụp lặn thật sâu, đằm mình trong nước để sắp xếp lại những suy nghĩ của bản thân. Kế hoạch cho Đỗ Tử Bình bước đầu đã hoàn tất, việc còn lại chỉ cần mai lên triều để kể ra câu chuyện hợp lý, dùng tấm ngọc bài năm xưa Nhân Tông Tiên đế ban cho để đổi lấy mục trường và làng Hoài, mượn tay Trần Kính để áp chuyện 9 cái xác của đám Vũ cấm xuống. Đến giờ hắn vẫn chưa từ bỏ ý định sẽ tha cho gia đình của hơn 100 quân Uy Tiệp dù có chút nguy hiểm. Còn với gia đình của 200 dân phu một thời gian nữa sẽ dần dần được bố trí tới làng Hoài, đây vừa là thi ân vừa là nguồn nhân công cần thiết cho làng Hoài phát triển. Còn mấy trăm mạng người nhà Lương Đại và những quan viên kia, đáp án tốt nhất là đi đày ở Hóa Châu, đây là lời hứa của hắn cho Lương Đại để Lương Đại sẵn sàng ôm toàn bộ tội lỗi vào người. Hóa châu đất rộng người thua, nếu chịu khó khai hoang, người nhà những quan viên này sẽ sớm ổn định được cuộc sống.
Mặt nước trong bồn tắm như sôi sùng sục, Trần Quốc Toản trồi dậy như người đuối nước, hắn há mồm hít lấy hít để không khí để bù đắp cho cơ thể.
Hơi nước mờ mờ ảo ảo, hắn lại thấy hình bóng Chiêu Dương lấp ló sau làn hơi nước, nhưng khác với những lần trước là Chiêu Dương luôn mặc vải thô quen thuộc thì giờ là bộ đồ bằng lụa xanh nhạt rất đẹp. Từ hồi chia tay ở Hắc Ưng trại, hắn rất hay bắt gặp Chiêu Dương trong mơ thế này. Hắn còn nghĩ hiện giờ có khi bản thân mệt quá mà dựa luôn vào thành bồn tắm mà ngủ rồi. Miệng hắn lẩm bẩm:
– Thôi kệ, ngủ ở đâu cũng là ngủ.
Lần nào hắn cố chạm vào Chiêu Dương hắn cũng đều giật mình tỉnh dậy nên lần này hắn không cố tiến lại chỗ Chiêu Dương nữa, hắn nhìn Chiêu Dương đầy yêu thương nói:
– Ta cũng rất nhớ muội, nhưng phải một thời gian nữa, đâu đó tầm một tháng ta mới có thể lên đón muội được. Trước mắt chúng ta chỉ có thể gặp nhau thế này.
Khuôn mặt Chiêu Dương đầy hạnh phúc, nàng cười lên rất xinh, vừa cười vừa tiến lại gần hơn với Trần Quốc Toản. Nhìn rõ vài vết thương trên người hắn miệng vẫn còn đỏ, đôi mày lá liễu hơi nhíu lại, mắt Chiêu Dương lại dần đỏ lên xót xa.
Trần Quốc Toản ngỡ ngàng khi thấy giấc mơ quá chân thật, ánh mắt hắn cứ từ từ nhìn theo từng bước đi của Chiêu Dương đang dần lại gần hắn. Tới khi hắn cảm nhận được mùi hương của Chiêu Dương, hắn vẫn không tin đây là thật, hắn ngơ ngác hỏi:
– Chiêu Dương, là muội thật à?
Vài giọt nước mắt không kìm được mà chảy dài trên má, Chiêu Dương dùng chiếc khăn bông trắng nhẹ nhàng chấm lên vết thương nghẹn ngào thủ thỉ:
– Huynh có đau không?
Vết thương hơi nhói lên một chút cho hắn biết không phải là mơ, hắn nắm lấy bàn tay của Chiêu Dương để khẳng định chắc chắn đây là thật. Hắn chẳng thèm kìm chế nữa, mặc kệ bản thân đang trong bồn tắm chẳng được mấy mảnh vải. Trần Quốc Toản đứng bật dậy, kéo Chiêu Dương ngã vào lòng mình, chẳng ngần ngại cũng chẳng để Chiêu Dương kịp phản ứng. Cánh tay Trần Quốc Toản siết chặt hơn để cảm nhận rõ cơ thể, hơi ấm của Chiêu Dương trong lòng mình. Mũi hắn gục vào mái tóc dài cảm nhận mùi hương làm hắn nhung nhớ bấy lâu. Cảm nhận rõ bàn tay mềm mại của cô trên lưng khiến hắn càng hưng phấn. Mặc kệ vết thương lại nhói lên, hắn không muốn chuyện tốt này bị ngắt quãng nữa, cánh môi mềm của Chiêu Dương liền bị hắn chiếm lấy.
Chiêu Dương đang chìm đắm trong hạnh phúc, có thứ nóng nóng dính dính chảy vào tay nàng, Chiêu Dương giật mình cố gắng dứt ra khỏi người Trần Quốc Toản, thấy bàn tay mình lại dính đầy máu. Chiêu Dương bối rối, hốt hoảng nói như khóc tới nơi:
– Nhiều máu quá, vết thương lại chảy máu rồi, chỉ tại muội, chị tại muội.
Trần Quốc Toản lại tiến lên ôm lấy đầu Chiêu Dương áp vào ngực mình nói đầy thích thú:
– Ta là tướng lĩnh sa trường, chút vết thương này chẳng là gì cả. Tý nữa rắc thuốc rồi băng lại là xong. Nhờ có nó nhắc nhở ta mới biết đây không phải là mơ. Nàng nhớ ta quá nên chạy tới đây tìm ta à?
Chiêu Dương rất thích cảm giác được gục vào ngực Trần Quốc Toản thế này, nó giúp nàng bình tĩnh lại, cảm giác như trời có sập thì cũng chẳng cần phải hoảng vì có Trần Quốc Toản ở đây rồi. Nhưng nàng lý trí dứt ra, trước lời trêu trọc của Trần Quốc Toản còn đánh hờ vào ngực hắn một cái nói:
– Còn đùa được, để muội băng vết thương cho huynh đã.
Chiêu Dương nói xong bất ngờ thấy Trần Quốc Toản lại đờ đẫn chảy máu mũi, nhưng còn chưa kịp lo lắng thì theo phản xạ tý thì nàng lại tát hắn như xưa, nàng vội xấu hổ ôm lấy cơ thể hét lên:
– Đê tiện!
Bộ đồ lụa trên người Chiêu Dương bị Trần Quốc Toản làm cho ướt nhẹp, khoe toàn bộ đường cong ra trước mặt hắn. Trên chảy máu, dưới chảy máu, Trần Quốc Toản ngửa mặt cho mũi ngừng chảy máu nói:
– Ai bảo dê tự tìm đến miệng sói. Nàng còn chưa biết truyền thống hoàng tộc bọn ta à?
Chiêu Dương phì cười, lấy cái áo choàng khoác tạm ra ngoài nói:
– Huynh chưa nếm mùi đời lấy một lần, tối đa mới …. muội. Sói với dê cái gì chứ?
Trần Quốc Toản nổi giận, không ngửa mặt lên trời nữa nói lớn:
– Ta là vương gia, ai nói ta chưa nếm mùi đời? Bằng tuổi ta, nếu ta muốn có khi con cái đầy nhà rồi ấy chứ.
– Huynh đừng chối nữa, cha muội khám cho huynh xong nói cho muội rồi, Đặng bá cũng đã nói hết, ấy với muội đã là tối đa. Huynh còn ở đó mà ba hoa. Thôi, để muội băng vết thương cho huynh đã, rồi….
Chiêu Dương nhỡ mồm không dám nói hết câu, nàng cúi gằm mặt đỏ ửng như bốc khói. Trần Quốc Toản như vớ được vàng, thiếu điều hắn tru lên như sói nữa mà thôi. Hắn phấn khích vừa thúc giục vừa kéo tay Chiêu Dương tới chiếc đôn cạnh cái phản ở gian bên. Hắn muốn Chiêu Dương băng bó cho mình thật nhanh. Hôm nay đừng mơ có ai có thể phá chuyện tốt của hắn.